Đứa Con Hoàng Kim

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

5

Image

RUỒNG BỎ

Tôi sẽ sớm bỏ mạng.

Đó là suy nghĩ tôi mang theo khi tàu con thoi đưa chúng tôi rời khỏi chiến hạm của Augustus và bay qua Hạm Đội Quyền Trượng. Tôi ngồi giữa các Kỵ Binh, nhưng tôi không phải một trong số họ. Họ đã biết. Lẽ dĩ nhiên, họ không nói chuyện với tôi. Dù mối quan hệ họ tạo dựng với tôi lúc trước ra sao thì giờ cũng không còn quan trọng nữa. Tôi không có giá trị chính trị. Tôi tình cờ nghe thấy Tactus được đề nghị tham gia một vụ cá độ để xem tôi sẽ sống được bao lâu sau khi rời khỏi sự bảo vệ của Augustus. Một Kỵ Binh nói ba ngày. Tactus cãi lại con số ấy một cách hung bạo, thể hiện sự trung thành thực thụ mà tôi đã có được từ anh ta ở Học Viện.

“Mười ngày,” anh ta tuyên bố. “Ít nhất là mười ngày.” Anh ta là người đã phóng kén thoát hiểm mà không có tôi. Tôi luôn biết tình bạn của anh ta có điều kiện. Thế nhưng vết thương vẫn găm sâu trong tôi, ném tôi vào sự cô đơn không thể diễn tả thành lời. Sự cô đơn mà tôi đã luôn cảm thấy khi ở giữa những Hoàng Kim này, nhưng lại tự phỉnh phờ mình quên nó đi. Tôi không phải một trong số họ. Nên tôi ngồi đó trong im lặng, nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ khi chúng tôi đi qua hạm đội đang tập trung và đợi cho Mặt Trăng ló dạng.

Hợp đồng của tôi kết thúc vào đêm cuối cùng của Hội Nghị, tất cả các gia tộc thống trị sẽ tập trung ở Mặt Trăng để giải quyết những vấn đề cấp bách lẫn phù phiếm. Tôi có ba ngày để cải thiện giá trị của mình, để khiến những kẻ khác nghĩ rằng tôi bị Đại Thống Đốc đánh giá thấp, chứ đã đủ lông đủ cánh và đang tìm cho mình một nơi đầu quân mới. Nhưng cho dù giá trị của tôi có như thế nào, tôi cũng đã bị làm nhục. Có kẻ đã sở hữu tôi, rồi ném tôi đi. Có ai muốn một thứ đã qua tay người khác như vậy?

Đây là định mệnh của tôi. Bất chấp khuôn mặt và những tài năng Hoàng Kim, tôi vẫn là một mặt hàng. Điều đó khiến tôi muốn xé bỏ Phù Hiệu chết tiệt của mình. Nếu tôi là một nô lệ, ít nhất tôi cũng phải trông như một nô lệ.

Càng tệ hơn, đầu tôi còn bị treo thưởng. Dĩ nhiên không chính thức. Đó là một việc phạm pháp, vì tôi không phải là kẻ thù của chính quyền. Nhưng kẻ thù của tôi còn tệ hơn nhiều. Độc ác hơn nhiều so với bất kỳ chính phủ nào. Bà ta là người đã cử Karnus và Cagney đến Viện Hàn Lâm.

Họ nói, kể từ khi tôi cướp đi sinh mạng của Julian ở Hành Lang, tối nào mẹ cậu ta, Julia au Bellona, cũng ngồi bên chiếc bàn dài ở đại sảnh của gia đình tại sườn núi Olympus và nhấc cái nắp hình bán nguyệt của chiếc khay bạc được những gã đầy tớ Hồng mang lên. Tối nào chiếc khay cũng trống rỗng. Và tối nào bà ta cũng thở dài buồn bã, nhìn xuống chiếc bàn đông thành viên của gia tộc chỉ để lặp lại một lời cừu hận: “Rõ ràng ta chẳng được yêu. Nếu ta được yêu, sẽ có một quả tim ở đây để thỏa mãn con khát báo thù của ta. Nếu ta được yêu, kẻ sát hại con trai ta sẽ không còn được thở nữa. Nếu ta được yêu, gia đình ta sẽ thể hiện sự kính trọng của mình với em trai chúng. Nhưng ta không được yêu. Con trai ta không được yêu. Họ không yêu chúng ta. Ta đã làm gì để phải gánh chịu một gia đình đáng căm hận nhường này?” Rồi cả nhà Bellona sẽ nhìn nữ chúa của mình đứng dậy khỏi ghế, cơ thể tiều tụy vì đối, được nuôi dường nhờ lòng căm hận và mong mỏi báo thù, rồi họ sẽ lặng thinh khi bà ta rời khỏi phòng, giống hồn ma hơn con người.

Điều giữ cho trái tim tôi khỏi nằm trên đĩa của bà ta là quân đội, tiền tài và tên tuổi của Đại Thống Đốc. Chính trị, đúng thứ mà tôi ghét nhất, đã giữ cho tôi còn được thở. Nhưng sau ba ngày nữa, ô dù bảo hộ ấy sẽ chỉ còn là một bóng đen của quá khứ, và tất cả những gì sẽ đứng ra để bảo vệ tôi là những bài học mà các giáo viên đã dạy.

“Sẽ có một trận đấu tay đôi,” một trong các Kỵ Binh nói. Rồi nói to hơn. “Không thể từ chối mà vẫn giữ được danh dự, nếu Cassius là người đề nghị điều đó.”

“Cậu chàng từng là Thần Chết vẫn còn giấu vài ngón nghề,” Tactus nói. “Có thể cậu không có mặt ở đó, nhưng không phải cậu ta giết Apollo chỉ bằng nụ cười của mình đâu.”

“Đã sử dụng Kiếm Lưỡi Mềm phải không, Darrow?” một Kỵ Binh khác hỏi, giọng mỉa mai. “Gần đây không thấy cậu xuống sân tập.”

“Cậu không bao giờ thấy hắn ở đó đâu,” một kẻ khác nói. “Người Đẹp luôn trốn tránh những gì mình không giỏi, hả?”

Roque cựa quậy đầy giận dữ bên cạnh tôi. Tôi đặt tay lên cẳng tay cậu ấy và chậm rãi quay lại đối mặt với tên Kỵ Binh đang phỉ báng mình. Victra ngồi bên cạnh hắn, lơ đãng xem hoạt cảnh.

“Tôi không tập,” tôi nói.

“Không? Hay không thể?” một kẻ khác hỏi trong tiếng cười vang.

“Kệ cậu ta đi. Các ông thầy dạy Kiếm Lưỡi Mềm thu học phí rất đắt mà,” Tactus nói, ngoạc mồm cười nhạo.

“Chuyện sẽ là thế này sao, Tactus?” tôi hỏi.

Anh ta nhăn mặt. “Ô, thôi nào. Chúng tôi chỉ đùa với cậu một chút thôi. Thật nghiêm túc quá đi. Cậu từng vui tính hơn thế này mà.”

Roque nói điều gì đó khiến Tactus quắc mắt rồi quay mặt đi, nhưng tôi không nghe thấy. Tôi đang đắm chìm trong hồi ức, khi trò chơi Hoàng Kim này từng có vẻ thật dễ dàng. Điều gì đã thay đổi? Ngựa Hoang.

Anh tốt hơn thế này,” cô thì thầm khi tôi bỏ cô ở lại để gia nhập Viện Hàn Lâm. Mắt cô đẫm lệ, dù giọng cô không hề dao động. “Anh không cần phải trở thành một kẻ sát nhân. Anh không cần phải dấn thân vào chiến tranh.

Anh còn lựa chọn nào khác?” tôi hỏi.

Em. Em là lựa chọn khác đó. Hãy ở lại vì em. Hãy ở lại vì những gì có thể tới sau này. Ở Học Viện, anh đã khiến mọi người đi theo mình, những cô cậu chưa từng biết đến lòng trung thành. Nếu anh tới Viện Hàn Lâm, anh sẽ vứt bỏ điều ấy để trở thành một chiến tướng của cha em. Đó không phải con người của anh. Đó không phải người đàn ông em…” Cô không quay người đi, nhưng nét mặt cô thay đổi khi bỏ lửng câu nói ấy, môi ngập ngừng không nói nên lời.

Yêu? Có phải đó là thứ mà chúng tôi đã tạo dựng với nhau trong một năm sau Học Viện?

Nếu là vậy, thì từ ấy đã nghẹn lại ở cổ họng cô, vì cô cũng như tôi đều biết rằng tôi đã không trao cho cô tất cả những gì thuộc về mình. Tôi giữ bí mật một cách tham lam. Và làm thế nào mà một người như cô, một người có lòng tự tôn lớn đến vậy, có thể lột trần bản thân và ném trái tim mình cho một gã đàn ông không đoái hoài đáp trả? Nên cô nhắm đôi mắt Hoàng Kim của mình lại, nhét Kiếm Lưỡi Mềm vào tay tôi, rồi bảo tôi đi.

Tôi không đổ lỗi cho Ngựa Hoang. Cô đã chọn chính trị, chọn sự cai trị - hòa bình, thứ mà cô nghĩ người của mình cần. Còn tôi đã chọn đao kiếm, vì đó là thứ mà người của tôi cần. Cảm giác trống rỗng kỳ lạ ngập tràn trong tôi khi biết rằng chỉ bản thân tôi cũng đã đủ cho cô trong khi tôi lại chưa bao giờ là đủ đối với Eo. Roque nói đúng. Tôi đã đẩy cô đi.

Tôi không đẩy Sevro đi. Tôi đã đề nghị cậu ta sát cánh cùng tôi, rồi đột nhiên cậu ta bị thuyên chuyển tới Sao Diêm Vương cùng nhiều Kẻ Gào Rú khác, và được giao nhiệm vụ bảo vệ các công trình xây dựng khỏi những tên không tặc vớ vẩn. Giờ đây tồi nghi ngờ có bàn tay Pliny nhúng vào sự bổ nhiệm ấy.

Chưa bao giờ tôi cảm thấy con đường mình phải đi cô độc hơn thế.

“Cậu sẽ không bị ruồng bỏ,” Roque nói, xích người lại gần tôi. “Các gia tộc khác sẽ muốn có cậu. Đừng để Tactus tác động đến tâm trí cậu. Nhà Bellona sẽ không ra tay chống lại cậu.”

“Tất nhiên là chúng sẽ không,” tôi nói dối. Roque vẫn có thể cảm nhận thấy nỗi sợ của tôi.

“Bạo lực bị ngăn cấm ở Thành Trì, Darrow. Nhất là những cuộc quyết đấu. Ngay cả các cuộc đấu tay đôi cũng bị cấm trừ phi chính bản thân Hội Chủ cho phép. Đơn giản hãy cứ ở trong Thành Trì cho đến khi cậu có một nhà mới, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Chờ thời cơ, làm những gì cậu phải làm, rồi trong vòng một năm nữa Đại Thống Đốc sẽ cảm thấy mình như một kẻ ngốc khi cậu vùng lên dưới sự giám hộ của một người khác. Có nhiều hơn một con đường để đi đến đỉnh cao. Hãy luôn nhớ điều đó, người anh em.”

Cậu ta nắm chặt vai tôi.

“Cậu biết tớ sẵn sàng nhờ cha mẹ đấu giá vì cậu… nhưng họ sẽ không đứng ra chống lại Augustus.”

“Tớ biết.” Họ có thể bỏ ra hàng triệu để mua khế ước mà không buồn bận tâm đến tổn thất, nhưng mẹ Roque ngồi ở ghế Thượng Nghị Sĩ suốt hai mươi năm không phải nhờ vào lòng từ thiện. Địa vị của bà phụ thuộc vào phe cánh của Augustus ở Thượng Viện. Bất cứ điều gì hắn muốn, bà đều ủng hộ.

“Tớ sẽ ổn thôi. Cậu nói đúng,” tôi nói khi Mặt Trăng hiện ra ngoài cửa sổ, khiến cho các sĩ quan phải im lặng, và lấp đầy trong tôi nỗi khiếp đảm. Thành phố mặt trăng của Trái Đất. Các vệ tinh và các kho quân sự bay quanh nó như một vầng hào quang bằng thép của thiên thần bao phủ một quả bóng màu hổ phách trải ra trước mặt trời. “Tớ sẽ ổn thôi.”

ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.