Họ thu được 425,000 kronor sau khi đã trả tiền công cho mấy cậu học sinh trường cấp hai Malar. Theo đó: đội bảo vệ, Anders Sát Thủ, chi phí nói chung và tiền để dành làm từ thiện, mỗi thứ là 21,250 kronor. 340,000 kronor còn lại là phần của nữ mục sư và gã tiếp tân, giấu trong vali vàng đặt trong tủ chứa đồ thế kỷ mười tám trong phòng thánh. Họ chưa cần đến vali đỏ (mấy cái vali không phải là nơi giữ tiền an toàn nhất, nhưng gã tiếp tân khăng khăng cất tiền trong đó vì nhằm khi có chuyện khẩn cấp thì xách theo tẩu tán sẽ nhanh hơn). Tối đó, để thưởng công cho buổi thánh lễ thành công, Anders Sát Thủ nhận thêm một chai rượu vang đỏ và lời hứa rằng hai mươi tuần nữa là hắn sẽ được quyên góp nửa triệu kronor cho bất cứ tổ chức nào hắn thích.
“Tuyệt vời,” hắn reo lên. “Nhưng giờ tui đang đói. Cho tui mượn năm trăm mua đồ ăn đi?” Gã tiếp tân nhận ra rằng họ quên thông báo sát thủ rằng hắn cũng có lương. Nhưng vì hắn không hỏi nên chuyện đâu cứ để nguyên đó. Coi như lỡ quên.
“Dĩ nhiên là ông có thể mượn năm trăm kronor,” gã trả lời. “Ông cầm luôn cũng được! Mà đừng có tiêu một lần hết sạch đó nha. Nhớ kêu Jerry Dao Búa theo nếu ông đi ra ngoài.” Không như Anders Sát Thủ, Jerry Dao Búa biết đếm tiền, hắn cho rằng 21,250 kronor không đủ chi phí cho cả bộ sậu.
“Vậy thì tui tăng gấp đôi,” gã tiếp tân đáp. Đội bảo vệ hưởng luôn phần tiền của sát thủ nên giờ đây mọi chi tiêu đều cân bằng. Trước khi Anders Sát Thủ kịp rời nhà thờ cùng Jerry Dao Búa, một người đột nhiên xuất hiện. “Quả là một đêm tuyệt diệu dưới hồng ân Thiên Chúa,” gã đàn ông nhận nhiệm vụ sắp xếp mọi sự từ thiên đường ngọt ngào lên tiếng.
“Ông là ai?” nữ mục sư hỏi.
“Tên tôi là Börje Ekman, người gác nhà thờ này ba mươi năm qua. Hay ba mươi mốt. Hay hai mươi chín, tùy cách mọi người tính toán. Nhà thờ này bị bỏ hoang một thời gian.”
“Gác nhà thờ là sao?” gã tiếp tân hỏi lại.
Rắc rối rồi, nữ mục sư nghĩ thầm.
“Chết tiệt! Đúng rồi, tui quên nói mấy người về ông này,” Jerry Dao Búa sực nhớ, vội vã lên tiếng mà quên chỉnh sửa ngôn ngữ.
“Chào đón ông đến nhà,” Anders Sát Thủ trả lời, đang cảm thấy vô cùng phấn chấn vì vừa được khen. Hắn ôm hôn thắm thiết Börje Ekman rồi bước đi.
“Đi nào Jerry. Tui khát rồi. Ý là tui đói rồi.”