Đại Nghệ Thuật Gia

Lượt đọc: 6719 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2058 Luân Đôn Tây Khu

❊ ❊ ❊

Anh quốc diễn viên vẫn luôn có phong vị độc đáo riêng biệt so với diễn viên châu Âu và diễn viên Mỹ. Họ không giống diễn viên Mỹ – những người mà con đường diễn xuất chính là con đường làm ngôi sao, cũng không giống diễn viên châu Âu – những người xem diễn xuất là công việc sáng làm chiều nghỉ, mà họ coi diễn xuất là một môn nghệ thuật, một môn nghệ thuật cần dày công nghiên cứu và theo đuổi cả đời. Vừa không vì hám lợi mà làm mấy chuyện dối trá, cũng không cố ra vẻ thâm sâu thoát ly quần chúng. Tất nhiên, đây chỉ là nói về đại đa số.

Những gương mặt nổi tiếng thành danh trên quốc tế của Anh, bao gồm cả Ireland, phần lớn đều có một điểm chung, đó chính là khí chất nho nhã cao quý. Dù là quý tộc hay kẻ cùng khổ, họ đều là những người thực sự tao nhã, điểm này là điều mà diễn viên các quốc gia và khu vực khác không thể nào so sánh được.

Thực ra, sở dĩ diễn viên Anh đặc biệt, phần lớn là do môi trường diễn viên của toàn bộ nước Anh tạo nên. Có người từng nói đùa rằng, ở Anh muốn trở thành một diễn viên, con đường tất yếu chính là: đào tạo chính quy, nhạc kịch hoặc kịch nói, đóng vai phụ, đồng tính hoặc khỏa thân hoặc điên rồ hoặc biến thái, thành danh, được hoàng gia thụ phong.

Mặc dù đây là lời nói đùa, nhưng quả thực là sự thật. Diễn viên Anh hầu hết đều xuất thân từ trường lớp chính quy, rất ít có trường hợp nổi tiếng sau một đêm như ở Mỹ. Ở Anh, để thành danh một diễn viên, từ Học viện Nghệ thuật biểu diễn Hoàng gia đến các học viện biểu diễn cộng đồng, giáo dục nghề nghiệp đa tầng nấc là bước đầu tiên, sau đó gia nhập sân khấu kịch để mài giũa, từ đó tìm kiếm cơ hội đóng vai phụ trong phim truyền hình, điện ảnh, đây chính là quy trình cố định giai đoạn đầu.

Lấy bộ phim truyền hình Anh "Psychoville" làm ví dụ, bộ phim này tuy danh tiếng không quá lẫy lừng, nhưng ai xem rồi chắc chắn đều sẽ kinh ngạc, Steve Pemberton và Reece Shearsmith mỗi người tự mình đóng bốn vai. Mà khán giả khó lòng nhận ra tám nhân vật này lại do hai người đóng, hơn nữa, hai người này còn là biên kịch. Những diễn viên vừa có thể biên kịch, vừa có thể làm đạo diễn, vừa có thể diễn xuất như vậy, chính là nhờ vào hệ thống đào tạo diễn viên vững chắc của Anh bồi dưỡng ra.

Diễn viên Anh dựa vào ngoại hình để nổi tiếng thực ra không nhiều, Hugh Grant, Orlando Bloom, Daniel Craig... chỉ là vài người ít ỏi; mà kỹ năng diễn xuất vững chắc cùng khả năng biểu đạt xuất sắc trên sân khấu mới là điểm chung của đại đa số diễn viên. Bill Nighy, người từng có biểu hiện xuất sắc trong "Love Actually" và "Pirates of the Caribbean", năm nay sáu mươi tuổi, chính là một ví dụ điển hình. Ngoại hình của ông không phải là kiểu đẹp trai khiến người ta căm phẫn, nhưng lại có một khí chất độc đáo. Từ tay trùm nhạc rock trong "The Boat That Rocked" đến tổng biên tập tòa soạn trong "State of Play", từ sát thủ độc hành trong "Wild Target" đến điệp viên về hưu trong "Page Eight", mỗi lần xuất hiện đều khiến người ta cảm thấy sáng bừng.

Bill Nighy mười lăm tuổi bỏ học. Muốn làm nhà văn không thành nên đi làm chân chạy vặt ở tòa soạn tạp chí, mười bảy tuổi bắt chước thần tượng Hemingway sang Paris viết tiểu thuyết, kết quả là lang thang đầu đường xó chợ ăn xin. Sau khi trở về Luân Đôn, ông vào Học viện diễn kịch Guildford. Cũng là mài giũa nhiều năm trên sân khấu kịch và màn ảnh truyền hình, càng già càng có giá.

Phần lớn diễn viên Anh, nếu không ra nước ngoài đóng phim, không đảm nhận vai chính trong các tác phẩm bom tấn quốc tế, thì rất nhiều người căn bản không ai gọi được tên. Ví dụ như diễn viên đóng vai Đuôi Trùn, Sirius Black trong loạt phim "Harry Potter" đều không quá nổi tiếng, nhưng kỹ năng vững chắc của họ lại thường xuyên khiến người ta vỗ tay tán thưởng. Timothy Spall đóng vai Đuôi Trùn, vẻ ngoài không bắt mắt, nhưng biểu hiện của ông trong bộ phim "The Last Hangman" sản xuất năm 2005 lại khiến người ta nảy sinh lòng kính trọng.

Judi Dench, Emma Thompson, Helen Mirren, Maggie Smith, Vanessa Redgrave, những lão làng này đều là sống bao lâu diễn bấy lâu, lớp da vẻ đẹp thanh xuân chưa bao giờ là thứ vũ khí xuất sắc nhất trong tay họ. Maggie Smith đóng vai nữ bá tước già trong "Downton Abbey", mỗi lần xuất hiện đều nói lời quái đản, kèm theo ánh mắt khinh bỉ, đôi môi mím nhẹ, sống động như một quý tộc cổ hủ. Đây mới chính là người mà từ trên xuống dưới đều là diễn xuất.

Phim điện ảnh và diễn viên Anh nhìn chung đều nằm trên mức trung bình, phim dở ít, diễn viên dở cũng ít, điều này thực sự khiến người ta ngưỡng mộ.

Hollywood sau khi phát hiện diễn viên Anh vừa chất lượng tốt vừa giá rẻ, đã khai thác triệt để mỏ vàng này. Hiện nay các tác phẩm hợp tác Anh-Mỹ cơ bản là Hollywood cung cấp hỗ trợ kỹ thuật, Anh cung cấp diễn viên, điển hình nhất chính là loạt phim "Harry Potter" và loạt phim "007". Diễn viên Anh mặc dù làm việc cho Hollywood nhưng không quá luyến tiếc thế giới phù hoa của Hollywood, ngay cả Keira Knightley hiện nay đang ở trình độ "hot" nhất, mỗi năm cô vẫn để dành thời gian, trở về Anh đóng kịch nói, một lần là một tháng, đêm đêm trên sân khấu hai ba tiếng đồng hồ, mà thù lao mỗi ngày chỉ là vài trăm bảng Anh, đầu tư lớn thu hoạch ít. Nhưng đối với diễn viên Anh, đây lại chính là bổn phận của họ.

Cho nên, khi mọi người biết được Evan Bell vẫn luôn chỉ có quốc tịch Anh, thì đối với sự độc hành của anh liền chợt hiểu ra.

Nhìn lại quá trình trải nghiệm của Evan Bell trong quá khứ, mười năm sự nghiệp tại Broadway, tuyệt đối có thể nói là xuất thân từ trường lớp chuyên nghiệp. Đối với tác phẩm chưa bao giờ lấy doanh thu phòng vé làm chuẩn mực hàng đầu, ngược lại sự khắt khe đối với tác phẩm và nhân vật khiến người ta đau đầu không thôi. Quan trọng nhất là, dù danh tiếng, nhân khí, thù lao có nhiều bao nhiêu, cũng không thể khiến Evan Bell quên mất mình chính là một diễn viên. Về căn bản mà nói, Evan Bell chính là một diễn viên người Anh, những việc anh làm so với đại đa số các diễn viên bản địa Anh vốn luôn hành động theo ý mình, vẫn còn coi là không làm việc đàng hoàng đấy, cũng không đáng phải giật mình kinh ngạc.

Do hệ thống diễn viên Anh, nên diễn viên không xuất thân từ trường lớp chính quy rất khó để nổi danh, hơn nữa kịch nói đối với diễn viên còn có tầm quan trọng sánh ngang với phim điện ảnh. Một diễn viên đạt được thành tựu huy hoàng trong lĩnh vực điện ảnh, nhưng lại không có bất kỳ đóng góp nào ở kịch nói, điều này ở Mỹ thì thông, nhưng ở đất nước Anh có phần cổ hủ truyền thống này lại là không thông. Ngay cả diễn viên dựa vào lông mày để nổi tiếng toàn cầu như Orlando Bloom, anh ta cũng là xuất thân từ trường lớp chính quy, trong lĩnh vực kịch nói cũng có thời gian đắm chìm dài tận bốn năm.

Vì vậy đối với diễn viên Anh, tầm quan trọng của Luân Đôn Tây Khu đương nhiên là không cần nói cũng biết.

Luân Đôn Tây Khu là một trong hai trung tâm nhạc kịch của thế giới, sánh ngang với Broadway, chiếm vị thế không thể xem thường trong dòng sông lịch sử của kịch nói. Đặc điểm của kịch nói Broadway là màu sắc hài hước nồng đậm, mặc dù cũng có những vở kịch phản ánh cuộc sống thực tế, nhưng chịu ảnh hưởng của hài kịch khá lớn, tính giải trí cực mạnh, âm nhạc Jazz với cảm giác tiết tấu cực mạnh, giai điệu và phong cách biến hóa đa dạng cùng với nhảy tap thường xuyên xuất hiện trong kịch nói.

Mà nhạc kịch của Luân Đôn Tây Khu lại coi trọng vị thế của âm nhạc trong vở kịch, nó dung hợp âm nhạc cổ điển, hiện đại và phổ thông thịnh hành thành một thể, và trên cơ sở này tiến hành sáng tác, từ đó khiến âm nhạc trong kịch vượt qua giới hạn của thời gian, không gian và sự sang-tục. Nó không khăng khăng theo lối hát Bel Canto, mà áp dụng lối hát được khán giả yêu thích nhất. Mặc dù nhạc Rock, nhạc Jazz cũng được sử dụng trong nhạc kịch Luân Đôn Tây Khu, nhưng phần lớn là chịu ảnh hưởng của Opera, đặc biệt là chịu ảnh hưởng của những vở nhạc kịch nhẹ sang trọng là rõ rệt hơn cả, bởi vì nhạc kịch Luân Đôn Tây Khu phần nhiều mang phong cách ca khúc. Trong phong cách sân khấu, Ballet chính là trọng tâm của Luân Đôn Tây Khu, khiêu vũ được thiết kế thành một bộ phận hữu cơ của cốt truyện, từ vai trò phụ họa và điểm xuyết trở thành độc lập, càng làm nổi bật tầm quan trọng của Ballet.

Lấy ví dụ đơn giản, "Chicago" chính là phong cách điển hình của Broadway, còn "The Phantom of the Opera" chính là tác phẩm đại diện của Luân Đôn Tây Khu.

Luân Đôn Tây Khu là một khu vực rất lớn, là nơi đặt trụ sở Chính phủ Anh, cũng là khu thương mại phồn hoa, khu văn hóa và nơi tập trung của giới thượng lưu. Tại Luân Đôn Tây Khu, hơn mười nhà hát được điểm xuyết ở giữa công viên Hyde, công viên Regent và vườn bách thảo Hoàng gia, nhưng lại mang nhiều ý cảnh hơn so với dòng xe cộ tấp nập ở Broadway.

Evan Bell men theo quảng trường Leicester đi đến khu vực tập trung nhiều nhà hát của Luân Đôn Tây Khu, hôm nay anh đến đây là chuyên tâm để xem "The Phantom of the Opera", với tư cách là một khán giả. Ở Anh, muốn tìm kiếm diễn viên, học viện diễn xuất và Luân Đôn Tây Khu chính là con đường tốt nhất, mà so với trường học, rõ ràng kịch nói lại là nơi trực tiếp thuận tiện nhất. Ở nơi này, có thể trực tiếp cảm nhận được sức hấp dẫn lớn nhất đến từ Opera.

Mặc dù nói "The Phantom of the Opera" ở Broadway đã kết thúc công diễn, nhưng ở Luân Đôn Tây Khu, vở nhạc kịch này – một trong bốn vở nhạc kịch kiếm tiền nhất lịch sử – vẫn cứ thi thoảng lại xuất hiện trên sân khấu để công diễn. Phải biết rằng, "The Phantom of the Opera" kể từ lần đầu công diễn năm 1986, doanh thu bán vé tại các nhà hát trên khắp thế giới đã vượt quá hai mươi bảy tỷ đô la, đây là khả năng mà bất cứ bộ phim điện ảnh nào cũng không có.

So với các nhà hát tráng lệ ở Broadway, các nhà hát ở Luân Đôn Tây Khu gần gũi hơn nhiều, toàn bộ nhà hát không lớn lắm, tổng cộng cũng chỉ chứa được chưa đầy bốn trăm người. Cách thức khoảng cách gần như vậy lại khiến Evan Bell nhớ đến cảnh tượng những nhà hát thử nghiệm ở Off-Off Broadway, điều này đối với diễn viên mà nói cũng là sự thử thách khắt khe nhất, bởi vì khán giả sẽ dùng kính lúp quan sát biểu diễn của bạn ở khoảng cách gần.

Khán giả đến xem biểu diễn có cả nam lẫn nữ, già lẫn trẻ, độ tuổi vô cùng rộng rãi. Trước khi bắt đầu, không khí trong nhà hát cũng không trang nghiêm như đi nghe hòa nhạc hay xem Opera, thậm chí còn có không ít người trẻ tuổi tụ tập lại thì thầm to nhỏ, khán giả trẻ tuổi chào hỏi lẫn nhau, ở hành lang lối vào còn có nhân viên phục vụ bán đĩa nhạc kịch và sách hướng dẫn, trước khi xem đã tạo cho người ta cảm giác thư giãn, kiểu hài hước Anh Quốc ăn sâu vào xương tủy này và Broadway lại có sự khác biệt.

Phía sau lưng ghế dựa của rạp hát, có trang bị kính viễn vọng nhỏ, cho vài đồng xu vào cơ quan kẹp kính viễn vọng là có thể kéo nó ra, dùng xong lại để lại chỗ cũ. Đây cũng là để thuận tiện cho khán giả ngồi hàng ghế sau có thể thu vào tầm mắt tất cả chi tiết biểu diễn của diễn viên trên sân khấu.

Nhạc kịch Luân Đôn Tây Khu vẫn luôn rất coi trọng hiệu ứng kỹ thuật, trong "The Phantom of the Opera", khung cảnh hồ nước ngầm mơ màng như mộng được tạo dựng bằng âm thanh, ánh sáng và điện ảnh, thậm chí gần giống với thủ pháp dựng phim Montage, đưa khán giả đến thế giới hư ảo và xinh đẹp, khiến thế giới kinh dị không còn đáng sợ nữa, mà là khiến người ta khao khát. Sức mạnh của ánh sáng, thiết lập sân khấu được huy động đầy đủ, tạo ra hiệu quả nghệ thuật làm rung động lòng người, mà sân khấu trong cảnh hồ nước ngầm hiệu quả cũng cực kỳ mạnh mẽ, nó cùng với các phương tiện kỹ thuật tạo dựng nên thế giới hư ảo kỳ quái, đồng thời khơi dậy cảm xúc sâu thẳm trong lòng người thưởng thức.

Mà khi vở Opera diễn ra đến cao trào ở giữa, chiếc đèn chùm ở trung tâm khán đài phối hợp với diễn biến của cốt truyện rơi xuống, cuối cùng tất nhiên là dừng lại chông chênh trên đỉnh đầu khán giả, nhưng vẫn khiến tiếng kinh hô của toàn thể khán giả vang lên thành một mảnh.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1917
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.