Olofsson, gã cựu tù bị bạn tù vừa được Chúa cứu rỗi linh hồn nốc ao trong quán bia ở Sodermalm đã nhanh chóng tỉnh lại sau vài phút. Gã nổi điên với lực lượng cấp cứu mới đến, chửi thề ầm ĩ với cô phục vụ đáng thương đòi tiền rượu, hất tung ly Cabernet Sauvignon vào tường, rồi loạng choạng bỏ đi. Mấy chục phút sau hắn đã ở nhà ông anh Olofsson (trong tù người ta không xưng tên mà gọi nhau bằng họ). Ngay khi ông em kể lể sự tình, Olofsson và Olofsson tức tốc chạy đến Khách sạn Hương Biển đòi lại công lý. Khách sạn vắng ngắt. Có hai người khách đứng lơ ngơ ở tiền sảnh kiếm tìm tiếp tân do không mở cửa phòng được. Một vị khách khác đã chờ mười phút để đăng ký trọ. Anh này bảo anh em nhà Olofsson rằng ảnh đã rung chuông liên hồi, rồi đến lúc ảnh dùng di động gọi vào điện thoại khách sạn thì cũng chỉ có ảnh đứng gần nhất cái điện thoại bàn đang reo liên hồi.
“Hai anh cũng đặt phòng ở đây hả?” người đàn ông quan tâm.
“Không,” Olofsson đáp.
“Tụi tui không đặt phòng ở đây,” Olofsson kia trả lời. Rồi họ bỏ đi, lấy can xăng trong xe, bước ra sau tòa nhà và châm lửa. Để bày tỏ chính kiến. Chính kiến gì thì cũng chưa rõ lắm. Chuyện thường xảy ra như vậy khi hai anh em hành động cùng nhau. Olofsson cũng thất thường y như ông anh vậy. Một giờ sau, viên chỉ huy xử lý rủi ro ở trạm cứu hỏa Huddinge quyết định không cần gọi thêm cứu viện. Khách sạn đã chìm trong biển lửa, cũng may không có gió nên mấy khu lân cận không chịu ảnh hưởng gì. Giờ chỉ cần chờ cho cháy thành than là xong. Nhân chứng cho hay không có ai bị mắc kẹt bên trong, và rằng có hai gã đàn ông châm mồi đám cháy. Về mặt luật pháp là tương đương cố ý phóng hỏa. Vì không có thương vong, đám cháy này không thu hút sự chú ý của đám phóng viên... nếu biên tập ca đêm tờ Nhật Báo Hỏa Tốc không tình cờ nhớ ra đó là nơi họ phỏng vấn Anders Sát Thủ. Cũng mấy năm trước rồi, nhưng quan trọng là hắn từng sống ở đó. Không biết giờ hắn còn sống ở đó chăng? Cô biên tập viên tức tốc bắt tay vào việc giật tít báo hôm sau:
Chiến tranh trong thế giới ngầm
ANDERS SÁT THỦ trốn chạy khỏi CUỘC TRẢ THÙ KHÓI LỬA
Hai trang tường thuật chi tiết về một Anders Sát Thủ nguy hiểm thế nào, nguyên nhân dự đoán về vụ trả thù đẫm máu ra sao. Còn nữa, tờ báo nhấn mạnh tên sát thủ không bị thiêu cháy trong trận hỏa hoạn giờ đang trốn chạy ngoài kia – tìm kiếm nơi trú ẩn mới. Biết đâu ngay sát bên nhà bạn! Dân tình mua báo hẳn phải bị dọa cho sợ vãi đái.
***
Theo ý gã tiếp tân, Khách sạn Hương Biển bị thiêu rụi dẫn đến hai chuyện tốt tuyệt vời và một chuyện xấu kinh khủng. Nữ mục sư và sát thủ thắc mắc cụ thể là gã muốn ám chỉ điều gì. Ừm, điều tuyệt vời đầu tiên là lão chủ khách sạn dê xồm bần tiện, giờ đã mất sạch nguồn thu nhập chính! Nếu gã tiếp tân nhớ không lầm, thì lão chủ còn cho là chỉ có loại đàn ông èo uột thì mới mua bảo hiểm nhà xưởng. Có nghĩa là lão không mua bảo hiểm hỏa hoạn: điều này nghe còn sướng tai hơn.
“Loại đàn ông èo uột sao?” nữ mục sư hỏi lại.
“Thì đôi khi ranh giới giữa nam tính và ngu xuẩn thiệt sự rất mong manh.”
“Vậy cái nào đúng trong trường hợp này?” Dựa vào những gì mới xảy ra, gã tiếp tân thực lòng nghĩ đợt này sự ngu xuẩn thắng thế dù rằng xưa giờ lão chủ khách sạn không lúc nào tỏ ra kém nam tính. Nữ mục sư dằn lòng không bàn luận sâu hơn về sự sâu sắc hay ngu xuẩn nam tính nữa. Thay vào đó, cô nói gã tiếp tân quay lại với chuyện tốt xấu ban đầu đi. À được thôi. Chuyện tốt nữa là tất cả dấu tay, dấu ấn cá nhân hay bất cứ cái gì khác liên quan đến gã tiếp tân và nữ mục sư đã bị thiêu rụi theo mây khói. Giờ đây, tung tích cả hai đều được giấu kín. Nhưng trường hợp của Anders Sát Thủ lại hoàn toàn khác. Các báo – đơn cử là Nhật Báo Hỏa Tốc – liên tục đưa tin và đăng những bức hình rõ mồn một của tên sát thủ nguy hiểm. Sát Thủ không có cơ may nào rời khỏi chiếc xe tải mà không trùm khăn lên đầu. Mà trùm khăn lên đầu thì quá là lạy ông đến đây mà xem thứ kỳ dị này. Nên tóm lại, Anders Sát Thủ phải ở lì trong xe.
***
Ngày hôm sau, các báo lại đồng loạt đưa thêm tin tức về người đàn ông hấp dẫn giới truyền thông Thụy Điển nhất hiện nay. Tin đồn về tội ác của hắn bay xa đến mức một số lượng tội phạm đáng kể gọi điện cho tổng đài để kiếm chút tiền nhờ đưa thêm thông tin: “Ê nghe nè, thằng khốn đó chạy trốn ôm theo một đống tiền trả trước mà không thèm thực hiện vụ nào hết đó. Tiền tươi mà ha, ông đoán coi thằng đó còn sống được bao lâu?”