Phải chăng cuộc đời là chuyến đi dạo trong công viên? À, một điều chắc chắn: nếu quả thật như vậy, đây là hiện tượng mới lạ với Johanna Kjellander. Đến giờ với cô cuộc đời chỉ như tên dở hơi. Là vì tất cả những điều xảy ra với cha cô. Với cha của cha cô. Và cha của cha ông ấy. Và cha của cha của cha ông ấy. Nói cách nào đi nữa, họ đã quyết định rằng cô nên là một thằng con trai, rằng cậu trai ấy nên làm mục sư. Thoạt đầu, chuyện diễn ra không như họ mong muốn, nên Johanna phải nghe đay nghiến suốt tuổi thơ rằng đó là lỗi của cô, cô không đủ nam tính để là một thằng con trai.
Nhưng cô cũng đã trở thành mục sư. Nếu cô nghĩ ngợi thêm đôi chút thay vì lăn ra ngủ, thì thấy rằng vấn đề không nằm ở chỗ cô thiếu đức tin mà là chọn không muốn tin. Kinh Thánh có thể đọc hiểu theo nhiều ý. Nữ mục sư chọn cách của cô – để khẳng định sự căm ghét với cha, ông nội, ông cố, các đời tổ tông ngược về đâu đó thời Vua Gustav Đệ Tam (tình cờ thay, ông này cũng có kết cục tương tự như lão gác nhà thờ, ngoại trừ hồi đó ông vua nhận một viên đạn vào lưng chứ không phải vào mắt).
“Vậy rốt cuộc là em cũng có tin vào cuốn sách đó phải không?” Gã tiếp tân hỏi.
“Đừng hỏi linh tinh. Làm quái gì có chuyện Noah sống đến chín trăm tuổi.”
“Chín trăm rưỡi.”
“Ừ nhiêu đó tuổi. Nhớ là em mới ngủ dậy đó.”
“Hình như anh chưa từng nghe em nói bậy.”
“Ồ, có đó. Thường là sau một giờ sáng.” Họ nhìn nhau mỉm cười. Trong bóng đêm nhìn không thấy rõ lắm nhưng họ có thể cảm nhận được. Gã tiếp tân thừa nhận rằng câu gã mới hỏi nghe hơi ngu ngốc, nhưng nữ mục sư cố lảng tránh trả lời. Johanna Kjellander ngáp, nói rằng bởi cô quên mất câu hỏi là gì. “Mà anh hỏi lại lần nữa đi. Đằng nào thì cũng toi cả đêm rồi.” Ừm, câu hỏi về mấu chốt vấn đề. Phải chăng cuộc đời cả hai đang xuôi theo chiều tích cực. Phải chăng cuộc đời cũng đơn giản như dạo chơi trong công viên. Nữ mục sư im lặng một chút, rồi quyết định nói chuyện nghiêm túc. Cô thật rất thích ăn gan ngỗng ở Khách sạn Hilton cùng người tình. Thích hơn nhiều so với việc phải đứng trên bục giảng nói nhăng cuội với đám cừu ngoan bên dưới mỗi tuần. Nhưng Per nói đúng, mỗi ngày trôi qua như mọi ngày, họ đâu thể ở trong khách sạn mắc tiền hoài đến khi cạn nhẵn túi. Mà trả tiền cho loại phòng này thì tiền cạn còn nhanh hơn nữa phải không?
“Tính kỹ ra nếu ngày nào cũng ăn gan ngỗng uống sâm panh, tụi mình sẽ tiêu hết tiền trong khoảng ba năm rưỡi,” gã tiếp tân nói, có chừa thêm sai số trong tính toán.
“Rồi sau đó sao nữa?” nữ mục sư hỏi.
“Nãy giờ anh đang bàn về chuyện đó đó.” Nữ mục sư liên tưởng trò tán tỉnh của Per Persson với một trong những bài thơ nổi tiếng nhất Thụy Điển, bài thơ bắt đầu là “Một ngày đầy đủ chưa hẳn đã vui; một ngày xấu đui có khi lại tốt.” Điều khiến cô suy nghĩ không phải là về bài thơ nói riêng, mà vì nhà thơ đã tự tử sau đó mấy năm. Không thể coi đó là ý nghĩa cuộc sống được. Johanna thực sự cảm thấy hạnh phúc từ khi gặp gã tiếp tân (bên cạnh mối quan hệ trai gái khi họ vui vẻ trên giường, trong xe tải, sau cây đàn dương cầm, hay bất kỳ đâu đó thuận tiện), đó là lúc họ cho đi rất nhiều tiền. Bữa lộn xộn trong cửa tiệm của Hội Chữ Thập Đỏ ở Vaxjo chưa phải là vui nhất, nhưng cảnh bà nhân viên Hội Cứu Tế bước giật lùi về phía sau khỏi tiệm rượu Sydtembolaget ở Hassleholm thì thiệt buồn cười ghê gớm mỗi khi nhớ lại. Rồi lần xe tải đậu phía ngoài trụ sở chính Quỹ Cứu Trợ Trẻ Em. Rồi đợt Anders Sát Thủ quát anh lính canh không chịu nhận gói hàng bí ẩn gửi cho nữ hoàng... Gã tiếp tân gật đầu nghe cô nói chuyện, nhưng có phần hơi lo lắng. Phải chăng cổ ngụ ý quyên góp luôn hết số tiền trong vali vàng cho những kẻ khốn khó. Đừng nói cổ đang nghĩ là...?
“Khốn nạn vậy đó!” nữ mục sư nguyền rủa, ngồi thẳng lưng trên giường.
“Em chửi thề nữa rồi đó.”
“Anh thì ngưng nói những thứ rác rưởi đó đi!” Ít nhất thì họ cũng đồng ý là giờ đây cuộc đời như dạo bước trong công viên bởi họ đang giúp nhau một tay, còn không ai biết tay kia họ đang giúp nhau những gì. Hồng phúc là nhận hơn là cho, nhưng loại cho đi này thì thật sung sướng. Gã tiếp tân cố tóm tắt vấn đề, nghĩ về tương lai.
“Phải chăng ý nghĩa cuộc sống là giúp mọi người hạnh phúc khi tụi mình có nguồn tài chính giúp bản thân hạnh phúc hơn đôi chút? Như vụ làm ăn với nhà thờ, miễn không liên quan đến Chúa Con, Chúa Cha, hay mấy thằng bắn tỉa trên tháp chuông.”
“Hay Noah nữa,” nữ mục sư nói thêm.
“Gì?”
“Miễn không liên quan đến Chúa Con, Chúa Cha, mấy thằng bắn tỉa trên tháp chuông hay Noah. Em không ưa ông đó.” Gã tiếp tân hứa sẽ cân nhắc chuyện cân bằng giữa lòng tốt và sự túng thiếu, dù họ luôn cho mình là kẻ túng thiếu nhất quả đất. Quan trọng là việc cân bằng – dù là loại cân bằng nào đi nữa – cũng không bao gồm ông Noah với cái thuyền gỗ.
“Em đi ngủ còn anh nghĩ tiếp đi ha?” nữ mục sư hỏi, chỉ chờ nghe câu trả lời “ừ”. Gã tiếp tân cho rằng cô đúng là đối tác trò chuyện quý báu dù cho đang lơ mơ ngủ. Chắc cô thức thêm chút xíu cũng được. Bởi gã mới nghĩ ra ý tưởng cho chủ đề Ý Nghĩa Cuộc Sống. Gã bèn bảo cô có thể ngủ đi, nếu không muốn phản ứng tích cực với sự thật là gã đang rạo rực với người phụ nữ nằm kế bên. Per Persson xích gần hơn.
“Sắp một rưỡi rồi đó,” Johanna Kjellander nói. Rồi cô kéo hắn vào sát bên mình.