Đứa Con Hoàng Kim

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43

❊ ❊ ❊

43

Image

BIỂN CẢ

Tôi thức dậy trong mùi biển cả. Nước mặn, rong biển, cuốn trong gió mùa thu mát mẻ. Hải âu cất tiếng. Một con đậu trên ô cửa sổ bằng đá trắng đang để mở. Nó nghiêng đầu nhìn tôi rồi bay vào nắng sớm. Mây hờ hững trôi dọc đường chân trời, hứa hẹn sẽ mang con mưa tới khi những giọt sương mai rớt xuống từ khung cửa để ngỏ.

Cô cựa người bên cạnh tôi. Thân hình mảnh dẻ của cô nằm trên tấm ga trải giường, quấn lấy cơ thể bị thương của tôi. Cô mặc quần áo chỉnh tề. Tôi cởi trần. Những vết ghép da còn mới lồ lộ trên cơ thể tôi. Những ô màu bóng loáng, hồng hào và nhạy cảm khi chạm vào. Ngựa Hoang cựa mình một lần nữa, những cử động của cô kéo tôi trở lại vói cơ thể mình, khiến tôi cảm nhận được những cơn đau và niềm an ủi trong sự gần gũi của cô. Tôi để mi mắt nhắm chặt lại và thở thật sâu, cho phép mình chìm vào niềm vui êm dịu được làm người. Hơi thở của cô phả vào má tôi. Tiếng đập của một trái tim khác dội vào lồng ngực tôi. Mái tóc vàng của cô cọ lên mũi tôi khi cơn gió mát thổi những lọn tóc vào mặt tôi. Không khí lúc sớm mai còn tươi mới và đầy sức sống.

Tôi hít sâu, lại chìm vào giấc ngủ.

Ký ức về những khối kim loại đập tan sự yên bình.

Tiếng gào thét vang vọng trong bóng đêm. Bạn bè ngã xuống.

Tôi mở mắt đón ánh sáng, tuyệt vọng hối thúc bản thân nhớ lại xem mình đang ở đâu, nói với chính mình rằng tôi đã được an toàn, được sưởi ấm. Ở đây không còn kim loại, chỉ có ga trải giường bằng vải bông. Một chiếc giường. Một cô gái ấm áp. Nhưng những ký ức ấy thật gần. Tôi đã sống sót như thế nào?

Tôi đã rớt từ trên trời xuống cùng Fitchner.

Ares - một sự thật từ bấy lâu nhưng lại mới mẻ đến mức tôi không thể nào nắm bắt. Tôi đã thức dậy nhờ những dụng cụ của một bác sĩ Vàng trong lồng ngực, chúng giúp trái tim tôi đập lại. Rồi tôi lại thức dậy, dao mổ của một Nhà Tạo Tác đang cọ vào da. Những cơn đau cùng cực và cơn buồn nôn là bạn cùng giường của tôi. Tầm nhìn lúc tỏ lúc mờ. Người đến thăm rồi đi. Tôi thích được thức dậy trước cảnh này.

Tôi sợ phải nhắm mắt lại, sợ những gì tôi sẽ nhìn thấy, những gì tôi sẽ nhận ra khi thức dậy. Khi còn là một đứa trẻ Đỏ, tôi đã ngủ cùng Kieran trong một chiếc cũi nhỏ. Sáng nào tôi cũng thức dậy trước anh ấy và im lặng nằm đó, để những tiếng thì thầm của cha mẹ lọt qua cánh cửa mỏng manh lúc họ thức dậy để bắt đầu ngày mới. Tôi sẽ nghe thấy tiếng bước chân loẹt quẹt của cha, tiếng đằng hắng mà ông thốt lên mỗi sáng khi rửa mặt cho khỏi ngái ngủ. Mẹ sẽ pha cà phê cho ông, nghiền những thỏi đường mà bà dùng trứng rắn hổ lục hoặc những cuộn tơ tằm lấy trộm từ Khu Ươm Tơ để đổi cho lũ Xám.

Tôi ước gì chính những âm thanh đó là thứ đánh thức tôi mỗi sáng. Tiếng nghiền và mùi vị. Tôi ước gì mình có thể nói rằng nhờ đó cơ thể tôi biết đường thức dậy từ giấc ngủ. Nhưng không phải mùi cà phê hay trà của mẹ. Không phải tiếng rì rào buổi sáng của những dòng nước chảy qua đường ống, hay tiếng kẽo kẹt của những chiếc thang làm bằng dây thừng khi những người làm ca đêm ở ngoại ô Lykos từ hầm mỏ hoặc Khu Ươm Tơ về nhà. Không phải tiếng lẩm bẩm mệt nhoài của những người làm ca ngày trên đường từ nhà tới nơi làm việc.

Thứ đánh thức tôi là nỗi sợ một cánh cửa đang khép lại.

Sáng nào cũng kết thúc giống nhau. Đầu tiên, bát đĩa bằng đất sét sẽ chạm vào bồn rửa bằng kim loại. Rồi chiếc ghế nhựa của cha sẽ quẹt lên sàn nhà bằng đá. Họ sẽ đứng cùng nhau ngoài ngưỡng cửa, thì thầm. Rồi một thoáng im lặng. Tôi đã luôn tưởng tượng rằng đó là khoảnh khắc họ trao cho nhau một nụ hôn say đắm. Rồi cuối cùng, sẽ là lời tạm biệt. Cửa trước mở ra, tiếng kẽo kẹt của những bản lề gỉ sắt. Và, cho dù tôi có cầu nguyện thế nào, nó vẫn đóng lại.

Tôi nhoài người lại gần Ngựa Hoang và hôn lên trán cô. Mạnh hơn chủ ý. Cô cựa mình tỉnh giấc, như một chú mèo vươn người thức dậy khỏi giấc ngủ trưa hè. Cô không mở mắt, nhưng rúc vào người tôi.

“Anh tỉnh rồi à,” cô thì thầm. Đôi hàng mi chớp chớp, cô ngồi thẳng dậy, rời khỏi tôi. “Xin lỗi. Chắc em ngủ quên mất.” Cô nhìn vào chiếc ghế mà cô đã ngồi trước đó. “Trên giường.”

“Không sao. Em cứ ở lại. Làm ơn.” Tôi đã quên rằng chúng tôi phải tỏ ra lạnh nhạt với nhau. “Đã bao lâu rồi?”

“Kể từ cuộc tập kích ư? Một tuần rồi.” Cô gạt những lọn tóc đang rủ xuống mắt. “Em mừng vì anh đã quay trở lại.”

“Chúng ta đã mất những ai?” tôi thận trọng hỏi.

“Mất ư?” Hai bàn tay cô ngượng ngùng ngọ nguậy trong lúc cô liệt kê những thương vong. Một thoáng im lặng kéo dài. Những con số như muốn nghiền nát tôi trên giường. Tôi nhớ ra mình phải thở.

“Hội Chủ thì sao?”

“Thoát rồi. Nhưng được Fitchner tặng cho một vết thương hiểm.”

“Còn cha em?” tôi hỏi.

“Anh không biết ư?” Cô mỉm cười ngượng nghịu và thở dài, gắng giải tỏa sự căng thẳng của chính mình. Cô nhích lại gần hơn trên giường, vẫn cẩn thận không chạm vào tôi. “Cập nhật tình hình cho anh sẽ là một việc buồn tẻ.”

“Anh tin chắc em sẽ xoay xở được.”

“Cha em vẫn còn sống. Khi các bức tường chắn được hạ xuống, một vài Hoàng Kim đã ở trong Thành Trì từ trước dẫn đầu một đội thám cẩu đi giải cứu ông ấy. Hóa ra móng vuốt của anh trai em khá dài. Nên khi các Hiệp Sĩ Olympics đến để dẫn ông ấy đi cùng Octavia, chúng đã phải trở về tay trắng.”

“Các kênh Màn Hình Nổi đang gọi Roque là ‘hiện thân của Nelson’. Cậu ấy đã bắt giữ hơn tám mươi phần trăm hạm đội của Nhà Bellona.” Giọng cô chùng xuống. “Có nghĩa, với tư cách người lãnh đạo trận chiến, cậu ấy đã giành được ít nhất ba mươi phần trăm số lượng tàu, phần còn lại thuộc về Nhà Augustus.”

“Có nghĩa, về cơ bản, cậu ấy có nhiều tàu hơn anh.”

“Các chuyên gia đang tự hỏi lòng trung thành của cậu ấy sẽ giữ vững được bao lâu, khi bây giờ…”

“Chó Rừng đang giở trò,” tôi cắt ngang bằng một nụ cười.

“Anh ta không bao giờ ngừng lại.”

“Anh không nghĩ Roque sẽ chống lại anh,” tôi nói. “Em có nghĩ vậy không?”

Cô nhún vai. “Quyền lực mở ra những cơ hội. Em đã nói anh phải hàn gắn mọi chuyện vói cậu ấy.”

“Roque là đồng minh của chúng ta. Sẽ luôn là vậy. Anh hiểu cậu ấy.”

“Cậu ấy ở đây suốt, chẳng kém gì Sevro.” Cô mỉm cười chậm rãi. “Lăn ra ngủ ở đây tối qua. Em đã phải đuổi cậu ấy đi. Nhưng nếu giả vờ cậu ấy không phải là mối đe dọa đối với chúng ta thì em đã không làm tròn việc của mình.”

Chúng ta, tôi lưu ý.

“Việc của em?” tôi hỏi. “Công việc đó là…”

“Em đã tự bổ nhiệm mình làm Cố Vấn Trưởng của anh.”

“Thật vậy sao?”

“Phải. Cuộc chiến chính trị có thể sẽ rất bẩn thỉu, toàn những lọc lừa. Anh quá thật thà để có thể chơi trò chơi ấy. Như một con cừu nghĩ rằng thật vinh hạnh khi được mời đến bữa tiệc do những con sói tổ chức.”

“Và nếu anh cần được bảo vệ khỏi bàn tay của em thì sao?”

Cô nhướng mày. “Vậy thì em nghĩ anh thua sẵn rồi.”

Tôi bật cười, rồi hỏi về Sevro.

Cô giả vờ nhìn quanh. “Cậu ấy không ngủ dưới chân giường ư? Em nghĩ cậu ấy đã đi cùng với cha mình. Em chỉ vừa quay trở lại sau chuyến thăm Kavax ở quỹ đạo vào tối qua, nhưng Theodora nói Sevro đã đi cùng Fitchner ngay sau bữa tối. Em cứ tưởng cậu ấy ghét hắn.”

“Phải.”

“Điều gì đã thay đổi?”

Tôi nhún vai và tự hỏi Sevro đã biết thân phận thật của cha mình từ khi nào. Không thể nào có chuyện cậu ấy hoàn toàn mù tịt như tôi được. Có lẽ nào thay vì lừa gạt người khác, chính tôi mới là kẻ bị lừa?

“Còn Lorn?” tôi hỏi.

“Ông ấy đang ở với ả Victra lăng loàn.”

“Victra thì làm sao?”

“Ngoài việc cô ta đong đưa với mọi thứ biết đi ấy à? Chả sao.”

“Đợi đã. Cô ấy tán tỉnh em sao? Kể cho anh nghe rõ hơn đi.”

“Im đi.” Ngựa Hoang đánh tôi. Nhưng nụ cười của cô vụt tắt cũng nhanh như khi nó đến, và cô rụt tay lại. “Lorn đã thu nhận Victra. Có vẻ như ông ấy cảm thấy thoải mái khi liên minh với Nhà Julii. Mẹ Victra đã đồng ý thỏa thuận. Ba gia tộc hùng mạnh nhất của Sao Hỏa đã liên kết với nhau dưới trướng gia tộc em. Tam hùng chống lại Hội Chủ. Thống Đốc của các Hành Tinh Khí Khổng Lồ đang trên đường đến Agea dự hội nghị cấp cao. Những Kẻ Cải Cách cũng vậy. Anh đã nói đúng. Một khi chiếm được Sao Hỏa, chúng ta sẽ có cơ hội chống lại Octavia. Đây không còn là một trận đánh đơn thuần nữa. Nó là nội chiến. Và có vẻ như nó không phải một cuộc chiến vô nghĩa. Cha em đang bàn bạc để cho Những Kẻ Cải Cách cơ hội được tham gia luận bàn chiến sự. Điều ấy có một ý nghĩa quan trọng.”

Tôi nhớ lại cuộc trò chuyện với Augustus. “Và em tin ông ấy ư?”

“Phải, Darrow ạ.” Cô mỉm cười đầy hy vọng. “Lần đầu tiên trong một thời gian dài, em thực sự tin.”

Còn tôi không chắc chắn đến vậy. “Còn…”

“Cassius ư?” cô khẽ đoán. “Cha hắn đã bị Nhà Telemanus giết, và hắn đã chiến đấu vói Ragnar ở tường thành. Tất cả anh chị em của hắn được báo rằng đã chết. Còn hắn và mẹ hắn đang mất tích.”

Tôi để ý đến sự im lặng của cô. “Em sợ rằng hắn đã chết ư?”

“Hắn là kẻ thù của chúng ta,” cô thẳng thừng nói. “Sự an toàn của hắn không phải mối bận tâm của em.” Cô chăm chú nhìn vào mắt tôi. “Anh có lo không?”

“Anh không biết.” Tôi cân nhắc điều đó.

“Quỷ tha ma bắt. Đôi khi anh thật mềm yếu. Anh cũng hối hận vì đã chặt tay hắn đấy à?”

“Anh hối hận vì đã giết Julian.”

“Tất cả chứng ta đều bị vấy bẩn bởi quá khứ.” Ngựa Hoang trầm tư. “Anh quên rằng em cũng đã phải giết một người trong Nghi Lễ Vượt Qua. Tất cả các Sẹo Vô Song mà anh đã gặp - Lorn, Sevro, Hòn Cuội, Tactus, Octavia, Daxo, chúng ta đều bắt đầu từ đó. Em thường nghĩ có quá nhiều chuyện phải hối hận.”

Có phải cô đang nói về chúng tôi? Tôi cũng đáng để cô hối hận?

“Anh muốn ghét Cassius,” tôi nói khẽ. “Anh thực sự muốn. Chỉ nghĩ đến hắn cũng đủ khiến anh muốn đập nát một thứ gì đó. Đập cửa sổ, hoặc nếu có thể, là khuôn mặt tự mãn xấu xí của hắn.”

“Xấu xí ư?” cô ngờ vực hỏi.

“Đẹp đến nỗi xấu ỉn.”

Ngựa Hoang bật cười trước câu nói ấy. “Nhưng rất khó để giữ được sự căm ghét ấy, phải không?” cô hỏi.

Tôi gật đầu. Lòng căm thù là thứ đã khiến gia tộc Cassius đứng lên chống lại Augustus. Nhưng nhìn những gì nó đã mang đến cho họ xem. “Anh thương hại hắn. Bất kể hắn đang ở đâu.”

“Trước đây em đã từng nói anh không nên tin tưởng anh trai của em,” Ngựa Hoang nói, chuyển hướng câu chuyện. “Em thực sự nghĩ vậy. Em biết anh vẫn tiếp tục liên minh cùng anh ta. Vây cánh của anh ta đã khiến anh trở thành một vị thần. Nhưng việc đó phải chấm dứt. Anh không nợ anh ta điều gì cả. Hãy tỏ ra thân mật. Tỏ ra lịch sự. Đừng thiếu tôn trọng anh ta trước đám đông. Nhưng không được gặp mặt nữa. Không được hứa hẹn nữa. cắt đứt quan hệ với anh ta. Anh không cần anh ta nữa. Anh đã có em.”

Cô gái này. Liệu tôi có thể giới thiệu cô với mẹ, với Kieran, và Leanna không? Họ sẽ thích lòng nhiệt huyết của cô. Cổ họng tôi khẽ thắt lại. Eo cũng sẽ thích cô.

“Anh không có em,” tôi nói.

“Darrow…”

Có điều gì đó kỳ lạ vặn xoắn trong tôi, như một chiếc lò xo cảm xúc chặt khít cuối cùng cũng được phép gỡ ra. “Khi nằm dưới đáy sông… anh đã biết anh sẽ không thể gặp lại em.”

Cô ngập ngừng, muốn chạm lấy tôi, nhưng cưỡng lại vì tất cả những gì chúng tôi đã từng nói. “Anh biết em không cho phép anh được chết,” thay vào đó, cô đùa. “Dù sao thì, Sevro và Những Kẻ Gào Rú sẽ không bao giờ tha thứ cho anh nếu anh chết. Sẽ không ai trong số họ tha thứ. Anh có rất nhiều bạn, Darrow. Rất nhiều người sẵn sàng nhảy vào lửa vì anh.”

Rất nhiều người đã bị thiêu chết. Tôi rùng mình thở dài và nhắm mắt lại, gắng không để nỗi ăn năn nuốt chửng lấy mình. Những giọt nước mắt khẽ trào ra, nhỏ xuống từ khóe mắt.

Darrow. Đừng khóc,” Ngựa Hoang thì thầm, với lấy tôi. Cô nhích lại gần để ôm tôi. “Ổn rồi. Mọi chuyện đã kết thúc. Chúng ta đã được an toàn.”

Cơn thổn thức ùa đến, khiến ngực tôi rung lên bần bật.

Cô đã nhầm. Nó chưa kết thức. Tất cả những gì tôi nhìn thấy sau mí mắt là thế giới của những cuộc chiến. Không có tương lai nào khác cho tôi, cho chúng tôi. Nhưng đã bao lần tôi được hàn gắn lại? Tôi còn có thể giữ những vết khâu này đến bao giờ nữa? Đến cuối cùng, có còn chút gì sót lại cho tôi? Tôi không thể ngừng khóc, thậm chí không thể thở. Tim tôi rền vang, tay run rẩy. Tất cả mọi cảm xúc ùa ra. Ngựa Hoang, chỉ nặng chưa bằng một nửa tôi, ôm lấy tôi trong vòng tay dịu dàng cho đến khi tôi kiệt quệ và chẳng thể làm gì ngoài việc lún người vào giường. Dần dần, tim tôi đập chậm lại, hòa cùng nhịp tim cô.

Chúng tôi ngồi như vậy trong khoảng một giờ đồng hồ. Cuối cùng, cô hôn lên vai tôi, lên cổ tôi, môi ngập ngừng lần theo tĩnh mạch tôi trong lúc nó đập liên hồi. Tôi dùng tay gạt cô ra, nhưng cô đẩy chúng sang bên và ôm lấy mặt tôi.

“Để em được vào tim anh.”

Tôi buông tay xuống giường. Môi cô vẽ nên một đường ấm áp tìm đến môi tôi. Chúng tôi chia nhau dư vị những giọt nước mắt của tôi khi môi của cô tìm đến môi tôi và lưỡi cô ấm áp trong miệng tôi. Tay cô trượt trên cổ tôi, móng tay cào nhẹ lên da, cho đến khi cô tìm đến tóc tôi, khẽ kéo nhẹ nùi tóc rối. Cơn ớn lạnh chạy dọc cơ thể tôi.

Mọi kháng cự đã tan biến. Tất cả những mặc cảm tội lỗi từng ngăn tôi phản bội Eo cùng Ngựa Hoang đã bị cuốn đi giữa sự hỗn loạn trong tôi. Tất cả những mặc cảm tội lỗi mà tôi từng có vì cô là một Hoàng Kim còn tôi là Đỏ đã tan biến. Tôi là đàn ông, và cô là người phụ nữ mà tôi muốn.

Tay tôi tìm đến Ngựa Hoang, kéo cô vào mình, vùi người lên đôi chân dài và bờ eo của cô. Cơn đói khát bị vùi nén bấy lâu thức dậy trong tôi, nhồi nhét tôi bằng sự nồng nhiệt, khát khao được có cô, tất cả mọi thứ thuộc về cô. Mặc xác sự kiềm chế, mặc xác nỗi buồn. Đây là tất cả những gì tôi cần. Tôi sẽ không bỏ chạy. Không phải lần này. Không phải khi tôi đã biết suýt chút nữa sẽ không thể gặp lại cô.

Tôi từ từ lột bỏ y phục của cô. Lớp vải giống như một tờ giấy ướt trên bàn tay tôi. Làn da cô mịn màng như cẩm thạch nóng dưới ánh mặt trời. Các cơ bắp cuộn lại và căng lên bên dưới khi cô ưỡn lưng. Cơ thể cô giống như được tạo ra dành cho việc chuyển động, mô phỏng, và quấn lấy cơ thể tôi. Tôi vuốt các ngón tay dọc đường cong ở eo cô. Cô ép người vào tôi, rộn ràng trong từng hơi thở, hông ép chặt tôi xuống giường.

Đối với cô, có thể một tuần đã trôi qua, nhưng với tôi, chỉ vài phút trước, vài giây trước tôi còn quỳ trên nền thép lạnh được hâm nóng bởi máu của chính mình, đợi cho người ta chặt đầu. Đây là khoảnh khắc tôi tưởng mình sẽ không bao giờ có lại khi tôi đào mộ cho Eo bằng đôi bàn tay run rẩy của chính mình. Khoảnh khắc với một người phụ nữ mà tôi yêu và muốn có. Còn ý nghĩa gì khi sống sót trong thế giới lạnh lùng này nếu tôi chạy trốn khỏi hơi ấm duy nhất mà nó có thể cho tôi?

ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.