“Ôi những người bạn thân yêu! Chúa phù hộ các bạn, Hallelujah và Hosanna!” Anders Sát Thủ reo vui khi gặp lại họ trong phòng thăm tù. Họ gần như không nhận ra hắn. Trông hắn khỏe mạnh, hạnh phúc, hàm râu phủ đầy khuôn mặt. Giải thích cho điều này hắn nói một lần nữ mục sư có giảng rằng trong Kinh Cựu Ước nói người ta không nên cạo râu. Hắn không nhớ chính xác từng từ, cho dù có ráng tìm đọc, nhưng hắn vẫn tin tưởng cô bạn thân.
“Kinh Leviticus mười chín,” nữ mục sư tự động nói. “Các người chớ ăn vật chỉ có huyết. Chớ dùng bói khoa, chớ làm thuật số. Chớ cắt mẻ tóc mình cho tròn và chớ phá khóe râu mình. Chớ vì kẻ chết mà cắt thịt mình, chớ xăm vẽ trên mình: Ta là Đức Chúa.”
“Ôi đúng rồi, ra thế,” cựu mục sư quản nhiệm đồng tình, gãi gãi bộ râu. “Chẳng thể làm gì với mấy hình xăm, nhưng Đức Chúa với tui có bàn về chuyện đó, đồng ý bỏ qua quá khứ.” Anders Sát Thủ vui vẻ như cá gặp nước. Hắn tổ chức nhóm học Kinh Thánh ba ngày mỗi tuần, bẫy được ba môn đệ, cùng một số lượng đáng kể đang cân nhắc tham gia. Nỗ lực của hắn chỉ sai sót một lần duy nhất, khi hắn cố đề nghị mọi người nói lời tạ ơn trong nhà ăn, khiến cho tên đầu bếp đang thụ án chung thân nổi cơn lôi đình và bắt đầu trận ẩu đả. Người đàn ông đứng gần nhất trong hàng là một người nước ngoài nhỏ con có biệt danh “Kẻ líu lo” do ông ta chẳng bao giờ hé răng nói gì (căn bản vì ông ta chỉ có thể nói bằng ngôn ngữ mà mọi người xung quanh không hiểu). Tên đầu bếp thọc cái chai bể vào cổ học Kẻ Líu Lo khiến gã kêu kên
“Ối!” bằng tiếng Thụy Điển, rồi ngã vật ra chết. Tên đầu bếp với cái chai bị kết án thêm một đời chung thân nữa. Và gã bị giáng chức xuống làm rửa chén. Một hay hai án chung thân đối với Anders Sát Thủ cũng như nhau (dù rằng án này còn tệ hơn cái chết vì phải đứng rửa chén đến hai cuộc đời). Hắn hào hứng kể tiếp rằng dù hắn đã dứt bỏ lễ thánh thể trong thời gian ở tù, mối quan hệ giữa hắn và Đức Chúa luôn duy trì mạnh mẽ. Giờ thì nữ mục sư và gã tiếp tân đừng thấy bị xúc phạm, bởi trong khi nghiên cứu Kinh Thánh, hắn nhận ra vài điều mà trước đó hai người họ đã hiểu lầm. Chỉ vì một người muốn đi theo Thiên Chúa, không có nghĩa là người đó phải uống một hay vài chai rượu mỗi ngày. Nếu họ muốn, hắn sẽ giải thích kỹ càng hơn.
“Không, cám ơn,” nữ mục sư nói. “Nhìn chung tôi hiểu ông nói gì.” Ừm, họ có thể nói lại về chủ đề này lúc khác cũng được. Tóm lại, gã đầu bếp mà nay phải đứng rửa chén mỗi ngày đến khi chết đi hai lần, chỉ phục vụ có mỗi sữa và nước ép quả nam việt quất, theo luật trại giam hiện hành. Do không tù nhân nào thích sữa hay nước ép quả nam việt quất, một đường dây buôn lậu được hình thành đem vào một số lượng lớn một thứ mà Anders Sát Thủ không dùng trong nhiều năm mà cũng không có ý định dùng lại.
“Như cái gì?” nữ mục sư tò mò.
“Thuốc kích thích, những loại ghê tởm vậy đó,” Anders Sát Thủ trả lời. “Không có gì khiến tui phát điên như trộn thuốc kích thích với chút rượu. Mà hồi đó đã lâu lắm rồi, tạ ơn Chúa.” Đám mây duy nhất trên bầu trời xanh lơ của hắn là Cơ quan Tù Nhân công nhận hắn là một tù nhân cải tạo tốt nên họ có kế hoạch thả hắn ra sớm hơn.
“Thả sớm?” gã tiếp tân hỏi lại.
“Hai tháng nữa,” Anders Sát Thủ nói. “Có thể còn sớm hơn thế. Rồi các môn đệ học Kinh Thánh của tui sẽ ra sao? Còn tui nữa? Tui thiệt lo lắng không biết làm gì luôn.”
“Đó là tin tốt lành mà,” gã tiếp tân an ủi, với giọng chân thành đến độ nữ mục sư hết hồn. “Tụi tui có thể đến đón ông vào ngày ông được thả. Tui có một công việc mới cho ông,” gã nói tiếp, khiến nữ mục sư hoảng hốt lần thứ hai.
“Chúa phù hộ chúng con!” Anders Sát Thủ đáp. Nữ mục sư hoàn toàn im lặng. Cô mất khả năng nói. Trong cuộc thăm tù vừa qua, Per Persson để ý một chi tiết mà nữ mục sư không thấy. Nhờ Kinh Leviticus 19:27-28, Anders Sát Thủ đã biến chính mình thành một bản sao giống hệt Ông già Noel. Họ chỉ cần tỉa mớ tóc bù xù, kiếm một cặp kính như Ông Noel cho hắn. Chòm râu là đồ thiệt, mà còn trắng như cước. Gã tiếp tân thấy quen quen giống... ai đó... và ngay lập tức khái niệm Ông Noel ra đời. Mặc dù có thể có một thế lực tối thượng đâu đó, nếu gã không vượt qua cái bóng của sự nghi ngờ rằng không một sức mạnh cao hơn nào, thèm nhấc một ngón tay giúp đỡ hai vợ chồng họ.