Ban đầu, hai món quà nặng mùi tài chính ở Vaxjo và Hasslehom bị coi như sản phẩm tội ác, cấp độ cao, do được hiến tặng bởi người đàn ông nguy hiểm nhất Thụy Điển: 475.000 kronor ở Hội Chữ Thập Đỏ Vaxjo, và 560.000 ở Hội Cứu Tế Hassleholm. Cảnh sát hai thành phố đang cùng phối hợp điều tra. Cửa hàng ở Vaxjo là nơi mọi người có thể đến quyên góp hay mua các hiện vật, tiền thu được sẽ được gửi đến những khu nghèo khó nhất quả đất. Hôm sự việc xảy ra, có hai nhân viên và cũng chừng đó khách hàng trong tiệm khi người đàn ông nổi tiếng toàn quốc Anders Sát Thủ bước vào với vẻ mặt đáng sợ. Ít nhất là vẻ mặt của hắn được một khách hàng dịch ra là đáng sợ, bà ta la hét chạy đâm sầm vào kệ đồ sứ. Hai nhân viên giơ tay đầu hàng, tỏ ý muốn giữ toàn mạng, trong khi khách hàng còn lại, là trung úy Henriksson đã nghỉ hưu từ một trong tám Trung Đoàn Bộ Binh Thụy Điển, tự vũ trang với cây chổi giá bốn mươi chín kronor. Anders Sát Thủ mở đầu bằng câu “Chúa ban bình an cho ngôi nhà này,” trong khi sự xuất hiện của hắn mang đến cảm giác hoàn toàn ngược lại. Rồi hắn đặt một lượng lớn tiền mặt trên quầy trước mặt hai nhân viên vẫn đang giơ tay lên trời, hắn thể hiện mong muốn họ sử dụng cụ thể là bốn bàn tay để chấp nhận số tiền này nhân danh Thiên Chúa. Kết thúc, hắn chúc mọi người một ngày tốt đẹp rồi bỏ đi nhanh như lúc bước vào. Có thể hắn còn nói “Hosanna/ Vạn tuế” lúc bỏ đi nhưng mấy nhân viên không chắc lắm về điều đó; một người cho đó là âm thanh hắn hắt xì. Ngay sau đó hắn nhảy vào chiếc xe tải trắng, nhưng họ cũng không chắc lắm. Mấy người còn lại chỉ chăm chú nhìn người phụ nữ dưới kệ đồ sứ bề nát. Bà lồm cồm bò ra, liên mồm van xin “Đừng giết tôi, xin đừng giết tôi...” trong khi gã đàn ông đáng sợ đã không còn ở đó. Sự kiện xảy ra ở Vaxjo xảy ra quá chóng vánh, không ai chắc chắn về chiếc xe tải cắm trại. Tuy nhiên tất cả mọi người trong tiệm đều nhận ra Anders Sát Thủ. Trung Úy Henriksson khẳng định là ông sẵn sàng sống mái với kẻ tấn công nếu cần thiết, mà đối phương đã rút lui quá vội vã và không kịp làm gì ngoại trừ để lại bọc tiền trong tiệm. Vị khách trốn dưới quầy đồ sứ từ chối các câu hỏi từ cảnh sát hay báo chí. Sống sót sau một vụ tấn công đẫm máu từ tên sát thủ ghê gớm nhất Thụy Điển, giờ đây bà còn đang run rẩy trong bệnh viện. Bà chỉ nói với anh phóng viên tờ Smaland Post mỗi được câu “Bắt thằng quỷ đó!”. Còn anh này sau đó thì lạc đường trong nhà thương cho đến khi được cô y tá nhẹ nhàng dẫn ra. Sau buổi thẩm vấn đầu tiên với cảnh sát, hai nhân viên cửa hàng đã được căn dặn rằng họ không được phép hé răng trả lời phỏng vấn với bất kỳ hãng thông tấn nào hay với ai khác. Yêu cầu này đưa ra từ cơ quan chủ quản Hội Chữ Thập Đỏ ở Stockholm. Ai muốn biết về câu chuyện của hai nhân viên Hội thì vui lòng quay số cho thư ký đối ngoại, hiện đang làm việc cách đó 470 cây số. Ngược lại, cô thư ký đối ngoại cũng được dặn dò chán chê rằng không được phát ngôn gì gây bất lợi cho Hội, mà vì hễ cái gì có mắc míu đến Anders Sát Thủ đều có nguy cơ gây bất lợi nên cô nghĩ thà im lặng còn hơn. “Im lặng” có vẻ như là một giải pháp nguy cơ thấp. Câu hỏi: Nhân viên tiệm nói gì về việc Anders Sát Thủ xông vào cửa hàng? Hắn có đe dọa họ không? Họ có sợ hãi không?
Trả lời: Liên quan đến sự kiện này, chúng tôi luôn chia sẻ cùng hàng triệu người trên khắp thế giới, hiện đang cần sự trợ giúp nhân quyền từ Hội Chữ Thập Đỏ. Trường hợp nhân chứng của Hội Cứu Tế lại đáng thương hơn. Nhân chứng ngoài tiệm rượu Sydtembolaget rất sẵn lòng trả lời các câu hỏi phỏng vấn của báo chí và cảnh sát. Một nữ blogger đăng một bài tường thuật về nữ anh hùng một mình đối đầu với tên sát thủ chặn đứng âm mưu thảm sát. Tuy nhiên khi được thẩm vấn, điều duy nhất bà ta chắc chắn đúng là tên Anders Sát Thủ và tay sai tẩu thoát trên một chiếc Volvo đỏ. Nhân chứng tốt nhất hóa ra lại là một fan hâm mộ dòng xe tải cắm trại RV, vô tình đứng cạnh nhân viên Hội Cứu Tế hôm đó. Anh thề sống chết rằng lái chiếc xe tải là một phụ nữ, và rằng đó chính xác là chiếc Elnagh Duke 310 đời 2008. Khi được hỏi về người phụ nữ lái xe thì anh khẳng định chiếc xe mà cô ta lái có trang bị túi khí an toàn bên hông. Mặc cho bao nhiêu tra hỏi của cả báo chí và cảnh sát, hai người họ không thể mô tả chi tiết hơn về cô lái xe, ngoại trừ “trông như bao cô gái khác”, và vành bánh xe không phải hàng chính hãng. Chủ tịch thành phố nhanh chóng mở trung tâm giải quyết khủng hoảng ngay tòa thị chính. Bất cứ cư dân nào thấy mình bị trực tiếp hay gián tiếp đe dọa bởi
Anders Sát Thủ đều có thể đến trình báo. Ông chủ tịch mời hai bác sĩ, một y tá, một chuyên gia tâm lý, đều là người quen. Khổ nỗi vì không ai có nhu cầu đến trình báo, tương đương với một thất bại chính trị, nên ông vội vã đến tóm ngay bà nhân viên Hội Cứu Tế. Bà này không muốn đi đâu cả bởi đang bận làm món củ cải nghiền, nhưng sau khi cân nhắc hết những hậu quả thì rõ rằng tiếp tục nấu nướng không phải là phương án nên được lựa chọn. Vì thế, báo chí có cơ hội đưa tin về trung tâm giải quyết khủng hoảng do chủ tịch thành lập, hiện đang tích cực giúp đỡ bà nhân viên Hội Cứu Tế trở lại cuộc sống bình thường sau cú sốc. Khi nhắc đến câu hỏi hiện có bao nhiêu người dân đang cần trợ giúp tinh thần, ông chủ tịch liền viện dẫn luật bảo mật thông tin mà ông mới thiết lập. Sự thật rằng bà nhân viên Hội Cứu Tế chẳng sốc siếc gì cả, chỉ đang đói meo mốc thì sẽ không bao giờ được công bố với công chúng.