Vốn không có nhu cầu chia sẻ với bất kỳ ai chi tiết cuộc đời mình, Johanna Kjellander bảo Anders Sát Thủ mới là người tìm đến nằn nì nghe cô kể chuyện, nên hắn phải biết cách cư xử cho phải phép. Tóm lại là hắn không nên mở miệng bép xép tiếng nào trước khi cô nói xong. Anders Sát Thủ không phải loại người bảo gì nghe nấy. Nhưng bữa nay hắn đặc biệt dễ tính vì nữ mục sư đã kịp mở chai bia đưa hắn trước khi ra điều kiện.
“Cám ơn hén,” hắn nói.
“Tôi kêu ông im lặng rồi mà.” Ngoại trừ thể xác, Johanna bị lạm dụng đủ kiểu từ hồi còn rất nhỏ. Cô cân nặng tầm ba ký ba khi cha đụng vào cô lần duy nhất trong đời. Ông nâng cô lên cao, xiết cô khá chặt, kéo cô lại gần ông: “Mày làm cái quái gì ở đây? Tao không muốn nhìn thấy mặt mày. Có nghe không hả? Tao không muốn có mày trên đời.”
“Ông làm sao vậy, Gustav?” Người mẹ kiệt sức của Johanna lên tiếng.
“Tôi là người duy nhất ở đây có quyền quyết định mọi thứ, bà có nghe không? Đừng có xoen xoét miệng,” Gustav Kjellander trả lời vợ, đưa đứa bé lại cho bà. Người vợ im lặng cam chịu. Trong mười sáu năm sau, bà chưa từng một lần trái lời ông. Khi chịu không nổi nữa, bà trầm mình xuống biển. Gustav giận điên người khi thi thể người vợ mất tích trôi dạt vào bãi biển hai ngày sau đó. Ông không phải là người bạo lực, nhưng sắc mặt đáng sợ báo rằng ông sẽ giết bà thêm vài lần nữa nếu bà còn chưa chết.
“Đến giờ tui phải vô nhà xí rồi đó,” Anders Sát Thủ ngắt lời. “Chuyện còn dài không?”
“Tôi nói ông phải khâu miệng lại mà hả,” nữ mục sư đáp trả. “Khâu luôn cái phần kia nếu cần thiết, tôi chưa nói xong thì ông không đi đâu hết.” Anders Sát Thủ chưa bao giờ thấy nữ mục sư cứng rắn như vậy. Vả lại nhu cầu đi nhà xí cũng không khẩn thiết lắm – chẳng qua là hắn ngán phát chán lên được. Hắn thở dài rồi ngồi nghe tiếp. Rồi cũng đến ngày Johanna cần rời nhà đi học. Cha cô luôn kìm kẹp cô cẩn thận với nhiều thư từ và điện thoại.
Học làm mục sư không phải trong ngày là xong. Johanna phải học nhiều tín chỉ về thần học, lý luận tôn giáo, chú giải kinh cổ, giáo dục tín ngưỡng, và nhiều môn học khác để được nhận vào khóa học cuối cùng tại Viện mục sư thuộc Nhà Thờ Thụy Điển ở Uppsala. Con gái càng tuân thủ yêu cầu của bố bao nhiêu thì ông càng cáu bẳn bấy nhiêu. Rốt cuộc thì Johanna vẫn là phụ nữ, cô không thể tiếp tục truyền thống gia đình. Gustav Kjellander cảm thấy như bị mắc kẹt giữa tiếp nối truyền thống lâu đời của gia tộc và phản bội ông cha mình vì đẻ ra một đứa con gái. Ông rền rỉ than vãn, căm ghét Chúa trời và con gái ông ngang nhau, bởi ông biết Đức Chúa (nếu có tồn tại) ghét bỏ ông, mà cả con gái ông cũng vậy nếu nó dám. Cũng không biết phải gọi cách chống đối của Johanna là gì. Cô dùng hết năng lực trí tuệ để khinh thường Chúa Cha, bất tin Chúa Con, và xuyên tạc hết các câu chuyện trong Kinh Thánh. Bằng cách coi thường đức tin tôn giáo thuần khiết, cô gián tiếp coi thường cha mình. Chưa hết, vì không để lộ mình là người bất tin tôn giáo, cô được phong tước chính thức vào một ngày mưa tháng Sáu. Chẳng những mưa. Mà còn gió giật như sắp thành bão. Trời lạnh căm cỡ bốn độ C – vào tháng Sáu. Lại còn có cả mưa đá. Johanna thầm giễu cợt. Nếu Chúa Trời định phản đối cô bằng cách thay đổi thời tiết vào ngày phong tước, bộ năng lực của Người có bao nhiêu đó thôi sao?
Sau khi tạnh mưa, cô gói ghém đồ đạc trở về nhà ở Sormland. Rồi nghe bố cô giảng đạo và quản thúc. Bốn năm sau, cô chính thức trở thành mục sư xứ đạo theo truyền thống gia đình. Cha cô về hưu, chắc vẫn với ý định quản thúc cô, nhưng ông bị ung thư bao tử - và ngạc nhiên chưa – hóa ra ông không phải là bất bại! Những gì Chúa Trời cả đời bó tay làm không được (cho dù Chúa có cố đi nữa), thì căn bệnh ung thư giải quyết gọn lẹ trong vòng ba tháng. Ngay sau đó, từ bục giảng, cô con gái giang tay chào đón ông đến với Địa Ngục. Khi cô dùng từ chửi tục hàm ý ám chỉ phần nhạy cảm của phụ nữ cho ông mục sư vốn có ba mươi năm giảng đạo, thì đó là cái đinh cuối cùng đóng vào quan tài tiễn ông xuống mồ.
“Cô khẳng định dùm tui luôn một lần chữ đó có phải là ‘điếm’ không?” Anders Sát Thủ lên tiếng. Nữ mục sư nhìn hắn rồi đáp, “Có phải tôi nói ông ngồi yên ngậm miệng lại?” Công việc giảng đạo với nữ mục sư xứ đạo đến đây là kết thúc. Cha qua đời, con gái tự do tự tại. Và thất nghiệp. Và sau một tuần lang thang thì còn dơ bẩn và đói meo mốc. Nhưng sau ổ bánh mì kẹp bốn lát thịt xông khói cùng chai rượu mâm xôi, cô kiếm được cả mái nhà che thân và công việc mới. Tiền lương hậu hĩnh, sau hai năm thì càng hậu hĩnh hơn nữa. Tất nhiên, cô còn tìm được cả tình yêu đời mình. Nếu tên sát thủ ngồi trước mặt cô không nhắc rằng họ đang nói về Kinh Thánh...
“Đúng vậy, là Kinh Thánh.” Anders Sát Thủ nhắc.
“Nếu cô nói huyên thuyên xong rồi, thì mình nói về chủ đề chính đi.” Nữ mục sư bị tổn thương vì thái độ hờ hững về câu chuyện đời cô. Hơn nữa, hắn còn vi phạm quy định, nói năng liên mồm.
“Ông uống bia nữa không?” cô hỏi.
“Có chớ, cho tui liền đi!”
“Ừm, nhưng mà ông không được uống.”