Anders Sát Thủ Cùng Bè Lũ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 54 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương26
Chương26

❊ ❊ ❊

Tay trong tay, nữ mục sư và gã tiếp tân bước vào đại lý xe tải cắm trại hàng đầu, và chắc là duy nhất ở Boras. Họ gọi nhau bằng những lời đường mật một cách chân thật nhất có thể trước mặt anh bán xe. Cách đó hai dãy nhà, Anders Sát Thủ đang giấu mình trong chiếc xe sắp đến hết hạn sử dụng. Không có nấm, chỉ có cuốn Kinh Thánh cùng một chai rượu thánh thể làm bạn. Nữ mục sư và gã tiếp tân đều có vẻ thích chiếc Hobby 770 Sphinx. Ít nhất là vì nó có một phòng riêng. Cái giá 660,000 kronor không phải là vấn đề. Hoặc chính là vấn đề.

“Tiền mặt hả?” Anh bán hàng nhìn đầy nghi hoặc. Đây là dạng tình huống nữ mục sư ứng phó tốt nhất. Cô bắt đầu bằng kéo lỏng chiếc khăn choàng cổ, hé lộ cổ áo sơ mi. Cô hỏi lại rằng tiền mặt thì có vấn đề gì sao. Mới hôm trước, chính cảnh sát đã phải đưa trả tiền mặt mà Anders Sát Thủ - xin Chúa phù hộ ông ấy! – đã quyên góp cho Hội Chữ Thập Đỏ và Hội Cứu Tế. Dĩ nhiên anh bán xe biết rõ tin tức mới nhất đó và phần nào đồng ý với quan điểm của nữ mục sư. Nhưng đến 660,000 kronor sao? Nếu anh cho là nhiều tiền quá thì họ có thể thỏa thuận một con số thấp hơn. Trong trường hợp đó, số tiền chênh lệch sẽ được chuyển vào quỹ quốc tế Nhà Thờ Thụy Điển. “Dĩ nhiên là không có vấn đề gì với việc trả bằng tiền mặt. Nhưng nếu đại lý này không muốn bán chiếc xe dùng làm phương tiện trong cuộc chiến chống đói nghèo, tôi đành phải tìm đến nơi khác vậy.” Nữ mục sư gật đầu chào, kéo tay gã tiếp tân bỏ đi. Mười phút sau, tất cả giấy tờ đều hoàn tất. Nữ mục sư và gã tiếp tân lái xe đi – cũng là khi gã tiếp tân lên tiếng hỏi: “Cuộc chiến chống nghèo đói hử?”

“Em ứng biến thôi. Mà em đói rồi. Anh có muốn ăn McDonald không?”

***

Những ai mong ngóng được gặp anh hùng quốc gia mới Anders Sát Thủ (con số này cũng kha khá!) đều cố nhìn kỹ hơn khi có bất kỳ chiếc xe tải cắm trại nào lướt qua. Bà con thường hỏi nhau: Đó có phải chiếc Elnagh Duke 310 đời 2008 mới chạy qua không? Họ dùng loại vành bánh xe nào đấy? Phải loại chính hãng không? Trong kế hoạch, bộ ba sẽ cắt đuôi đám đông bằng cách vứt bỏ chiếc xe của nam bá tước. Đối với những kẻ ngu xuẩn may mắn, một chiếc xe tải vẫn là một chiếc xe tải, Có đổi xe hay không, ba người họ vẫn luôn là mục tiêu của những người dân tò mò. Anders Sát Thủ có thể bị thấy ngồi ghế trên không? Hay đó có phải cô gái sau vô-lăng (theo lời nhân chứng thì trông như bao nhiêu người phụ nữ khác)? Cách duy nhất là bỏ lại chiếc xe của nam bá tước, càng om sòm càng tốt. Mà cẩn thận hơn nữa, thì càng xa Boras càng an toàn. Sau khi lái qua tiệm đồ ăn nhanh, họ ghé ngang một trạm dừng ở Systembolaget, rồi một trạm xăng khác để nhồi cho đầy bụng cả xe lẫn người, chuyến đi tiếp tục về hướng đông bắc. Kế hoạch ngày hôm sau đã được chuẩn bị kỹ càng. Anders Sát Thủ mè nheo không dứt kể từ khi Nữ Hoàng gợi ý hắn quyên góp nửa triệu kronor dưới danh nghĩa Thiên Chúa. Lần này là cho những đứa trẻ! Nữ mục sư và gã tiếp tân cuối cùng đã đồng ý. Không phải vì lũ trẻ, mà vì họ có thể tận dụng làm một trận ầm ĩ rồi bỏ cái xe lại. Ngay phía ngoài văn phòng của Quỹ Cứu Trợ Trẻ Em ở Sundbyberg, phía bắc Stockholm. Sau nhiều lần giảng giải, Anders Sát Thủ nói hắn hiểu cần phải làm gì. Thêm ba lần cắt nghĩa tiếp theo, nữ mục sư và gã tiếp tân tạm tin lời hắn. Phần còn lại chỉ là chuyến hành trình. Gã tiếp tân ngồi sau tay lái; nữ mục sư lái chiếc xe mới, với Anders Sát Thủ ngồi sau bức màn che với bạn đồng hành là sách Kinh Thánh. Họ dừng lại giữa đường để nghỉ đêm. Trong xe này, Anders Sát Thủ ngáy vang; trong xe kia hai người còn lại cũng sẽ làm điều tương tự... Nhưng trước hết họ cần chia sẻ chút thân ái mỗi khi có dịp.

***

Phải khen tặng Anders Sát Thủ - hắn ngồi yên trong xe rất lâu, chăm chú nghiền ngẫm Kinh Thánh. Hắn đặc biệt thích những đoạn trích liên quan đến sự hào phóng. Cho đi mới thật hạnh phúc xiết bao. Hắn cũng thấy tương tự khi đọc những lời biết ơn qua báo chí và mạng xã hội. Bình minh lên: đến lúc lên đường đến Sundbyberg. Nữ mục sư quay lại xe kia và thấy Anders Sát Thủ đã thức giấc, chúi mũi vào phần Kinh Cựu Ước.

“Chào buổi sáng, Đức Chúa tí hon. Ông chưa quên kế hoạch chứ hả?”

“Cứ nghĩ đến số tiền cô kiếm được mấy tuần trước,” Anders Sát Thủ trả lời. “Tui không có quên. Mà tui muốn tự tay viết một lá thư cho Quỹ Cứu Trợ Trẻ Em.”

“Ông cứ tự nhiên. Mất mấy tiếng nữa mới đến. Cuốn sách mà ông đang đọc có vài ngàn tuổi rồi, để đó cũng không thay đổi gì đâu.” Nữ mục sư tự nhiên thấy bực bội. Cáu kỉnh với gã đàn ông được cứu rỗi chẳng lợi lộc gì cả. Chỉ là... đây không phải là điều cô muốn. Tên sát thủ không nên xuất hiện trong cuộc đời của cô và gã tiếp tân... Và nhóm không nên thu hút sự chú ý của cả trong lẫn ngoài Thụy Điển. Nhưng chuyện gì xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi. Cô phải tìm cách trụ vững trong tình huống mới. Có nguồn sức mạnh nào đó đã đưa tên sát thủ thành siêu sao và người đàn ông được hâm mộ nhất Bắc Âu. Sức mạnh có thể đem đến điều tích cực – chính là tiền – cho cuộc chiến chống nhân loại nhỏ nhoi của cô và gã tiếp tân. Mà bất cứ cuộc chiến nào (cho dù là cuộc chiến của người muốn chống lại sự tồn tại của họ) đều cần có chiến binh. Và chiến binh chỉ có ích khi họ được trang bị đầy đủ.

“Xin lỗi,” nữ mục sư lên tiếng với Anders Sát Thủ, khi hắn đang cặm cụi sáng tác lá thư.

“Xin lỗi gì kia?”, hắn hỏi, không ngẩng đầu lên.

“Xin lỗi vì tui tự nhiên khó chịu,” nữ mục sư đáp.

“Ủa có hả?”, Anders Sát Thủ trả lời. “Tui viết thư xong rồi nè. Cô muốn nghe không? “Gửi Quỹ Cứu Trợ Trẻ Em. Nhân danh Thiên Chúa, tôi muốn quyên góp năm trăm ngàn kronor nhằm giúp đỡ nhiều trẻ em hơn nữa. Hallelujah! Exodus 21:2. Kính thư, Anders Sát Thủ. Tái bút: Giờ thì tôi sẽ lái chiếc Volvo đỏ đi.” Nữ mục sư tóm lấy cuốn Kinh Thánh, tìm đoạn Exodus 21:2, tự hỏi không biết tên sát thủ muốn nói điều gì qua đoạn “Nếu ngươi mua một người đầy tớ Hê-bơ-rơ, nó sẽ hầu việc cho sáu năm; nhưng qua năm thứ bảy nó sẽ được thả ra, không còn nợ nần.” Anders Sát Thủ nói rằng hắn thích đoạn được trả tự do... Nữ mục sư không nghĩ điều đó thật hào phóng sao?

“Sau sáu năm làm nô lệ sao?”

“Ừa?”

“Không.” Lá thư nghe có vẻ hơi đần độn, nhưng nữ mục sư không muốn tranh cãi. Đoạn về chiếc Volvo đỏ thì Anders Sát Thủ lý giải là hắn muốn để mọi người ngưng tìm chiếc xe tải cắm trại. Nữ mục sư nói cô hiểu điều đó. Cuối cùng họ cũng đến nơi. Nữ mục sư đậu chiếc xe tải của nam bá tước chếch phía trên cửa ra vào Quỹ Cứu Trợ Trẻ Em số 39 đường Landsvagen ở Sundbyberg. Họ để một gói hàng ghi “Cứu Giúp Trẻ Em” trên ghế tài xế. Trong gói hàng, Anders Sát Thủ để lá thư cùng 480,000 kronor (do hắn đếm sai). Trong khi hai người còn lại chờ nơi góc đường trong chiếc xe tải không có tí gì liên quan đến Anders Sát Thủ, thì hắn bước vào trong tòa nhà, bấm thang máy lên tầng trên, chào cô tiếp tân dễ thương vốn vẫn chưa nhận ra ai vừa đến.

“Vì Chúa lòng lành,” Anders Sát Thủ giới thiệu.

“Người ta gọi tui là Anders Sát Thủ dù tui không làm sát thủ nữa, mà cũng không làm mấy chuyện ngu ngốc khác, ít nhất là không cố tình. Tui quyên góp tiền giúp đỡ nhân danh Thiên Chúa. Tui nghĩ Quỹ Cứu Trợ Trẻ Em là nơi đáng tin tưởng. Tui muốn góp nửa triệu kronor... Thiệt lòng thì tui muốn góp nhiều hơn, nhưng hiện giờ thì nửa triệu thôi, tiền đâu phải cứt mèo. Xin lỗi cách dùng từ của tui. Hồi ở trong tù thì toàn học những từ bậy bạ thôi. À mà tui nói đến đâu rồi? Ừm, tiền tui để một gói trong xe tải đậu phía ngoài... Nó vốn không phải xe của tui. Nam bá tước là người đứng tên cái xe, mà người ta gọi hắn vậy thôi chứ không phải tên thiệt. Cô có thể trả cái xe lại cho hắn sau khi lấy gói tiền ra. Vậy thôi đó. Chúc cô một ngày tốt lành nhân danh Thiên Chúa... Hosanna!” Với câu chào “Hosanna!” Anders Sát Thủ nở nụ cười thánh thiện rồi quay lưng bấm thang máy đi xuống. Trong lúc đó, cô tiếp tân tiếp tục câm lặng không thốt lên được tiếng nào. Khi ra đến ngoài đường, tên sát thủ đi vòng qua góc đường, rồi biến mất hoàn toàn. Một tiếng rưỡi sau, chó cảnh sát đánh hơi xác nhận gói hàng trên ghế trước chiếc xe tải trắng đậu bên ngoài là an toàn. Trong lúc chú chó làm nhiệm vụ, cảnh sát cố vỗ về cô gái đang hoang mang, cố hỏi thêm Anders Sát Thủ còn nói những gì ngoài “Hosanna.”

***

“Anders Sát Thủ Lại Ghi Bàn!” là một trong những tít báo, nhưng cho dù lời lẽ mập mờ thế nào, không ai hiểu lầm ý chính. Ai ai cũng biết, ai ai cũng hay rằng tên giết người đã tẩu thoát và rằng hắn tặng tiền cho những ai đang cần thay vì thủ tiêu họ. Chương trình quảng bá đã rất thành công, trừ một lỗi nhỏ: Quỹ Cứu Trợ Trẻ Em chỉ nhận được 480,000 kronor thay vì nửa triệu như được hứa. Tuy nhiên họ vẫn vô cùng vui sướng. Cảnh sát cuối cùng cũng có vài manh mối từ cô tiếp tân. Sau vài giờ, cô đã bình tĩnh khai những gì Anders Sát Thủ đã nói với cô. Bao gồm những chi tiết linh tinh như nam bá tước sở hữu chiếc xe tải không phải là bá tước thật. Thông tin này cũng được đưa lên báo, chẳng những giúp đưa chiếc xe về cho chủ cũ của nó (chính thức là một đại lý bán xe của nữ bá tước), mà còn tác động đến một nhân viên Sở Thuế. Ông này mở lại hồ sơ bị lãng quên, tìm ra nam bá tước và gửi thông báo về số tiền thuế còn nợ là 1,064,000 kronor.

“Mình nói mình sẽ xẻo nó chầm chậm, từ dưới lên trên phải không?” nam bá tước hỏi.

“Vâng,” nữ bá tước trả lời. “Rất rất chậm nhé.”

***

Nữ mục sư vô cùng hài lòng về những gì mới xảy ra. Trong khi cô, gã tiếp tân và Elvis mới nổi tiếp tục đi vòng vèo trên chiếc xe tải mới (khác loại xe), thì tất cả fan hâm mộ anh hùng quốc dân đang truy tìm chiếc Volvo đỏ. Hơn thế nữa, cô blogger ở Hassleholm đã hoàn toàn mất bình tĩnh, đứng trước đồn cảnh sát gào thét “Một chiếc Volvo đỏ! Tui đã nói tui thấy một chiếc Volvo đỏ mà!” cho đến khi chó nghiệp vụ đuổi cô ta đi. Vào lúc này, nữ mục sư nói họ có hai lựa chọn. Lựa chọn một, như đã bàn trước là: tách rời họ với cái vali khỏi gã sát thủ rồi biến mất khỏi quả đất. Đây là lựa chọn an toàn nhất. Cách khác là tận dụng sự nổi tiếng như cồn của sát thủ. Nữ mục sư cũng đã nghĩ ra giải pháp.

“Mở một nhà thờ? Đặt tên nó theo Anders Sát Thủ?” gã tiếp tân hỏi. “Nhà Thờ Anders Sát Thủ?”

“Ừa, mình có thể bỏ luôn chữ sát thủ. Không lại khiến người ta hiểu lầm,” nữ mục sư trả lời.

“Sao mình lại đi mở một nhà thờ? Anh tưởng cuộc đời em – cũng như anh – là căm ghét càng nhiều người càng tốt, bao gồm Chúa Cha, Chúa Con, và tất cả những ai tương tự.” Nữ mục sư lẩm bẩm rằng sao mà ghét được những người không tồn tại, nhưng nói chung thì gã tiếp tân đúng.

“Đây là chuyện làm ăn,” cô nói. “Anh đã từng nghe từ ‘quyên góp’ chưa? Tụi mình đang có hẳn một Elvis. Mà ảnh thì thích cho tiền. Ai mà không muốn như Elvis?”

“Anh nè.”

“Ai nữa?”

“Em.”

“Ai nữa?”

“Chắc nhiêu đó thôi,” gã tiếp tân thừa nhận.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.