Nữ bá tước đã hoàn tất xong hết khâu chuẩn bị, giờ đến phiên nam bá tước. Gã đang băn khoăn làm sao cho phải. Một mặt gã muốn trang bị đầy đủ súng ống sẵn sàng đối đầu với bất kỳ chuyện gì xảy ra, mặt khác gã muốn đem vũ khí gọn nhẹ để còn kịp biến nhanh như gió sau khi xong việc. Cách thứ hai có lẽ hợp lý hơn. Theo nữ bá tước, cửa hai lớp luôn được mở đúng một giờ chiều mỗi thứ Tư trong năm lần ả rình rập. Lần sau cùng, tên bảo vệ phía ngoài được thay thế bằng tay vệ sĩ vốn không bao giờ xa Anders Sát Thủ nửa bước; có vẻ như họ đang thiếu một người. Nên trong khoảng thời gian giới hạn này mỗi tuần, khoảng cách địa lý giữa Anders Sát Thủ và vệ sĩ tăng lên.
Điều này khiến mọi chuyện vừa đơn giản vừa phức tạp. Cứ vào thứ Tư, Anders Sát Thủ lại hiển hiện đằng sau cánh cửa, cùng Johanna Kjellandr và Per Gì Đó. Có thể đoán rằng điều tương tự sẽ xảy ra vào ngày Cảm Ơn và Chúc An Giấc Ngàn Thu. Trong trường hợp đó, kế hoạch chuyển thành hạ gục Anders Sát Thủ trước, bằng viên đạn bọc đồng, rồi chuẩn bị đạn mềm sẵn sàng nếu tên vệ sĩ đuổi theo họ. Như vậy là trình tự từ viên đạn đồng sang đạn mềm chứ không phải ngược lại. Họ không chắc lắm một viên đạn có đủ hạ gục tên vệ sĩ không. Có thể hắn khá chuyện nghiệp nên không đứng yên đó chờ bị lấy mạng. Một lý do khác là trong trường hợp này, hai mục tiêu đứng xa nhau sẽ khiến thời gian điều chỉnh tầm ngắm tăng lên. Do đó họ cần kế hoạch B, mọi chuyện sau đó trở nên rõ ràng. Đằng nào thì họ cũng sẽ giấu mình trong bụi cây phía trên đầu gã đàn ông để hắn không thể tấn công ngược lại. Chỉ cần nam bá tước gẩy chốt lựu đạn đúng lúc, cơ hội khiến kẻ thù ngừng suy nghĩ là một trăm phần trăm.
“Lựu đạn cầm tay,” nữ bá tước lặp lại bức tranh tưởng tượng về những gì sẽ xảy ra với tên vệ sĩ. Nam bá tước cười tương tư. Bạn gái gã quả là ngọt ngào dễ thương.
Từ mười giờ đến một giờ là lúc chuẩn bị nhận máu Chúa hàng tuần, cùng những thứ khác. Nữ mục sư và gã tiếp tân vào phòng thánh nay đã thành phòng để đồ, nhà kho, văn phòng, chỗ giao nhận, vân vân... đột nhiên thấy lão gác nhà thờ tự phong đang chúi mũi sục sạo hai vali vàng và đỏ chứa đầy tiền.
“Ông đang làm thứ quỷ tha ma bắt gì ở đây vậy hả?” gã tiếp tân vừa hốt hoảng vừa giận dữ lớn tiếng hỏi.
“Đúng là quỷ tha ma bắt,” lão gác nhà thờ trả lời, giọng trầm sâu. “Đó là nơi mấy người sẽ đến. Giết người, lừa đảo, tham ô... gì nữa? Không còn từ nào để nói.”
“Ông lần mò theo mấy cái vali này, đồ sâu bọ,” nữ mục sư đáp, đóng cả hai vali. “Ông lấy quyền gì dòm ngó tài sản chúng tôi?”
“Tài sản? Cô biết tui có biện pháp của mình. Cô chẳng là cái đinh gì trong mắt Chúa. Thật đáng xấu hổ! Đáng xấu hổ! Xấu hổ, xấu hổ, xấu hổ!” Nữ mục sư kịp nhận ra rằng họ đang tiếp một loại sâu bọ không giỏi giao tiếp lắm vì “đáng xấu hổ” là tất cả những gì lão có thể kết luận về hành động của họ. Trước khi cặp đôi kịp động thủ, Anders Sát Thủ đột nhiên xuất hiện chào hỏi xởi lởi, không biết chuyện gì đang diễn ra. “Xin chào Börje, lâu rồi không gặp. Lão khỏe không?” Chuyện là mới vài phút trước, Börje Ekman còn đang đứng quét đường thì đột nhiên nhớ ra: có mấy cái vali!
Dĩ nhiên rồi! Đó là nơi chúng cất giấu tiền bạc từ công việc ma quỷ. Trong hai cái vali đỏ và vàng. Lão chỉ cần thu thập chứng cứ, rồi gọi cảnh sát, nhân viên công vụ, thanh tra trẻ em... bất cứ ai lão muốn, lão cần và biết lắng nghe. Không chắc lắm là thanh tra quyền trẻ em có muốn nghe không, ý lão là bất cứ ai, chắc chắn là tất cả những ai cần được biết. Báo chí, Cục Quản Lý Thực Phẩm Quốc Gia, Ông Granlund Đáng Kính, Liên Đoàn Bóng Đá Thụy Điển... Lão chỉ còn một việc cuối cùng cần làm trước khi cho cả thế gian biết. Nếu nhanh tay nhanh chân, lão có thể gom đủ một phần mười số tiền trong hai vali. Biết rõ cẩn thận là cần thiết hơn hết thảy, tuy nhiên lão gác nhà thờ cùng cái chổi cứ xông vào phòng chứa đồ thờ nơi cất giữ hai cái vali mà không cân nhắc chi đến thời gian hay các yếu tố phạm tội. Nên trong lúc này, Börje bị một tập đoàn tội phạm bắt gặp khi đang mò mẫm trong khu vực cấm. Bao gồm cả tên vệ sĩ không rời mục sư quản nhiệm nửa bước, với cái biệt danh quá hợp với tình huống bây giờ. Câu chào hỏi vui vẻ của mục sư quản nhiệm không khỏi khiến lão hoài nghi rằng sát thủ không là gì hơn một tên đần hữu dụng trong cuộc chơi bỉ ổi. “Ông không thấy họ chỉ lợi dụng ông hả?” lão hỏi, trong lúc bước thêm bốn bước về phía mục sư, với cái chổi trong tay.
“Ai kia? Mà sao?” Anders hỏi lại.
Ngay lúc đó hai hồi còi vang lên ngoài cánh cửa. Chuyến hàng “kích hoạt tài chính” hàng tuần đã đến. Jerry Dao Búa nhanh chóng nhận định rằng tên hề đứng bên mục sư quản nhiệm không phải là mối đe dọa so với những hiểm nguy bên ngoài. Gã ra mở cửa, nói với gã tiếp tân và nữ mục sư, không quên liếc ngang Börje Ekman: “Hai người để mắt đến tên sâu bọ đó với cái chổi, tui sẽ lo chuyện ngoài kia.” Trưởng nhóm bảo vệ vô cùng tỉ mỉ bắt đầu kiểm tra người lái xe, cũng là người lái xe tuần trước và mấy tuần trước nữa. Gã kiểm tra bên trong chiếc xe, rồi đứng gác ngoài cửa, đảo mắt liên tục qua lại. Nữ mục sư và gã tiếp tân phải tự khênh mấy thùng rượu vào trong. Nam bá tước nằm nguyên một chỗ, bên cạnh nữ bá tước, trong bụi rậm cách đó 122 mét. Với tài năng thiên bẩm cùng sự hỗ trợ của kính viễn vọng, việc dứt điểm tên vệ sĩ dễ như trở bàn tay, đó là theo kế hoạch ban đầu. Tuy nhiên, xét tình hình hiện tại, điều đó có nghĩa là để cho Anders Sát Thủ có thời gian trốn thoát khỏi phát đạn thứ hai. Cho dù nam bá tước có muốn xử tên vệ sĩ như phần thưởng phụ thì mục tiêu chính vẫn là Anders Sát Thủ. Do đó, kế hoạch thay đổi. Nam bá tước đưa Jerry xuống hàng thứ trong danh sách tiêu diệt để chú tâm đúng mục tiêu chủ chốt. (Johanna Kjellander hay Per Jansson cũng không có cơ hội sống sót nào, nhưng cũng tùy vào việc nam bá tước kết thúc được bao nhiêu mục tiêu trong một ngày.) Trong khi nữ mục sư và gã tiếp tân hì hục khuân cho xong mấy thùng rượu, ngoài kia một gã đang nhăm nhe kết liễu cuộc đời Anders Sát Thủ, thì trong này bất đồng xảy ra giữa mục sư quản nhiệm và Börje Ekman.
“Tụi nó chỉ coi ông như thằng ngu thôi! Tụi nó giữ hết tiền! Đừng nói tui là ông không biết! Ông có bị mù không hả?” Tuy nhiên Anders Sát Thủ chỉ nhớ thành công mới đây ở Bệnh Viện Nhi Astrid Lindgren. “Börje thân mến ơi,” hắn vỗ về. “Hẳn là ông phải quét dọn ngoài trời lâu lắm phải không? Có chuyện gì vậy? Chắc ông cũng biết nhà thờ vừa quyên góp nửa triệu đầu tiên, tụi tui còn không kịp chia phần nữa đó. Đã vậy, nữ mục sư móc hết tiền túi góp vào cho đủ năm trăm ngàn để tui làm thiện nguyện nhân danh Thiên Chúa, trước khi tụi tui quyên đủ số tiền.” Börje Ekman cố giải thích lần nữa. Nữ mục sư và gã tiếp tân mặc kệ lão lảm nhảm ở đó. Đến giờ thì Anders Sát Thủ đã hoàn thành xuất sắc vai trò phát ngôn cho nhóm.
“Sao một người lại có thể ngu ngốc đến vậy?” Börje Ekman nhấn mạnh. “Bộ ông không biết mỗi thứ Bảy nhà thờ thu được bao nhiêu tiền sao?”
Anders Sát Thủ mất tự chủ khi nghe về việc một người có thể ngu đến cỡ nào. Phần vì hắn không biết câu trả lời. Phần vì hắn cảm thấy có sự chế giễu ngầm đâu đây về trí khôn cá nhân. Hắn phản pháo ngay lập tức: “Ông lo chuyện quét sân, còn tui lo chuyện kiếm tiền cho người nghèo.” Lúc này, Börje Ekman cũng mất hết tự chủ. “Được thôi. Nếu ông ngây thơ khủng khiếp như vậy (đó là những từ nặng nề nhất lão biết), thì ông cứ giữ nguyên vậy. Lúc nào rảnh ông tự đi mà quét đường,” lão nói, đoạn dúi cái chổi vào tay mục sư quản nhiệm. “Tui có cách của mình,” Börje Ekman kết luận. “Những gì tui cần nói là – Sodom và Gomorrah!” Rồi lão ngoác miệng cười lớn ngay khi đời lão hoàn toàn thay đổi theo chiều hướng xấu đi. Mãi mãi. Từ bụi rậm, nam bá tước đã chỉnh xong tầm ngắm. Không có bất cứ trở ngại nào. Viên đạn sẽ nhắm thẳng dưới vùng ngực Anders Sát Thủ, xuyên thẳng qua người hắn. “Xuống Địa Ngục là vừa rồi đó,” gã nói rồi nổ súng. Tiếng nổ lớn khiến Jerry Dao Búa chuyển từ trạng thái đề phòng chung chung sang hành động tức thì. Gã quăng mình xuống đất, bò thẳng đến cánh cửa đóng lại cần thận. Gã nằm phía ngoài (rõ ràng không phải loại hèn nhát), núp dưới bóng xe tải đang đậu ngay đó. Viên đạn bắn từ hướng nào?
Vệ sĩ hành động nhanh như chớp. Nhanh không kém, nam bá tước đã kịp thấy nhiệm vụ hoàn thành tốt đẹp, mục tiêu Anders Sát Thủ đã đổ bật về phía sau. Giờ thì tên vệ sĩ lại nấp phía sau xe tải ngoài tầm ngắm của bá tước. Gã nói với nữ bá tước rằng đến lúc rời khỏi đây. Thêm hay bớt một tên vệ sĩ cũng chẳng ích lợi gì nếu hắn không phải là mối đe dọa, hai người họ vẫn nấp trong bụi rậm trên cao. Nhằm đảm bảo tên vệ sĩ nằm đâu nguyên đó chứ không đưa đầu tự sát, nam bá tước khai hỏa luôn viên đạn mềm còn lại nhắm vào cửa kính xe tải (ông lái xe đang nằm bẹp trên sàn, giữa chân ga, chân thắng, bộ số, không bị thương.) Như có nói phía trên, Börje Ekman không tin vào may mắn hay vận tốt xấu gì cả. Lão tin duy nhất vào chính mình với khả năng tuyệt đỉnh. Sau đó tin đến Đức Chúa, cuối cùng là luật lệ. Mà nếu nhìn trên phương diện khách quan thì phải nói Börje Ekman thực sự gặp xui xẻo khi Anders Sát Thủ và đồng bọn đến nhà thờ mà lão tôn sùng. Xui hơn nữa là lão đang đưa cây chổi cho Anders Sát Thủ khi khẩu súng đầu bên kia khai hỏa. Xui nhất phải nói đến việc viên đạn đồng trúng ngay phần kim loại trên cây chổi chứ không bay thẳng để xuyên qua nội tạng sát thủ. Viên đạn khiến cây chổi bật thẳng vào mặt Anders Sát Thủ, mũi chảy máu, hắn khuỵu xuống.
“Ui da, chết tiệt!” hắn ngồi xổm lên chửi rủa.
Trong lúc đó, Börje Ekman hoàn toàn im lặng. Biết nói gì đây khi người ta bị viên đạn đồng nảy ngược vào mắt trái rồi xuyên thẳng qua não. Cựu gác nhà thờ giờ trở thành gác nhà thờ quá cố. Lão đổ sập xuống sàn. Ngỏm củ tỏi.
“Tui chảy máu nè!” Anders Sát Thủ rên rỉ, lồm cồm đứng lên.
“Lão gác nhà thờ cũng vậy,” nữ mục sư đáp. “Nhưng người ta không rên rỉ tiếng nào. Với lòng tôn kính hết mức, tui phải nói cái mũi chảy máu của ông không phải là vấn đề bây giờ.” Nữ mục sư nhìn kẻ hành hạ cô giờ đang nằm dài trên sàn. Máu tuôn thành dòng từ nơi đã từng là một bên mắt.
“Cái giá của tội lỗi là cái chết, Roman sáu, đoạn hai mươi ba,” cô trích mà không ngẫm nghĩ nếu thực đúng vậy, sao giờ cô vẫn còn sống nguyên.
***
Khi nam bá tước thò tay móc quả lựu đạn trong túi, biện pháp cuối cùng trước khi rút lui – anh em nhà Olofsson đã kịp đến hiện trường. Họ rẽ nhầm chỗ vòng xoay nên mất dấu chiếc Audi trắng dù trên xe được trang bị thiết bị dò đường đầy đủ. Trên đường đuổi bắt, họ nghe một tiếng – rồi lại một tiếng nổ khác. Họ đang đứng cách cặp đôi bá tước chưa đầy 20 mét, đang bò bằng bốn chi trong bụi tử định hương thưa thớt. Trong tay nam bá tước là khẩu súng trường hai nòng. Vẻ mặt nửa ngạc nhiên nửa thất vọng khi chạm trán anh em nhà Olofsson khiến chúng nhận ra rằng nam bá tước vừa bắn sạch đạn, mà cũng chẳng còn thời gian nạp đạn mới.
“Xử tụi nó đi,” Olofsson nói với cậu em. “Bắt đầu với thằng bá tước.” Nhưng Olofsson chưa từng giết ai trước đây, chuyện này rõ ràng cũng chẳng dễ dàng gì dù hắn mang tiếng là giang hồ. “Tui thành người ở của anh từ hồi nào vậy? Anh giỏi thì tự làm đi,” Olofsson nói. “Anh bắn ả bá tước trước đó, mụ ta mới là con rắn độc.” Trong lúc đó, nam bá tước xoay trong tay quả lựu đạn, trong vài giây, gã đã kịp giơ nó cho hai anh em kia thấy, tháo chốt – rồi quăng quả lựu đạn vào bụi hoa.
“Anh làm gì vậy đồ điên?” nữ bá tước kêu lên, cũng là những lời cuối cùng. Còn phần trăn trối của nam bá tước thì đã nói xong từ trước rồi. Anh em nhà Olofsson có đủ thời gian quăng mình qua tảng đá, sống sót lành lặn, trong khi cặp đôi còn lại và bụi hoa bị xé tung tan nát.