Người phụ nữ tên Maria Johansson, ba mươi hai tuổi, sống trong một căn hộ hai phòng ngủ chật chội ở Ystad, cực nam Thụy Điển cùng cô con gái năm tuổi Gisela. Cha đứa trẻ không có nhà; gã đã không về nhà hơn một năm rồi. Maria đang thất nghiệp, và rồi ai đó, theo tờ Ystads Allehanda, chọi đá vào cửa sổ phòng ngủ nhà cô. Đòi tiền bảo hiểm để sửa cửa cũng rất gian nan bởi công ty bảo hiểm cho rằng cha Gisela là người đã quăng đá vào đêm thứ Bảy. Bằng chứng quan trọng là gã đã nhận tội khi bị cảnh sát thẩm vấn. Gã nhận rằng sau khi đi ăn tối, gã đến nhà bạn gái cũ, la hét kết tội cô là gái bán hoa khi cô từ chối mở cửa, cũng không cho phép quan hệ ân ái dù gã sẽ nói trả tiền đàng hoàng. Gã kết thúc cuộc thăm hỏi bằng cách ném đá vào cửa sổ.
Ở khía cạnh bảo hiểm, vấn đề là cha của Gisela vẫn đăng ký tạm trú ở địa chỉ căn nhà nói trên. Người tự ném đá vào nhà mình không thể đòi đền bù từ công ty bảo hiểm. Vì vậy, Maria và Gisela bé bỏng sẽ phải đón Giáng Sinh với mảnh bìa cứng che tạm cửa sổ phòng ngủ, hoặc dùng tiền tiết kiệm của Maria lắp cửa sổ mới và bỏ qua phần quà cáp cho Gisela. Đó là tình cảnh hai mẹ con họ trước khi có tiếng gõ cửa nhà. Maria cẩn thận hé cửa, biết đâu đó lại là... Nhưng không phải. Đó là Ông già Noel. Một Ông già Noel bằng xương bằng thịt xuất hiện. Ông cúi xuống đưa cho Gisela một con búp bê biết nói! Tên con búp bê là “Nanne”, nhanh chóng trở thành người bạn yêu quý nhất của Gisela, mặc dù Nanne chưa được lập trình hoàn hảo lắm.
“Tớ yêu cậu, Nanne,” Gisela nói.
“Mình không biết. Mình không biết mấy giờ,” Nanne trả lời. Cùng với con búp bê, Ông già Noel trao tặng thêm một phong bì chứa hai mươi ngàn kronor cho mẹ của Gisela. Rồi ông nói, “Chúc mừng Giáng Sinh!” bởi đó là điều Ông già Noel phải nói. Sau đó, ông vô tình nói thêm, “Hosanna!” đi ngược với những lời hướng dẫn, bởi không có cỗ xe tuần lộc trên không nào đi cùng ông. Ông biến mất cũng nhanh như khi xuất hiện, trong chiếc xe taxi do tài xế Taxi Torsten điều khiển. Ngồi băng sau là hai thần lùn, không phải trong trang phục thần lùn và một đang mang thai tám tháng. Nhiệm vụ Ông già Noel bắt đầu ở Ystad. Sau đó, chuyến xe tiếp tục đi về hướng bắc. Điểm đến tiếp theo là Sjobo. Rồi đến Horby, Hoor, Hassleholm, xuyên dọc cả chiều dài đất nước. Trung bình, mỗi ngày có một món quà giá trị từ mười đến ba mươi ngàn kronor được trao tặng, trong bốn tuần liên tiếp. Có lúc là tiền mặt, có lúc là quà Giáng Sinh, có lúc cả hai thứ. Tặng quà cho mẹ đơn thân là tốt. Trẻ em tị nạn trong trại mồ côi còn tốt hơn, dù các bé gái sẽ được ưu ái hơn, tuổi càng nhỏ thì tiềm năng tài chính càng lớn. Người bị bệnh tật và tàn tật cũng được. Các cậu bé cô bé đáng yêu bị ung thư thì đỉnh luôn. Tình cờ làm sao, Ông già Noel quay lại Hassleholm, nơi ông sống hồi trước. Taxi Torsten lái xe đến một địa chỉ, Ông già Noel bước vào rung chuông ngôi nhà của bà nhân viên Hội Cứu Tế mà ông từng cho tiền hồi xưa. Bà nhân viên Hội Cứu Tế mở cửa, nhận phong bì một trăm ngàn kronor, nhìn vào trong rồi nói: “Chúa ban phước cho ông. Mà mình đã từng gặp nhau chưa ấy nhỉ?” Ngay lúc ấy, Ông Già Noel vội vã chạy vào xe taxi biến mất trước khi bà nhân viên Hội Cứu Tế kịp mời, “Ông muốn ăn một chút củ cải nghiền không?”
Theo số liệu tài chính, chi tiêu tháng đầu tiên đã gần nuốt hết con số năm trăm ngàn kronor còn lại. Điều đó có nghĩa là chuyến phiêu lưu cùng tiền sẽ chấm dứt vào tháng Hai – trong trường hợp họ không nhận được một đồng quyên góp nào. Trong thời gian từ 20 tháng Mười Hai đến 20 tháng một, tổng chi phí thấp hơn 460,000 kronor, có tính đến khoản bội chi ở Hassleholm và vì họ làm việc cật lực trong bốn tuần đầu tiên. Kế hoạch hoạt động tương lai là mỗi tháng làm việc ba tuần trên đường và về nhà nghỉ ngơi một tuần ở Gotland. Nếu – lần nữa – họ không bị phá sản. Cách tốt nhất để bù đắp là đẻ con càng nhanh càng tốt.
“Tốt hơn là mình dự kiến nữa nè!” nữ mục sư phấn khích khi cô bị bể ối. “Ôi! Trời! Mình phải đến bệnh viện liền!”
“Từ từ! Anh chưa sẵn sàng!” gã tiếp tân chần chừ.
“Hosanna!” Ông Già Noel thốt lên.
“Tui đánh xe qua liền,” Taxi Torsten sốt sắng.
***
Là một đứa bé gái, hai ký chín.
“Đây rồi!” gã tiếp tân nói với nữ mục sư đang kiệt sức. “Đứa trẻ phúc lợi đầu tiên của tụi mình! Bao giờ em sẵn sàng làm đứa thứ hai?”
“Không phải hôm nay, cám ơn anh,” nữ mục sư trả lời, trong khi cô ý tá đang khâu lại những chỗ cần khâu. Vài tiếng sau, đứa bé gái nằm say giấc nồng, no nê hạnh phúc trên bụng mẹ. Nữ mục sư giờ đã khỏe hơn đôi phần, lấy sức hỏi gã tiếp tân nói gì lúc cô đang chuyển dạ. Nghĩ coi, gã tiếp tân hoàn toàn quên mất gã đang nói gì khi cơn chuyển dạ thật sự diễn ra. Nhưng không có lúc nào như bây giờ, “À, anh định nói là mình đã chi bốn trăm sáu mươi ngàn. Mà tụi mình mới có một khoản nhỏ chuyển vào từ chiến dịch truyền thông trên mạng đó.”
“Ôi vậy sao?” Nữ mục sư kiêm mẹ trẻ ngạc nhiên.
“Được bao nhiêu?”
“Tháng đầu tiên?”
“Tháng đầu tiên cũng được.”
“Số ước tính?”
“Số ước tính cũng được.”
“À, với giả thiết là anh có thể nhớ lộn đôi chút tại anh không có thời gian viết xuống con số chính xác, với giả thiết là có vài đồng vào ra lúc mình vào sanh, và với giả thiết là...”
“Anh nói huỵch toẹt ra được không vậy?” nữ mục sư hỏi, trộm nghĩ thực sự sinh ra đứa trẻ là cô chứ có phải ông chồng đâu.
“Ừ, xin lỗi mình. Với tất cả những giả thiết như trên, anh ước tính khoảng hai triệu ba trăm bốn mươi lăm ngàn bảy trăm chín mươi kronor.” Nữ mục sư chắc sẽ vỡ ối thêm lần nữa nếu quả thực điều đó có thể xảy ra.