Nữ mục sư và gã tiếp tân tiếp tục đồng lòng tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời. Sau sáu ngày, họ đồng ý tuyệt đối rằng ý nghĩa cuộc đời đó không có mặt trong phòng thượng hạng Riddarholm ở Khách Sạn Hilton. Đến khi bắt đầu tìm chỗ khác để dọn đến, họ mới nhận ra giá nhà bây giờ đắt đỏ cỡ nào. Một căn hộ ba phòng ngủ ở Stockholm có giá ngang ngửa toàn bộ số tiền trong vali, cuộc sống bần hàn trong cảnh phá sản thì còn gì vui nữa? Đứng xếp hàng để nộp hồ sơ thuê căn hộ giá rẻ cũng chẳng có ý nghĩa gì nếu họ không sống đến 950 tuổi, như chúng ta cũng biết thì chỉ mới có một người duy nhất sống đến chừng đó tuổi. Hai người họ không ai có tí kinh nghiệm về thị trường nhà đất. Per Persson từ hồi trưởng thành chỉ toàn ngủ sau sảnh khách sạn hay trong xe tải cắm trại.
Kinh nghiệm của Johanna Kjellander không khá khẩm hơn gì mấy, chỉ nhỉnh chút đỉnh là cha cô được cấp nhà, phòng ký túc xá ở Uppsala, rồi trở lại tư thất của ông già (hồi mới tốt nghiệp, cô phải đi lại gần 20km giữa phòng ngủ tới nơi làm việc; đó là khoảng tự do lớn nhất cha cô chấp thuận). Nhưng giờ đây họ nhận ra rằng họ quá đề cao những thứ đựng trong vali vàng dùng trang trải cho cuộc sống. Lựa chọn tương đối rẻ tiền là một túp lều câu cá trên hòn đảo giữa biển Baltic. Họ tìm thấy túp lều này trên trang trực tuyến Gotland với giá rẻ như cho không, cộng với không gian địa lý vời vợi hơn một trăm hải lý xa khỏi trung tâm băng đảng Stockholm. Chúng mà phát hiện ra chỗ họ trú ẩn thì nhất định sẽ cho nổ tung cả hai. Giá rẻ phải có lý do. Không được sống trong nhà xây dựng kiên cố vĩnh viễn, không được lắp bộ giữ nhiệt tường hay mái, cũng không được lắp nhà xí.
“Anh nghĩ cứ mua nó, rồi thử nhóm lửa trên bếp, lấy cuốn luật nhà nước làm mồi lửa. Rồi sau đó mình có thể lắp bộ giữ nhiệt tường, xây nhà xí, viện cớ mình không hiểu luật.”
“Lỡ ai đó bắt được thì sao?” Nữ mục sư vẫn vô cùng e dè luật pháp sau ngần ấy năm sống dưới mấy tầng áp chế của ông già.
“Lỡ có ai bắt được sao? Mà ai mới được? Chuyên viên kiểm tra nhà xí vùng Gotland chăng? Em nghĩ ông hay bà chuyên viên đi từ phòng này qua phòng kia coi coi người ta có ị đúng chỗ không à?” Ngoài các quy định nêu trên, còn không được đi dạo bên ngoài, kiểu thằng cha bán lều nói dấm dớ như vậy trên điện thoại, rằng vùng biển cần được bảo vệ, khu nước cạn cần được bảo vệ, động vật cần được bảo vệ, khu sinh thái cần được bảo vệ, cùng vô vàn những thứ cần được bảo vệ khác khiến nữ mục sư cuối cùng chịu hết nổi. Cuối cùng thì cha bán lều cũng đi kết điểm chính là ổng không thể hình dung được sẽ trao quyền sử dụng kho báu văn hóa đó cho ai đó khác. Nhưng trao cho người phụng sự Đức Chúa thì ông hoàn toàn yên tâm.
“Cám ơn ông đã tin tưởng,” nữ mục sư đáp. “Ông có thể gửi hết giấy tờ liền được không, tôi thật rất háo hức mong chuyển đến nơi này.” Ông bán lều lại muốn họ gặp nhau trước: có thể ký hợp đồng sau khi cùng ăn súp rong biển. Tuy nhiên gã tiếp tân đã trộm nghe được phần nào, gã quyết định rằng nói nhăng cuội nhiêu đó đủ rồi, giật lấy ống nghe, giới thiệu gã là trợ lý mục sư Kjellander, thông báo rằng gã và nữ mục sư đang tham gia một cuộc hội thảo ở Khách sạn Hilton Stockholm, chỉ hai ngày nữa họ sẽ bay đến Sierra Leone cho một dự án nhân đạo hỗ trợ người bị bệnh phong; sẽ thuận tiện biết bao nhiêu nếu ông bán lều ký hết mấy giấy tờ rồi gửi qua khách sạn họ đang cư trú. Họ sẽ ký và gửi ngược lại ngay.
“Chà,” người đàn ông muốn mời họ ăn súp hứa rằng ông sẽ làm ngay tắp lự. Sau khi gác điện thoại, nữ mục sư nói rằng thời nay bệnh phong không còn tồn tại nữa, mà có còn thì người ta cũng chữa trị bằng kháng sinh chứ không nằm dài trong tay cựu mục sư xứ đạo.
“Nhưng mà nói chung là tuyệt vời,” cô khen ngợi.
“Cái gì khiến anh nhớ ra Sierra Leone vậy?”
“Ai mà biết,” gã tiếp tân đáp. “Tại ở đó không có bệnh phong thì cũng có thứ khác thôi.”
***
Đã đến lúc dọn dẹp đồ đạc. Một vali. Do chi phí tiền phòng ở Hilton, giờ đây đồ đạc với số tiền còn lại xếp chung một va li cũng đủ. Cặp đôi ôm vali vàng kiểm tra xung quanh lần chót. Vali đỏ trống trơn bỏ lại trong phòng. Kế hoạch của họ là đi bộ ra nhà ga Trung tâm, sau đó bắt xe buýt đi Nynashamn, đến đó sẽ có phà chở họ đi Gotland. Tuy nhiên chẳng có phần nào trong kế hoạch diễn ra cả.