Nữ mục sư dừng xe ở một khu ngoại ô vắng vẻ ngoài Boras để thảo luận về kế hoạch đổi xe cấp thiết. Thay vì chịu thêm những rắc rối, cả hai người họ có một trăm phần trăm cơ hội bỏ lại ông bạn đồng hành bất đắc dĩ một lần và mãi mãi. Bởi chiếc xe tải trước sau cũng dừng lại đâu đó, Anders Sát Thủ sẽ lại mở cửa và nhảy ra.
“Aaahh,” hắn thở dài, duỗi tay duỗi chân. “Tui chết mất nếu không đi dạo chút ít trong thế giới tuyệt đẹp mà Chúa đã tạo ra!” Chắc chắn là thế, Chúa đồng ý ngay tắp lự. Nhưng hắn nghĩ rằng bên ngoài khá lạnh, nên cần mang theo thứ gì đó ấm áp hơn. Chẳng hạn như một chai rượu vang Pinot Noir để sưởi ấm.
“Tui đi lòng vòng khoảng nửa tiếng. Hoặc lâu hơn chút xíu nếu dọc đường tìm được nấm thông, Boletus edulis. Tui nói vậy để nếu mấy người có muốn âu yếm gì thì cứ tự nhiên,” Anders Sát Thủ nói, cắp theo chai rượu rồi ra khỏi xe. Khi tên sát thủ hoàn toàn khuất dạng, nữ mục sư hỏi gã tiếp tân: “Ai đi dạy hắn tên Latin của nấm thông vậy?”
“Không phải anh. Anh cũng mới biết chữ đó thôi à. Mà sao người đó không dạy luôn làm quái gì có nấm thông mọc vào tháng Tư?” Nữ mục sư im lặng. Đoạn cô lên tiếng: “Em không biết. Giờ em chẳng biết gì nữa hết.” Kế hoạch ban đầu là chớp ngay thời cơ cách ly họ với đống tiền khỏi gã đàn ông hiện giờ đang lang thang tìm hái nấm mà bốn tháng nữa mới mọc. Nhưng giờ đây có chút gì đó xảy ra trong cuộc đối thoại giữa nữ mục sư và gã tiếp tân. Như sự bỏ cuộc. Cùng với dấu hiệu mong manh của... Gì cơ? Cơ hội? Họ nên bỏ trốn ngay, khi mà có quá nhiều chuyện đã thay đổi trong một thời gian ngắn. Như Anders Sát Thủ từ người bị ghét bỏ nhất Thụy Điển trở thành người được ngưỡng mộ nhất chỉ trong vài ngày ngắn ngủi. Họ cần phân tích tình hình thêm chút nữa. Giờ tự nhiên họ đang đi chung chuyến xe với người đàn ông nổi tiếng ngang danh ca Elvis Presley.
“Dù ông Elvis đó chết rồi,” gã tiếp tân lầm bầm.
“Thỉnh thoảng em nghĩ cuộc sống dễ chịu hơn nếu Anders Sát Thủ có những mối quan hệ. Tốt nhất là chỉ với thế giới ngoài kia. Nhưng biết làm sao đây?” nữ mục sư nói. Nguy cơ khi sống cận kề Anders Sát Thủ là có thật. Nhưng cơ hội cũng là có thật. Một người yêu tiền chân chính không thể cứ thế quăng hậu duệ Elvis vào vũng sình gần nhất.
“Tụi mình cứ chờ Ông Lang Thang-Quanh-Khu- Rừng quay lại xe, rồi lái vào Boras mua một chiếc xe tải khác lớn hơn,” gã tiếp tân chốt. Nữ mục sư đồng ý. Per Persson làm công việc hậu cần tốt hơn cô. Nhưng rồi cô đổi ý. “Hay mình cứ làm những gì thằng cha đó gợi ý.”
“Ai cơ?”
“Ông hái nấm.”
“Ý em là... âu yếm đó hả?” Vâng, đó chính xác là điều cô ấy muốn.