Trong số vài người không uống một giọt rượu nào vào lễ thánh thứ Bảy có một phụ nữ đội tóc giả vàng hoe và đeo mắt kính. Cô ngồi ở hàng ghế thứ mười tám, bỏ hai mươi kronor vào xô quyên tiền mỗi khi nó chuyền qua, xót xa vô cùng. Quan trọng là không lộ ra. Nhiệm vụ của cô ở đây để do thám. Không ai trong hay ngoài nhà thờ biết tên cô. Trong những mối quan hệ xung quanh, họ gọi cô là “nữ bá tước.” Bảy ghế phía sau là hai người đàn ông nốc cạn hết nguyên hộp Moldova. Không giống người phụ nữ trên, họ không bỏ một xu vào đĩa quyên góp. Ai ngồi gần có ý kiến bị dọa cho một trận ra hồn. Hai người đàn ông đến đây cùng chung mục đích.
Một gã tên Olofsson. Gã kia cũng cùng họ. Dù cho họ ước ao có thể cắt vụn mục sư quản nhiệm thành từng mảnh nhỏ, nhiệm vụ của họ lại hoàn toàn đối nghịch: phân tích cơ hội sống sót trên bục giảng. Nói ngắn gọn, Anders Sát Thủ không thể chết. Đặc biệt không chết trước khi nam nữ bá tước vô tình qua đời. Điều đầu tiên anh em nhà Olofsson để ý là máy dò kim loại ở cửa ra vào, khiến họ phải đánh một vòng ra sau bãi xe để giấu hai khẩu súng lục trong bụi rậm, mà sau đó không tài nào tìm ra được nữa bởi quá say. Khi còn tỉnh táo, họ để ý thấy nhà thờ có một đội bảo vệ. Olofsson là người đầu tiên phát hiện hai lính bắn tỉa trên tháp chuông. Hắn nhờ ông anh xem ngó thử xem đúng không, và Olofsson công nhận là đúng. Cũng đêm đó, hai anh em làm bản tường trình cho mười lăm thành viên trong hội kín vốn trước đó đã đồng lòng nhất trí khử cặp đôi bá tước. Thông tin đưa về khá rối rắm do hai người đưa tin đều quá xỉn, nhưng các thành viên ít nhất rút ra được kết luận là đến thời điểm này Anders Sát Thủ vẫn tương đối an toàn. Ai đó muốn đến gần sát thủ thì phải tốn nhiều suy tính và công sức lắm. Suy tính và công sức lại không may là điểm mạnh của nam nữ bá tước. Nữ bá tước thông báo rằng may thay, vào được bên trong nhà thờ rồi nổ súng bung sọ
Anders Sát Thủ không phải là chuyện đơn giản, an ninh được thắt chặt. Khi nói “may thay”, hàm ý của ả là sát thủ may mắn sẽ có cái chết nhẹ nhàng hơn. Xem như thứ Bảy không phải là thời điểm ra tay thích hợp. Tuy nhiên, sáu ngày còn lại lúc nào sát thủ cũng có bảo vệ kè kè kế bên.
“Một gã bảo vệ ư?” nam bá tước vừa cười vừa hỏi.
“Ý em là với một phát súng ngắm kỹ từ xa, thì tên sát thủ sẽ chỉ còn một mình với gã bảo vệ không đầu bên cạnh?”
“Đại loại vậy,” nữ bá tước đáp. “Em còn thấy một tên bắn tỉa trên gác chuông, nhưng em không chắc thằng đó có ngồi trên ấy suốt tuần không.”
“Có vậy thôi phải không?”
“Mình nên tính thêm mấy thằng bảo vệ rải rác xung quanh nhà thờ. Có đến bốn cửa ra vào. Một cái mới xây xong, em nghĩ là cả bốn đều có người bảo vệ.”
“Vậy là có năm sáu bảo vệ gì đó, một luôn sát bên Anders Sát Thủ?”
“Ừm. Em không thấy nhiều hơn. Tạm thời chỉ vậy thôi.”
“Anh đề nghị em tiếp tục theo dõi xem thằng khốn sắp chết đến nơi đó có dám thò đầu ra khỏi nhà thờ không. Khi mình nắm được lịch sinh hoạt hằng ngày, anh sẽ tiêu diệt thằng bảo vệ từ khoảng cách một trăm rưỡi mét rồi cho thằng Anders Sát Thủ ăn viên kẹo đồng còn lại vào giữa bụng. Không chắc hắn sẽ phải chịu đau đớn thế nào. Chảy máu nội tạng thì không đủ tra tấn như tụi mình hình dung, nhưng mà trong trường hợp này thì cũng đáng đời lắm rồi.” Nữ bá tước gật đầu dù có chút thất vọng. Nhưng phải làm vậy thôi. Dù sao “chảy máu nội tạng” nghe cũng dễ cưng. Ảnh luôn nghĩ được kế hay, nữ bá tước chợt thấy một cảm giác ấm áp hiếm hoi len lỏi trong trái tim mình.