Những cuộc gặp gỡ giữa nữ mục sư và sát thủ ngày càng thường xuyên hơn. Lúc đầu, nữ mục sư không nghĩ cần phải thông báo cho gã tiếp tân, còn đến giờ thì cô không dám thông báo. Cô làm hết sức có thể để câu chuyện không đi vào hướng mà nó đang đi. Anders Sát Thủ thể hiện sự bất mãn bản thân, càm ràm rằng hắn mong mỏi được nữ mục sư và Đức Chúa chỉ đường sáng trở thành con người tốt hơn. Nếu Johanna Kjellander tỏ ý cô không có thời gian hay sức lực thì hắn hăm dọa bỏ việc, và/ hoặc nện cô một trận.
“Không cần nhiều, một chút ban đầu cũng được,” sát thủ xoa dịu tình hình. “Chúng ta là đồng nghiệp mà phải không. Trong Kinh Thánh cũng có nói...”
“Được rồi, được rồi,” nữ mục sư cắt ngang.
Cô chỉ còn cách kéo tên tuổi Đức Chúa xuống bùn khiến Anders Sát Thủ nghĩ xấu về Người. Cô nói rằng, trích bảng Nguyên tắc Công việc, nét giống nhau chính giữa Anders Sát Thủ và Đức Chúa là họ đều giết người, nhưng Anders Sát Thủ tha mạng cho trẻ con.
“Có lần Chúa giết cả mười đứa trẻ một lúc, nhằm chứng minh với Ác Quỷ rằng không có gì lung lay được đức tin của cha chúng.”
“Mười đứa nhỏ luôn sao? Mẹ tụi nó nói gì không?”
“Dù mục đích sống chính của người mẹ là im lặng tuân phục, cổ cũng giận dữ lắm. Ông nghĩ thử coi – tui cũng hiểu tại sao. Nhưng sau một thời gian, Đức Chúa ban mười đứa trẻ khác cho họ. Người mẹ là người phải sinh mấy đứa đó, nếu không thì chúng được gửi vào hòm thư à. Trong sách không thấy nhắc đến điểm này.” Anders Sát Thủ im lặng một lúc. Hắn đang lục lọi trí nhớ tìm cách giải thích cho việc này, theo cách của hắn. Nữ mục sư thấy hắn hơi run rẩy: có hy vọng rồi! Tên sát thủ lầm bầm, ít nhất thì Chúa cũng gửi mười đứa trẻ mới... Là chuyện tốt, đúng không? Nữ mục sư trả lời rằng, về vấn đề này có vẻ Chúa không suy nghĩ chu đáo lắm vì đối với cha mẹ thì con cái đâu thể thay thế như vỏ xe đúng không. Vỏ xe? Vào ngày đi làm? Anders Sát Thủ mới nghĩ ra một ý hay hơn: “Bữa tui nói năng khó nghe với cô, cô xài từ gì đáp trả đó nhỉ?”
Ôi không! Nữ mục sư biết sát thủ đang ám chỉ gì.
“Làm sao mà tôi nhớ,” cô nói dối.
“Không, cô nói rằng không phán xét Chúa được.”
“Đáng lẽ tôi định nói Chúa dễ thay đổi, Chúa thật phiền toái. Tôi xin lỗi...”
“Rồi cô nói trí tuệ Thiên Chúa là tuyệt đỉnh mà con người không hiểu được, đúng không?”
“Không – ý tôi là – tôi nói người ta thường dùng những từ ngữ như vậy nói về những chuyện khó giải thích. Chẳng hạn như, năng lực của Chúa trong việc phân biệt mười đứa trẻ và bốn vỏ xe vậy đó.” Anders Sát Thủ tiếp tục nghe những gì hắn muốn nghe. Rồi hắn lý luận: “Tui nhớ mẹ tui có dạy hồi nhỏ, mấy điều linh tinh với cái răng bị rụng. Bả không đáng sợ lắm, chỉ khi uống rượu thôi. Nói sao ta? ‘Thiên Chúa, xin hãy bảo vệ con người, trông chừng chúng khi con ở đây...’”
“Thì sao?”
“Cô hỏi vậy là sao? Cô tự nghe được mà. Chúa yêu quý trẻ con. Chúng ta hết thảy đều là con của Người. Tui đọc khúc đó hôm qua lúc ngồi trong nhà xí và...” Nữ mục sư cắt ngang lời hắn. Cô không muốn nghe khúc cuối. Hắn đã kêu cô đưa hắn một bản Kinh Tân Ước, rồi bỏ nó trên nóc bàn cầu ở nhà tắm tầng một. Giờ có khi hắn sẽ muốn mượn cuốn Phúc Âm của thánh John. Sau đó thì cô chẳng còn vũ khí gì nữa, ngoài lý thuyết tôn giáo trung tâm, cuốn sách giảng giải thế giới ra sao với Đức Chúa tốt đẹp toàn năng. Sự mẫu thuẫn này cũng sẽ bế tắc y như mấy thứ khác, nhưng có thể Anders Sát Thủ chưa từng nghĩ đến, có thể vẫn còn hy vọng là... Nữ mục sư bị cắt ngang đột ngột. Anders Sát Thủ đứng lên tuyên bố. Với phần tuyên bố đó, thảm họa đã thành hiện thực.
“Tui sẽ không đánh ai nữa. Không uống rượu nữa. Từ giờ tui đặt tính mạng tui vào tay Thiên Chúa. Tui muốn lấy phần tiền công cho công việc hôm qua, tui sẽ mang tặng Hội Chữ Thập Đỏ. Rồi tui với cô đường ai nấy đi.”
“Nhưng mà... sao ông làm vậy được,” nữ mục sư thảnh thốt. “Tôi không đồng ý...”
“Không đồng ý? Tui đã nói là tui không đánh ai nữa. Nhưng chắc Chúa cũng đồng ý ban cho hai ngoại lệ - cô với thằng tiếp tân.”