Anders Sát Thủ Cùng Bè Lũ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 71 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương19
Chương19

❊ ❊ ❊

Gọi bọn họ là “lang thang” cũng không quá, bởi quả thật cái xe tải đang đi xuống phía nam một cách vô định. Ra khỏi Stockholm là điều quan trọng nhất. Di chuyển liên tục là điều quan trọng tiếp theo. Sau hai ngày thì cả băng đến thành phố Smaland tỉnh Vaxjo, tiến vào trung tâm thành phố, hy vọng tìm được quán ăn nhanh nào đó cho bữa trưa. Đập vào mắt là cả dãy báo phía ngoài các ki-ốt và cửa hiệu, cảnh báo nguy cơ tên sát thủ liều mạng có thể ở ngay gần bên. Với việc báo chí phủ kín cả nước thế này thì không lạ gì nếu cảnh báo trở thành sự thật đâu đó, chẳng hạn ngay tại tỉnh Vaxjo. Nữ mục sư và gã tiếp tân không có chút khái niệm nào về tương lai chung hai đứa. Nhưng chắc chắn là không phải sống cùng trên một xe tải với một tên sát thủ khó ở, nghiện rượu, mới được cứu rỗi và đang bị du thủ du thực cả nước truy đuổi. Giấy quảng cáo và trang đầu các báo rải khắp Vaxjo, với những tấm hình in khổ lớn khuôn mặt giận dữ của Anders Sát Thủ, khiến nữ mục sư ngán ngẩm nghĩ rằng chắc phải lâu lắm nữa đôi tình nhân mới được tư tình riêng tư lần nữa.

“Ôi xời,” Anders Sát Thủ động viên. “Cứ thoải mái tâm sự đi. Tui bịt tai lại là được mà.”

“Bịt mắt ông nữa chớ,” nữ mục sư thêm vào.

“Che mắt luôn hả? Chứ tui không...” Ngay lúc đó, chiếc xe băng ngang qua tấm biển buộc Anders Sát Thủ phải thay đổi luồng suy nghĩ. Hắn kêu gã tiếp tân quay xe lại vì ở đó có...

“Nhà hàng hả?” gã tiếp tân hỏi.

“Không phải. Quay lại đi! Hay đánh vòng qua khu nhà – mau lên đi!” Anders Sát Thủ hối. Gã tiếp tân nhún vai rồi làm theo yêu cầu. Sự ngờ vực của sát thủ đã nhanh chóng bị xóa tan – hắn đúng là nhìn thấy một cửa hiệu của Hội Chữ Thập Đỏ. Mới có hơn mười giờ sáng, Anders Sát Thủ đang trong tâm trạng tươi tỉnh, được vun tưới thêm từ câu chuyện lãng mạn mới nghe.

“Tui có năm triệu kronor phải không? Một trong hai người cầm năm trăm ngàn đi vào cửa hàng tặng họ dưới danh nghĩa Thiên Chúa cho tui đi.”

“Ông bị điên hả?”, nữ mục sư hỏi dù cô biết chắc câu trả lời.

“Người giàu giúp đỡ người nghèo – có gì mà điên? Mà ý này là từ cô đó biết không? Mấy ngày trước lúc ở khách sạn, chính cô khuyên tui nếu muốn thì cứ đem tiền cho Hội Chữ Thập Đỏ hay Hội Cứu Tế gì cũng được mà.” Nữ mục sư giải thích rằng cô chỉ cố cứu bản thân trong tình huống nhất định đó mà thôi. Bây giờ là tình huống khác. Nên mỗi lần phải giải quyết khác nhau. Danh tánh cô và gã tiếp tân phải hoàn toàn được bảo mật.

“Chắc chắn ông biết là tụi tui không thể cứ thế bước vào đưa tiền cho họ là xong. Trong tiệm có thể có camera an ninh, hay ai đó chụp hình bằng điện thoại, hay gọi điện cho cảnh sát, rồi cả lũ bị tóm trong xe tải này. Tui có thể đưa hằng hà lý do nếu ông cho tui thêm ít phút...” Nữ mục sư chỉ kịp nói nhiêu đó. Anders Sát Thủ nhanh như chớp mở vali vàng, thó hai cọc tiền lớn, đóng nắp vali, mở cửa xe bước ra ngoài.

“Tui quay lại liền,” hắn nói. Sau vài sải chân, hắn đã ở trong cửa tiệm. Hai người còn lại nghĩ họ sắp thấy cảnh hỗn loạn từ cửa sổ, mà cũng không chắc... Có ai đó đưa hai tay lên? Sau đó âm thanh náo động vang lên cả góc phố, có gì đó bị đập tan từng mảnh nhỏ...

Trong ba mươi giây, cửa xe mở toang, Anders Sát Thủ xuất hiện một mình không có ai đi theo. Hắn nhảy vào nhanh gọn, dù đã có tuổi, đóng cửa xe, kêu gã tiếp tân lái xe đi liền, tốt nhất là đi thiệt nhanh. Per Persson phân vân giữa chửi thề với rẽ trái, rẽ phải, đi thẳng qua khỏi vòng xoay, lái thẳng qua vòng xoay tiếp theo (kết cấu đường xá ở Vaxjo là như thế), rẽ phải ở đường thứ hai sau bốn năm cái vòng xoay gì đó, rồi lái tiếp ra khỏi thành phố, lại tiếp tục rẽ trái trên đường vào rừng, rồi lại trái, rồi trái tiếp. Sau cùng, gã dừng xe, trong khu rừng vắng vẻ ở Smaland. Nhìn qua gương chiếu hậu thì không thấy ai đuổi theo họ. Nhưng điều này không giúp gã tiếp tân bớt giận dữ. “Ông có biết trong thang điểm từ một đến mười, sự ngu si của ông được mấy điểm không?”

“Ông cầm theo bao nhiêu tiền?” nữ mục sư hỏi.

“Tui không rõ,” Anders Sát Thủ nói. “Nhưng tui tin Đức Chúa quyết định đúng số tiền tui cần.”

“Đức Chúa hả?”. gã tiếp tân vẫn vô cùng giận dữ.

“Nếu ổng có thể biến nước thành rượu, tui chắc là ổng tự lo được số tiền đó thay vì ăn cắp của chúng ta. Ông nói với ổng là tui nói...”

“Rồi rồi,” nữ mục sư cắt ngang. “Mọi chuyện ổn rồi. Dù tui cũng đồng ý là ông cựu sát thủ ngu tuyệt đỉnh nhân gian đã có thể hành động khác đi. Giờ kể tụi tui nghe chuyện gì xảy ra trong tiệm.”

“Tuyệt đỉnh nhân gian?” Anders Sát Thủ hỏi. Hắn không thích nghe những gì không dễ hiểu, nhưng giờ thì hắn bỏ qua nhờ thông tin mới là Đức Chúa có thể biến nước thành rượu. Không biết đến khi nào mình làm được giống vậy? Hắn tự hỏi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.