44
THI SĨ
Tôi chậm rãi bước qua hành lang bằng đá cùng Ngựa Hoang.
Bên ngoài cửa sổ, lính gác đang đi tuần khắp cơ ngơi. Họ ở đây để canh giữ chúng tôi cũng như bảo vệ chúng tôi. Mưa lất phất rơi. Tiếng cười vọng ra từ một cánh cửa để ngỏ trong mùi cà phê và thịt lợn muối xông khói.
“Ý anh là gì khi nói tôi không thể pha trò?” Roque hỏi, tỏ vẻ bị xúc phạm.
“Thì là vậy,” Daxo dịu dàng nói. “Tôi tin cậu có thể thử, nhưng cậu quá… hàn lâm.”
“Được rồi, thế ai là thợ mộc đầu tiên?”
“Đó là một câu nói đùa sao?” Daxo hỏi.
“Mục đích của nó là thế.”
“Chúa Jesus của vùng Nazareth…?” Daxo đoán. “Đây là một câu đùa về lịch sử, phải không?”
“Noah?” Hòn Cuội đoán. Ngựa Hoang và tôi dừng lại ngoài cửa, nhìn nhau mỉm cười.
“Chúa Jesus của vùng Nazareth ư?” Roque cười. “Anh có thể đoán giỏi hơn thế mà.”
“Nếu biết sẽ bị chế nhạo vì phỏng đoán, tôi sẽ không thèm đoán.”
“Pax từng nói anh là người thông minh,” Cây Kế nói. “Thật đáng thất vọng, Daxo. Đáng thất vọng.”
“Thì, nếu so sánh với Pax, cậu ấy chắc hẳn chỉ…” Thằng Hề vừa mở miệng nói đã bị Hòn Cuội đánh cái bốp vào đầu.
“Ối!”
“Đừng nói xấu Pax,” Hòn Cuội gắt. “Anh chàng khổng lồ ấy là một người dịu dàng.”
“Không ai bận tâm đến câu trả lời sao?” Roque ngân nga hỏi. “Được rồi. Được rồi. Tôi hiểu rồi. Tất cả mọi người đều nghĩ tôi tẻ nhạt.”
“Chúng tôi đang nóng lòng được biết đây,” Cây Kế hăng hái. “Nói đi mà.”
“Ai là thợ mộc đầu tiên trên thế giới?” Roque hỏi lại một lần nữa.
“Cậu không cần phải bắt đầu lại từ đầu đâu!” Hòn Cuội rên rỉ.
“Thì, làm vậy mới đạt được hiệu quả tốt nhất.” Roque thở dài. “Là Eve.”
“Eve ư?” Daxo hỏi.
“Vì…” Roque tiếp tục. “Cô ấy đã khiến quả chuối của Adam phải ngóc đầu dậy.”
Những tiếng rên rỉ đồng thanh vang lên.
“Thật đáng xấu hổ,” Hòn Cuội nói trong tiếng thở dài. “Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nhớ Tactus đến vậy.”
Rồi những tiếng cười the thé vang lên từ Daxo. Hệt như Pax. “Eve! Cậu ấy nói là Eve cơ đấy. Quả chuối ngóc đầu đậy. Ha ha.” Như thể những kẻ khổng lồ đang giấu các tiểu yêu trong người, chỉ chực chờ để vùng dậy và kêu cục tác. Chỉ cần trêu chọc thật nhiều.
“Tôi nghĩ cậu ấy đã hạ gục Daxo,” Hòn Cuội cười rúc rích.
“Có ai ngửi thấy mùi gì không?” Thằng Hề hỏi.
“Tôi ngửi thấy mùi thịt lợn muối xông khói,” Daxo đoán. Tiếng rồn rột giòn tan vang lên khi anh cắn dải thịt.
“Không,” Thằng Hề nói. “Có mùi như của một gã khùng thích tự sát vừa thoát khỏi tay tử thần sau khi đã chinh phục một hành tinh và bỏ rơi bạn bè của hắn để bị cắt thành nhiều mảnh như một thằng khờ.”
Daxo hít hà. “Đó là một mùi đặc trưng.”
“Ô, Darrow thân mến,” Thằng Hề gọi. “Có phải cậu đang thập thò sau cánh cửa đó không?”
Ngựa Hoang ngượng nghịu đẩy tôi ra.
“Cậu là gã Phàm Phu thích nghe lén!” Daxo đứng dậy và kéo tôi vào lòng, nhẹ nhàng đến kinh ngạc. Các thiên thần Hoàng Kim trên cái đầu trọc của anh lấp lánh hệt như cặp mắt khôn ngoan của anh trong nắng sớm. “Rất mừng được gặp lại cậu, anh bạn.”
Mọi người thay phiên nhau chào đón tôi. Nhiều những cái ôm hơn tôi từng được nhận từ các Hoàng Kim. Roque ôm tôi một cách máy móc, một cử chỉ chiếu lệ. vẫn còn nhiều thứ cần được hàn gắn giữa chúng tôi.
Tôi ngấu nghiến ăn sáng trong lúc các bạn của tôi bông đùa.
Chúng tôi trải qua một ngày trong cơ ngơi đó, giết thời gian bằng những cuộc trò chuyện và các trò chơi. Đã lâu tôi không làm bất kỳ điều gì trong hai việc đó; tôi gần như đã quên mất phải làm gì với sự nhàn rỗi. Ngựa Hoang phải hôn lên tai tôi và bảo tôi hãy thư giãn tận ba lần thì tôi mới có thể thực sự nghe theo.
Chúng tôi đang ngồi trong thư viện nghe nhạc thì cô nhìn thấy Roque đang đứng trên bãi cỏ qua khung cửa sổ. Cô đẩy nhẹ tôi.
“Đi đi.”
Tôi gặp Roque đứng nhìn hai chú nai đang ăn ở chiếc máng bên gốc cây du già. Cậu không quay lại nhìn tôi trong lúc tôi rụt rè bước tới gần. Có mùi cỏ mới xén. Biển ở đâu đó phía bên kia ngọn đồi.
“Cũng có lý khi đây là nơi Ngựa Hoang đã lớn lên,” tôi nói. “Nó vừa hoang dã vừa tĩnh mịch.”
“Nhà tớ ở thành phố,” Roque nói. “Mặc dù tớ không ngừng lén ra ngoại ô cùng các gia sư mỗi khi mẹ vắng nhà. Vốn là việc khá thường xuyên. Dường như bà ấy nghĩ ở đây không có gì đáng giá. Rằng các thành phố có giá trị quan trọng hơn nơi này. Nhưng đây là lý do chúng ta chiến đấu, phải không?”
“Vì đất đai ư?” tôi hỏi.
“Vì hòa bình, không cần biết chúng ta tìm được nó bằng cách nào.” Cậu ấy quay sang tôi. “Chẳng phải đó là lý do cậu chiến đấu ư?”
“Một vài người trong số chúng ta không được sinh ra giữa thái bình,” tôi nói, chỉ tay vào những chú nai và bãi đất. “Khi còn nhỏ, tớ đã không có được những điều này. Bất cứ điều gì tớ đang có hoặc sẽ có trong tương lai, tớ phải tự kiếm lấy. Nhưng cậu nói đúng. Đó là lý do tớ chiến đấu, để có được những điều này cho bản thân và cho những người tớ yêu mến.”
Đôi mắt cậu dò xét khắp khuôn mặt tôi. “Cũng công bằng.”
“Tớ muốn xin lỗi cậu, Roque.”
“Ồ?”
“Kể từ Viện Hàn Lâm, tớ đã giữ khoảng cách với cậu, đã bỏ mặc cậu. Tớ không nên làm vậy. Nhất là khi cậu luôn tốt với tớ.” Cậu không nhìn vào mắt tôi.
“Tớ không bận tâm khi mọi chuyện đều xoay quanh cậu, Darrow ạ. Điều đó thiêu đốt Tactus, chứ không phải tớ. Tớ không yêu cậu như Ngựa Hoang, không tôn thờ cậu như Sevro và Những Kẻ Gào Rú. Tớ là một người bạn thực sự. Tớ là người nhìn thấy ánh sáng và bóng tối trong cậu và chấp nhận chúng mà không hề phán xét, hay toan tính. Và cậu đã làm gì với tớ? Cậu đã sử dụng tớ như người ta sử dụng một con ngựa. Tớ tốt hơn thế. Quinn tốt hơn thế.”
“Cậu có tốt hơn tình bạn này không?” tôi hỏi khẽ, sợ phải nghe câu trả lời.
“Tớ nghĩ tớ tốt hơn cậu,” cậu nói. Tôi lùi lại, cảm thấy bị tổn thương. Cậu nhìn những chú nai gặm ngũ cốc trong máng. “Tớ đã ngồi bên giường bệnh của ba người bạn trong năm nay. Quinn, Tactus và cậu. Lần nào tớ cũng biết mình sẵn sàng đổi chỗ cho bất kỳ ai trong số các cậu. Liệu cậu có thể làm điều tương tự hay không?”
“Tớ sẵn sàng đánh đổi mạng sống của mình để mang họ trở lại,” tôi nói, biết rằng đó là một lời nói dối. Dù rất yêu mến những Hoàng Kim này, tôi vẫn còn một trách nhiệm cao cả hơn. Cho đến khi mọi chuyện kết thúc, mạng sống này không thuộc về tôi để có thể trao đi.
Cậu rời mắt khỏi những chú nai để nhìn tôi, đôi mắt ấm áp, buồn bã và chứa đựng nhiều gánh nặng hơn những gì chúng phải chịu đựng. Cậu khác tôi, khác Cassius. Chúng tôi gọi cậu là người anh em, nhưng cậu tốt hơn những gì chúng tôi đáng có. “Đã bao giờ cậu tự hỏi tại sao họ đặt tớ vào Nhà Mars chưa? Tớ không phải lựa chọn điển hình. Hầu hết sẽ chọn tớ vào Nhà Apollo hoặc Juno.”
“Quinn vốn luôn có tính hiếu thắng trong máu. Nhưng cậu thì… Phải, tớ đã từng băn khoăn.”
“Darrow.” Tôi quay lại nhìn Sevro mặc quân phục đang đứng sau chúng tôi. “Có việc gấp.”
“Không phải lúc này, Sevro.”
“Thần Chết, tớ không đùa đâu,” cậu nói.
Tôi quay lại nhìn Roque. “Đi đi,” cậu nói, rồi bước về phía những chú nai, lôi dâu từ trong túi ra.
“Roque,” tôi buồn rầu gọi cậu.
“Mất vài phút để xây dựng tình bạn, vài giây để phá vỡ, và nhiều năm để hàn gắn,” cậu nói, liếc nhìn qua vai. “Chúng ta sẽ sớm tiếp tục câu chuyện này.”
Tôi nhìn cậu bước đi, cảm thấy chút hy vọng mong manh sưởi ấm lòng mình. Tôi quay sang Sevro và vỗ lưng cậu. “Rất mừng được gặp lại cậu. Tớ xin lỗi vì…”
“Im đi. Tớ không phải thằng đàn bà nhỏ mọn ỉ ôi như gã thi sĩ kia. Là đám Ares. Các bạn của cậu, gã Đỏ, ả Xám và tên Tím, đã bị bắt.”
“Ai bắt?”
“Cậu nghĩ là ai? Chó Rừng.”