Anders Sát Thủ Cùng Bè Lũ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương63
Chương63

❊ ❊ ❊

Anh em nhà Olofsson quá may mắn khi chạm trán cặp đôi bá tước lần trước. Đến giờ chúng chưa từng gặp xui xẻo. Chúng mới đậu xe ngồi đợi trước Khách sạn Hilton chừng mười phút.

“A Quỷ thần ơi!” Olofsson nói với ông em, giờ vẫn đang đọc truyện tranh. “Chúng kia rồi!”

“Đâu?” Olofsson ngơ ngác hỏi.

“Kìa! Với cái vali vàng kìa! Tụi nó đang rời khỏi khách sạn đi đâu đó!”

“Ừa, đến hầm rượu của tụi mình đó,” Olofsson em nói, quăng cuốn truyện ra ghế sau. “Đi theo tụi nó, em sẽ tóm luôn khi có cơ hội.” Cơ hội nói trên đến ngay chỉ năm mươi mét sau đó trên đường Sodermalmstorg. Olofsson tông cửa xe bay ra lề đường ép nữ mục sư và gã tiếp tân vào băng sau với sự trợ giúp của ổ súng lục bự gấp đôi ổ hắn quăng lại ngoài Nhà thờ Anders (hắn nghĩ rằng súng càng to thì càng đỡ bỏ quên). Với một khẩu Smith & Wesson chỉ thẳng vào mặt, không ai trong số hai nạn nhân kháng cự lại mệnh lệnh từ người đàn ông xa lạ. Còn cái vali Olofsson tính quăng luôn ngoài đường, cuối cùng nghĩ thế nào lại quyết định thảy vào lòng mấy nạn nhân bị bắt cóc. Chắc chắn ở trong thế nào cũng có chứng cứ gì đó nếu hai tên ngu kia không chịu mở miệng khai báo giấu tiền ở đâu.

***

Nữ mục sư, gã tiếp tân cùng cái vali vàng xếp thành hàng ngang ở tụ điểm họp mặt thế giới ngầm Stockholm: hầm rượu bên dưới quán bia trốn thuế nhiều nhất. Ngạc nhiên vô cùng là có vẻ không ai thèm ngó ngàng đến cái vali.

“Xin chào,” thủ lĩnh không chính thức của mười lăm gã giang hồ. “Tụi tao hứa mày trước sau cũng sẽ được ra khỏi đây. Trong túi nhựa, hay cách nào đó khác.” Rồi hắn thông báo rằng nữ mục sư cùng thằng cha đi cùng đang mắc nợ nhóm mười ba triệu kronor.

“À, số tiền còn tùy cách ông đếm nữa chứ,” nữ mục sư dũng cảm phản pháo. “Ra giá mười ba nghe nhiều quá đó.”

“Ra giá?” thủ lĩnh hỏi lại.

“Tui là Per Persson,” gã tiếp tân chỉnh lại, bởi không muốn mình bị gọi là “thằng cha đi cùng.”

“Tao đếch quan tâm tên mày là gì,” thủ lĩnh cấm cẳn rồi quay lại nữ mục sư. “Ý mày là gì, ‘ra giá’ với “tùy cách ông đếm”? Nữ mục sư không chắc lắm nên ra giá thế nào hay ai đó nên đếm tiền ra sao, nhưng đã lỡ phóng lao rồi giờ đành theo lao. Cố mà nói vòng vo trước rồi nghĩ cách sau vậy. “À, tính nhẩm thì mười triệu là quá nhiều tiền rồi,” cô trả lời đồng thời nhận ra mình đã ngu ngốc cỡ nào đưa ra giá nhiều hơn số tiền họ thực có để đổi lại tự do. Thủ lĩnh chỉnh lại bằng cách đặt câu hỏi theo cách của hắn: “Vậy là theo lý thuyết, nếu tụi tao đồng ý với cách tính nhẩm của mày thì mười triệu knonor để ở đâu?” Per Persson không giỏi ứng biến trong mấy trường hợp này. Gã ngẫm nghĩ coi có cách nào gỡ rối vấn đề, nhưng nữ mục sư đã nhanh mồm hơn. “Trước tiên, tôi muốn thương lượng về số tiền,” cô nói.

“Số tiền gì?” thủ lĩnh hỏi lại. “Chẳng phải mày mới nói mười triệu mẹ gì đó sao?”

“Nè nè, đâu cần phải chửi thề,” nữ mục sư tiếp lời.

“Người trên cao thấy và nghe được mọi thứ.”

Cô nàng nhập vai rồi, gã tiếp tân trộm nghĩ.

“Tôi có nói là tính nhẩm thì mười triệu là con số tương đối hợp lý hơn. Tuy nhiên, cố thận trọng nhất thì tôi cũng phải nói rõ ba trong mười triệu có thể truy lại từ hợp đồng nam nữ bá tước đã yêu cầu tụi tôi xử lý vài người trong mấy ông, hoặc là vài người trong mấy ông yêu cầu điều ngược lại, cùng vài ba chuyện xấu xa khác nữa.” Âm thanh xôn xao lo lắng trỗi lên trong căn hầm nhỏ. Con mụ này có định tiết lộ thêm là ai định làm gì ai không vậy?

“Nếu ông cho phép tôi tiếp tục,” nữ mục sư nói tiếp, “tôi xin phép ngỏ ý rằng thật không đạo đức chút nào nếu mấy ông đòi lấy tiền của Anders Sát Thủ do rằng ông ấy không hề giết hại ai trong đây.” Gã tiếp tân gần như không theo kịp câu chuyện của nữ mục sư. Không khán giả nào trong hầm rượu theo kịp. Bọn họ mất dấu từ sau từ “không đạo đức”.

“Hơn nữa, tôi đề nghị giảm giá thêm nữa, cân nhắc từ trường hợp của nam nữ bá tước. Nếu họ không chĩa súng vào người đàn ông đã được trả tiền để giết họ, chắc chắn họ sẽ không thiệt mạng đúng không?” Tiếng lao xao lớn hơn.

“Túm lại là sao đây?” thủ lĩnh cáu kỉnh lên tiếng hỏi.

“Tụi tôi còn một cái vali đỏ,” nữ mục sư trả lời, đặt tay lên cái vali vàng bên cạnh.

“Một cái vali đỏ sao?”

“Trong đó chứa đúng sáu triệu kronor. Tất cả tài sản. Chắc là có vài người ở đây đã từng đi lễ nhà thờ. Có lẽ một hai người tin vào kiếp sau, mà điều đó không nhất thiết là họ phải gặp lại nam nữ bá tước. Sáu triệu đô có lẽ là số tiền chuộc khá hợp lý mà không cần phải giết một mục sư đúng không?”

“Và một Per Persson,” gã tiếp tân nhanh nhẹn chêm vào.

“Và cả Per Persson, dĩ nhiên rồi,” nữ mục sư thêm vào. Thủ lĩnh nhắc lại là hắn không quan tâm đến thằng nào tên Per Persson. Trong lúc đó, chuỗi lao xao rộ lên khắp căn hầm. Nữ mục sư muốn cắt ngang chuỗi lao xao. Bởi đâu đó có những ý kiến trái chiều nhau. Cô nói thêm: “Cái vali được giấu ở một nơi bí ẩn. Chỉ mình tôi biết ở đâu, tôi sẽ sẵn lòng nói cho mấy ông biết địa điểm nó chỉ khi tôi bị tra tấn. Nhưng mà nghĩ coi – tra tấn một mục sư! Đó có phải cách yêu kính Thiên Chúa không? Hơn nữa theo tôi được biết, cho dù Anders Sát Thủ đang bóc lịch, không có nghĩa ổng không còn tiếng nói.” Câu đó khiến vài gã rùng mình.

“Tôi đề nghị người đàn ông này, người mà quý vị không muốn biết tên, và tôi sẽ đưa tận tay các ông sáu triệu kronor, đổi lại các ông phải lấy danh dự kẻ cướp mà thề rằng sẽ giữ nguyên mạng sống cho hai đứa tôi.”

“Hoặc ba triệu,” gã tiếp tân đế vào, với trái tim tan nát với viễn cảnh quay về cuộc sống nghèo túng lần nữa. “Và rồi tất cả chúng ta sẽ đều được lên Thiên Đàng khi Chúa gọi.” Nhưng mối quan hệ giữa Per Persson và băng đảng giờ đã trở nên rất tồi tệ.

“Tao đếch quan tâm tên mày là gì, tao cũng đếch quan tâm mày lên tới đâu sau khi tao xẻ mày từ rốn lên đến cằm,” thủ lĩnh nổi giận, có vẻ như hắn chuẩn bị chửi rủa tiếp tập hai nếu nữ mục sư không kịp ngắt lời.

“Là sáu triệu, như tôi vừa nói,” nữ mục sư chen ngang. Cô có vừa đủ thời gian phân tích tình huống rằng họ sẽ không thoát được nếu thương lượng bớt chút đỉnh. Lại lao xao hơn nữa. Cuối cùng thì thủ lĩnh đồng ý rằng sáu triệu là tương đối chấp nhận được để bảo toàn tính mạng cho mụ mục sư khốn kiếp cùng thằng cha luôn khăng khăng mình có một cái tên. Chắc chắn là giết hai người họ sẽ khiến mọi chuyện đơn giản hơn, nhưng giết người là giết người, và cảnh sát là cảnh sát. Mà lại còn thằng cha Anders Sát Thủ điên ngoài kia.

“Được rồi,” thủ lĩnh chốt lại. “Mày dẫn tụi tao đến chỗ cái vali đỏ có sáu triệu kronor, tụi tao sẽ đếm tiền trong tầng hầm này, nếu đủ thì tụi mày an toàn ra đi không bị làm phiền. Sau đó, coi như tụi mày chưa từng tồn tại.”

“Nhưng tụi tui vẫn tồn tại theo tụi tui biết?” gã tiếp tân muốn hiểu cho tường tận.

“Cái đó tùy mày có muốn nhảy khỏi cầu Vaster không, nhưng mày không còn nằm trong danh sách nữa. Đó là nếu tụi mày đưa tao cái vali đỏ với đúng số tiền mày nói.” Nữ mục sư đưa mắt nhìn xuống, nói rằng Thiên Chúa luôn tha thứ cho kẻ nói dối miễn đó là lời nói dối chân thực.

“Ý mày là sao?”

“Cái vali đỏ... thực chất là vali vàng.”

“Cái mày đang dựa vô đó hả?”

“Giao hàng nhanh đúng không?” nữ mục sư mỉm cười. “Tụi tôi lấy đi hai cái bàn chải, đồ lót với mấy thứ lặt vặt khác trong vali này rồi rời khỏi đây được không?” Cô mở vali cho khán giả xung quanh choáng ngợp với những gì bên trong trước khi thủ lĩnh và đồng đảng kịp đổi ý.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.