Có quá nhiều việc cần hoàn tất trong thời gian ngắn ngủi. Nữ mục sư cần chuẩn bị một thông điệp mạnh mẽ giúp mục sư Anders lan tỏa nó. Đã vậy cô còn phải tốn thời gian giải thích dài dòng cho gã tiếp tân. Thoạt đầu gã chưa hiểu cho lắm. Ngôi sao mới nổi của họ muốn nói gì mà chẳng được, không phải sao? Chỉ cần nội dung có tính tôn giáo một chút, mà giờ sát thủ nói gì chẳng sặc mùi tôn giáo. Elvis muốn quyên góp tiền, còn mọi người muốn được như Elvis: chẳng phải như vậy là đủ hay sao? Đúng vậy, kế hoạch của họ là dựa vào Anders Sát Thủ để tiếp tục lấp đầy hai cái vali vàng đỏ, nếu may mắn thì có khi còn có thêm mấy cái vali khác nữa, màu sắc sẽ tính sau. Nhưng nếu sát thủ nói vớ vẩn trong bài giảng đạo thì bao công sức sẽ đi tong hết. Nên tốt nhất là mỗi tuần họ nên chuẩn bị ý tưởng tôn giáo mới. Ít nhất ý tưởng này cũng phải tốt hơn việc mục sư quản nhiệm đứng trên bục giảng lặp đi lặp lại “Hosanna” rồi cúi xuống nhấp một ngụm rượu. Hơn nữa, kế hoạch của họ đang phụ thuộc hoàn toàn vào một người.
“Ý em là sao? Nhà Thờ Anders mà không cần Anders à?” Kiểu vậy.
“Em đang nghĩ đến cặp đôi bá tước hả?”
“Ừa. Với gần hai chục bang hội nhỏ lớn khác nhau. Ai mà biết được chỉ mất vài phút hay vài tháng để chúng tóm lấy sát thủ. Nếu chuyện đó có xảy ra thì coi như hắn hết đời luôn.”
“Rồi sau đó thì sao?”
“Chúng ta vẫn phải tiếp tục hoạt động, với lòng tưởng nhớ sâu sắc đến lãnh tụ tôn kính. Cũng phải chuẩn bị một người kế tục trong trường hợp mục sư Anders không tiếp tục được nữa. Ai đó có thể làm mủi lòng đám đông đang tưởng nhớ về người lãnh tụ tôn giáo đáng thương đã từ trần. Ai đó có thể tiếp tục quyên góp nhân danh mục sư Anders sau khi ông qua đời.”
“Em đang nói về mình đó hả?”, gã tiếp tân hỏi, sau khi đã vỡ lẽ ra ít nhiều. Đối với nữ mục sư, rắc rối nằm trong việc cô phải kế thừa công việc sau khi mục sư Anders rời trần thế, đi lên hay xuống thì chưa rõ lắm. Định mệnh của Johanna Kjellander cứ như là đã định sẵn, như cô rất không muốn quay lại bục giảng dù cố giả vờ chỉ là để tiếp tục truyền thống gia đình Kjellander. Gì cũng được, trừ quay lại bục giảng đạo. Gã tiếp tân cảm thấy gã không nên phát biểu gì liên quan đến khía cạnh tôn giáo của nhà thờ họ mới mở. Gã cũng thấu hiểu nỗi lòng bạn gái, nhưng phải nhắc cô nhớ rằng dường như Đức Chúa đang sóng đôi một bên cùng Anders Sát Thủ, nên không phải muốn đặt ai đi bên kia thì đặt. Nữ mục sư cũng biết Thiên Chúa phải là một phần trong kế hoạch, cho dù sau đó có chuyện gì xảy ra chăng nữa. Chuyện này cũng như lễ ban thánh thể, hay lượng cồn cần duy trì trong máu vị mục sư mới phong. Gã tiếp tân an ủi nữ mục sư rằng chắc chắn cô sẽ tìm được giải pháp thôi. Vẫn đi cùng Thiên Chúa, chỉ cần bỏ qua mấy cuốn phúc âm thì sao?
“Hừm,” nữ mục sư ngẫm nghĩ. “Ai tìm sẽ thấy. Matthew 7:11.” Một kế hoạch kiểm tra an ninh cá nhân được đưa vào danh sách ưu tiên của gã tiếp tân. Sự lo lắng từ nữ mục sư khiến gã nghĩ ra thêm khía cạnh khác. Ngoài Anders Sát Thủ, tính mạng của hai người họ cũng nằm trong vòng nguy hiểm. Một số người chỉ trông mong họ đi tong cho rồi. Giết Anders Sát Thủ trong lúc hắn đang cầu bình an, hạnh phúc và tình yêu thiệt dễ còn hơn trở bàn tay. Nữ mục sư và gã tiếp tân cũng không thể giấu mặt hoài được, đồng nghĩa với việc không có gì đảm bảo họ không bị ám sát. Kế hoạch kinh doanh của họ không thể thiếu phương án dự phòng được. Mà giờ thì cũng đã quá trễ né tránh cái chết bằng cách gửi thiệp xin lỗi đến nam nữ bá tước và những anh em mà cặp đôi đã cho ăn quả lừa.
“Chắc anh đang nghĩ đến việc thuê bảo vệ,” nữ mục sư nói.
“Anh có nghĩ đến bảo vệ,” gã tiếp tân trả lời. “Nhưng mà là một đội bảo vệ.” Nữ mục sư khen ngợi sự suy tính cẩn trọng vì cuộc sống lứa đôi dài lâu hạnh phúc. Cô nghĩ ông bạn trai cũng có tính toán cho cả Anders Sát Thủ, khi mà hắn vẫn là con gà đẻ trứng vàng.
“Nhưng giờ thì em xin lỗi. Em có việc phải làm, với Chúa chứ không phải Chúa Con,” cô mỉm cười gợi ý, đoạn âu yếm hôn má gã tiếp tân.