Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 89
89 ◄○►

❊ ❊ ❊

Hóa ra hệ thống máy quay an ninh của khách sạn đã cho chúng tôi cả một kho thông tin quý báu.

Đứng trong căn phòng tù túng nóng như thiêu của tổ bảo vệ ở tầng hầm, Emily và tôi quan sát một màn hình máy tính, nơi Apt - màu sắc sống động - đang thong thả sánh bước với nạn nhân qua sảnh khách sạn Carlyle.

— Thằng khốn nhăn nhở này, - tôi đưa ngón tay gõ vào màn hình.

Apt mặc một chiếc áo polo và quần bò ra chừng rất đắt tiền, thoải mái lịch sự kiểu mùa hè. Hắn đeo một chiếc đồng hồ mạ vàng mặt vuông. Chúng tôi đã nói chuyện với nhân viên thu ngân và được biết Apt đã trả bằng tiền mặt cho phòng thượng hạng có giá hai ngàn đô-la một đêm. Nhìn hắn đi về phía bàn đăng kí, tôi nghĩ Apt luôn giữ được thái độ điềm tĩnh, tự tin, hoàn toàn thích hợp với một khách sạn đắt rồ đắt dại thế này. Thằng khốn nạn.

Đoạn băng rõ nhất là từ chiếc máy quay đặt trong hành lang bên ngoài phòng hắn. Lúc ba giờ sáng, một người khó nhìn rõ mặt vác một vật lớn bọc chăn đi về phía thang máy dịch vụ.

— Vậy là hắn giết cô gái trong phòng, - Emily gật gù nói.

Tôi cũng gật đầu đồng tình.

— Em vẫn lấn cấn mãi về chuyện hắn hẳn phải mất thời gian để chuẩn bị một mẻ bê tông trong tầng hầm và đặt cô ta trong đó. Thử tưởng tượng ở dưới cái hố đó vào lúc nửa đêm xem. Thậm chí hắn còn vuốt cho nó mịn và hoàn hảo với niềm tự hào của một nghệ nhân nữa chứ. Em có thể hiểu vì sao gã này lại là một lính biệt kích. Nhất định hắn đứt mất dây thần kinh sợ rồi.

Sau khi sao lại tất cả băng ghi hình, chúng tôi đi lên căn phòng tầng mười một mà Apt đã thuê. Đồ nội thất xa xỉ, một cái bàn gấp cổ, một tấm bình phong màu kem, những chiếc gương viền vàng. Cửa sổ phòng khách nhìn ra phía nam, ngắm nhìn tòa nhà Met Lite trên đại lộ Công viên và tòa nhà Chrysler.

Chúng tôi tìm được cái túi của cô gái gọi phía sau tấm bình phong trang nhã. Lẫn trong các vật dụng hành nghề thú vị là một tấm bằng lái xe do bang New Jersey cấp. Wendy Shackleton.

— Em có nghĩ là cô gái gọi Wendy ở tận New Jersey có thể chọc giận Berger không? - Tôi nói. - Hay bây giờ Apt bắt đầu mở câu lạc bộ Tử thi của riêng hắn? Mới khai trương luôn?

— Em cá là vì Berger, - Emily nói.

Đội CSU đã vào trong phòng ngủ. Họ tìm được một cái chân ghế đẫm máu và máu bắn tung tóe trên khăn trải và cả đầu giường. Một trong các kĩ thuật viên nói với chúng tôi rằng họ cũng phát hiện ra dấu vân tay rõ như trong sách giáo khoa ở chân ghế.

— Hắn bất cẩn rồi sao? - Tôi nói.

— Không, - Emily nói và nhìn chằm chằm vào vệt máu trên bức tranh sinh động treo trên chiếc giường California King. - Em cho rằng hắn không quan tâm đến chuyện có để lại dấu vết hay không. Mối quan tâm chính và hàng đầu của hắn là chặt cái xác ra, biến nó thành bản sao nạn nhân thứ hai của Rifkin. Cô gái này chỉ là vật liệu cho công trình của hắn, là đất nặn, một khúc gỗ điêu khắc mà thôi.

Chúng tôi nhìn ra ngoài cửa sổ trong khi các kĩ thuật viên đóng cặp lại và lục tục ra về. Trong lúc đó, mặt trời ló ra từ sau một đám mây lững lờ trôi qua và biến những đường xoắn ốc hoàn hảo của tòa nhà Chrysler thành những dòng bạc chảy.

— Không tệ đối với một gã xuất thân từ khu mỏ than, - Emily nói.

— Berger đã thay đổi hắn, - tôi nói. - Đây là câu chuyện kinh điển về một kẻ nghèo khó trở nên giàu có rồi thành sát nhân hàng loạt đấy.

— Giờ thì sao? - Emily nói trong lúc chúng tôi vẫn đứng đó.

— Hay là cả hai chúng ta cùng từ chức và anh sẽ gọi phục vụ phòng đem lên một chai sâm-panh để ăn mừng?

— Đừng dụ em, - Emily nói và đi ra cửa.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.