31
ĐẢO CHÍNH
“Cha bị bắt rồi,” cô vừa nói với tôi vừa vội vàng bước xuống từ cửa tàu bay của chiếc phi thuyền đang bốc khói. Cô được các vệ sĩ Đá Nham Thạch trong những bộ giáp chiến sứt sẹo hộ tống. Hơn chục Xám bước ra khỏi phi thuyền phía sau họ. Sun-hwa đến từ Mặt Trăng đi đầu. Họ là những thám cẩu đánh thuê, thẳng thừng và nguy hiểm. Những thợ săn của Chó Rừng. Sevro thận trọng nhìn họ.
Xung quanh chúng tôi, hàng trăm chiếc phi cơ Cánh Gãy và hơn chục tàu Con Hạc đã đáp xuống vịnh - nơi này đủ rộng để bao trọn Khu Sinh Hoạt Chung của Lykos và cả quận. Các Cam lớn tiếng chỉ thị cho đồng bọn, chuẩn bị kiểm tra hệ thống bảo trì trước cuộc đổ bộ xuống Sao Hỏa sắp xảy đến.
Tôi cùng phái đoàn của mình - Lorn, Sevro, Những Kẻ Gào Rú, Victra và Ragnar - nghênh đón Ngựa Hoang. Roque đã không đáp lại lời triệu tập của tôi. Tôi muốn chạy ào tới trước để ôm Ngựa Hoang, nhưng cô đang giận dữ. Nước dãi từ miệng văng ra. Những quầng thâm khoanh tròn đôi mắt giận dữ. Vẻ kiệt sức hằn trên khuôn mặt cô.
“Pliny đã tiến hành đảo chính. Hắn đã bắt anh trai em. Dì em đã chết, và các con của bà đã bị giết cùng sáu Pháp Quan. Hơn hai mươi đồng minh của cha em đã tuyên thệ trung thành trước chủ nhân mới. Và bọn em đã mất quyền kiểm soát hạm đội.”
Tôi hỏi Ngựa Hoang cô có bị thương không.
“Bị thương?” Cô cười khinh khỉnh trước hai chữ ấy. “Như thể nó quan trọng lắm vậy. Chúng đã giết người của em. Bọn em đã lén lút đến Viện Hàn Lâm, và ngay sau khi em phóng Tàu Đỉa của mình tới trạm không gian và các tàu huấn luyện, một hạm đội của Bellona đã xuất hiện từ phía sau một tiểu thiên thạch, phá hủy tất cả Tàu Đỉa của em. Mười nghìn người. Chết hết. Chúng không cần phải làm vậy. Chúng có đủ vũ khí để buộc bọn em phải đầu hàng. Nhưng chúng đã ra tay một cách tàn độc.”
“Nghe như Karnus,” tôi đoán.
Cô gật đầu. “Và Pliny. Chúng không dẫn hạm đội Bellona vào một cuộc rượt đuổi vòng quanh. Chúng đã tiến thẳng vào đường bay của em.”
“Tại sao Pliny không giết cô?” Sevro hỏi.
“Một gã như Pliny sẽ thèm tính hợp pháp,” Lorn nói bên cạnh tôi, gật đầu chào Ngựa Hoang. Nếu cô nghĩ sự hiện diện của ông ở đây là kỳ lạ thì cô cũng đã không để ý nghĩ đó bộc lộ. “Đó là bản chất của hắn. Hắn đã tìm đến cô từ trước, phải không?”
Ngựa Hoang nhìn ông thầy của tôi, cả hai đều lộ vẻ ghê tởm.
“Gã Phàm Phu ấy đã giam giữ tôi trên tàu khi hắn dẫn hạm đội bị chiếm đoạt của tôi tới Hildas. Giữa cuộc hành trình, hắn đã đến tìm tôi và cho tôi xem đoạn phim nổi ghi hình cuộc đột kích thất bại của cha tôi trên Ganymede.” Cô run lên trong giận dữ. “Và hắn nói mặc dù gia tộc của tôi đã sụp đổ, hắn không muốn phải nhìn thấy huyết thống của tôi lụi tàn. Hội Chủ và hắn đã có một thỏa thuận. Nếu hắn có thể mang lại hòa bình cho bà ta, thì bà ta sẽ cho hắn một địa vị, một danh phận và một phần thưởng do hắn tự chọn. Hắn hấp háy đôi hàng lông mi đẹp gái với tôi trong lúc những con tàu của cha tôi cháy rụi trên đoạn phim, và nói rằng hắn sẽ ly dị vợ, rồi cho tôi vinh dự được cưới hắn.”
Tôi không nói gì. Những Kẻ Gào Rú sôi lên bất bình.
“Vậy cô đã nói gì?” Victra hỏi.
Ngựa Hoang ngó lơ cô. “Hắn nói hắn vẫn luôn để mắt đến tôi.” Cô thọc tay vào túi quần, lôi ra một thứ gì đó, rồi ném xuống sàn. “Nên tôi đã lấy một mắt của hắn.”
Sevro cười khùng khục với Quái Điểu. Lorn buột ra một tiếng phản đối. Như thể ông có quyền phản đối sự hung bạo.
“Rất vui được gặp lại ông, Hiệp Sĩ Cuồng Nộ,” Ngựa Hoang nói. “Tôi rất tiếc khi ông bị kéo vào chuyện này. Nhưng giờ đây chúng tôi cần ông hơn bao giờ hết.”
“Ta bắt đầu thấy thế rồi.”
“Anh trai em đâu?” tôi hỏi Ngựa Hoang, rời ánh nhìn khỏi con mắt kia.
“Bị bắt rồi. Có nhiều thứ cần phải bàn về chuyện đó.” Cô liếc nhìn các Cam và Xám tại khoang chứa tàu bay. “Bàn riêng.”
“Dĩ nhiên. Chúng ta sẽ tiếp tục trong phòng chiến sự…” tôi toan nói.
“Giờ nào việc ấy, Darrow.” Vẻ quan ngại của một người ông trải ra trên khuôn mặt Lorn khi ông quay sang Ngựa Hoang. “Quý cô, cô đã trải qua một chặng đường gian nan. Có lẽ cô nên nghỉ ngơi và chúng ta có thể…”
Những Kẻ Gào Rú và tôi tránh xa khỏi Lorn.
“Nghỉ ngơi?” Ngựa Hoang lớn giọng. “Tại sao tôi phải cần nghỉ ngơi?”
“Là tôi nhầm,” Lorn lịch sự nói.
“Theodora,” tôi gọi. Bà bước lên phía trước. “Mang cà phê, thuốc và thức ăn đến phòng chiến sự. Cho mười người.” Tôi nhớ ra hai người của Nhà Telemanus. “Hai mươi người.”
Bà buột miệng cười. “Vâng, thưa chủ nhân.” Bà tránh sang một bên để gọi người của mình.
Ngựa Hoang hất hàm về phía chiếc tàu của mình. “Cứ để nó nằm đó thôi hả?”
“Chỉ huy!” Tôi gọi viên Cam điều hành khoang chứa tàu bay. Dầu mỡ vương trên bộ râu quai nón của hắn. Hắn thong dong bước tới, chùi hai bàn tay to bè lên bộ đồ lao động màu cam. “Ném con tàu đó ra ngoài qua lỗ thông khí.”
“Vẫn có thể tận dụng được nó,” tên Cam nói.
Tôi nhìn Ngựa Hoang. “Em đã trốn thoát hay chúng để em trốn thoát?”
“Em không biết. Anh trai em đã cứu em. Tàu của anh ta bị bắt khi giúp em trốn thoát.”
Chó Rừng quả là đầy những bất ngờ.
“Nếu có bom bên trong thì sao?” Sevro hỏi, nhìn chằm chằm vào con tàu với vẻ bồn chồn.
“Không phải bom đâu,” tôi nói.
“Pliny vẫn muốn có tôi, và hắn muốn có Darrow để dâng lên Hội Chủ. Nhưng quan họng hơn, hắn muốn có hạm đội của anh, Darrow. Khi không thấy nó xuất hiện ở Hildas, chắc chắn hắn đã nhận ra anh được cảnh báo hoặc anh đang đợi một mã hiệu mà hắn không biết.”
“Và hắn nghĩ nếu có người biết anh ở đâu, đó sẽ là em.”
“Nên lần theo dấu vết của em sẽ là cách để hắn tìm ra hạm đội này,” Ngựa Hoang nói.
Lorn hết nhìn Ngựa Hoang lại đến tôi. “Hai người đã trao đổi điều này khi nào?”
“Vừa mới đây,” Ngựa Hoang nói, bối rối trước câu hỏi của Lorn.
Sevro vỗ vào vai Lorn. “Đừng lo lắng. Không phải ông lẩm cẩm đâu. Chỉ tại họ quái gở thôi.”
Lorn nhìn chằm chằm vào bàn tay bẩn thỉu của Sevro. Chiếc găng tay hở ngón dính đầy khoai tây nghiền và xốt thịt màu nâu. Nụ cười tươi tắn của Sevro nhạt dần và cậu ngượng ngùng rụt tay lại.
Tôi quay lại với tên Cam. “Vứt nó ra ngoài lỗ thông khí. Nhanh lên.” Hắn có vẻ lưỡng lự. Không ngừng dúi chân xuống sàn. “Trừ phi ngươi có ý tưởng khác hay hơn?”
Hắn gãi đầu, tỏ vẻ lo lắng khi bị quá nhiều Hoàng Kim nhìn chằm chằm vào mình. Các thủy thủ làm việc trên boong tàu lén lút quan sát cuộc trò chuyện.
“Nói ngay,” Sevro gầm gừ.
“Được thôi, Tôi có thể ném nó ra ngoài, thưa chủ nhân. Hoặc, tôi có thể tìm ra máy quét và vật chất phát xạ, nếu chúng sử dụng loại đó. Chúng tôi có vài người khá sáng dạ ở đây. Có thể tìm ra chúng, và có thể gắn chúng vào tàu trinh sát tầm xa, dễ như bỡn. Sẽ tốt hơn nếu dẫn những con chó săn của Pliny đi sai đường, phải không?”
“Tên của ngươi là gì và ngươi đến từ đâu?” tôi hỏi.
“Chủ nhân… tôi…” Hắn chớp mắt liên hồi. “Tên tôi là Cyther. Đến từ Mặt Trăng. Có ba con gái. Vợ tôi làm ở Trung Tâm Phát Triển Tự Động, nên chúng tôi có…”
Tôi cắt lời hắn. “Làm việc này cho tốt rồi ta sẽ đưa họ tới Sao Hỏa và bổ nhiệm họ làm nhân viên của Thành Trì, Cyther. Ngươi có mười phút.”
“Vâng, thưa ngài!” Hắn phấn khởi quay sang người của mình.
Tôi dẫn Ngựa Hoang và phái đoàn của mình vào thang máy.
“Pliny nói hắn đã giết anh,” cô thì thầm trong lúc chúng tôi bước đi.
“Aja và một hạm đội Bellona đã đợi anh ở đó, đúng như chúng ta dự liệu.” Tôi nhếch mép cười với cô, rồi kéo thiết bị hiển thị dữ liệu của mình ra. “Orion, hãy nắm quyền chỉ huy hạm đội. Tôi muốn chúng ta thoát khỏi khu vực này trước khi có nhiều khách hơn nữa. Sevro, triệu tập Nhà Telemanus. Tớ muốn họ có mặt ở… Sevro?” Tôi nhìn quanh để tìm cậu. Cậu đang lởn vởn quanh con mắt của Pliny cách đó hai mươi mét. Chúng tôi quay lại nhìn cậu và cậu lê bước một cách ngượng ngùng.
“Tớ có thể…” Cậu chỉ vào nó.
“Sao?” Ngựa Hoang hỏi.
“Tớ có thể lấy nó chứ?”
Ngựa Hoang nheo mắt nhìn cậu. “Của cậu cả đấy.”
Cậu nhặt nó lên và nhét vào hốc mắt, toe toét cười vui sướng. Cậu chạy tới để đuổi kịp chúng tôi. “Hy vọng sẽ thu thập đủ cả đôi.”