Ngay khi chỉ còn lại hai người với nhau, gã tiếp tân giải thích cho vợ gã ý nghĩ xuất hiện trong phòng thăm tù. Về đến nhà, họ tìm đọc vài số báo cũ tờ Gotlands Allehanda, ngay lập tức tìm thấy lý do chứng minh ý tưởng của gã tiếp tân là khả thi. Đó là một bài báo về một người đàn ông không thể tiếp tục sống trong căn hộ cho thuê do tường nhà đầy rệp. Chủ nhà từ chối xử lý vấn đề này, nên người đàn ông không còn chỗ nào để sống, mà vẫn bị ép tiếp tục trả tiền thuê nhà.
“Tôi sống dựa hoàn toàn vào tiền hưu trí,” người đàn ông đáng thương trần tình với phóng viên, tự cảm thấy bản thân thật tội nghiệp. Câu chuyện thê thảm của người đàn ông lớn tuổi không làm động lòng gã tiếp tân hay nữ mục sư. Ông ta quá nhăn nheo già cỗi, không còn chút giá trị thương mại nào. Ông ta phải kiếm cách trị lũ rệp, dù gã tiếp tân có thoáng suy nghĩ liệu gã có nên gọi điện thoại cho ông già mách cách xài thuốc tẩy, vì khả năng giết hết không chừa thứ gì. Sự thật là người đàn ông già đã kể lể câu chuyện đáng thương cho một tờ báo địa phương, rồi một tâm hồn bất hạnh khác kể một câu chuyện khác trên tờ bản tin đối thủ, Gotlands Tidning, chỉ sau vài số. Đây là điều hai vợ chồng muốn khẳng định. Những câu chuyện bất hạnh đăng trên báo chí hàng ngày dường như bất tận. Dù cho họ không đếm vụ người đàn ông già với đám rệp, ông triệu phú nhiễm bệnh từ sên Tây Ban Nha trong vườn, và những con chuột bị ném vào thùng rác bởi một thiếu niên tổn thương tâm lý, thì con số vẫn là vô tận. Gã tiếp tân rút một trong hai máy tính bảng họ mua từ mấy năm trước bằng tiền từ xô quyên góp rồi bật máy lên.
“Sao rồi anh?” nữ mục sư thắc mắc, cô xoa xoa bụng, nhìn ông chồng đang chúi mũi vào cái iPad với một cuốn sổ bên cạnh.
“Tốt cả, cám ơn em,” gã tiếp tân trả lời, nói rằng gã đã gửi lệnh mua ấn bản điện tử một tờ nhật báo Thụy Điển.
“Ljusdalsposten,” gã nói. “Một trăm chín mươi chín kronor mỗi tháng.”
Ừm, tại sao không? Nữ mục sư ngẫm nghĩ. Ljusdal là tờ báo dễ đọc, không có nghĩa không có tin tức về người đáng thương khiến người đọc mủi lòng. Rồi cô phạm sai lầm hỏi những tờ báo nào có phiên bản điện tử (vì câu trả lời không bao giờ chấm dứt).
“Anh có một danh sách nè,” gã tiếp tân đáp. “Coi coi... Ô kê, tờ Östersundsposten, Dala-Demokraten, Gefle Dagblad, Upsala Nya Tidning, Nerikes Allehanda, Sydsvenskan, Svenska Dagbla...”
“Thôi đủ rồi!” nữ mục sư ngắt lời.
“Không, muốn làm chuyện này tụi mình phải hiện diện trên mọi ngóc ngách cả nước. Danh sách còn nhiều, bên mặt kia tờ giấy nữa. Tất cả có khoảng năm mươi tờ báo. Không miễn phí, dù có vài tờ cho miễn phí đọc thử. Tờ Blekinge Läns Tidning là hời nhất. Phí một kronor cho một tháng đọc thử.”
“Tụi mình có thể trả được tiền cho hai tờ,” nữ mục sư nói. “Tệ nhất là nội dung giống hệt nhau trên cả hai tờ báo.” Gã tiếp tân mỉm cười, mở trang Excel đang làm dở. Về lâu dài, chi phí đăng ký sẽ tốn khoảng một trăm ngàn kronor một năm, tuy nhiên giá giới thiệu, giá đăng ký ngắn hạn và thời gian đọc thử sẽ giúp chi phí đầu tư ban đầu hạ thấp xuống bằng khoản tiền họ đang có. Điều này tốt cho cả người quyên góp và (quan trọng hơn) người đi quyên góp. Sự rộng lượng của người khác thường lớn lao hơn chính bản thân họ, giúp đem đến con số thu tích cực. Có thể không thấy kết quả ngay từ đâu, nhưng sau một thời gian ngắn họ sẽ tận hưởng thành quả.
“Bên cạnh sự thật là người khác luôn hào phóng hơn tụi mình nhiều, em hoàn toàn đồng ý với anh, anh yêu,” nữ mục sư đồng tình. Nguy cơ lớn nhất đe dọa thành công của họ chính là từ Ông già Noel. Anders Sát Thủ vẫn luôn tiềm tàng nguy cơ an ninh. Nhưng nếu họ đằng nào cũng phải xuống Địa Ngục thì tốt hơn là cứ chấp nhận mọi chuyện như vậy. Ý tưởng của gã tiếp tân quá hấp dẫn, triển khai toàn diện luôn là hay nhất.
“Ngày mai sẽ lo về việc ngày mai. Sự khó nhọc ngày nào đủ cho ngày ấy. Matthew sáu, dòng ba mươi bốn.”
“Em mới tự trích Kinh Thánh đó hả?” gã tiếp tân ngạc nhiên.
“Ừa. Tưởng tượng nổi không.”
***
Nhìn chung bản chất con người là một nồi lẩu thập cẩm vô vàn đặc điểm. Chẳng hạn như: keo kiệt, tự kỷ, ghen tị, ngớ ngẩn, ngu ngốc, sợ hãi. Mà đồng thời cũng: tử tế, thông minh, hòa đồng, vị tha, chu đáo – và hào phóng. Như nữ mục sư và gã tiếp tân biết thì không phải tâm hồn nào cũng có đủ hết mấy đặc điểm trên, theo kinh nghiệm cá nhân. Triết gia Immanuel Kant đưa ra giả thiết rằng bên trong mỗi cá nhân tồn tại một la bàn đạo đức, chỉ tại ông chưa có dịp gặp nữ mục sư và gã tiếp tân mà thôi. Kế hoạch nhận-và-(bằng cách nào đó)-cho-đi, khởi đầu khi nhìn thấy Ông Noel giả ở trung tâm mua sắm phát bánh gừng cho bọn nhỏ, nay đã chắp nối hoàn thiện và hoàn toàn sẵn sàng. Đầu tiên, gã tiếp tân mở cuộc điều tra, đứng đầu và thực hiện bởi chính gã. Gã cần thêm thông tin thị trường và các đối thủ tiềm năng. Hiện nay có vài đối thủ đáng cân nhắc. Chẳng hạn như dịch vụ thư tín Thụy Điển mỗi năm nhận hơn một trăm ngàn lá thư gửi cho Ông Già Noel, địa chỉ đến “Tomten” (tên Ông Già Noel tiếng Thụy Điển) ở “17300 Tomteboda, Thụy Điển”. Người đại diện bưu điện tự hào thuật lại qua điện thoại với gã tiếp tân rằng bất cứ ai gửi thư cũng sẽ nhận được hồi âm – cùng một món quà nhỏ. Gã tiếp tân đáp, “Cám ơn về thông tin của ông,” xong gác máy, lầm bầm rằng giá trị “món quà” đó có khi còn ít hơn phí gửi thư. Đó là một sự kết hợp lòng tốt cực kỳ giới hạn và lợi nhuận cực kỳ hãn hữu. Về tính nhân văn thì đây không phải là ý tưởng tồi, chỉ là không phù hợp. Tốn quá nhiều chi phí văn phòng như vậy thì một doanh nghiệp hòa vốn còn là may. Con số mà nữ mục sư và gã tiếp tân ghét hơn số không đó là bất cứ số nào có dấu trừ phía trước. Bên cạnh dịch vụ thư tín còn có Vùng Đất Ông Già Noel ở Dalarna. Sau khi đọc những thứ muốn đọc, gã tiếp tân đi đến kết luận rằng Vùng Đất Ông Già Noel thực chất là công viên giải trí. Khách hàng phải trả phí vào cổng, ăn uống tốn mất vài trăm kronor, nghỉ qua đêm với giá vài ngàn kronor, được gửi một danh sách ước cho Ông già Noel giả, người sau đó sẽ dùng danh sách đó nhóm lửa ban đêm. Ý tưởng này cũng không tồi, tuy nhiên rõ ràng là nhận được nhiều hơn cho đi quá nhiều. Cân bằng là điều quan trọng nhất! Một Ông Già Noel khác có bộ râu bằng nhựa sống ở Rovaniemi, Phần Lan. Khái niệm cũng tương tự như ông sống ở Dalarna. Với cùng vấn đề và nhược điểm. Tình cờ sao, người Đan Mạch phát hiện ra Ông già Noel sống ở Greenland. Người Mỹ nghĩ rằng ổng ở Bắc Cực, người Thổ cho là ở Thổ Nhĩ Kỳ, người Nga thì nhất quyết ổng ở Nga. Trong hết thảy bọn họ, chỉ người Mỹ tạo ra một ngành công nghiệp từ Ông già Noel. Phần vì có vẻ ổng thích uống Coca-Cola hơn mấy thức uống khác, phần vì trong một bộ phim Giáng Sinh hằng năm, ổng thoạt đầu làm mọi việc rối tung, sau cùng lại khiến mọi trẻ em trên thế giới đều hạnh phúc. Ít nhất là một đứa. Giả bộ vậy. Trả mười hai đô vé xem phim. Dĩ nhiên cũng có anh em của Ông Già Noel, như Sinterklaas, hay Thánh Nicholas. Theo như những gì gã tiếp tân đọc, ông ấy là thánh bảo trợ cho tất cả các cựu trộm cướp, quả là ý nghĩ dễ thương. Nhưng quả thật thì ông ấy không đáng tin tưởng lắm bởi ông đem quà đến cho trẻ con quá sớm – vào ngày 6 tháng 12.
“Chứ không phải phụ thuộc vào việc cả thế giới mong muốn như thế nào sao?” nữ mục sư thắc mắc.
“Tùy quốc gia chứ,” gã tiếp tân đáp. “Chẳng hạn như nước Đức với dân số đông gấp mười Thụy Điển. Vậy phải cần đến mười Ông Già Noel như Anders Sát Thủ, lại còn phải nói được ‘Frohe Weihnachten’ (‘Chúc mừng Giáng Sinh’ bằng tiếng Đức) mà không khiến mọi chuyện bại lộ.” Phải nói những hai từ tiếng nước ngoài. Thật vượt quá sức Anders Sát Thủ, cả nữ mục sư và gã tiếp tân đều biết điều đó (ngoại trừ việc gọi tên các loại nấm bằng tiếng Latin). Mà còn nguy cơ chữ “Hosanna” trong tiếng Đức cũng là “Hosanna” nữa chứ.
***
Như vậy, đối thủ cho một Ông già Noel phát quà thật, không phải trả lương trước gần như không tồn tại.
Lợi nhuận mô hình kinh doanh này phụ thuộc vào việc họ tìm được bao nhiêu câu chuyện thương tâm trên báo. Tốt nhất là nội dung có mẹ đơn thân, trẻ em ốm yếu, các thể loại thú cưng dễ thương bị bỏ rơi. Câu chuyện về người đàn ông xấu xí có bọ trong nhà sẽ không gây xao động lòng người, cũng như chuyện con chuột cống bị tra tấn trong thùng rác. Còn câu chuyện về mấy cha triệu phú có ốc sên Tây Ban Nha trong vườn, truyền thống Thụy Điển còn cho rằng mấy ổng bị vậy là đáng đời. Kế hoạch là dựa vào những câu chuyện được chọn lọc cẩn thận trên báo địa phương. Đây quả là ý tưởng sáng suốt bởi những đối tượng trên đã từng trả lời phỏng vấn truyền thông, nên sẽ dễ dàng đồng ý làm lại lần nữa, lần này có sự đồng hành bất ngờ của Ông già Noel. Sau đó nhiều người sẽ tò mò vào trang web, nơi có Ông già Noel với bộ râu hoàn toàn thật giật không đứt. Nếu Chúa rủ lòng thương (gã tiếp tân suýt nói ra câu này), thì có thể có một hai người quyên góp. Hay một trăm người? Mà sao không là một ngàn người? Tất cả những kế hoạch này chỉ là trên giấy cho đến khi Trại Giam tiến hành kế hoạch riêng của họ - điều tuyệt vời điên rồ - là phóng thích Anders Sát Thủ.