9
BÓNG TỐI
Nguồn năng lượng tỏa ra từ gã Ô Danh có dạng lỏng, nhìn thấy được bằng mắt thường, khiến cơ thể hắn bốc hơi và tràn ra khắp sàn như thủy ngân bị đổ rồi tối dần lại, trở lại hình dạng ban đầu, hút con người, bàn ghế và những cái chai về phía nó như một hố đen trước khi phát nổ trong một tiếng gầm trầm đục, kinh hoàng. Tôi túm lấy áo khoác của Chó Rừng, kéo hắn lên và bay qua tường, trong lúc đằng sau chúng tôi kính, gỗ, kim loại, màng nhĩ và người vỡ nát.
Đôi ủng của tôi ngừng hoạt động. Chúng tôi bay ngang qua con đường và đâm vào tòa nhà phía đối diện, làm nứt bê tông và ngã xuống mặt đất khi Sào Huyệt Nhỏ Bị Lãng Quên co rút lại như một quả nho dần khô héo và trở thành cát bụi. Nó nhả ra một ngọn lửa lách tách và tro tàn trước khi sụt xuống thành một đống hoang phế.
Bên dưới tôi, Chó Rừng đang bất tỉnh, hai chân bỏng nặng. Tôi nôn mửa khi cố gắng đứng dậy, xương cốt răng rắc như thân cây non trước cơn gió mùa đông dữ dội đầu tiên mà nó phải hứng chịu. Tôi loạng choạng đứng dậy để rồi lại ngã xuống đất, lại lần nữa trong bụng có gì nôn sạch ra hết. Sọ tôi đau nhức. Mũi đầm đìa máu. Cả hai tai cũng vậy. Nhãn cầu nhói lên vì vụ nổ. Vai bị trật. Tôi khuỵu gối, tựa vai vào tường và nắn khớp, run rẩy thở ra khi khớp đã được nắn trở lại. Các ngón tay như bị kim châm. Tôi chùi vết nôn dính trên hai tay rồi cuối cùng cũng lảo đảo đứng dậy. Tôi xách Chó Rừng lên và nheo mắt nhìn đám khói.
Tôi không nghe thấy gì ngoài tiếng rền rĩ trong tai. Như tiếng gào thét của những con chim sẻ, rền vang. Tôi lắc đầu để xua đi ánh sáng đang nhảy nhót trước mắt che hết tầm nhìn. Khói nuốt chửng lấy tôi. Những bóng người bay ngang qua, giội nước lên đống đổ nát, hối hả cứu những kẻ bị mắc kẹt. Họ sẽ chỉ tìm thấy những xác chết, sẽ chỉ thấy tro tàn. Tiếng nổ gây ra khi máy bay siêu âm va chạm với không khí xuyên thủng màn đêm. Các đội quân tiếp viện của Chó Rừng gầm rú lao xuống từ thành phố phía trên. Và khi chúng đổ bộ xuống để đưa hắn thoát khỏi địa ngục này, tiếng những con chim sẻ trong tai tôi nhạt dần, bị tiếng nổ lốp bốp của ngọn lửa và tiếng kêu la của những người bị thương nuốt chửng.
Tôi đứng trước một nhà máy bỏ hoang, cách Thành Trì bốn trăm kilomet, sâu trong Khu Công Nghiệp Cũ. Các nhà máy mới hơn được xây dựng ở phía trên chỗ này, chôn vùi nó bên dưới lớp da tươi mới của ngành công nghiệp như một cái mụn đầu đen có rễ sâu. Bụi bám đầy. Rêu phủ khắp. Nước ngập ngụa gỉ. Tôi sẽ tưởng đây là một ngõ cụt nếu không hiểu kẻ mình đang truy tìm rõ đến vậy.
Thiết bị hiển thị dữ liệu mà tôi lấy của tên Đỏ vẫn còn nguyên vẹn sau vụ nổ. Tôi bỏ Chó Rừng lại cho đội quân cứu viện của hắn và chạy nhanh xuống cuối con đường, ăn trộm một chiếc tàu cảnh sát Xám ở đó. Sau khi loại bỏ dụng cụ định vị của thiết bị hiển thị dữ liệu, tôi xâm nhập vào lịch sử tọa độ của nó.
Tôi gõ mạnh lên cánh cửa bị khóa dẫn vào tầng chính của nhà máy. Không có tiếng đáp trả. Chắc hẳn họ đang sợ hoảng hồn. Tôi bèn quỳ xuống sàn, hai tay đặt sau đầu, và đợi. Sau vài phút, cánh cửa kẽo kẹt mở ra. Bên trong tối om. Rồi một vài bóng người tiến về phía trước. Họ trói chặt tay tôi, trùm lên đầu tôi một chiếc túi, rồi đẩy tôi vào bên trong nhà máy.
Sau khi đưa tôi đi xuống cái thang máy chạy bằng hơi nước cũ kỹ, họ hướng dẫn tôi đi đều đặn về phía tiếng nhạc. Bản concerto số 2 cho piano của Brahms, nếu tôi nhớ không lầm. Những chiếc máy tính kêu o o. Que hàn lóe lên đủ sáng để rọi qua lớp vải của chiếc túi.
“Thả cậu ấy ra, lũ cục súc,” một giọng nói quen thuộc vang lên cáu kỉnh.
“Cẩn thận cái mồm của mày, thằng hề,” một Đỏ quát tháo.
“Cứ nói nhảm cho thỏa sức, đồ khỉ đột khó ở, nhưng cậu ấy có giá bằng mười nghìn kẻ thô lỗ được lai giống gần như mày đấy…”
“Dalo, ra ngoài đi,” Evey nhẹ nhàng nói. “Ra ngay.”
Tiếng ủng nện xuống nền nhà xa dần. “Tôi ngừng giả vờ được chưa?” tôi hỏi.
“Cứ tự nhiên,” Mickey nói.
Tôi bẻ gãy cái còng mà họ dùng để khóa hai cổ tay tôi quặt ra sau lưng, và gỡ chiếc túi đang trùm qua đầu. Phòng thí nghiệm bằng kim loại và bê tông sạch sẽ, im lặng, chỉ có tiếng nhạc êm dịu. Làn sương mờ tỏa ra từ đường ống nước đang đặt trong góc phòng Mickey bay lơ lửng trong không khí. Tôi đứng sừng sững trước mặt anh ta và Evey. Cô không thể kiềm chế nổi mình.
Không còn là cô gái Hồng lẳng lơ ở quán rượu, cô bổ nhào vào tôi như một cô bé đón chào ông chú thất lạc lâu ngày. Hai bàn tay cô lần lữa trên hông tôi, cuối cùng cô cũng lùi lại và đôi mắt hồng nhìn chăm chú vào đôi mắt Hoàng Kim của tôi. Bất chấp tiếng cười khúc khích, cô vẫn đầy nhục dục và tuyệt đẹp, với đôi cánh tay thon thả như cành liễu và nụ cười thân mật, từ tốn, không để lộ chút đau buồn nào, điều mà đáng lẽ cô phải cảm thấy sau khi đã giết chết gần hai trăm người. Cô gái có cánh đã trở thành một con kền kền, mà dường như cô không nhận ra điều đó. Tôi tự hỏi liệu cô có còn cười rạng rỡ đến vậy nữa không nếu cô giết tất cả những người đó bằng một con dao. Đồ sát hàng loạt mới dễ làm sao.
“Em có thể nhận ra anh ở bất kỳ đâu,” cô nói. “Khi nhìn thấy anh ngồi ở cái bàn đó… trái tim em đã lỡ một nhịp. Nhất là trong bộ dạng Đá Nham Thạch lố bịch ấy. Darrow, có chuyện gì vậy?”
Cô kêu lên the thé khi bị tôi túm cổ áo và xô vào tường, nhấc bổng lên.
“Cô vừa giết chết hai trăm người.” Tôi lắc cái đầu đau nhức và nặng trĩu trước mức độ trầm trọng của những gì vừa xảy ra. “Tại sao cô có thể làm vậy, Evey?” Tôi lắc người cô ta, lại một lần nữa nhìn thấy phi hành đoàn của mình tan biến vào vũ trụ. Lại nhìn thấy tất cả những xác chết mình bỏ lại trên con đường đã qua. Lại cảm thấy mạch của Julian đập chậm dần rồi chẳng còn gì.
“Darrow, cưng à…” Mickey mở lời.
“Im đi, Mickey.”
“Được rồi.”
“Đỏ. Hồng. Các Màu Hạ Cấp. Người của cô đấy. Làm như họ chẳng là gì cả.” Hai tay tôi run rẩy.
“Em chỉ làm theo mệnh lệnh thôi, Darrow,” cô ta nói. “Adrius đang điều tra chúng ta. Hắn cần phải bị loại bỏ.”
Vậy là với tất cả những mưu đồ của mình, hắn đã bị tia đến. Mắt Evey ướt nhòe. Tôi không vì thế mà nao núng. Ai thèm bận tâm đến cảm giác của cô ta sau tất cả những gì cô ta vừa làm? Nhưng tôi cũng thả cô ta ra, để cô ta trượt xuống tường một cách thảm hại, hy vọng có thể cô ta sẽ bộc lộ chút ăn năn để tôi còn nghĩ rằng những giọt nước mắt ấy là dành cho những người cô ta đã giết chứ không phải dành cho chính bản thân cô ta, chứ không phải vì cô ta sợ tôi.
“Đây không phải là những gì em muốn,” cô ta nói, đưa tay chùi mắt. “Khi em được gặp lại anh.”
Tôi nhìn chằm chằm vào cô ta, bối rối. “Chuyện gì đã xảy ra với cô?”
“Cô ấy có một người huấn luyện khác cậu,” Mickey nói. “Tôi đã gỡ bỏ đôi cánh của cô ấy và Harmony cho cô ấy một bộ vuốt.”
Tôi quay sang Mickey. “Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra vậy?”
“Giải thích thì mất cả năm.” Anh ta khoanh tay và nhìn tôi dò xét. “Nhưng để chúng tôi nói điều này trước tiên, chúng tôi đã rất nhớ cậu, chàng hoàng tử thân mến của tôi ạ. Điều thứ hai là, làm ơn đừng nhập nhèm đạo đức của tôi với những người đã mất ấy. Tôi đồng ý với cậu. Evey là một con quỷ nhỏ.” Anh ta liếc qua tôi và nhìn về phía Evey khi cô đứng dậy. “Có lẽ giờ đây cô sẽ nhìn thấy con người thực của mình.” Những lời chế nhạo của anh ta lịm dần, cặp mắt linh hoạt nhìn tôi từ đầu đến chân. “Điều thứ ba, trông cậu tuyệt lắm, chàng trai của tôi ạ. Thần thánh tốt vời.”
Anh ta nhìn khắp khuôn mặt tôi. Miệng mở ra, rồi đóng lại, ngập ngừng như thể có rất nhiều điều muốn nói. Khuôn mặt sắc cạnh, mái tóc bết dầu, anh ta lướt về phía trước như một thanh gươm trên mặt đá. Người góc cạnh. Da bọc quanh những lóng xương mảnh khảnh. Lần cuối gặp mặt, anh ta có gầy đến vậy không? Hay chỉ là anh ta không trát lên người mớ mỹ phẩm của mình? Không. Những cái chớp mắt của anh ta chậm chạp, uể oải. Anh ta đang mệt mỏi. Già hơn. Và có vẻ như đã chịu nhiều khổ cực. Có điều gì đó dễ bị tổn thương đến kỳ lạ trong dáng vẻ đó khi hai vai anh ta gồng lên, và cặp mắt dáo dác nhìn quanh, như thể đang phục sẵn đề phòng bị đánh bất cứ lúc nào.
“Tôi vừa hỏi anh một câu đấy, Mickey,” tôi nói.
“Tôi không thể nghĩ cho cả khu rừng! Tôi vẫn còn đang mải xem xét cái cây! Cơ thể cậu phát triển mới kinh ngạc làm sao. Đơn giản là rất đáng kinh ngạc, chàng trai yêu quý của tôi. Cậu thực sự đã lớn lên. Các thụ quan cảm nhận đau đớn thể xác của cậu thế nào? Nang tóc của cậu có tấy lên như tôi đã lo ngại không? Cơ bắp co bóp thế nào; cậu có thấy nó vượt trội so với hầu hết những người đồng trang lứa không? Đồng tử dãn nở có đủ nhanh không? Trong nhiều tháng trời, tất cả những gì tôi được nghe trên Màn Hình Nổi là những lời bàn tán về cậu. Dĩ nhiên, họ không thể trình chiếu những gì đã diễn ra ở Học Viện. Nhưng có những đoạn phim được rò rỉ trên Mạng Nổi. Những thước phim thật kinh ngạc - cậu đã giết một Sẹo Vô Song. Chiếm lĩnh một pháo đài kỳ lạ trên không, như một vị anh hùng thời xưa!”
Ngay cả họ mà cũng tin lấy tin để những thần thoại về Chinh Phục Binh, vị anh hùng mã thượng thời xưa. Anh ta ghì chặt lấy vai tôi một cách tuyệt vọng, bàn tay anh ta yếu hơn những gì tôi còn nhớ. “Kể cho tôi nghe về cuộc sống của cậu đi. Viện Hàn Lâm thế nào? Hãy kể cho tôi nghe tất cả mọi thứ. Cậu vẫn còn yêu cô nàng Virginia au Augustus thú vị đó chứ?” Đột nhiên anh ta cau mày. “Ô, dĩ nhiên là không rồi. Cô ta đang qua lại với…”
“Mickey.” Tôi giữ chặt lấy anh ta. “Bình tĩnh đi.”
Anh ta cười thật lớn đến nỗi ho sặc sụa, quay mặt đi chỗ khác để lau mắt. “Chỉ là, thật tốt khi được nhìn thấy một gương mặt thân thiện. Những ngày này, họ không cho phép tôi bầu bạn với những người tử tế. Không hề. Rặt một lũ tàn ác.”
“Im miệng đi, Mickey,” Evey cáu gắt.
Mắt anh ta nhìn sang Evey, cô ta đang đứng xa khỏi tầm với của tôi, tay đặt trên khẩu súng nhiệt bên hông, như thể nó có thể bảo vệ cô ta khỏi tôi.
“Tại sao anh lại ở Mặt Trăng? Chuyện gì đang diễn ra?” tôi hỏi. “Anh đã gia nhập Các Con Trai rồi sao?”
“Rất nhiều chuyện đã xảy ra,” Mickey lẩm bẩm. “Tôi không ở đây vì tình ng…”
“Giờ anh ta làm việc cho bọn em, Darrow,” Evey xen ngang một cách lạnh lùng. “Bất kể anh ta có muốn hay không. Bọn em đã dẹp bỏ sào huyệt nho nhỏ của anh ta. Dùng những khoản tiền mà anh ta kiếm được từ việc buôn bán xác thịt để mua phương tiện vận chuyển tới đây và trang bị một đội quân. Bọn em đang phản công, Darrow. Cuối cùng cũng có thể.”
“Một tên khủng bố Hồng và một nhúm những Đỏ chơi đùa với súng,” tôi nói mà không nhìn vào cô ta. “Đây là quân đội của cô sao?”
“Hôm nay, bọn em đã khiến các Hoàng Kim phải đổ máu, Darrow. Nếu anh không tôn trọng em, hãy tôn trọng điều đó. Em đã giết con trai của Đại Thống Đốc Sao Hỏa. Anh đã làm được gì mà nghĩ rằng mình có thể đến đây và nhổ vào những gì bọn em đã làm?”
“Cô chưa giết được hắn,” tôi nói.
Cô ta ngây ra nhìn tôi. “Đừng có ngớ ngẩn.”
Tôi nhìn lại, giận dữ.
“Nhưng làm thế nào… quả bom…” cô ta nói. “Anh đang nói dối.”
“Tôi đã đưa hắn ra khỏi đó kịp thời.”
“Tại sao?”
“Vì nhiệm vụ của tôi rất phức tạp. Tôi cần có hắn. Vũ Công đâu? Ai là người phụ trách ở đây? Mickey…”
“Là tôi,” một giọng nói khác từ quá khứ của tôi vang lên, ngữ điệu như của vợ tôi, chỉ có điều nó tàn độc và cay đắng vì giận dữ. Tôi quay lại và nhìn thấy Harmony đang đứng trước ngưỡng cửa. Một nửa khuôn mặt cô ta vẫn khô héo vì vết sẹo khủng khiếp ấy. Nửa còn lại lạnh lùng và bất nhẫn, già hơn những gì tôi còn nhớ.
“Harmony,” tôi ôn tồn nói. Những năm tháng qua không khiến chúng tôi có thiện chí với nhau hơn. “Rất vui khi được gặp lại cô. Tôi cần phải cập nhật tình hình. Có quá nhiều điều để nói.” Tôi thậm chí còn không biết phải bắt đầu từ đâu. Rồi tôi nhận thấy cái nhìn mà cô ta ném cho Evey. “Harmony, Vũ Công đâu?”
“Vũ Công chết rồi, Darrow.”
Lát sau, Harmony ngồi với tôi ở trước bàn làm việc của Mickey trong một văn phòng với nội thất góc cạnh, rẻ tiền, và những chiếc lọ đụng nội tạng lai ghép lơ lửng trong khí bảo quản. Mickey ngồi phía sau bàn, mân mê khối rubic Platon cũ kỹ của anh ta. Thấy tôi đang nhìn nó, anh ta nháy mắt. Anh ta đã khá hơn. Evey đứng tựa vào thùng đụng hóa chất. Tôi ngồi, hoàn toàn mất định hướng. Vũ Công đã có kế hoạch dành cho tôi. Ông đã lên kế hoạch cho tất cả những chuyện này. Ông không thể chết. Không thể nào.
“Để Mickey tạo tác cho chúng ta một đội quân mới là ước nguyện cuối cùng của Vũ Công. Một đội quân có thể cạnh tranh với các Hoàng Kim về tốc độ và sức mạnh. Chúng tôi đã chọn những người đàn ông đàn bà ưu tú nhất của mình và đưa họ vào quy trình tạo tác. Họ không thể chịu đụng được quy trình tạo tác Hoàng Kim như cậu, nhưng một số người đã sống sót sau chương trình mới này.” Cô ta vẫy tay chỉ về phía hàng trăm cái ống trông như quan tài đang nằm la liệt trên sàn nhà. Bên trong mỗi ống là một Đỏ giống mới. “Không lâu nữa chúng ta sẽ có hàng trăm chiến binh có thể chém Hoàng Kim sâu hơn bất kỳ ai trước đây.”
Làm như một trăm người là đủ đấu lại với cỗ máy chiến tranh Hoàng Kim. Những Kẻ Gào Rú và tôi có thể xé tan bất kỳ tổ đội nào do những tên khủng bố này cấu thành. Mà chúng tôi còn không phải là những Hoàng Kim hung hiểm nhất.
Cô ta ra hiệu bằng cánh tay mới, cánh tay cũ bằng xương bằng thịt đã bị một Đá Nham Thạch tước mất, trong cuộc đột kích cướp kho vũ khí. Giờ đây nó chỉ là cái chi bằng kim loại. Linh hoạt và mạnh mẽ, với các ổ cắm mua chui ở chợ đen để gắn vũ khí. Tài nghệ không vừa, nhưng không là gì so với thuật tạo tác của Mickey. Dĩ nhiên cô ta không bao giờ để anh ta làm gì với cơ thể của mình.
“Vậy Mickey là tù nhân?” tôi hỏi.
“Nô lệ thì đúng hơn,” Mickey càu nhàu, nở nụ cười nhạt. “Họ thậm chí còn không cho tôi uống rượu.”
“Im miệng đi, Mickey,” Evey gắt gỏng.
“Evey,” Harmony ném cho cô gái trẻ cái nhìn khoan dung rồi quay sang Mickey. “Nhớ những gì chúng ta đã trao đổi chứ? Cẩn thận cái lưỡi của anh đấy.”
Mickey nao núng, mắt dáo dác nhìn xuống cánh tay trái của Harmony. Một bao súng trống không trên thắt lưng của cô ta. Thứ mà Mickey sợ. Harmony đang cư xử phải phép vì tôi.
“Cô sợ anh ta sẽ kể lại việc cô đánh đập anh ta như thế nào?”
Cô ta nhún vai, gạt bỏ lời chỉ trích. “Mickey đã bán nhiều chàng trai, cô gái. Cậu không thể nô lệ hóa một kẻ chuyên mua bán nô lệ. Theo quan điểm của tôi, hắn đã rất may mắn khi không phải ăn một viên đạn vào đầu. Tôi có thể thuê một Nhà Tạo Tác để gắn sừng, cánh và đuôi cho hắn, để hắn trông giống con ác quỷ hắn vốn dĩ là. Nhưng tôi không làm vậy. Có phải không, Mickey?”
“Phải.”
“Phải ấy à?”
“Phải, thưa nữ chủ nhân.”
Những từ ấy khiến tôi ghê tởm lùi lại.
“Vũ Công luôn tôn trọng Mickey,” tôi nói. “Tôi tôn trọng Mickey, bất kể sự… lập dị của anh ta.”
“Hắn đã buôn thịt bán người,” Evey nói.
“Chúng ta ai mà chẳng có tội,” tôi nói. “Đặc biệt là cô hiện tại.”
“Tôi đã bảo cô là hắn sẽ tỏ ra thánh thiện hơn chúng ta mà. Hành xử như thể hắn đã không bán rẻ nhân cách của mình mỗi ngày. Bao biện cho cả những gã khốn tàn ác như Mickey của chúng ta đây.” Harmony cười tự mãn với Evey, chia sẻ câu đùa chỉ hai người bọn họ hiểu. “Ở trên ấy thì thái độ đó là bình thường, Darrow ạ. Nhưng cậu sẽ học được rằng, dưới này, chúng tôi không chịu thỏa hiệp nữa. Đó là chuyện của quá khứ.”
“Vậy thì Vũ Công thực sự đã chết.”
“Vũ Công là người tốt.” Cô ta im lặng trong một khoảnh khắc quá ngắn ngủi để có thể coi là bày tỏ sự kính trọng. “Nhưng người tốt thường chết trước tiên. Nửa năm trước, ông ấy thuê một đội lính đánh thuê Xám tấn công một trung tâm truyền thông để chúng tôi cướp dữ liệu. Tôi đã bảo nên giết chúng sau khi hoàn thành công việc. Vậy mà Vũ Công lại bảo… bảo gì nhỉ? ‘Chúng ta không phải ác quỷ’. Nhưng sau khi gã đội trưởng Xám nhận thù lao, hắn đã hùng hổ đi tới trụ sở cảnh sát địa phương của Hiệp Hội và chỉ điểm vị trí của Vũ Công cho chúng. Một đội thám cẩu chết tiệt đã đốn gục Vũ Công và hai trăm Con Trai trong hai phút. Đừng hòng chúng tôi giẫm lên vết xe đổ ấy nữa. Nếu chúng giết một người của chúng tôi, chúng tôi sẽ giết một trăm người của bọn chúng. Và chúng tôi không tin tưởng bọn Xám. Chúng tôi không trả tiền cho lũ Tím. Bọn chúng ăn trắng mặc trơn trên mồ hôi nước mắt của chúng tôi bao năm trời. Chúng tôi chỉ tin tưởng Đỏ.”
Evey cựa mình vẻ không thoải mái.
“Còn một Đỏ khác ở Học Viện,” tôi nói sau một khoảnh khắc. “Titus. Hắn có phải một trong số các tác phẩm của anh?” Tôi liếc về phía Mickey.
“Đừng nhìn tôi,” Mickey nói.
“Làm thế nào cậu biết Titus là Đỏ?” Harmony hỏi ngay. “Hắn đã nói với cậu ư?”
“Hắn… lỡ lời. Chỉ là một thói quen nhỏ. Không ai để ý cả.”
“Và các cậu đã tìm thấy nhau?” cô ta hỏi, không hề mỉm cười, nhưng thở dài nhẹ nhõm. “Hắn là người tốt. Tôi tin rằng các cậu đã trở thành bạn bè?”
“Hắn không nhận ra thân phận của tôi. Có phải anh đã tạo tác hắn không, Mickey?”
Được sự chấp thuận của Harmony, anh ta trả lời. “Không, chàng trai thân mến của tôi ạ. Cậu là tác phẩm đầu tiên của tôi. Tác phẩm duy nhất.” Anh ta nháy mắt. “Tôi đã tư vấn cho quá trình tạo tác của hắn. Nhưng một đồng nghiệp của tôi đã thực hiện quá trình ấy dựa trên thành công mà tôi và cậu mở đường.”
“Vũ Công đã tìm thấy cậu,” Harmony nói. “Tôi tìm thấy Titus. Mặc dù tên hắn là Arlus, khi chúng tôi kéo hắn ra khỏi các hầm mỏ Thebos. Hắn không buồn giữ lại cái tên ấy.”
Cũng hợp lý khi Harmony là người tìm ra Titus. Vật hợp theo loài.
“Chuyện gì đã xảy ra với hắn?” cô ta hỏi. “Chúng tôi biết hắn đã chết.”
Chuyện gì đã xảy ra với hắn ư? Tôi đã để một Hoàng Kim vùi hắn vào lòng đất.
Tôi lạnh lùng nhìn ba người bọn họ, thầm cảm kích vì họ không thể đọc được suy nghĩ của tôi. Họ không biết gì cả. Tôi không thể hình dung những gì họ nghĩ về tôi. Họ hầu như không biết tôi đã làm những gì, đã trở thành cái gì. Tôi những tưởng có một kế hoạch, một lý do lớn lao, lâu dài, cho tất cả nhọc nhằn của mình. Nhưng không có gì hết. Giờ thì tôi đã biết. Đến cả Vũ Công cũng chỉ chờ đợi xem chuyện gì sẽ xảy ra. Chỉ hy vọng.
Tôi đã trông chờ được chào đón trở lại trong những vòng tay rộng mở. Tôi đã kỳ vọng một đội quân đang đợi sẵn. Một kế hoạch vĩ đại. Để Ares gỡ bỏ chiếc mũ khét tiếng của mình ra và khiến tôi sững sờ trước hào quang của ông và chứng minh rằng tất cả niềm tin của tôi là có căn cứ. Khốn kiếp, tất cả những gì tôi từng muốn là tìm lại được họ để không phải cảm thấy mình cô độc. Nhưng tôi đang cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết khi ngồi đây trong căn phòng bê tông với ba kẻ nhợt nhạt trên những chiếc ghế nhựa ọp ẹp này.
“Một Hoàng Kim tên Cassius au Bellona đã giết hắn,” tôi nói.
“Đó có phải là một cái chết xứng đáng hay không?”
“Đến giờ hẳn cô phải biết trên đời này không có thứ gì như vậy cả.”
“Cassius. Cũng là gã mà anh có mối huyết thù. Đó có phải là lý do không?” Evey hồ hởi hỏi. “Đó có phải là lý do vì sao nhà Bellona muốn giết anh?”
Tôi đưa tay vuốt tóc. “Không. Tôi đã giết em trai của Cassius. Đó là một trong những lý do vì sao chúng ghét tôi.”
“Nợ máu phải trả bằng máu,” Evey lẩm bẩm như thể cô ta hiểu những điều chết tiệt mình đang nói.
“Hôm nay chúng ta đã gây tổn thất nặng nề cho bọn chúng, Darrow. Hai mươi vụ nổ khắp Mặt Trăng và Sao Hỏa. Thù của Vũ Công và Titus đã được trả,” Harmony nói. “Chúng ta sẽ còn mạnh tay hơn trong tương lai. Đây chỉ là một trong nhiều căn cứ của chúng ta.”
Harmony vẫy tay về phía chiếc bàn và hình ảnh hiện lên khi Màn Hiển Thị được mở. Phát thanh viên Tím đều đều nói về cuộc thảm sát.
“Tôi phải cảm thấy ấn tượng hay sao?” tôi hỏi. “Các cô cũng tồi tệ chẳng kém gì bọn chúng. Cô biết điều đó, phải không? Không cần bận tâm đến chiến lược. Không cần bận tâm đến việc chọc giận một con rồng đang ngủ say. Cách đây chưa đầy một giờ đồng hồ, bản thân Evey đã giết hơn một trăm người thuộc các Màu Hạ Cấp.”
“Trong số đấy không có Đỏ,” Harmony nói, rồi bổ sung, bằng vẻ giả dối đến kinh ngạc, “hay Hồng nào cả.”
“Có đấy!”
“Vậy thì sự hy sinh của họ sẽ được tưởng nhớ,” Harmony long trọng nói.
“Vox clamantis in deserto!” tôi thốt lên.
Mickey ngồi im lặng, nhưng anh ta để lộ nụ cười khe khẽ.
“Cố gây ấn tượng với chúng tôi bằng lối nói chuyện Hoàng Kim thượng lưu của cậu à?” Harmony hỏi.
“Cậu ấy cảm thấy mình như một tiếng nói vọng lên giữa sa mạc. Gào thét trong vô vọng,” Mickey giải thích. “Đó là một câu tiếng Latin đơn giản.”
“Vậy là cậu biết điều này điều kia,” Harmony nói. “Trở thành một Hoàng Kim thế là bỗng nhiên cậu có mọi câu trả lời.”
“Chẳng phải đó là ý nghĩa của việc để tôi trở thành một Hoàng Kim hay sao? Để tôi có thể hiểu được cách suy nghĩ của bọn chúng?”
“Không. Chúng ta làm vậy để đưa cậu vào vị thế có thể tấn công vào nhược điểm của bọn chúng.” Tay cô ta cuộn lại thành nắm đấm và đập vào cái lòng bàn tay bằng kim loại để nhấn mạnh lời muốn nói. “Đừng hành động như thể cậu được sinh ra đã tốt hơn chúng tôi. Hãy nhớ, tôi biết bản chất con người cậu. Chỉ là một thằng nhóc sợ sệt, từng tìm cách tự tử khi quá yếu đuối không cứu nổi vợ mình khỏi giá treo cổ.”
Tôi ngồi nín bặt.
“Harmony, anh ấy chỉ đang tìm cách giúp đỡ,” Evey nhẹ nhàng nói. “Em biết hẳn là khó cho anh lắm, Darrow. Anh đã trải qua nhiều năm tháng cùng với chúng. Nhưng chúng ta cần phải gây tổn thất cho bọn chúng. Đó là tất cả những gì chúng có thể hiểu. Đau đớn. Đau đớn là thứ chúng đã dùng để kiểm soát chúng ta.”
Cô ta chậm rãi nói tiếp.
“Ngày đầu tiên phục vụ một Hoàng Kim, em đã cảm thấy một niềm vui lớn lao chưa bao giờ được cảm thấy trong đời. Em không thể giải thích cho anh hiểu. Nó như thể em được gặp một vị thần. Giờ thì em đã biết đó không phải là cảm giác vui thích. Đó là sự thiếu vắng nỗi đau.”
“Đó là cách chúng huấn luyện các Hồng để sống một cuộc đòi nô lệ, Darrow. Chúng nuôi dưỡng bọn em trong các Khu Vườn với những thiết bị được cấy vào cơ thể để bơm đầy đau đớn vào cuộc sống của bọn em. Chúng gọi thiết bị ấy là Nụ Hôn Thần Ái Tình - cảm giác bỏng cháy dọc xương sống, những cơn đau đầu. Chúng không bao giờ ngừng lại. Ngay cả khi anh nhắm mắt. Ngay cả khi anh khóc. Nó chỉ ngừng lại khi anh phục vụ. Cuối cùng chúng sẽ tháo bỏ Nụ Hôn. Khi bọn em lên mười hai tuổi. Nhưng… anh không thể hiểu được đâu, cái nỗi sợ rằng nó sẽ quay trở lại, Darrow.”
Evey nghịch móng tay. “Các Hoàng Kim cần phải cảm nhận được nỗi đau. Chúng cần phải sợ nó. Và chúng cần phải học được rằng chúng sẽ không thể làm tổn thương chúng ta mà không có hậu quả. Đó là điều Harmony ám chỉ.”
Vậy mà tôi những tưởng các Hoàng Kim đã suy nhược. Tất cả chúng tôi chỉ là những linh hồn bị tổn thương, loạng choạng trong bóng tối, tìm cách hàn gắn lại bản thân một cách tuyệt vọng, hy vọng sẽ có thể lấp đầy những lỗ hổng mà chúng đã đục khoét bên trong chúng tôi. Eo đã giữ cho tôi không đi vào con đường ấy. Không có em, tôi sẽ giống như họ. Lạc lối.
“Cốt yếu không phải là gây tổn thất cho chúng, Evey,” tôi nói. “Mà là đánh bại chúng, Eo đã dạy tôi điều đó, Vũ Công cũng vậy. Chúng ta đang rung cành táo trong khi đáng lẽ phải đào tận gốc. Đánh bom bọn chúng thì sẽ làm được gì? Những vụ ám sát sẽ đem lại điều gì? Chúng ta cần phải hủy hoại toàn thể Hiệp Hội của bọn chúng, làm xói mòn cuộc sống của bọn chúng, không phải thế này.”
“Cậu đã đi chệch khỏi nhiệm vụ của mình rồi, Darrow,” Harmony nói.
“Cô nói điều đó với tôi ư?” tôi hỏi. “Làm sao cô có thể hiểu được những gì tôi đã nhìn thấy?”
“Chính xác. Những gì cậu đã nhìn thấy. Cậu đã ăn cùng chủ nhân và lãng quên nô lệ. Cậu có thể sống một cuộc sống của những luận thuyết. Còn những gì tôi đã nhìn thấy thì sao? Chúng tôi đang ngập ngụa trong một đống phân. Chúng tôi đang chết dần. Còn cậu đang làm gì? Triết lý. Sống trong nhung lụa. Hoan lạc cùng những ả Hồng. Tôi đã phải đứng nghe trong lúc Vũ Công qua đời. Tôi đã phải lắng nghe những tiếng gào thét khốn nạn vang lên trong bộ đàm khi lũ thám cẩu đến đồ sát. Và tôi đã không thể làm gì để cứu họ. Nếu phải trải qua điều đó, cậu sẽ biết rằng chỉ có dĩ độc trị độc.”
Tôi biết những lời này sẽ dẫn tới đâu. Chúng đã tặng cho tôi một cái lỗ ở bụng. Đẩy tôi nằm khóc giũa vũng bùn, còn Cassius đứng phía trên. Đó là nơi chuyện này sẽ kết thúc.
“Có thể những gì cô yêu quý đều đã mất, Harmony. Tôi rất tiếc vì điều đó. Nhưng gia đình của tôi vẫn còn ở hầm mỏ. Họ sẽ không phải chịu khốn khổ chỉ vì cô đang giận dữ. Ước mơ của vợ tôi là một thế giới tốt đẹp hơn. Không phải một thế giới đẫm máu hơn.” Tôi đứng dậy. “Giờ thì, tôi muốn nói chuyện với Ares.”
Sự im lặng nặng nề bao trùm khắp căn phòng.
“Cho chúng tôi chút thời gian riêng.” Harmony nhìn Mickey và Evey. Cô ta nhìn Mickey miễn cường đứng dậy. Anh ta dừng lại, như để nói điều gì đấy với tôi, nhưng, cảm thấy cặp mắt của Harmony đang dán vào mình, bèn nghĩ lại.
“Chúc may mắn, chàng trai thân mến của tôi,” anh ta nói đơn giản, vỗ vào vai tôi.
“Để em ở lại,” Evey nói, bước lại gần Harmony. “Em có thể giúp thuyết phục anh ấy.”
Harmony chạm vào hông cô. “Ares sẽ không chấp thuận.”
“Sau những gì em đã làm ngày hôm nay… chị không tin tưởng em sao? Em không như những kẻ còn lại.”
“Chị tin em, cũng như tin bất kỳ Đỏ nào khác. Nhưng đây không phải điều chị có thể chia sẻ với em.” Cô ta hôn nhẹ lên môi Evey. “Đi đi.”
Evey ngập ngừng ở ngưỡng cửa, nhìn vào tôi. “Bọn em không phải kẻ thù của anh, Darrow. Anh phải biết điều đó.”
Cánh cửa đóng lại phía sau cô và chúng tôi bị bỏ lại riêng trong phòng làm việc của Mickey.
“Cô ấy có biết không?” tôi hỏi.
“Biết gì?”
“Rằng cô đã cử cô ấy đi làm một nhiệm vụ cảm tử.”
“Không. Cô ấy không như chúng ta. Cô ấy biết tin tưởng.”
“Và cô sẵn sàng mang cô ấy ra làm vật hy sinh?”
“Tôi sẵn sàng hy sinh bất kỳ ai trong số chúng ta để có thể giết một Sẹo Vô Song. Tất cả những kẻ chúng ta giết toàn là lũ Phàm Phu và Đồng, chẳng có giá trị gì cả. Tôi muốn mạng của những tên bạo chúa thực sự.”
“Cô lợi dụng cô ấy còn khốn hơn Mickey ngày trước.”
“Cô ấy được lựa chọn,” Harmony lẩm bẩm.
“Thật không?”
“Đủ rồi.” Harmony ngồi xuống và vẫy tay ra hiệu cho tôi làm điều tương tự. “Vũ Công có thể đã chết, nhưng Ares có kế hoạch cho cậu.”
“Không. Không. Tôi không muốn nghe kế hoạch của ông ta qua lời người khác nữa. Tôi đã hy sinh ba năm cuộc đời mình cho ông ta. Tôi muốn thấy mặt ông ta.”
“Không thể được.”
“Vậy thì tôi bỏ cuộc.”
“Cậu bỏ cuộc kiểu gì được, hả? Cậu đã rơi vào bẫy. Cậu không thể quay về nhà ở Lykos, chẳng phải sao? Chỉ có một lối thoát duy nhất. Gồng mình làm theo kế hoạch.”
Những lời của cô ta dội mạnh vào tôi. Tôi không thể quay trở về. Sự cô độc của tình cảnh ấy không lời nào tả xiết. Nhà của tôi là đâu? Tôi sẽ về đâu ngay cả khi tất cả những chuyện này kết thúc với sự sụp đổ của các Hoàng Kim?
“Cậu sẽ không được gặp Ares. Ngay cả tôi cũng chưa từng được thấy mặt ông ấy, Chim Lặn ạ.”
“Chưa từng? Cô đã làm việc cho ông ta lâu gần bằng Vũ Công. Nhiều năm trời. Làm sao cô, trong số tất cả mọi người, có thể tin tưởng ông ta?”
“Vì ông ấy đã đặt khẩu súng đầu tiên vào tay tôi. Ông ấy đeo mặt nạ và đặt khẩu Mark IV nạp đầy đạn ion vào lòng bàn tay tôi.”
“Ares là đàn ông?” tôi hỏi.
“Ai thèm bận tâm?” Cô ta lấy ra một chiếc Màn Hiển Thị. Các electron xoáy trong không khí, họp thành một chuỗi các bản đồ. Tôi nhận ra địa hình. Sao Hỏa. Sao Kim. Mặt Trăng, tôi nghĩ vậy. Hàng chục chấm đỏ nhấp nháy trên khắp sơ đồ các thành phố, các bến tàu và hơn chục nơi cư trú khác. Tôi nhận ra đó là các vụ đánh bom. Harmony mệt mỏi nhìn vào bản đồ. “Đây là kế hoạch của Ares. Bốn trăm vụ đánh bom. Sáu trăm vụ tấn công vào các kho vũ khí, khu vực hành chính, các công ty điện và các trạm truyền thông. Các Con Trai Của Ares gói gọn trong đó. Nhiều năm trời lên kế hoạch. Nhiều năm trời tích lũy nguồn lực.”
Tôi không hề biết chúng tôi có thể thực hiện kế hoạch lớn như thế này. Tôi kinh ngạc nhìn chăm chú vào bản đồ.
“Các vụ nổ bom ngày hôm nay là để khiêu khích một đòn đánh trả. Khiến chúng phải tức tối và khó chịu. Chúng tôi muốn chúng phải huy động lực lượng. Khi huy động lực lượng, chúng sẽ tụ lại một nơi. Những con rắn hổ lục hầm mỏ sẽ dễ bị thiêu nhất khi chúng tụ lại thành đàn.”
“Khi nào kế hoạch này sẽ diễn ra?”
“Ba đêm nữa, tính từ hôm nay.”
“Ba đêm,” tôi lặp lại. “Khi Hội Nghị kết thúc. Ông ấy không đời nào muốn tôi làm…”
“Ông ấy muốn. Ba đêm nữa, Hội Nghị sẽ kết thúc bằng một buổi dạ tiệc. Rượu, các Hồng, tơ lụa, bất kể thứ chết tiệt gì mà bọn Hoàng Kim các cậu làm. Tất cả các Thống Đốc chó chết, các Thượng Nghị Sĩ, các Pháp Quan, Thống Soái và các Thẩm Phán từ khắp nơi trong Hiệp Hội sẽ đổ về đấy. Hệ Mặt Trời của những con quỷ tụ hội tại một nơi nhờ quyền lực của Hội Chủ. Sẽ mất mười năm nữa chúng ta lại mới có dịp được chứng kiến điều này. Không có cách nào để Các Con Trai có thể đặt chân vào đấy, nhưng cậu có thể tới nơi chúng tôi không thể. Cậu có thể ra cú đòn chúng tôi không thể.”
Tôi cảm thấy lời lẽ đang vọng đến như một đoàn tàu cuối đường hầm.
“Khi chúng đã tụ họp đầy đủ tại một nơi. Khi Hội Chủ đứng dậy để phát biểu, cậu sẽ giết những tên khốn Hoàng Kim ấy bằng một quả bom radium mà chúng tôi giấu trong người cậu. Mickey và một nhóm kỹ thuật viên sẽ thiết kế quả bom này. Một khi nhìn thấy bom nổ qua Máy Ghi Hình chúng tôi cài vào người cậu, chúng tôi sẽ nổi dậy trên khắp Hiệp Hội. Đốt chúng thành tro tàn.”
Tất cả những gì tôi làm là để đi đến chung cuộc này ư?
“Phải có cách khác.”
“Lúc nào cũng có hai kế hoạch, Chim Lặn ạ. Kế hoạch này và cậu. Ares và Vũ Công đã nói cậu là hy vọng của chúng tôi, là cơ hội mở ra một con đường khác. Họ đã huênh hoang như mấy cậu choai choai rằng cậu có thể hủy diệt Hoàng Kim từ bên trong. Nhưng cậu đã thất bại, như tôi đã dự báo. Cậu nói máu đã nhuộm đỏ hai bàn tay Evey. Nó cũng đã nhuộm hai bàn tay của cậu.”
“Cô còn không biết tay tôi đã nhuốm máu những ai, Harmony. Tôi không phải thánh thần mẹ gì hết. Nhưng cuộc đột kích của Evey là một tội ác.”
“Tội ác duy nhất là chúng ta thua cuộc.”
Tôi cáu tiết. “Có nhiều điều cô không chịu hiểu. Chúng ta không thể tấn công Hoàng Kim trực diện. Bất kể chúng ta ra đòn như thế nào, chúng cũng sẽ triệt tiêu chúng ta dễ như thế này.” Tôi búng ngón tay.
“Vậy cậu sẽ không làm việc này.”
“Không, tôi sẽ không làm, Harmony.”
“Vậy thì cuộc chiến sẽ bắt đầu mà không cần đến sự trợ giúp cúa cậu,” cô ta nói. “Chúng tôi đã có hai Con Trai sẵn sàng thử thâm nhập vào dạ tiệc. Họ không phải Hoàng Kim, nên xác suất họ sẽ bị bắt và bị xẻo da cắt thịt trong phòng tra tấn của một Pháp Quan khi chưa kịp hoàn thành nhiệm vụ sẽ cao hơn. Có nghĩa các lãnh đạo của Hoàng Kim sẽ được tiếp tục sống, và cơ hội mong manh để chiến thắng cuộc chiến dai dẳng này sẽ tan vào mây khói, vì cậu không tin tưởng Ares.”
“Quên chuyện này đi. Nếu muốn có sự trợ giúp của tôi, Ares hãy nói chuyện trực tiếp với tôi.”
“Bằng cách nào? Ông ấy đang ở Sao Hỏa để chuẩn bị cho cuộc cách mạng. Không có cách nào để giao tiếp với cậu. Chúng theo dõi tất cả mọi thứ. Làm sao ông ấy có thể liên lạc với cậu mà không để lộ thân phận?” Cô ta nhoài người về phía trước, nhe răng ra đầy hung tợn. “Nói cho tôi nghe, Darrow. Cậu thậm chí có biết chúng đã cướp đi những gì của cậu không?”
Có điều gì đó trong giọng nói của cô ta. “Ý cô là gì?”
“Ý tôi là thế này.” Cô ta gõ một chuỗi lệnh vào Khối Lập Phương Nổi và hình ảnh hầm mỏ Lykos hiện lên. Máu tôi trở nên lạnh ngắt. “Đoạn phim quay lại cái chết của Eo mà chúng tôi đã cướp và phát tán…”
Tim tôi vọt lên cổ.
“Nó không đầy đủ.” Cô ta nhấn nút chiếu và căn phòng xung quanh chúng tôi biến thành hầm mỏ. Chúng tôi đã trở thành một phần của thước phim ba chiều. Đây là đoạn phim nguyên bản, không phải thứ được trình chiếu trên các bản tin, không phải thứ tôi đã xem hàng trăm lần. Nó chiếu cảnh treo cổ mà không có nhạc nền.
Tôi nghe thấy tiếng mình la hét vì đau đớn khi bị lũ Xám đánh đập, khi đó tôi còn là thằng nhóc. Khóc giữa đám đông. Bầu không khí im lặng gượng gạo của cảnh phim không được chỉnh sửa. Mẹ tôi cúi đầu và chú Narol nhổ nước bọt xuống đất bụi. Anh trai tôi, Kieran, lấy tay che mắt các con mình. Tiếng bước chân kéo lê. Dio, em gái Eo, loạng choạng bước lên giàn giáo bằng kim loại. Đôi giày cọ trên gỉ sắt. Tiếng thổn thức. Rồi Dio ngả người về phía vợ tôi. Eo đứng đó nhỏ nhắn, nhợt nhạt và gầy gò, nhỏ hơn bóng hình của cô gái rực lửa mà tôi còn nhớ. Môi em hấp háy. Một lần nữa, tôi không thể nghe thấy những lời em nói, cũng như tôi đã không thể nghe thấy vào ngày hôm ấy. Đột nhiên Dio thổn thức dữ dội và ôm ghì lấy Eo. Em đã nói gì?
“Dùng thiết bị mà nghe. Nó được sử dụng nhằm mục đích đó, chẳng phải sao?”
Tôi đã tự hỏi chính mình hàng nghìn lần, nhưng chưa bao giờ được sờ đến đoạn phim này. Tôi không biết làm thế nào để có được nó mà không khỏi bị nghi ngờ. Và ý nghĩ ấy đã khiến tôi hoảng sợ, cũng như nó đang khiến tôi hoảng sợ vào lúc này - đó là điều gì mà tôi không đủ mạnh mẽ để nghe? Là điều gì mà Dio có thể chịu đựng còn tôi thì không?
Trong thước phim được trình chiếu sau khi chỉnh sửa, chúng thậm chí còn không quay đến Dio. Nhưng ở đây, với thước phim nguyên bản này, tôi có thể tua lại. Tôi đã làm vậy.
Tôi CÓ thể khuếch đại âm thanh. Tôi đã làm vậy. Tôi nhìn nó diễn ra một lần nữa: mẹ tôi cúi gục đầu. Narol nhổ nước bọt. Kieran lấy tay che mắt lũ trẻ. Tiếng bước chân kéo lê. Dio đi lên giàn giáo. Mọi âm thanh đều được khuếch đại. Tôi lọc bỏ những tạp âm bằng điều khiển, và nghe thấy những lời mà vợ tôi đã nói với Dio.
“Trong phòng ngủ của bọn chị, có một cái cũi do chị tự tay làm. Em hãy giấu nó đi trước khi Darrow quay trở về.”
“Cũi…” Dio lẩm bẩm.
“Đừng bao giờ cho anh ấy biết. Nó sẽ hủy hoại anh ấy.”
“Đừng nói ra điều ấy, Eo. Đừng.”
“Chị đang có mang.”