Mở nhà thờ không đơn giản như mua bất động sản khác. Nhất là ở Thụy Điển. Đất nước này sống hòa bình không chiến tranh hơn hai trăm năm, dân tình có dư thừa thời gian để nghĩ về các luật lệ duy trì quốc gia tươi đẹp. Chẳng hạn, có những điều luật rõ ràng quy định về việc tuyên truyền tôn giáo dưới hình thức thành lập tổ chức. Nữ mục sư tình cờ biết được cơ quan cấp phép cho cộng đồng tôn giáo là Kammaerollegiet, hay Ủy Ban Pháp Lý, Tài Chính và Lập Pháp. Do cả ba người họ không có địa chỉ cư trú, ngoài chiếc xe tải, họ quyết định đến gặp những người trong ủy ban trên ở Birger Jarlsgatan, trung tâm Stockholm. Cô gật đầu ra dấu chào hỏi, trình bày rằng cô mong muốn thiết lập một cộng đồng tôn giáo mới do cô mới được ánh sáng chân lý soi rọi. Ông nhân viên ủy ban luống tuổi đã gặp quá nhiều các trường hợp được chân lý soi rọi trong mười tám năm hành nghề, nhưng chưa từng có khách hàng nào đến tận nơi như vậy. “Được rồi,” ông nói. “Cô cần ‘soi rọi’ vài tờ đơn yêu cầu và điền cho đầy đủ. Địa chỉ gửi thư của cô ở đâu?”
“Sao phải gửi?” Johanna Kjellander hỏi. “Tôi đang đứng đây giữa các người, như Đức Chúa trong Phúc âm Leviticus.” Vô tình sao, ông nhân viên Kammarkollegiet lại chơi nhạc trong ca đoàn Nhà Thờ Thụy Điển. Trí nhớ ông cũng không tồi, nên ông suýt phản bác lại rằng cuốn sách đó nói rằng người nào không theo lời Chúa sẽ bị trừng phạt bởi sợ hãi, suy sụp, bệnh tật, và còn nhiều hơn. Bị mù nữa, nếu ông nhớ không lầm. Vấn đề là Đức Chúa không nhắc gì đến việc đơn yêu cầu phải được gửi đến nhà, giờ thì cái địa chỉ sống đang đứng sờ sờ trước mặt ông. Lần đầu tiên trong bao năm đi làm, ông có thể đưa thư tận tay. Ông nhân viên mất một ít thời gian đứng suy nghĩ, trong khi nữ mục sư (vốn luôn nhanh trí) có đủ thời gian chuyển qua hướng tấn công khác. “Tôi quên chưa tự giới thiệu,” cô nói. “Tên tôi là Johanna Kjellander, tôi là cựu mục sư xứ đạo. Vai trò của tôi là làm cầu nối tâm linh giữa thế giới ta đang sống với thiên đường, nhưng tôi luôn biết khả năng mình có hạn. Nay thì tôi đã tìm ra cây cầu đó. Một cây cầu thật hẳn hoi!” Ông nhân viên không bị làm rối trí. Dù đây là lần đầu tiên đối diện trực tiếp với đương đơn, ông đã chứng kiến chuyện tương tự quá nhiều, ví dụ như một nhóm từng muốn đăng ký đức tin rằng nguồn gốc của mọi điều tốt đẹp đều từ cối xay gió ở khu tây bắc Varmland. Sự thật là hai thành viên cuối cùng đã chết cóng ở đó trong một mùa đông băng giá, trong khi vấn đề về cái cối xay thì không được bàn đến. Điểm mấu chốt về những tín đồ chết cóng (trước khi bị đông đá) là họ thực sự có luật thánh, có hội đồng quản trị, và mục tiêu rõ ràng, chẳng hạn như gặp mặt và ngồi thiền ngoài cối xay gió mỗi ba giờ chiều ngày Chủ nhật. Nên làm gì có lý do từ chối đơn thỉnh cầu của họ. Ngồi thiền mỗi Chủ nhật trong tiết trời không-đến-mười độ trong một mét rưỡi tuyết thì quá là sùng đạo rồi. Ông nhân viên ủy ban quyết định rằng luật không cấm ông trả đơn trực tiếp mà cũng chẳng cấm ông giúp đỡ khách hàng. Do đó, ông giúp cựu nữ mục sư quản nhiệm điền đơn; ông hỏi những câu hỏi bắt buộc rồi bảo đảm là họ có nghe những câu trả lời hợp lý. Đến phần tên của hội đồng tôn giáo mới, ông nhân viên thông báo những yêu cầu của phần này. Tên không được trùng với những giáo phái khác, không được mang ý nghĩa xấu hay đi ngược với luật pháp.
“Cô có nghĩ ra cái tên nào chưa?”
“Nhà thờ Anders. Đặt theo tên nhà lãnh đạo tôn giáo.”
“Hiểu rồi. Họ của ông ấy là gì?” ông nhân viên lơ đãng hỏi.
“Tên ông ấy không phải là Anders, mà là Johan. Johan Andersson.” Ông nhân viên ngẩng đầu khỏi bàn giấy. Ngày nào ông chẳng đọc tin tức cập nhật trên đường đi làm về. Ông buột miệng (hơi thiếu chuyên nghiệp một chút): “Anders Sát Thủ?”
“Đó là tên ở nhà do cha mẹ ông ấy đặt. Con cái thường có nhiều tên gọi yêu trong gia đình mà.” Ông nhân viên húng hắng, xin lỗi đã hỏi câu hỏi mang tính cá nhân, đồng ý rằng quả đúng là con cái hay có tên yêu... Rồi ông thông báo phí mở Nhà Thờ Anders là năm trăm kronor, tốt nhất là chuyển khoản. Nữ mục sư đặt năm trăm kronor vào một tay ông, giật tờ đơn đã đóng dấu trong tay kia, cám ơn ông đã tận tình giúp đỡ, rồi bước về hướng chiếc xe tải.
“Mục sư Anders!” cô vừa gọi vừa leo lên xe. “Ông cần quần áo mới.”
“Với một cái nhà thờ,” gã tiếp tân đế thêm.
“Làm lễ ban thánh thể trước có được không?” vị mục sư mới toanh dò hỏi.