Buổi lễ đầu tiên đã thành công rực rỡ trên cả tưởng tượng. Các phóng viên cũng có mặt đưa tin miễn phí về thành công của mục sư Anders, cùng tiên đoán tổ chức nào tiếp theo sẽ nhận được nửa triệu kronor từ cựu sát thủ rộng lượng vừa được cứu rỗi. Không phóng viên nào đặc biệt khen ngợi bài thuyết pháp, nhưng sự cuồng nhiệt với mục sư quản nhiệm và giáo xứ là không thể chối cãi. Vài ngày sau, vấn đề lại được đưa ra trên báo chí. Theo nguồn tin vô danh gọi vào đường dây nóng, buổi cà phê miễn phí vào thứ Bảy sẽ được thay thế bằng rượu vang miễn phí. Họ được thông báo rằng lễ ban thánh thể là một phần quan trọng trong nghi thức tế lễ theo dòng Anderssonia. Thánh lễ chính sẽ diễn ra mỗi chiều tối thứ Bảy, đúng năm giờ, quanh năm. Nếu Giáng Sinh rơi vào thứ Bảy, thì rượu sẽ tạm được thay thế bằng rượu glogg.
“Tạ ơn Chúa về đường dây nóng vô danh,” gã tiếp tân thốt lên khi đọc tin tức trên máy tính bảng.
“Trong Kinh Thánh có chỗ nào ghi là Chúa tạo ra đường dây nóng vô danh hả?” nữ mục sư vặn vẹo.
***
Thứ Bảy lại đến, dòng người lũ lượt kéo vào, nhưng lần này không quá chật chội. Nữ mục sư và gã tiếp tân đã lường trước điều này; nhiều người đã có chữ ký và hình chụp nên không muốn trả hai lần tiền cho cùng một thứ nữa. Nhưng ngoài kia vẫn còn hai trăm con chiên có thể lấp kín thánh đường. Tuần trước, mỗi hai mươi dãy ghế đặt một bình cà phê. Lần này, một cái ly được đặt trước mặt mỗi người, và cứ mỗi năm mét lại có một thùng rượu Moldova. Không ai dám đụng đến ly rượu trước khi mục sư quản nhiệm bắt đầu. Ngài bước vào thánh đường khi đồng hồ điểm năm giờ. Đứng trong góc tường như tuần trước là cùng một nhân vật: Börje Ekman. Vô cùng hoang mang.
“Hallelujah và Hosanna,” mục sư Anders mở đầu, rồi vì lý do cá nhân, đi thẳng vào vấn đề: “Hỡi anh em, Đức Chúa đã gánh chịu bao khổ đau thay loài người. Để bắt đầu, chúng ta hãy nâng ly vì điều đó!” Ông rót đầy ly từ bình rượu thánh khi hàng người bên dưới trở nên hỗn loạn. Nâng ly mà ly trống trơn thì thật xấu hổ vô cùng. Mục sư quản nhiệm chỉ muốn uống cạn ngay lập tức chén thánh trên tay, nhưng vẫn đợi đến khi phần lớn con chiên đã sẵn sàng. “Vì Thiên Chúa!” ông kêu lên rồi nốc một ngụm lớn cạn sạch ly. Ít nhất bảy trăm trong tám trăm con chiên hiện diện trong thánh đường bắt chước mục sư. Dù chỉ năm mươi người trong bọn họ nốc cạn chén được. Sau một câu không liên quan “Vậy là ổn rồi,” Mục sư Anders bắt đầu bài giảng bằng việc giải thích ngài chỉ là tôi tớ của Thiên Chúa, rằng ngài đã tìm được đường đến Thiên Đàng bằng máu và thánh thể Đức Chúa. Rằng ngài đã được khai sáng. Đó là lý do giáo đoàn Anders có lễ ban thánh thể khác lạ. Tốt nhất là không nên đi quá sâu vào tiểu tiết, nói ngắn gọn là Đức Chúa có phần đói bụng trước khi bị đóng đinh vào thập giá, nên Người mới mời thân hữu đến dùng bữa tiệc cuối cùng. Chỉ là giữa Người và các tông đồ, tuy nhiên theo nghiên cứu mới nhất của mục sư Anders, Người đã dùng một lượng rượu lớn hơn xưa giờ sách vở ghi nhận. “Có thể ngài hơi say trên thập giá.”
Bữa tiệc? Đức Chúa say trên thập giá? Börje Ekman mới nghe cái quái gì thế kia? Anders đã chuẩn bị một tờ giấy nháp khác giúp ngài trích dẫn thật chính xác, chẳng hạn như đoạn Mark 15:34. Rồi ngài hơi lạc đề đôi chút, nguyền rủa sự say xỉn trước khi quay lại nói tiếp về Đức Chúa và thập giá. Theo Anders, điều thực sự thú vị là Chúa đã nói
“Ta khát” trước khi đi vào cõi vĩnh hằng (John 19:28). Đó là máu Chúa. Khi chảy trong huyết quản Người. À mà khoan đã, trước tiên là nâng cốc thêm lần nữa nhân danh Chúa: không ai đứng hay ngồi mà tự dưng say xỉn, câu trả lời là hãy cứ uống đi. Không bao lâu sau tất cả mọi người đều nghiêng ngả. Mục sư đã kịp nâng cốc ba lần trong phần giảng rời rạc về lễ ban thánh thể trước khi đến mục tiếp theo trong chương trình.
“Người ta nói là chia sẻ bánh mì cùng rượu, nhưng mà bánh mì khô khốc ăn cùng rượu, đó có phải cách chúng ta vinh danh Chúa Cha và Chúa Con không?” Có vài tiếng trả lời “Không!”
“Tôi nghe không rõ!” Anders Sát Thủ cao giọng. “Đó có phải cách chúng ta vinh danh Thiên Chúa không?”
“Không!” nhiều người cùng trả lời.
“Lần nữa nào!” Anders Sát Thủ nhắc lại.
“Không!” cả nhà thờ cùng nửa bãi giữ xe đồng thanh hô vang.
“Giờ thì ta đã nghe rõ!” Anders Sát Thủ hài lòng.
“Ta coi lời mọi người như thánh luật.” Được ra hiệu, các cậu học trò trường cấp hai Malar với số lượng gấp bốn lần túa ra làm nhiệm vụ. Một tay cầm xô nhận tiền quyên góp, tay kia cầm khay đựng bánh quy, nho không hạt, bơ và phô mai. Các khay thức ăn được chuyền từ người này sang người kia. Các cậu học trò sẽ châm đầy ngay khi khay trống. Mục sư quản nhiệm ngồi trước phòng, thư giãn nhấm nháp đĩa đồ nhắm riêng.
“Thật quá hợp luôn,” hắn thốt lên. Sau khi chỉ được cung cấp máu Chúa trong vài tuần, thi thoảng bổ sung bánh mì kẹp hay bánh quế, Anders Sát Thủ dần thích nghi đôi chút với lễ ban thánh thể. Nữ mục sư liên tục cổ vũ: nếu Anders Sát Thủ chỉ nói những điều nhảm nhí thì kết quả là nhà thờ không thu hút đủ sự nồng nhiệt của đám đông sẵn lòng trả tiền đến gần Thiên Đường hơn. Điều này cũng tương tự như làm công việc sát thủ mà không có khách nào cần giết người. Nhưng ngoài lễ ban thánh thể, còn một cách để kích động đám đông say xỉn trong ngoài Nhà Chúa. Đợt này, nữ mục sư để mắt đến tờ giấy nháp của Anders Sát Thủ, thêm vài ba điều cô nghĩ sẽ giúp các con chiên nhiệt tình hơn, đồng nghĩa với hào phóng hơn.
Đó là lý do vì sao bây giờ mục sư quản nhiệm đang kể câu chuyện về ông Noah, người đầu tiên xây dựng vườn nho, rồi cũng là người đầu tiên say xỉn bét nhè. Sau cùng, ông qua đời trần trụi trong lều, theo Sách Sáng Thế 9:21, nhưng hồi ông hồi sinh, nạt nộ con trai khi say xỉn (“Lại cái thứ say xỉn đáng ghét ấy!”), và sống thêm ba trăm năm mươi năm khi đã sáu trăm tuổi.
“Giờ thì nâng cốc lần cuối nào,” Anders kết luận.
“Chúng ta uống máu Chúa. Loại rượu đã giúp Noah thọ đến chín trăm năm mươi tuổi. Không có rượu ông ấy hẳn đã qua đời từ đời nào.” Gã tiếp tân nghĩ thầm Noah chết từ lâu quá chừng rồi, nhưng mục sư có khả năng bỏ qua tất cả mọi chuyện.
“Nâng cốc nào, chào đón anh em vào thứ Bảy tuần sau!” Anders bỏ qua ly cốc, nốc cạn bình rượu. Gã tiếp tân búng tay ra hiệu cho các cậu học trò làm một vòng nữa thu tiền quyên góp, lấy thêm được khoảng mười ngàn kronor, cùng bãi nôn của một người phụ nữ choàng khăn lông đáng thương. Trong khi mọi người loạng choạng rời khỏi nhà thờ, vui vẻ hân hoan, nữ mục sư và gã tiếp tân ngồi đếm thu nhập. Tính sơ sơ thì họ thu được hơn một triệu kronor, có nghĩa là gấp rất nhiều lần khoản đầu tư cho rượu Moldova và bánh trái. Mấy cái vali đầy tiền đã kịp đóng lại khi lão gác nhà thờ Börje Ekman xộc vào. Mặt mày đỏ gay, lão nhìn không được hài lòng lắm.
“Một điều thôi!” lão cất tiếng.
“Một điều thôi, ông nên học cách chào hỏi đàng hoàng,” gã tiếp tân nạt lại.
“Xin chào Börje,” cựu sát thủ chào hỏi. “Ông nghĩ sao về buổi giảng tối nay? Có hay như lần trước không?” Börje Ekman quên bẵng cần nói những gì nên lão bắt đầu từ đầu. “Chào buổi tối mọi người, tôi có mấy chuyện cần lên tiếng. Một đám lộn xộn phía ngoài nhà thờ. Ít nhất bốn chiếc xe va chạm khi lùi ra đường lớn, mọi người lê chân trên đường sỏi, sẽ khiến việc quét dọn vào thứ Hai sẽ khó hơn nhiều...”
“Cách tốt nhất chắc lát nhựa đường sỏi luôn đi, cho hạp với bãi giữ xe,” gã tiếp tân sưng sỉa. Ủi luôn con đường sỏi? Với Börje Ekman, điều xúc phạm này tương tự như chửi thề trong Nhà Chúa. Anders Sát Thủ, đang lâng lâng men rượu chen ngang:
“Ê nghe nè, ông nghĩ gì về buổi giảng khốn kiếp của tui?” Chửi thề trong Nhà Chúa thì thật khủng khiếp như chửi thề trong Nhà Chúa.
“Chuyện quái gì đang diễn ra ở đây?” lão tự hỏi, nhìn xuống cái xô tiền duy nhất chưa kịp giấu. Đó là cái xô có bãi nôn trên vài ngàn kronor! “Bài giảng gì?” lão nói tiếp. “Đó là bữa nhậu nhẹt!”
“Nhân tiện,” Anders Sát Thủ trấn an, “lão có muốn vài ly không? Tui không chắc nó giúp lão sống đến chín trăm năm mươi tuổi, nhưng chắc sẽ khiến lão vui vẻ hơn bây giờ.”
“Một bữa nhậu!” Börje Ekman rít lên. “Trong Nhà Chúa! Mấy người có liêm sỉ không hả?” Về điểm này, nữ mục sư không nhịn được nữa, ông Ekman To Mồm mới là người không có liêm sỉ. Trong khi họ cùng nhau đem về vài đồng kronor lẻ cho những người nghèo trên thế giới, thì điều lão Ekman làm là cằn nhằn về con đường sỏi. Lão có bỏ đồng lẻ nào vào đĩa quyên góp không hả? Lão gác nhà thờ tự phong không quyên góp xu teng nào, khiến lão cứng họng trong vài giây trước khi định thần. “Mấy người thay đổi lời Chúa, mấy người biến lễ thánh thành trò hề, mấy người... Mấy người thu được bao nhiêu tiền? Dùng vào việc gì?”
“Chuyện đó không liên quan đến ông,” gã tiếp tân nổi giận. “Chuyện quan trọng là tiền sẽ được cho những người đang cần đến đúng không?” Nhân tiện về “cái đang cần đến”, nữ mục sư và gã tiếp tân đã đổi cái xe tải cắm trại thành một căn phòng cao cấp ở Khách sạn Hilton, không hẳn là miễn phí. Thay vì nói ra, nữ mục sư gợi ý “ông Jerry đây” hướng dẫn đường ra cho lão gác nhà thờ tự phong trong trường hợp lão không nhớ đường.
Cô cũng nhẹ nhàng gợi ý họ có thể gặp lại khi lão bình tĩnh lại. Chẳng hạn như thứ Hai tới? Bằng cách này, cô định giải quyết khối núi lửa trong phòng, mà cũng không đẩy nó đến báo cảnh sát hoặc chuyện dễ sợ tương tự vậy.
“Tui tự ra được,” lão gác nhà thờ Börje Ekman trả lời. “Tui sẽ quay lại vào thứ Hai để quét đường, dọn miểng bể từ mấy vụ va chạm, và dọn dẹp mấy bãi nôn. Thứ Bảy tuần sau tui muốn thấy mọi thứ trật tự hơn bữa nay. Mấy người hiểu không? Hai giờ chiều gặp lại!”
“Hai rưỡi,” nữ mục sư hẹn lại, bởi cô không muốn để Börje Ekman quyết định mọi chuyện.