Anders Sát Thủ Cùng Bè Lũ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương59
Chương59

❊ ❊ ❊

Gã tiếp tân nằm cạnh nữ mục sư, dưới tấm chăn lông, miên man mãi không ngủ được. Gã nghĩ lại mọi chuyện đã xảy đến với họ thế nào, với gã ra sao. Gã nghĩ về Ông Nội quỷ tha ma bắt đã tiêu tán hết gia sản, gián tiếp đẩy thằng cháu vào cảnh trớ trêu làm quản lý nhà thổ. Giờ đây gã cùng nữ mục sư có một số tiền đáng kể trong vali vàng. Họ giàu chắc ngang ngửa Ông Nội ngày xưa. Họ sống trong phòng thượng hạng khách sạn sang trọng, thường xuyên chiêu đãi bản thân bằng món gan ngỗng cùng rượu sâm panh. Một phần vì ngon, phần nữa vì Per Persson khăng khăng muốn mọi thứ họ ăn uống đều là hàng xa xỉ. Per Persson đang trả thù những ngày gian khó. Gã có cảm giác gì đó kỳ lạ. Hay là cảm giác thiếu thốn một thứ gì đó. Nếu mọi chuyện cuối cùng cũng tốt đẹp năm mươi năm sau khi Ông Nội phá sản, thì cớ sao gã không thấy thỏa mãn hoàn toàn? Hay ít nhất thỏa mãn đôi phần? Phải chăng gã thấy lương tâm tội lỗi do đã đẩy Anders Sát Thủ vào nơi hắn đáng phải vào? Không, sao phải thế? Nói chung thì con người hay quái thú đều sẽ nhận những gì chúng xứng đáng phải nhận. Ngoại trừ trường hợp lão gác nhà thờ, đầu tiên là đam mê quyền lực quá mức nên rồi kết thúc chết ngỏm không cần thiết. Một ca xui xẻo, rõ là như vậy. Cũng chỉ là một trường hợp hy hữu mà thôi. Bây giờ đi lạc đề tí xíu cũng được. Có thể không đúng khi nói cái chết từ hành động giết sai người là “trường hợp hy hữu”. Nhưng ai chịu để tâm đến mặt di truyền học của Per Persson sẽ lý giải được. Gã thừa hưởng nền tảng đạo đức từ cha, một kẻ nát rượu (người đã bỏ đứa con trai đổi lấy chai rượu mạnh khi nó hai tuổi), và từ ông nội, nhà buôn ngựa, người đã cho ngựa con uống chất độc asen ngay từ khi mới sinh khiến chúng quen với độc tố, luôn duy trì thể trạng cân đối không phải chỉ vào ngày bị đem bán, rồi thể lực suy giảm từng chút một, hàng tuần, hàng tháng sau đó.

Kẻ nào bán động vật trong phiên chợ thứ Bảy mà bị than phiền vào Chủ nhật rằng con vật vừa mua đã chết thì danh tiếng có mà đi tong tức thì. Nhưng những con ngựa ông nội Per Persson bán luôn đứng vững cả đêm dài, mắt vẫn sáng rực ngày hôm sau. Chúng chỉ chết sau vài tháng, vì bệnh tiêu hóa mãn tính; ung thư, phổi hay gan hay thận kém hoạt động; những triệu chứng khó mà quy kết cho ông thương lái giàu có đáng kính trọng. Do ông luôn cẩn thận đo đạc cân đo đong đếm, nước da mấy con ngựa ông bán không bao giờ bị tái nhợt trước khi chết. Đó là tác dụng phụ của việc lạm dụng chất độc nhiều giờ liền trước lúc đem bán. Cơ bản là ngựa không tự nhiên có màu xanh. Hơn nữa, ngựa mua về để làm việc chứ không thể lăn quay ra chết trước cả lúc đưa vào lao động. Tưởng tượng coi, một ông nông dân bỏ cả buổi chiều thứ Bảy mua một con ngựa kéo khỏe mạnh, sau đó nâng ly ăn mừng cả cuối tuần, thức dậy ngày hôm sau đầu đau như búa bổ, còn con ngựa mới mua không bao giờ tỉnh dậy nữa. Ông ấy có hẳn ít nhất hai lý do để bỏ đi lễ nhà thờ, xách chĩa ba lên đi kiếm thằng cha bán hàng giờ đang lẩn trốn trong giáo xứ. Ông nội của Per Persson thì ma mãnh hơn thế nhiều; nhưng vẫn quá ngu ngơ không kịp nhận ra rằng sự bành trướng của máy kéo còn đáng sợ hơn gấp nhiều lần bị chĩa ba xiên ngang hông.

Do táo rụng không xa cây gia phả, cũng dễ hiểu suy nghĩ hiện thời của gã tiếp tân. Một con ngựa bị đầu độc tinh xảo và một lão gác nhà thờ bị tống khứ tài tình: sự khác biệt đơn thuần về khía cạnh đạo đức ở đây là gì? Sau khi trăn trở xoay xở cả não lẫn người, Per Persson quyết định tìm kiếm sự giúp đỡ từ người nằm ngủ kế bên.

“Em yêu? Em còn thức không?” Không có ai trả lời.

“Em yêu ơi?” Nữ mục sư trở mình. Chút xíu. “Không, em đang ngủ,” cô mơ màng. “Có chuyện gì vậy?” Ôi, giờ thì gã tiếp tân hối hận đã lôi cô vào luồng suy tư giữa đêm khuya... đồ ngu, ngu, ngu. “Anh xin lỗi làm em thức dậy. Ngủ đi, sáng mai mình nói chuyện.” Nhưng nữ mục sư đã đẩy gối ngồi nhổm dậy. “Nói em nghe coi, hoặc là em sẽ thức nguyên đêm đọc Kinh Gideon cho anh nghe đó.” Gã tiếp tân biết nàng chỉ dọa cho vui. Từ đêm đầu tiên, nữ mục sư đã quẳng khỏi phòng cuốn Kinh Gideon vốn được đặt trong các phòng khách sạn trên cả nước. Gã nghĩ cũng cần nói gì đó. Nhưng không rõ cần nói những gì, hay nói thế nào đây.

“À, em yêu,” gã cố thử, “tụi mình thực cũng rất thông minh phải không?”

“Ý anh là ai ngáng đường mình thì nay đều chết, hay vào nhà giam, trong khi mình thưởng thức sâm panh đó hả?” Hừm, không hẳn là điều gã muốn nói, ít nhất là không thẳng tuột như vậy. Per Persson nghĩ rằng họ đã thay đổi số phận sau bao nhiêu bất công cuộc đời. Đứa cháu trai nay đã hoán chuyển việc phá sản của ông nội bằng cuộc sống ở phòng khách sạn hạng sang, ăn gan ngỗng, uống rượu đắt tiền. Họ kiếm tiền nhờ Per và Johanna cùng hợp lực bóp méo nội dung Kinh Thánh mà dòng dõi nhà cô áp đặt cô phải đi theo.

“Ý anh là mình đạt được mục tiêu cuộc đời rồi đó ha. Cũng thiệt... bực bội nếu cái bà nhà thơ, tên gì đó, viết rằng đường đời đáng nhận thương đau... nếu bả mà...”

“Đường gì?” nữ mục sư mơ ngủ hỏi, bắt đầu nghĩ rằng cuộc nói chuyện này chắc không kết thúc sớm được.

“Ừ, đường đời. Nếu mục tiêu tụi mình là ở phòng thượng hạng, ném Kinh Thánh ra ngoài cửa sổ, thì phải chăng cuộc đời mình là cuộc dạo chơi trong công viên? Hay em cũng nghĩ vậy?”

“Nghĩ gì?”

“Cuộc dạo chơi trong công viên?”

“Là gì?”

“Cuộc đời.”

“Mấy giờ rồi?”

“Một giờ mười,” gã tiếp tân đáp.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.