Anders Sát Thủ Cùng Bè Lũ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 71 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương57
Chương57

❊ ❊ ❊

Nữ mục sư và gã tiếp tân sở hữu 6.9 triệu kronor giấu trong vali vàng (mới vừa đếm xong). Họ còn chừa trống một vali đỏ để đựng quần áo vật dụng tư trang. Ngoài ra, họ còn một mục sư quản nhiệm cần phải bỏ lại, sau hàng loạt các sự kiện khác nhau, nay không còn chút giá trị thương mại nào. Nói cách khác, giống như họ quay lại Chương 16 cuốn truyện này. Lúc đó là khi họ định đóng cửa khách sạn rồi tẩu thoát với hai vali chất đầy tiền. Bỏ lại Anders Sát Thủ. Giờ họ sắp đóng cửa nhà thờ, với Anders Sát Thủ cần bỏ lại. Có điều lần này họ chỉ cần tiến hành mọi chuyện cẩn trọng hơn. Làm thế nào chưa hình dung ra, nhưng phải lặng lẽ kín tiếng vì mục sư quản nhiệm vẫn chưa biết tình hình tồi tệ ra sao.

“Bảy khách hôm thứ Bảy tuần trước,” gã tiếp tân tính toán. “Tuần này anh nghĩ chắc có bốn năm người gì đó.”

“Em nhớ nhất là mấy câu trích dẫn Kinh Thánh về rượu,” nữ mục sư nói. “Mình cứ chuyển hết cho Anders dẫn dắt đám đông đó. Tụi mình chẳng còn thời gian giảng đến khúc em thích nhất trước khi kết thúc hết mấy chuyện này.”

“Khúc nào?”

“Ta như người say, như người xây xẩm vì rượu, bởi cớ Đức Jesus và những lời thánh của Ngài.”

“Hay quá. Ai nói vậy?”

“Isaiah. Ổng thích uống rượu. Hay đúng không? Đức Chúa nói, còn ai lắng nghe thì tha hồ chè chén miễn phí.” Cô nói với giọng không thể thiếu tôn kính hơn nữa. Gã tiếp tân nghĩ rằng chắc phải mất thêm mấy trăm năm nữa cô mới tha thứ cho Đức Chúa về việc cho phép gia đình bắt cô theo truyền thống phục vụ nhà thờ trong khi cô không hề mong muốn. Không cần Chúa nhúng tay vào, anh cũng dư sức giúp cô rớt đại học bằng cách đánh tráo mấy bài thi hoàn hảo. Nếu khó quá, thì anh cũng có thể bảo đảm cô không có đường nào được chấp nhận vào kỳ thi cuối kỳ trước khi được làm mục sư. Không thi cử gì thì làm gì có bằng mục sư để làm mục sư, cho dù ông già cô có đập bể bao nhiêu cái đĩa khi ổng nổi trận lôi đình đi nữa. Dĩ nhiên tưởng tượng thêm chút đỉnh thì cũng được. Có thể ông già cô sẽ bắt đầu ném đĩa vào cô con gái, có nghĩa là Chúa cứu rỗi cô bằng cách làm vừa lòng ông bố. Trường hợp nào đi chăng nữa, không ai biết giờ Đức Chúa đã hối hận đến cỡ nào. Gã tiếp tân xưa giờ luôn nhận thức kiến thức hạn hẹp của mình mỗi khi nói đến chủ đề thần học. Gã thoải mái hơn với những con số, chẳng hạn như 6.9 triệu kronor, hai đứa giang hồ bị nổ vụn, một kẻ bất hạnh, trong tổng thể đối lập với sự bất hạnh, là lão gác nhà thờ bị bắn chết, và trước đó là tất cả số lượng chân tay mặt mũi bị đánh gãy dập vỡ. Điều gã và nữ mục sư cần hy vọng là cuối cùng Thiên Đường không có thật. Nếu không thì sau này hai đứa phải nhận quả báo cay đắng.

“Chào buổi sáng!” Anders Sát Thủ lượn vào phòng thánh với tâm trạng phơi phới. “Tui có mấy đoạn mở đầu bài giảng, không bao gồm rượu, muốn hỏi ý kiến nữ mục sư. Mà giờ tui phải đi tè trước cái đã!” Hắn biến mất nhanh như gió, qua cánh cửa hai lớp mà Jerry Dao Búa lắp như một đường thoát hiểm bổ sung. Chả phải hắn có chuyện gì gấp gáp, chỉ là cần giải tỏa vài thứ lên thế gian xanh tươi của Chúa. Nữ mục sư và gã tiếp tân chưa kịp lên tiếng khi sát thủ xuất hiện rồi ngay lập tức biến mất, thì họ nghe một giọng nói khác từ ngoài cửa phòng.

“Xin chào,” một người đàn ông nhỏ thó mặc vét xuất hiện. “Tôi tên là Olof Klarinder. Đến từ Sở Thuế. Nếu ông bà vui lòng, nhiệm vụ của tôi là đến đây kiểm tra sổ sách của nhà thờ.” Theo ngôn ngữ của Sở Thuế nói vậy là, Olof Klarinder sẽ kiểm tra sổ sách nhà thờ cho dù người được hỏi có vui lòng hay không. Gã tiếp tân và nữ mục sư trân người nhìn ông ta. Chưa ai nghĩ ra trả lời thế nào, tuy nhiên, nữ mục sư thường ứng đáp nhanh nhẹn hơn. “Chắc chắn là được rồi,” cô mau mắn đáp. “Nhưng thưa ông Klarinder, ông xuất hiện đột ngột quá, mục sư Anders hiện không có mặt ở đây, còn chúng tôi chỉ là người hầu của người. Hay ngày mai mười giờ sáng ông quay lại đây, tôi sẽ đặt lịch hẹn với mục sư để tiếp ông? Cùng tất cả sổ sách. Vậy được không thưa ông?” Người phụ nữ với cổ áo mục sư nói với Olof Klarinder bằng giọng ngọt ngào ngây thơ đến nỗi ông nghĩ rằng chẳng thể nào có vấn đề thuế má gì ở đây cả. Có sổ sách để xem qua là tốt rồi. Olof Klarinder luôn thấy vui khi kiểm tra sổ sách. “À, vấn đề là kiểm tra thuế luôn không được thông báo trước,” ông nói.

“Nhưng mà Sở Thuế cũng không phải loại cơ quan cứng nhắc. Mười giờ sáng mai cũng được, miễn là mục sư phụ trách phần tài chính có mặt ở đây với... Cô nói là sổ sách đúng không?”

Nhân viên công vụ Klarinder vừa rời bước thì Anders Sát Thủ bước vào từ sau cánh cửa khác. “Hai người nhìn kỳ cục quá ha,” hắn thắc mắc. “Có chuyện gì sao?”

“Không,” nữ mục sư mau mắn đáp. “Làm gì có chuyện gì. Chẳng có gì cả. Giải quyết nỗi buồn sao rồi?”

***

Giờ là lúc thảo luận với nhân viên bảo vệ duy nhất chưa bị sa thải - Jerry Dao Búa. Không có mục sư quản nhiệm. Jerry là người sắp xếp việc vận chuyển rượu vang đỏ Moldova hằng tuần mà không tính thêm chi phí. Gã có mối, còn nữ mục sư có một ý tưởng bất ngờ. Ý tưởng này không đạo đức hơn bao nhiêu so với những ý cô nghĩ ra trong mấy năm gần đây, hay trong cả quãng thời gian trưởng thành, tùy theo cách nhìn. Nhưng vẫn là một ý tưởng.

“Thuốc kích thích Rohypnol,” cô nói với Jerry Dao Búa. “Hay loại nào tương tự cũng được. Anh mất bao lâu thì kiếm ra?”

“Gấp không?” Jerry Dao Búa hỏi.

“Gấp đó,” nữ mục sư trả lời.

“Ý em là gì vậy?” gã tiếp tân chưa được thông báo tường tận kế hoạch vội vàng hỏi.

“Vì Rohypnol không được lưu hành trong Thụy Điển nữa, nên cần thời gian.”

“Bao lâu?” nữ mục sư hỏi thêm.

“Ý em là sao?” gã tiếp tân hỏi lại.

“Ba tiếng,” Jerry Dao Búa đáp. “Hai tiếng rưỡi nếu giao thông thông suốt.”

“Ý em là sao?”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.