Anders Sát Thủ Cùng Bè Lũ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 71 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương36
Chương36

❊ ❊ ❊

Lão gác nhà thờ Börje Ekman không tin lắm vào điềm may mắn, tốt hay xấu. Lão không tin gì ngoài bản thân mình, Chúa Cha, Chúa Con, luật pháp và luật lệ. Nhưng với chính kiến của một người thứ ba không mấy mộ đạo, có thể dự báo cuộc hội ngộ giữa lão với Anders Sát Thủ là điềm xấu. Lão già mà sau này sẽ chỉ ước gì không xui xẻo đi vào con đường này, vốn là nhân viên Bộ Lao Động. Bốn mươi năm không đổi công việc, dù tên sở làm thì đã đổi vài lần. Lão tình nguyện làm công việc gác nhà thờ, nơi mà nay đã thành Nhà Thờ Anders, với hy vọng Thánh Peter sẽ chiếu cố đến lão vào Ngày Phán Xét. Trong ba thập kỷ, người đàn ông vỡ mộng chỉ ngồi bàn giấy giết thời gian trong Bộ Lao Động. Hồi xưa lúc lão còn trẻ thì khác. Lúc đó, lão làm việc kiếm tiền. Nhưng chưa hết. Lão phản đối thái độ phóng túng của tụi nhân viên trong một phòng ban thuộc Bộ nơi lão làm việc. Börje phát hiện ra rằng các nhân viên trong phòng tuyển dụng thường xuyên không ở văn phòng. Họ lang bang khắp thành phố với mục đích tìm khách hàng. Họ gọi đó là đi “gặp khách hàng”, “tạo quan hệ”, “xây dựng lòng tin”. Theo Börje Ekman trẻ tuổi, chiến lược xắn tay áo lao động trực tiếp này thật rõ vô dụng. Nghĩ thử coi: nếu không có ai giám sát, mấy nhân viên này chắc chắn sẽ sà vào quán đánh vài chén. Rượu chè. Trong giờ làm việc. Chúa ơi! Börje Ekman muốn phòng tuyển dụng đưa ra các chỉ số thất nghiệp quốc gia dựa trên: tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp, dân số, giáo dục, số liệu cụ thể đến từng người một. Muốn vậy cần một tổ chức rõ ràng, cấu trúc chặt chẽ, nhân viên không bất hòa. Phòng tuyển dụng sẽ trở thành một nơi làm việc tuyệt vời. Về lâu dài, kết quả là vô cùng khả quan. Chỉ nghĩ đến đó thôi, Börje Ekman cũng vui lắm rồi. Nhưng nếu các nhân việc cứ chạy lòng vòng kiếm khách thì sao mà kiểm soát được kết quả công việc. Như lần nọ, một nhân viên tên Taby kết thân với ông quản lý, thuyết phục được ông này tăng thêm một ca làm trong công ty mình, tương đương tăng thêm tám mươi công việc mới. Đó quả là cơn ác mộng với bất kỳ chuyên viên phân tích nhân sự nào. Không có cách nào đo được kết quả đạt được giữa nhân viên tuyển dụng với nhà doanh nghiệp sau chầu tắm hơi hay trận đánh golf (mà nhân viên tuyển dụng thường chủ đích sẽ chịu thua, thậm chí đánh luôn banh xuống hồ ở lỗ số mười tám). Börje Ekman không phải không biết tám mươi việc là tám mươi việc. Nhưng có những thứ quan trọng hơn cần cân nhắc. Bởi mấy nhân viên này, ngoài chơi golf trong giờ làm việc, còn không xem công việc giấy tờ ra gì. Chỉ vì một nhân viên mà nguyên bảng báo cáo quý trống hoác nguyên quận phía bắc Stockholm. Đã vậy, tên nhân viên này còn không thèm điền báo cáo hoạt động về tám mươi người mới có việc.

“Toàn việc dớ dẩn,” anh ta cằn nhằn. “Tôi đâu có rỗi hơi bỏ ra mấy tuần lục lọi giấy tờ của mấy người đã có việc chớ?” Rồi anh ta gác máy đi ra sân golf kiếm thêm bảy công việc trong công ty hàn chì và lắp đặt bộ sưởi. Đó là điều cuối cùng xảy ra trước khi thằng ngố đó bị sa thải vì làm việc không hiệu quả cùng vài lỗi lầm khác mà Börje Ekman phải chế ra để tống khứ gã đi bằng được. Một mặt, chuyện này không tốt bởi gã đó quả là giỏi kiếm việc. Mặt khác, việc bị sa thải là cơ hội quý báu giúp Taby mở luôn văn phòng tuyển dụng tư mang tên mình. Börje Ekman dùng hết sức có thể để đảm bảo nhân viên mới tuyển dụng có cách làm việc khác. Làm việc có hệ thống với số liệu hoàn chỉnh giúp các chính trị gia nắm bắt thông tin về thị trường tuyển dụng hiện hành. Cứ tuyển người bốc đồng như gã Taby mới bị cho nghỉ, thì số liệu tiên lượng hàng quý làm sao phản ánh đúng hiện thực được. Phe chính trị đối lập lại rất thích các số liệu lỗi, nên nhân viên làm việc càng phải cẩn trọng. Nay thì số liệu viết tay không khớp với thực tế, vậy thì thực tế phải khớp ngược với số liệu. Börje Ekman cho là điều này áp dụng được trong mọi tình huống ngoại trừ thời tiết. Những người làm công tác dự báo thời tiết đáng thương ở trạm thời tiết Norrkoping không qua được bàn tay Chúa. Có nhiều lần họ dự báo hôm sau trời nắng thì Chúa muốn trời mưa. Börje Ekman không ưa làm việc ở mấy nơi đó, nhưng đồng thời anh cũng hứng thú với ý tưởng kết nối trực tiếp với Thiên Chúa, với sự trợ giúp từ vệ tinh và trạm khí tượng. Anh sẽ đưa dự báo thời tiết lên tầm cao chuẩn xác mới. Khi áp dụng điều này với Bộ Lao Động, lý luận của Börje Ekman là không nên có thay đổi số liệu gì trong cả năm. Nếu có chuyện gì xảy ra, cả mớ chuyên viên phân tích sẽ phải tính toán mọi thứ từ đầu. Dù điều này có giúp tăng chỗ làm mới đó, nhưng cũng khiến các chính trị gia bực bội vì họ có nguy cơ thua tranh cử. Sau nhiều năm làm việc, các nhân viên dân sự trong Bộ Lao Động luôn hiểu rõ rằng luôn có những chức vụ nhỏ hơn và vùng công tác xa xôi hiểm trở hơn, tùy vào kết quả công việc của họ. Börje Ekman là một ví dụ sống của nguyên tắc này. Trong bốn mươi năm làm việc, lão phạm quá nhiều sai lầm, đến nỗi khi về hưu lão đã bị thuyên chuyển xa tít mù tắp đến nỗi cơ quan chủ quản quên bẵng luôn lão là ai. Börje không thèm quan tâm đến việc kết nối với các đồng nghiệp. Thay vào đó, lão lặng lẽ chờ đến khi đủ sáu mươi lăm tuổi, khi bà giám đốc có một bài phát biểu ngắn về sự cống hiến hết mình của nhân viên mẫn cán Börje Ekman, mà để viết được bà đã cẩn thận lục lọi tìm tên và công việc liên quan về lão. Cuối cùng, Börje Ekman cũng rời khỏi văn phòng làm việc bé tí tẹo kích cỡ ngang cái nhà bếp. Không có gì cay đắng! Sau vài thập kỷ cúc cung tận tụy, dần dần Bộ Lao Động đã chấp thuận ý tưởng đưa cách thống kê số liệu và giám sát của lão vào việc sắp xếp công việc vốn rất lộn xộn tùy hứng. Nhưng phần quan trọng nhất chỉ được thực hiện nửa vời. Lũ chính trị gia xuẩn ngốc nhúng tay can thiệp vào, với cả dân tình cũng xuẩn ngốc không kém. Các đảng chính trị luôn hứa hẹn giải quyết thất nghiệp bằng cách này hay cách khác (hoặc cách khác nữa) trước mỗi cuộc bầu cử dân chủ diễn ra bốn năm một lần. Cả bộ lại rối tung cả lên. Giá mà người ta đừng bỏ phiếu thay đổi đảng phái loạn cả lên. Giờ thì cứ sau mỗi cuộc tuyển cử, nhân viên công vụ lại phải bắt đầu với chính sách việc làm dở ẹc mới thay vì tiếp tục làm việc với chính sách cũ cũng dở ngang y vậy. Lão nhân viên công vụ, chăn đơn gối chiếc trong ngần ấy năm, hẳn sống tiếp cuộc đời vô vị nếu lão không tìm được con đường khác. Quên đi chuyện thất nghiệp, lão đặt mình trong tay Chúa, xây dựng nghề nghiệp nơi đất thánh. Quả tình là một công việc tốt. Việc của lão là xây dựng cấu trúc tôn giáo cho các giáo đoàn, là nơi lão thuộc về, là nơi lão hoàn toàn kiểm soát mọi thứ. Niềm tin tôn giáo đem đến niềm vui dâng tràn cho Börje Ekman hơn bất cứ điều gì khác. Sau khi về hưu chắc lão sẽ còn vui hơn nữa. Lão sẽ dành hết thời gian làm việc như một mục sư không chính thức. Lũ con chiên đều ngoan ngoãn và dễ bảo, bao gồm cả con chiên chính đứng trên bục giảng. Cho đến khi thảm họa ập đến. Nhà thờ đóng cửa, và giáo đoàn với mười tám trên mười chín thành viên gia nhập nhà thờ gần bên. Lẻ loi ở lại, thành viên cuối cùng thứ mười chín, Börje Ekman chỉ lang thang rầu rĩ trong nhà thờ cũ.

Giờ thì công việc chính của lão là chăm chỉ quét dọn sạch sẽ lối vào nhà thờ. Nhà thờ Granlund kế bên chỉ là thứ tự phụ khốn kiếp (vì không cho Börje Ekman quyền quyết định những gì lão muốn). Rồi mới mấy tuần trước, nhà thờ thần thánh của lão bị rao bán, cả nhà thờ, nghĩa trang, tất cả - cho tên sát thủ mới được cứu rỗi đang nổi như cồn khắp nơi. Nghĩ đến phải báo cáo cho loại người như vậy khiến lão phát ốm, thậm chí lão còn cân nhắc đến vị trí lão định nhận sau khi đến Cửa Thiên Đường. Nhưng dù sao đây là nhà thờ của lão, lão sẽ giúp sát thủ hiểu ra điều đó (không phải như nhà thờ Granlund). Người gác nhà thờ tuyệt vời nhất Thụy Điển đang ở đây, dù chưa ai để mắt đến. Börje Ekman đã đến quét dọn vài lần trước ngày hành lễ, nhưng không ai thấy lão cho đến ngày khai trương. Tên hắn là Jerry. Đội trưởng đội bảo vệ gì đó? Bảo vệ cái gì mới được? Trong khi quét dọn, Börje cười thầm nghĩ đến những ngày cuối cùng hồi đi làm trong Bộ Lao Động. Trong tâm thức, lão là nhân viên toàn thời gian trong giáo đoàn mới. Và giờ đây sau ngày cuối cùng trước khi về hưu là ngày đầu làm việc cùng nhà thờ yêu dấu của lão. Lão chủ đích giấu mình, đợi đến sau buổi hành lễ đầu tiên.

Lão sẽ xuất hiện mang đến sự ngỡ ngàng sung sướng cho người đứng đầu giáo đoàn, vốn còn đang bỡ ngỡ trước bao điều mới. Những ý nghĩ tươi đẹp ấy chỉ còn vài khoảnh khắc nữa là thành hiện thực.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.