Anders Sát Thủ Cùng Bè Lũ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương66
Chương66

❊ ❊ ❊

Các cửa hàng trong thành phố Visby cổ xưa đang chuẩn bị cho mùa Giáng Sinh sắp đến. Lãi suất xuống thấp 0 phần trăm khuyến khích người dân tiêu số tiền mà họ không sở hữu nhằm đạt doanh thu cao nhất cho mùa bán hàng cuối năm. Như vậy người dân cũng có thể giữ được việc làm nhằm trả số nợ mới. Kinh tế học quả là một dạng khoa học đặc biệt. Vài tháng nay, gã tiếp tân quán triệt nguyên tắc “phước lành là nhận lấy thay vì cho đi” (chứ không phải ngược lại) và nay có thể áp dụng vào thực tế. Bữa giờ gã không có nhiều cơ hội làm gì khác ngoài vế “cho đi”. Quyên góp một hai đồng thì cũng được. Lại vui. Mà hơi ngốc nghếch trừ khi kiếm lại được ít nhất số tiền tương đương.

Đã từng có lúc mọi chuyện vô cùng tốt đẹp, một tên cựu sát thủ hảo tâm cùng vô số xô đựng đầy tiền quyên góp. Giờ thì họ không có sát thủ, xô tiền, hay giáo xứ. Thứ duy nhất có thể kiếm lại được chắc là mấy cái xô, mà để làm chi cơ chứ? Trong khi đi dạo dọc đường Hastgatsbacken, tình cờ nữ mục sư và gã tiếp tân thấy một người đàn ông lớn tuổi mặc quần áo đỏ đeo chòm râu trắng giả. Chắc do hội đồng thành phố thuê đóng giả ông già Noel. Ông già đi dọc con phố reo lên, “Chúc mừng Giáng Sinh,” và phát bánh gừng cho bọn trẻ. Mọi người hồ hởi trông thấy ông già Noel. Có thể nhiệm vụ của ông là giúp các gia đình phấn khích mua sắm nhiều hơn, tuy cũng không chắc lắm. Nữ mục sư bảo rằng có thể mọi chuyện đã xảy ra hoàn toàn khác nếu cô lái Anders Sát Thủ tin vào sự tồn tại của Ông già Noel chứ không phải Thiên Chúa. Gã tiếp tân mỉm cười, tưởng tượng Anders Sát Thủ trên bục giảng, kêu gọi Ông già Noel quyền năng tối thượng, phân phát rượu glogg và bánh gừng cho đám con chiên thay vì rượu đỏ và phô mai.

“Glogg làm từ rượu mạnh,” nữ mục sư ngẫm nghĩ. Chi tiết rất quan trọng. Điều này khiến gã tiếp tân tiếp tục mỉm cười, đến khi gã bắt đầu nghĩ nghiêm túc. Sự khác biệt giữa Đức Chúa trên Thiên Đàng và Ông già Noel (sống ở đâu đó) gần như là không có. Sự thật là cả hai đều tuyệt.

“Trước hết, anh nghĩ đến việc cả hai đều không tồn tại hay do bộ râu của họ?” nữ mục sư thắc mắc.

“Không cái nào cả. Cả hai người họ đều nổi tiếng là tốt bụng đúng không? Tụi mình có thể thai nghén ý tưởng nào đó từ đây.” Cô không rõ bệnh tình Ông già Noel thế nào, nhưng quả tình làm nghề chui vào chui ra ống khói thì không thể khỏe mạnh được. Gã tiếp tân phản pháo vui vẻ, nói rằng gã biết không ai trong hai người họ là những đứa trẻ cưng của Ông già Noel hay Đức Chúa. Thực tế cho thấy họ phạm chín trong Mười Điều Răn. Chỉ còn mỗi tội ngoại tình là họ chưa phạm đến.

“Nhân nói đến đó,” nữ mục sư nói, “tụi mình ở bên nhau suốt rồi, liệu có nên kết hôn không? Có thể là đám cưới dân sự và anh mua nhẫn.” Gã tiếp tân đồng ý ngay tắp lự, hứa sẽ mua hai chiếc nhẫn vàng. Rồi gã nói muốn đính chính Điều Răn thứ hai. Rằng họ chưa từng đồng lòng giết ai cả. Đó là sự thật, có nghĩa là điểm Điều Răn họ đạt được là 8-2 chứ không phải 9-1 nữa. Cũng chả phải điểm cao đáng tự hào lắm. Per Persson không trả lời bởi không cần thiết. Quay lại Mười Điều Răn. Liệu gã có được thèm muốn vợ mình không? Và mấy tờ năm trăm kronor đồng sở hữu?

Nữ mục sư giảng giải đó chỉ là vấn đề đọc hiểu ngôn ngữ, mà giờ cô chỉ muốn bỏ luôn Kinh Thánh một lần và mãi mãi. Cánh Cổng Thiên Đường đối với cô không hề tồn tại, cho dù có thì cũng chẳng việc gì phải xếp hàng đi qua. Ý nghĩ bị Đức Chúa sai khiến sau khi vào nước Ngài khiến cô thật sự khó chịu. Cô quay lại hỏi gã tiếp tân phải chăng Ông già Noel trở thành nhân vật chính cho đề tài “sự hào phóng có thể tăng lượng tiền mặt.” Per Persson thật thà trả lời: giờ thì chẳng có nhân vật chính nào cả, trừ phi nữ mục sư – không như Per – hào phóng cho đi thay vì nhận lại. “Anh chẳng tin có chuyện đó xảy ra.”

“Đúng vậy,” nữ mục sư đồng tình. “Nhưng mà sau này xài hết tiền rồi thì tụi mình làm gì đây?”

“Đám cưới?”

“Cái đó quyết định xong rồi. Vả lại cưới xin cũng không làm mình giàu hơn được đúng không?”

“Đừng nói vậy. Luôn có phần phước từ trẻ con. Sáu bảy đứa gì đó là đủ.”

“Ngốc ạ,” nữ mục sư mỉm cười mắng yêu. Lúc đó cô trông thấy một tiệm nữ trang. “Mình vào đó đính hôn luôn đi nào.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.