Một triệu, một trăm hai mươi bốn ngàn ba trăm kronor. Thêm một xô tiền đầy bãi nôn, nhưng nữ mục sư và gã tiếp tân không bao giờ biết chính xác trong đó có bao nhiều tiền. Sau khi nhìn qua, quỳ gối, bịt mũi, cậu học trò trường cấp hai Malar ước tính rằng trong xô có nhiều hơn số tiền nhóm đáng lẽ được trả công, do đó cậu thà chọn cái xô này hơn là nhận một trăm kronor mỗi người.
“Được,” nữ mục sư đồng ý. “Đứng lên, giữ cái xô rồi đi đi.”
“Hẹn gặp cô thứ Bảy tuần sau nhé,” cậu học trò đáp, cầm lấy cái xô rồi bỏ đi. Nữ mục sư mở toang cánh cửa hai lớp mới lắp của phòng thánh, cho không khí ùa vào phòng (Jerry Dao
Búa đã đi ra ngoài để chắc rằng lối thoát hiểm mới trong trường hợp chiến tranh chỉ được dùng để dỡ hàng trong thời bình). Mới đây nữ mục sư có chút lo lắng để lộ mình, gã tiếp tân và mục sư quản nhiệm với thế giới bên ngoài, nhưng giờ thì cô nghĩ không có gì nguy hiểm. Có một bảo vệ ngay cửa. Jerry Dao Búa ở trong phòng, lẩn quẩn gần bên Anders Sát Thủ. Hơn nữa, chỉ có bãi cỏ trống giữa nhà thờ và đường cái, còn bên kia con đường là vạt rừng nhỏ. Ngay cả nếu có ai ngoài đó, thì cũng phải là lính bắn tỉa với ống viễn vọng mới bắn được họ.
***
Ngày Chủ nhật sau đó là cuộc họp tài chính. Buổi họp khá đơn giản vì Anders Sát Thủ còn chưa ngủ dậy. Nếu không thì họ đã hoãn họp rồi. Lần này, trung bình mỗi khách quyên góp 625 kronor; số tiền sau khi trừ chi phí còn gần 600.
“Em nghĩ tụi mình tìm được giải pháp cân bằng giữa độc tố và sự hào phóng,” nữ mục sư hài lòng nói. Ngay lúc đó sát thủ đột ngột xuất hiện. Hắn nghe câu cuối cùng của nữ mục sư, hỏi rằng liệu họ có nên để mấy cái xô nôn cạnh ghế ngồi cho an toàn. Điều này sẽ giúp nâng tinh thần lễ ban thánh thể lên một tầm cao mới.
Nữ mục sư và gã tiếp tân không mấy hào hứng với ý tưởng này như Anders Sát Thủ tưởng. Xô nôn có thể làm giảm không khí trang trọng đi ít nhiều. Nếu nghĩ kỹ thì sẽ thấy xô nôn chẳng có gì liên quan đến thiên giới. Cho dù Noah có say xỉn bao nhiêu lần trong căn lều ông trú ẩn.
“Và trần trụi nữa,” Anders Sát Thủ thêm vào, nhằm nhấn mạnh việc có thể tồi tệ hơn đến mức nào. Sát thủ nói xong lại biến mất. Quán rượu thư thái đang chờ đón, hôm thứ Bảy vừa rồi hắn vẫn chưa xài hết năm trăm kronor. Với lại họp hành thật chán chết. Tất cả các loại họp hành trên đời đều thế. Nếu không vì muốn chia sẻ ý tưởng về cái xô thì giờ đây hắn đang yên vị thưởng thức ly đầu tiên rồi. Hai người còn lại rõ ràng phấn khởi hơn khi họp hành mà không có mục sư quản nhiệm. Sau khi hắn bỏ đi, họ tiếp tục bàn luận về lão gác nhà thờ đáng ghét, mối đe dọa của tất cả bọn họ. Cuộc đối thoại hôm sau sẽ rất quan trọng. Nữ mục sư nghĩ rằng họ có hai lựa chọn. Hoặc dọa cho lão chết khiếp nhờ tay Jerry Dao Búa. Hoặc đưa gã vào cùng hội cùng thuyền...
“Đưa vào cùng hội, ý em là hối lộ đó hả?” gã tiếp tân hỏi lại.
“Đại loại vậy. Tụi mình có thể ca ngợi lão quét đường sạch sẽ, rồi đề nghị trả hai mươi ngàn mỗi tuần công quét đường.”
“Nếu ổng không chịu thì sao?”
Nữ mục sư thở dài. “Lúc đó phải thảo luận với trưởng nhóm bảo vệ. Với đầy đủ dao búa đạn dược các kiểu.” Nữ mục sư và gã tiếp tân hoàn toàn có lý do lo lắng về lão gác nhà thờ. Börje Ekman cho rằng tổng giám mục nên được thông báo về những chuyện đang diễn ra. Bà ta vừa là phụ nữ lại là người nước ngoài. Cụ thể là người Đức. Mà người Đức thì thích mọi chuyện quy củ ngay cả khi uống quá chén. Cũng có thể Nhà Thờ Anders không nằm trong phạm vi quản lý của tổng giám mục; là một thể loại ly giáo nào đó. Rốt cuộc thì lão cũng phải làm gì đó chứ. Gọi cảnh sát? Để làm gì? Hay gọi Sở Thuế? Một cuộc gọi nặc danh báo về vi phạm tài chính nghe cũng thuận tai đó chứ. Ôi giời, sắp đến thứ Hai rồi, phải đi quét đường rồi họp hành với mụ mục sư phản giáo với bè lũ. Lão sẽ nêu rõ quan điểm. Nếu không xong thì sẽ gọi Sở Thuế. Còn kế hoạch B, C nữa. Lão chưa kịp nghĩ ra thôi.