Nhiệm vụ khó khăn của Jerry Dao Búa là thuyết phục nhân viên dưới quyền từ bỏ hình ảnh băng đua xe nguy hiểm nhất quốc gia, với áo da nút đồng và khẩu AK 47 thời Xô Viết có giá ba mươi lăm ngàn krona mua ở tiệm vũ khí ít đáng tin cậy nhất nước. Thay vào đó là quần âu và áo khoác. Quần áo chỉn chu là thứ phần lớn đội bảo vệ chưa từng mặc lại từ sau lễ tốt nghiệp. Súng phải được cất dưới lớp áo khoác mỏng và lựu đạn Mỹ phải được giấu gọn gàng trong túi áo.
“Nhiệm vụ của chúng ta là trấn áp kẻ thù,” Jerry Dao Búa giải thích, “không phải làm những người dân vô tội sợ hãi.” Phần đầu tư đắt tiền nhất là máy soi kim loại đặt ở cửa ra vào. Lợi ích lớn nhất theo ý của Jerry Dao Búa là gã đảm bảo không có súng ống gì có thể qua mắt tuồn vào. Sau này, nhờ máy soi và máy quay ẩn, nữ mục sư và gã tiếp tân còn phát hiện ra ai có tiền xu còn ai mang tiền mặt. Họ không có ý định phung phí không gian nhà thờ cho những ai có đức tin nhưng không sẵn sàng trả tiền nuôi dưỡng đức tin đó. Nghĩa trang được tu sửa thành bãi giữ xe với sức chứa năm trăm chiếc. Dưới lớp nhựa đường là một số lượng đáng kể những bộ xương khô chôn từ thời 1800 đến 1950. Không ai hỏi ý kiến những linh hồn bên dưới về việc làm đường mà các linh hồn cũng không thấy lên tiếng phản đối. Nếu bãi giữ xe đầy nghĩa là có khoảng một ngàn khách, tuy nhiên dù thoáng đãng nhà thờ cũng chỉ phục vụ được tám trăm khách. Gã tiếp tân đã lắp đặt một màn hình khổng lồ bên ngoài, chất lượng tương xứng với giá cả cắt cổ. Màn hình được giao đến buổi sáng trước khi buổi giảng đầu tiên bắt đầu. Phí lắp đặt trả bằng tiền mặt. Những gì sót lại của một gia tài chỉ còn là hai chiếc vali.
“Đừng quá lo!” nữ mục sư trấn an. “Anh hãy nhớ rằng đức tin có thể dời núi lấp biển, cả trong Kinh Thánh và ngoài đời.”
“Ngoài đời là sao?” Trong thời gian nghiên cứu thần học, nữ mục sư bị thu hút bởi những lý thuyết khác, ngoài Sách Sáng Thế vốn ghi rằng Chúa tạo ra Thiên Đường và Hạ Giới chỉ trong vài ngày. Một giả thiết khác là Pangaea, siêu lục địa tự nứt gãy tạo thành các lục địa như ngày nay, núi đồi, thung lũng, và vô số những điều khác. Người ta vẫn tin vào điều đó còn gì? Sự điềm tĩnh của nữ mục sư khiến gã tiếp tân an lòng đôi phần. Tình hình là cái vali đỏ và vàng sẽ nhanh chóng được đổ đầy tiền lại như xưa mà thôi. Còn đức tin dời núi lấp biển của cô bạn gái thì liên quan gì đâu? Cổ tự quyết định được nên tin vào điều gì.
“Em sẽ dựa theo Kinh Thánh một lần này thôi. Để đỡ tốn thời gian. Chúa mất có một tuần. Còn Pangaea mất vài ngàn triệu năm. Em là em hết chịu nổi thằng cha Anders Sát Thủ, với chuyện sống trong xe tải cùng mấy thứ linh tinh khác rồi đó.”
“Mấy thứ khác? Kể cả anh sao?” gã tiếp tân vặn vẹo.
“Trong vài tỉ năm đó hả? Ừm, chắc là em chịu được.”
***
Còn có mấy tiếng nữa là đến giờ hành lễ. Jerry Dao Búa đứng trên con dốc nhỏ góc tây bắc nhà thờ, đảo mắt xung quanh liên hồi. Mọi thứ đều có vẻ bình thường. Nhưng có gì đó trên con đường lát sỏi? Một gã đàn ông lớn tuổi với cái chổi tre! Mối nguy hiểm chăng? Có vẻ lão chỉ làm việc mà người ta làm khi cầm đến cái chổi.
Lão đang quét. Bộ lão già định quét nguyên con lộ, từ ngoài đường lớn vào đến nhà thờ sao?
“Tao có chút rắc rối dưới khu đường sỏi,” hắn thông báo với đội bảo vệ, thông qua hệ thống bộ đàm, dĩ nhiên là không miễn phí mà có.
“Em xử nó luôn không đại ca?” tên bảo vệ trong tháp chuông lên tiếng hỏi.
“Không, thằng ngu,” Jerry Dao Búa đáp. “Để đi tao đi coi nó là thằng nào.” Người đàn ông lớn tuổi vẫn cần mẫn quét dọn. Jerry siết con dao yêu quý trong túi áo. Hắn tự giới thiệu mình là sếp đội bảo vệ Nhà Thờ Anders, và muốn biết người đàn ông đó là ai, làm gì ở đây.
“Tui quét dọn,” người đàn ông đáp.
“Tui thấy rồi,” Jerry Dao Búa nói. “Mà ai kêu ông làm?”
“Ai kêu tui đó hả? Tui quét con đường này trước mỗi buổi lễ cả ba mươi năm nay rồi, mỗi tuần một lần, mà hai năm nay thì ít hơn từ lúc người ta quyết định đóng cửa ngôi nhà của Chúa này.”
“Khốn kiếp,” Jerry Dao Búa thốt lên, gã đã thực hành mấy bữa nay để tránh chửi thề trong khi làm việc.
“Tui tên Jerry,” gã tự giới thiệu, buông tay khỏi cán dao bắt tay người đàn ông.
“Tui là Börje Ekman, người gác nhà thờ,” người đàn ông đáp.