Anders Sát Thủ Cùng Bè Lũ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương72
Chương72

❊ ❊ ❊

Số lần Ông già Noel đến thăm mang niềm vui đến mọi nhà tỉ lệ thuận với sự thành công của kế hoạch kinh doanh. Hàng ngàn các khoản quyên góp chảy vào mỗi ngày, chẳng phải chỉ trong Thụy Điển mà từ khắp nơi trên thế giới. Các bà mẹ đơn thân, các cô gái nhỏ bật khóc sung sướng, những chú chó cưng sủa nhặng xị hàm ý biết ơn. Nhật báo đưa tin, tuần báo viết nguyên các câu chuyện, truyền thanh và truyền hình chạy các bản tin cập nhật. Ông Già Noel mang đến niềm vui vào dịp Giáng Sinh, tuy nhiên ông vẫn miệt mài làm việc dù đông đã sang xuân, và xuân chuyển sang hè. Không bao giờ ngừng. Điều này khiến Vùng Đất Ông già Noel ở Mora và Rovaniemi phải cân nhắc lại kế hoạch kinh doanh. Giờ một Ông già Noel với hàm râu nhựa giả chỉ thân ái gật đầu khi Lisa đòi con ngựa con không còn hợp thời nữa. Hoặc Ông già Noel râu nhựa phải cho Lisa những gì nó đòi (mà sẽ khiến doanh nghiệp lỗ chổng vó), hoặc phải mẫu mực giải thích rằng ông chỉ có thể cho cô bé một gói Lego nhỏ, thương hiệu từ tập đoàn Lego ở Billund, Đan Mạch. Không có ngựa con, chuột con gì cả. Chi phí món quà nhỏ (hẳn nhiên sẽ không làm vừa lòng Lisa) sẽ được bù đắp nhờ tăng giá vé vào cửa. Những nhà báo điều tra cố tìm hiểu xem Ông già Noel bí ẩn là ai, và nhận được khoảng bao nhiêu tiền quyên góp. Nhưng chi tiết duy nhất họ có là ngân hàng Handelsbanken ở Visby. Theo luật Thụy Điển, nhân viên không có nghĩa vụ thông báo số tiền được chuyển cho một tổ chức vô danh ở Thụy Sĩ. Vì mỗi cá nhân chỉ đóng góp chút đỉnh (số tiền tổng cộng lên đến hàng triệu là do rất nhiều người quyên góp), không phóng viên nào có thể bôi xấu hình ảnh Ông già Noel vô danh nhân từ bác ái. Một lần, có ai đó đã kịp chụp hình Ông già Noel, nhưng sau bộ râu giả dày và dài cũng bao nhiêu phục trang khác, không ai nghĩ ông có mối liên hệ nào với cựu sát thủcựu mục sư Nhà thờ Anders. Nhằm đảm bảo an toàn, Taxi Torsten xoay xở chôm một biển số xe mới để dùng mỗi khi đi lòng vòng trong Stockholm. Hơn nữa, gã còn dùng sơn sửa chữ F thành E khiến chiếc xe thành như vô chủ, hoặc trông như thuộc về gã thợ điện nào đó ở Hasselby. Tiếng đồn ngày càng bay xa. Phải chăng đó là Đức Vua, thân chinh đi khắp nơi ban phát niềm vui cho thần dân của ngài? Dù sao thì Hoàng Hậu vốn rất nổi tiếng yêu quý trẻ em và kẻ ốm đau. Báo chí viết về giả thiết này vài kỳ trên báo mạng cho đến một ngày Đức Vua đi bẫy một con hươu trong rừng Sormland ngay đúng lúc Ông già Noel đang chia sẻ niềm vui với cô bé tị nạn mồ côi mười hai tuổi ở Harnosand. Nữ mục sư, gã tiếp tân, Ông già Noel, và Taxi Torsten chia tám phần trăm lợi nhuận, giúp họ sống sung túc trên hòn đảo giữa biển Baltic nay đã thành ngôi nhà thân thương. Phần tiền còn lại dùng để đầu tư vào những món quà hào nhoáng. Gã tiếp tân cũng đang tiến hành những bước đầu tiên kế hoạch của nữ mục sư tấn công vào thị trường nước Đức. Người Đức giàu tài sản và giàu lòng nhân ái. Họ còn giỏi chơi bóng đá. Hơn nữa, do dân số họ quá đông, việc kiểm soát số tiền Dự Án Ông già Noel kiếm được là chuyện gần như không thể. Khó khăn duy nhất là kiếm mười Ông già Noel hiểu họ nói gì, rồi khiến họ hiểu họ phải nói những gì. Đồng thời họ cũng phải biết giữ mồm giữ miệng về nhiệm vụ phải làm.

***

Mọi việc trên đời quả là có bàn tay Thiên Chúa sắp đặt. Bởi ngay khoảng thời gian đó, mẹ của gã tiếp tân – người suýt trở thành cô giáo dạy tiếng Đức – quá mệt mỏi với mọi hình thức bùng nổ của cả ông chồng lẫn núi lửa ở Iceland. Trong một lần quay về thế giới văn minh sắm sửa lương thực, bà gọi cảnh sát tiết lộ nơi ông chồng tham nhũng đang trốn, và bằng cách đó, bà tẩu thoát. Sau đó, bà liên lạc với con trai qua Facebook. Và đến nay bà đã có lều cá của riêng mình ở Gotland, không quá xa nơi con trai và gia đình đang sinh sống, cùng công việc mới là giám đốc phát triển thị trường Đức sắp khai trương. Trong khi đó, tòa án Iceland kết luận ông chồng bà sẽ chịu án tù sáu năm bốn tháng nhằm phục hồi nhân phẩm liên quan đến kinh tế. Về phần Anders Sát Thủ, hắn gặp Stina rồi nhanh chóng dọn vào sống chung. Cô phải lòng hắn ngay lập tức khi hắn vô tình biết nấm súp lơ trong tiếng Latin gọi là gì. (Điều này có thể giải thích được là vì sát thủ, trước khi trở thành sát thủ, đã mua một cuốn sách với hy vọng biến các loại nấm thành thuốc phiện. Hắn chỉ nhận ra sự thật sau khi đọc đi đọc lại mười hai lần đến mức thuộc tên tất cả các loại nấm trên đời nhưng không biết cách nào biến chúng trở thành những thứ khác bản chất vốn có). Họ thất bại trong việc tìm ra nấm truffle (Tuber melanosporum) với sự giúp đỡ của một con lợn đã được huấn luyện nhưng hơi đần độn. Không từ bỏ, lần sau họ thử trồng măng tây, và kết quả vẫn là tương tự (con lợn thì đúng là thứ vô dụng nhất trên đời, nó chỉ toàn nhăm nhăm đào xới lật tung hết cả khu vườn). Stina là người rất đơn giản. Cô không bao giờ hỏi han Johan yêu thương của mình làm gì trong ba tuần biền biệt trên đất liền. Quan trọng là lúc ảnh nói ảnh về là về, cầm theo số tiền lương ngày càng nhiều. Sau đó họ có thể đến nhà thờ vào Chủ nhật tuần thứ tư tạ ơn Chúa về tất cả ngoại trừ nấm truffle và măng tây. Khi không phải đóng vai người lái xe riêng cho Ông Già Noel, Taxi Torsten lại lái xe dạo chơi lòng vòng trên đảo. Không phải vì tiền. Chỉ vì gã thích lái xe. Gã không làm việc ngoài khoảng thời gian từ trưa đến bốn giờ, từ thứ Hai đến thứ Năm cứ mỗi tuần thứ tư trong tháng. Thời gian còn lại, gã ngủ hoặc giải trí ở quán bia. Gã sống trong khách sạn căn hộ giữa trung tâm Visby, gần các trung tâm giải trí xung quanh. Nữ mục sư và gã tiếp tân vẫn sống trong lều cá bên bờ biển, cùng đứa bé; thỉnh thoảng bà nội ghé qua trông cháu dùm. Họ không còn cần đẻ bốn năm đứa nhằm trục lợi từ quỹ phúc lợi xã hội. Nhưng mà có thêm một hai đứa nữa thì cũng không có hại gì. Đó là kết quả tình yêu. Một đêm nọ, gã tiếp tân bất ngờ đề nghị một ý tưởng: họ có thể căm ghét cả thế gian hoặc cũng có thể ngừng lại.

“Ngừng lại sao?” nữ mục sư ngỡ ngàng. “Tại sao?” À, gã chuẩn bị nói đến phần đó. Có thể vì danh sách ngoại lệ ngày càng dài ra. Đầu tiên là đứa con bé bỏng của họ, tất nhiên rồi. Rồi tên sát thủ. Thực sự hắn là người dễ thương, nếu không quá đần. Và người phụ nữ đó, tên gì quên rồi, bà tỉnh trưởng đã đồng ý làm đám cưới cho họ, dù rằng có đôi chút nghi ngờ rằng hai nhân chứng không biết mình đang chứng nhân cho việc gì. Nữ mục sư gật gù. Có thể có thêm vài người trong danh sách loại lệ nữa. Bà nội đứa trẻ, cô bạn gái mới sát thủ, và nếu không phải Taxi Torsrten thì cũng là cái xe của gã.

“Nhân tiện, em thấy một con ong bắp cày lượn lờ trong đám rong biển hôm nay đó. Nhà hết thuốc tẩy rồi. Mình phải mua mấy chai mới hoặc tính luôn tụi nó vào danh sách ngoại lệ với sát thủ, tỉnh trưởng, với mấy người còn lại.”

“Ừa vậy đi. Ý anh là thêm con ong vào danh sách. Anh nghĩ chắc sẽ còn dài nữa mà mình vẫn còn dư chỗ mà. Mình tạm ngừng lại bấy nhiêu đó thôi được không? Tụi mình sẽ vẫn ghét những thứ còn lại?” Ừm, quả là một nhượng bộ sáng suốt.

“Mà không phải tối nay. Em mệt quá chừng rồi. Ngày hôm nay bận quá sức. Một ngày tốt, mà dài quá. Ngủ ngon anh cựu tiếp tân yêu quý,” cựu nữ mục sư ngái ngủ nói, rồi cô nhanh chóng chìm vào giấc mộng.

^h1KẾT LUẬN$h1

Một buổi chiều đẹp trời, nữ mục sư đứng trên sườn dốc từ lều cá nhìn về đại dương mênh mông. Biển êm ả phẳng lặng như mặt gương. Từ xa, chiếc phà Oskaeshamn lướt nhẹ trên mặt nước. Một con mòng biển đang sục sạo trong đám rong biển đã dọn sạch gần đó. Ngạc nhiên chưa: nó tìm được một con bọ: lâu lắm rồi làm gì có côn trùng ở đây. Ngoại trừ mỗi chuyện đó, xung quanh vô cùng tĩnh lặng, mặt trời từ từ lặn xuống đường chân trời, chuyển sắc vàng sang cam. Rồi bỗng nhiên sự im lặng đột ngột bị phá vỡ.

“Johanna, con không phải người xấu. Ta muốn con biết điều đó. Không ai cứ xấu xa mãi mãi.” Có ai ở đây sao? Không. Là giọng nói từ bên trong chính cô.

“Ai đó? Ai đang nói đó?” cô lên tiếng.

“Con biết ta là ai, con biết Chúa Cha luôn sẵn sàng tha thứ.” Nữ mục sư đứng tim. Là Người sao? Sau ngần ấy năm? Cô choáng váng. Và bực bội. Nếu ông ấy thực sự có tồn tại, sao không xuất hiện sớm hơn, ngăn cản ông già cô khủng bố cả gia đình lúc vẫn còn kịp?

“Cha tôi không tha thứ cho ai cả. Tôi cũng không có ý định tha thứ cho ông ấy. Và đừng có trích câu ‘Nếu ai đó tát vào má phải bạn thì chìa nốt luôn bên kia.’”

“Tại sao không?” Đức Chúa băn khoăn.

“Bởi không phải ông hay thánh Matthew là người nghĩ ra câu đó. Người ta đặt điều nói rằng đó là lời Chúa mà không hỏi ý kiến ông suốt mấy thế kỷ qua.”

“Khoan khoan,” Đức Chúa thốt lên, phẫn nộ trong giới hạn cho phép. “Đúng là người ta dùng tên ta bịa đặt đôi điều, nhưng con biết gì về...” Người chỉ kịp nói đến đó bởi gã tiếp tân bước ra khỏi lều, bế theo em bé Hosanna trên tay. Khoảnh khắc tâm sự chấm dứt.

“Em tự nói chuyện một mình à?” gã tiếp tân ngạc nhiên.

Thoạt đầu nữ mục sư im lặng. Rồi im lặng lâu hơn chút nữa. Cuối cùng cô trả lời:

“Ừa, chắc vậy. Mà bố khỉ, ai mà biết được?”

HẾT

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.