Một trong những giáo lý trung tâm của cô Johanna Kjellander phi đức tin đã tốt nghiệp khoa thần học là bốn cuốn Tin Mừng chắc chắn được viết sau cái chết của Đức Chúa. Nếu có một ai đó có thể đi trên mặt nước, làm ra thức ăn từ không khí, khiến người tật nguyền đi lại, biến kẻ hung ác từ người thành lợn, thậm chí thức dậy đi lòng vòng sau khi chết ba ngày – Nếu quả thật có người nào như thế (nam nữ không quan trọng), tại sao phải mất mấy chục hay mấy trăm năm sau mới có ai đó viết về những điều phi phàm ông ấy đã làm?
“Làm sao mà tui biết,” Anders Sát Thủ nói. “Nhưng mà ổng khiến người tật nguyền đi lại được hả? Kể tui nghe đi!”
Nữ mục sư nhận thấy Sát thủ chỉ để ý phép màu nhiệm mà không quan tâm những nghi ngờ xung quanh. Nhưng cô không dễ bỏ cuộc. Cô giải thích rằng hai trong bốn tác giả Phúc Âm đã có bản thảo của tác giả thứ ba khi họ viết. Đó là lý do nội dung họ đưa ra giống nhau. Nhưng người cuối cùng, thánh John, ông đã tự viết phần của mình vào thời điểm mấy trăm năm sau khi Đức Chúa treo mình trên thập giá. Ông cho rằng Đức Chúa là con đường, là sự thật, là nguồn sống, là ánh sáng cuộc đời, là bánh mì cuộc sống, và là tất cả những thứ khác.
“Là con đường, là sự thật, là nguồn sống,” Anders Sát Thủ lặp lại, giọng đầy tôn kính. “Và là ánh sáng nhân loại!” Nữ mục sư nói tiếp. Rằng bản Phúc Âm của thánh John cũng chẳng phải do ổng viết. Ai đó ba trăm năm sau đã thêm bớt chút đỉnh, bao gồm cả đoạn nổi tiếng nói về việc Đức Chúa bảo rằng ai thấy mình không có tội thì bước lên ném viên đá đầu tiên. Người viết đoạn này chắc là định nói đời thường ai mà không có tội, bởi vì câu chuyện kết thúc là không có viên đá nào ném ra, nhưng chuyện này thì liên quan gì đến Kinh Thánh đâu.
“Ba trăm năm! Ông có hiểu không?”, nữ mục sư hỏi. “Kiểu như giờ tôi ngồi đây, kể chuyện gì đã thực sự xảy ra hồi Cách mạng Pháp, rồi kêu tất cả những nhà sử học thế giới đọc qua, gật đầu, đồng ý với tôi vậy đó!”
“Ừa,” Anders Sát Thủ nói, không để tâm lắm đến những gì hắn không muốn nghe. “Đức Chúa hẳn nhiên là đúng. Ai trên thế gian này mà không làm gì tội lỗi?”
“Nhưng đó không phải ý tôi muốn nói...” Sát Thủ đứng dậy khi nữ mục sư đang nói dở. Đến giờ ra quán bar rồi. “Gặp cô thứ Tư, cũng giờ này!” Hắn nói.
“Thứ Tư chắc là tôi không thu xếp được”
“Tuyệt, nhất định vậy đi.”