Hai ngày trước khi khai trương Nhà Thờ Anders, nữ mục sư có một ý tưởng mới – đó là một đợt quyên góp gây tiếng vang rầm rộ tầm quốc gia với chủ đích riêng. Taxi Torsten cầm lái ở băng ghế trước, nữ mục sư, gã tiếp tân và Anders Sát Thủ ngồi băng sau, với một hộp quà chứa 500,000 kronor gói cẩn thận cùng lá thư viết riêng cho người nhận. Tuy chưa đến mùa du lịch, khu vực xung quanh cung điện Stockholm chưa lúc nào vắng vẻ. Lính gác luôn có mặt ở đây từ năm 1523 (không phải chỉ duy nhất một anh lính gác, và có thể đội lính gác cũng có thời gian nghỉ ngơi sau khi cung điện bị cháy rụi hồi thế kỷ mười tám, mãi đến năm mươi năm sau mới được xây lại).
Taxi Torsten quả là một lái xe cừ khôi. Gã đánh một vòng quanh Slottsbacken, cán qua lề đường lát sỏi, rồi từ từ hiện trước mặt người lính gác đang mặc váy quân phục chỉnh tề với lưỡi lê sáng loáng trên nòng súng. Anders Sát Thủ bước ra khỏi xe, ôm hộp quà trong tay. “Xin chào,” hắn trịnh trọng nói. “Tên tui là Anders Sát Thủ, và tui đến đây mong muốn dâng tặng nửa triệu kronor đến Nữ Hoàng cùng Hội Trẻ Em Thế Giới... gì đó... Tui quên béng mất cái tên dù nãy giờ trong xe cứ lẩm bẩm liên hồi... Thôi không quan trọng chuyện đó. Nói tóm lại là...”
“Đưa cái hộp ngay đi,” gã tiếp tân gào toáng lên từ trong xe. Nói luôn dễ hơn làm. Người lính không chấp nhận gói quà đáng nghi hoặc. Anh nhấn nút báo động, rồi bắt đầu đọc: “Ai muốn được vào khu vực được bảo vệ hoặc xung quanh khu vực được bảo vệ có nghĩa vụ xưng danh, ngày sinh, nơi cư trú cho bất kỳ người lính gác nào, và phải qua quy trình khám xét thân thể trừ khi có giấy xác nhận được miễn trừ, đồng thời cũng phải tiến hành khám xét xe cộ, tàu thủy, hoặc phi cơ.” Anders Sát Thủ đứng đó với hộp quà, mắt tròn mắt dẹt nhìn chòng chọc anh lính. “Anh có sao không?” hắn hỏi han quan tâm. “Anh có thể nhận giùm gói quà chết giẫm này nhân danh Thiên Chúa để tụi tui xong việc được không?”
Anh lính ở bốt canh hít vào một hơi dài. “Nhằm bảo đảm nghĩa vụ được thực thi, lính canh có quyền từ chối xâm nhập, mời rời khỏi hoặc nếu cần thiết, tạm thời bắt giam người trong hoặc gần khu vực bảo vệ...”
“Ừm, cậu bắt tui thử coi, đồ lính canh đầu đất,” Anders Sát Thủ giận dữ lên tiếng khi anh lính canh tiếp tục: “... nếu người đó vi phạm luật cấm đang có hiệu lực, từ chối đưa thông tin theo yêu cầu, hoặc đưa thông tin giả, từ chối lục soát cơ thể, hay...” Anders Sát Thủ xô anh lính qua một bên rồi đặt hộp quà vào trạm gác. “Giờ thì việc của cậu là chuyển món quà cho Nữ Hoàng,” hắn nói với anh lính mới bị xô ngã chổng mông. “Cậu có thể lục soát nó, nhưng mà không được đụng vào tiền đấy!” Rồi Anders Sát Thủ quay lại xe và tất cả họ lái mất tăm hòa vào dòng xe trên đường Skeppsbron ngay trước khi đội hỗ trợ anh lính ùa đến từ hướng khác.
***
Anders Sát Thủ bị coi là đối tượng “tấn công lâu đài” cho đến khi Nữ Hoàng mở cuộc họp báo cám ơn hắn vì số tiền quyên góp (đã chiếu kiểm tra cẩn thận) 494,000 kronor cho trẻ em nghèo khó thuộc Quỹ Cứu Trợ Trẻ Em.
“Đến khi nào thì ông mới chịu học đếm đến năm trăm?” gã tiếp tân gặng hỏi Anders Sát Thủ, còn gã thì nhìn bâng quơ thay vì trả lời.
Dư luận xôn xao, thoạt đầu vì tin hoàng gia bị tấn công, rồi sau đó khi Nữ Hoàng đính chính vấn đề, rồi khi thuật lại bản tóm tắt về chuyện đời độc đáo của Johan Andersson, hay Anders Sát Thủ, hay mục sư Anders.
“Tui tự gọi mình là Bậc Đáng Kính được không?” Hắn thắc mắc.
“Không,” nữ mục sư đáp.
“Tại sao?”
“Tại tôi nói vậy.”
“Trưởng tu viện thì sao?”