Lão gác nhà thờ chán nản chưa hẳn đã hoàn toàn bỏ cuộc. Lão đang đợi thời cơ chín muồi, đi lùng sục xung quanh nhà thờ tìm thêm chứng cứ cho giả thiết rằng mọi chuyện không đúng như nó đang có vẻ đang diễn ra. Một tuần trôi qua, rồi ba tuần. Börje Ekman đã tận mắt nhìn thấy số tiền ước đoán trong xô nôn; những gì lão cần làm là nhân số tiền ấy với số lượng xô tiền quyên góp. Đến lúc này, mụ mục sư giả dối cùng đồng bọn đang giấu bốn năm triệu kronor gì đó. Ít nhất là nhiêu đó!
***
Số tiền từ thiện lần này không phải cho khu rừng có hay không có mưa nào cả. Thay vào đó, nữ mục sư có ý kiến rằng sẽ đến Bệnh Viện Nhi Astrid Lindgren cùng hai nhà báo, đài truyền thanh và kênh truyền hình để đưa tin Anders Sát Thủ bất ngờ xuất hiện trao 500,000 kronor nhân danh Thiên Chúa cho những đứa trẻ bệnh sắp chết, trên đường thênh thang đi đến thiên đường. Chủ nhiệm khoa, cả bác sĩ và chuyên gia nhi khoa đều không có mặt lúc sự kiện diễn ra, nhưng họ rất nhanh chóng đưa ra thông cáo báo chí cảm tạ Nhà thờ Anders cùng mục sư quản nhiệm về “lòng hảo tâm quảng đại cho trẻ thơ cùng gia đình, những người đang đi qua giai đoạn khó khăn nhất cuộc đời.” Thoạt đầu, Börje Ekman có chút dao động về kết luận rằng sự hào phóng của mục sư quản nhiệm chỉ để che đậy thói tham lam độc ác. Nhưng ngay sau đó, lão nhìn nhận ngay ra bản chất sự việc. Có lẽ không có vấn đề gì với mục sư quản nhiệm cả (ngoại trừ hắn là sát thủ với năng khiếu bất thường); rắc rối nằm ở mụ mục sư cùng tên cộng sự tên tuổi lằng nhằng không tài nào nhớ được. Börje Ekman ngồi trong căn hộ nhỏ xíu, ngẫm nghĩ rằng nửa triệu kronor đó sẽ có ích hơn nếu lão là người thụ hưởng. Kẻ hầu tận tụy nhất của Đức Chúa cũng cần nền tảng tài chính vững vàng để thực hiện ý nguyện của Chúa. Đó là lý do vì sao trong suốt những năm vừa qua, lúc nào lão cũng giữ lại một phần mười số tiền quyên góp hằng tuần mà không thông báo với giáo hội. Đó là thỏa thuận ngầm giữa lão gác nhà thờ cùng Đức Chúa, không cần thông qua một ai khác.