Còn giờ là về vấn đề bảo vệ. Dù gã tiếp tân cả đời toàn phải hầu chuyện với toàn loại giang hồ lớn có, nhỏ có, nhưng gã chưa bao giờ cảm thấy mình ngang vai vế với đám thế giới ngầm. Mà đó lại là nơi tốt nhất để thuê đội bảo vệ. Loại người phản ứng nhanh nhạy tức thời nếu bộ đôi bá tước hay những người như họ xuất hiện. Không phải loại người tốn thời gian hỏi han hay thuyết phục trước. Có một người đã trải qua thời gian đáng kể trong thế giới ngầm, không ai khác ngoài mục sư Anders. Gã tiếp tân nhờ mục sư nghĩ thêm về ý đó, và ngài hứa sẽ nghĩ đến nhũn não mới thôi. Không may, não ngài nhũn nhanh quá mà chưa kịp ra ý kiến gì. Thay vào đó, mục sư kể chuyện rằng có kha khá bạn tù đã có kinh nghiệm làm bảo vệ quán bar.
“Chà chà,” gã tiếp tân cân nhắc. “Ông có biết tên họ không?”
“Có chớ... Holmlund,” Anders lầm bầm. “Và Nai Sừng...”
“Nai sao?”
“Biệt danh thôi. Tên thật thì khác.”
“Chắc là được đó. Mình gọi cho Nai Sừng được không?”
“Không. Thằng đó đang phải bóc lịch lâu lắm đó. Tội giết người.”
“Còn Holmlund thì sao?”
“Thằng đó bị Nai Sừng giết rồi.” Tâm trạng gã tiếp tân được cải thiện khi Anders kể ra hai ba phòng tập ở Stockholm, là nơi lui đến của mấy gã bảo vệ. Tiếp tân gọi cho Taxi Torsten (để khỏi lái xe tải lòng vòng) đi lùng sục mấy nhân vật cần tìm trong phòng tập. Muốn tìm không phải dễ, Không thể cứ nhào đến bất kỳ ai và hỏi là anh có phải bảo vệ và có từng ở tù chưa. Khi đến phòng tập thứ ba, gã đã thấy thật tuyệt vọng. Không giống hai phòng kia, có vài tên trông có vẻ giống bảo vệ hay đứng ngoài quán bar. Khó mà nói được ai từng vào tù vì hành vi bạo lực, và ai không ngại chiến đấu trong trường hợp khẩn cấp. Taxi Torsten tự động đi theo gã tiếp tân vào phòng tập thứ ba, vì ngồi chờ ngoài xe chán không chịu được. Trong lúc lái xe, gã cũng nắm được kha khá tình hình, nên cố gắng giúp đỡ. Hắn bước đến cậu trai ngồi ở bàn tiếp tân, giới thiệu tên hắn là Taxi Torsten, rồi hỏi “Trong số khách hàng của cậu, tụi tui không nên gây sự với ai?” Câu trai nhìn chằm chằm Taxi Torsren. “Ông là Taxi Torsten?” cậu hỏi thay vì trả lời.
“Ừa, là tui đó. Cậu trả lời đi bữa nay tụi tui không nên gây sự với ai?”
“Ông đến đây để gây sự hả?” cậu trai hỏi.
“Không, làm gì có! Nên tụi tui muốn biết ai không nên gây sự để khỏi gây chuyện hiểu lầm.” Cậu trai rõ ràng muốn thoát khỏi cuộc nói chuyện lẫn cái nơi này. Cậu chẳng biết trả lời làm sao, chỉ về hướng một người đàn ông to cao xăm trổ đang ngồi ở máy tập cơ tay bên kia phòng. “Tên ông đó là Jerry Dao Búa. Tui không biết tại sao mà tui cũng không muốn biết, mà tui để ý thấy mọi người có vẻ sợ ổng.”
“Tuyệt vời!” gã tiếp tân lên tiếng. “Jerry Dao Búa phải không? Tên hay quá!” Gã tiếp tân cám ơn cậu trai, rồi bảo Taxi Torsten rằng gã biết ơn sự hỗ trợ đáng quý nhưng tốt nhất là Torsten cứ đợi ngoài xe. Per Persson và Jerry Dao Búa cần thảo luận vài thứ riêng tư. Gã tiếp tân chờ đến khi Jerry Dao Búa tập xong phần cơ tay. “Tôi được biết tên ông là Jerry Dao Búa?” Jerry Dao Búa nhìn Per Persson đầy cẩn trọng nhưng không giận dữ. “Lúc này thì tên tôi là Jerry Không Dao Búa, nhưng thay đổi hay không thì tùy cậu muốn gì ở tôi.”
“Tuyệt hảo!” gã tiếp tân reo lên. “Tên tôi là Per Persson. Tôi là đại diện của ông Anders Sát Thủ. Chắc ông từng nghe đến ông ấy.” Jerry Dao Búa khó tiếp tục duy trì vẻ mặt cáu kỉnh thờ ơ, cuộc đối thoại này trở nên vừa bất thường vừa hứng thú. Không biết còn gì sau đó?
“Anders Sát Thủ, thằng cha mới theo Thiên Chúa... với một đống kẻ thù cần xử lý đó hả?” Jerry Dao Búa hỏi lại.
“Tôi hy vọng ông không phải một trong bọn họ...?” gã tiếp tân hỏi. Không hề, Jerry Dao Búa chẳng có điểm nào chung với Anders Sát Thủ. Họ chưa từng gặp, chưa từng ở chung khám trong cùng thời điểm. Anders Sát Thủ giờ đây đã chuyển nghề thành nhà truyền giáo cho nhà thờ của chính ông. Công việc này đòi hỏi mức độ đầu tư nhất định, nên sự việc sẽ rất tồi tệ nếu phải đối diện chủ nợ quá sớm. Đó là lý do vì sao Per Persson làm phiền ông Jerry, dù có dao búa hay tay không. Tóm lại, liệu ông Jerry có vui lòng nhận trọng trách bảo vệ tính mạng cho Anders Sát Thủ? Nhân tiện, bảo vệ luôn Per Persson và một nữ mục sư tên Johanna Kjellander. “Cô ấy là người phụ nữ tuyệt diệu.” Jerry Dao Búa để ý rằng mối quan hệ của Per Persson với Anders Sát Thủ đơn thuần là làm ăn và có vẻ êm ấm. Hiện giờ công việc của hắn là làm gác cổng ở một khu chán ngắt trong thành phố, nên đổi việc được thì tốt quá. Hắn xác định vai trò của mình là “không hèn nhát”; hắn có thể phải xuống tay hạ sát nam bá tước trong giấc ngủ. Điều kiện tuyển dụng của Per Persson thế nào? Per Persson chưa kịp nghĩ gì về mấy chi tiết đó. Gã nhận nhiệm vụ tìm đội bảo vệ trong thế giới ngầm mà trong lòng đầy tuyệt vọng. Vậy mà giờ đây, một phần nhờ Taxi Torsten, gã đang đứng trước mặt Jerry Dao Búa – người ngoài khả năng diễn đạt từ ngữ và cảm xúc nhất định, thể hiện sự tỉnh táo mong muốn bảo vệ Anders Sát Thủ khỏi nam nữ bá tước danh giá. Thời gian là vàng bạc. Bỏ qua bước hỏi ý kiến nữ mục sư yêu kiều, gã quyết định Jerry Dao Búa đúng là người họ cần.
“Tôi đề nghị chức trưởng nhóm bảo vệ, thành viên do ông chọn, bắt đầu càng sớm càng tốt. Ông sẽ được trả lương hậu hĩnh, rồi sẽ tăng gấp đôi. Nếu đồng ý, bao giờ ông bắt đầu được?”
“Không phải ngay bây giờ,” Jerry Dao Búa trả lời.
“Tui còn phải đi tắm.”