Đứa Con Hoàng Kim

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

3

Image

MÁU VÀ NƯỚC TIỂU

Tám trăm ba mươi ba người tính cả đàn ông và phụ nữ. Tám trăm ba mươi ba sinh mạng cho một trò chơi. Ước gì tôi không biết số liệu thống kê. Tôi lặp lại con số ấy hết lần này tới lần khác khi ngồi trên ghế hành khách của con tàu giải cứu được cử đến để đưa tôi trở về Viện Hàn Lâm. Các phó quan của tôi ngồi đó, tránh nhìn vào mắt tôi. Đến cả Roque cũng để tôi yên.

Các trợ giáo đã vô hiệu hóa Ống Phóng của tôi trước khi tôi kịp phóng. Họ nói họ làm vậy để ngăn tôi phạm phải một sai lầm ngớ ngẩn. Sự thí mạng là một hành động nông nổi, ngu ngốc, và không xứng đáng với tư cách một Pháp Quan Hoàng Kim. Tôi nhìn họ chằm chằm vô cảm khi họ chất vấn tôi qua ảnh nổi.

Chúng tôi về đến Viện Hàn Lâm vào cuối ngày, tính theo chu kỳ thời gian con tàu của tôi. Đó là một cảng lớn bằng kim loại có hình vòm bên rìa một tiểu thiên thạch, xung quanh là các cảng dành cho chiến hạm và tàu khu trục. Hầu hết đã kín chỗ. Là nơi đóng đô của Viện Hàn Lâm và trung khu chỉ huy, nó là một trong những tổ ong của quân đội Hiệp Hội cho các trung giới ở Sao Hỏa, Sao Mộc và Sao Hải Vương, mặc dù nó cũng phục vụ các lực lượng không quân khác khi đường bay của chúng đưa chúng tới gần nơi này. Các đồng môn của tôi đã theo dõi cuộc chiến tại đây trong ký túc xá. Các hạm đội chính thức và các Sẹo Vô Song khác, những người đã tập trung ở đây để tiệc tùng và theo dõi những tuần cuối cùng của cuộc chiến, cũng vậy. Sẽ không ai trong số họ nhắc đến những mạng người đã phải trả cho chiến thắng của Karnus. Nhưng thất bại này sẽ làm trì hoãn sứ mệnh của tôi. Các Con Trai Của Ares có gián điệp. Họ có các tin tặc và gái điếm hạng sang để ăn trộm bí mật. Thứ họ không có là một hạm đội. Và họ sẽ vẫn không có.

Không ai chào đón tôi và các phó quan của tôi ở cảng.

Các Đỏ và Nâu đang hoắng cả lên trước mệnh lệnh của hai ả Tím và một Đồng, những người đang chuẩn bị cho chiến thắng của Karnus trong phòng chờ lớn. Các Lam và Bạc của Nhà Bellona đang trang hoàng những hành lang kim loại sâu hoắm. Gia huy đại bàng của gia tộc hắn phủ kín những bức tường. Họ đã chuẩn bị cánh hoa hồng trắng cho hắn. Cánh hồng đỏ chỉ được dành cho Lễ Khải Hoàn, những chiến thắng thực sự nơi máu của Hoàng Kim đã đổ xuống. Máu của tám trăm ba mươi ba Màu Hạ Cấp không được tính. Đó là việc của biên chép.

Các phó quan của tôi đã ngủ trên đường trở về doanh trại. Tôi thì không. Lúc này Tactus và Victra đang loạng choạng trước mặt tôi, bước đi trong im lặng như vẫn còn chìm trong giấc mộng. Mặc dù hai vai nặng trĩu, tôi vẫn không hề thiết tha gì ngủ nghê. Hối hận nằm sau cặp mắt đỏ ngầu của tôi. Nếu ngủ, tôi biết mình sẽ nhìn thấy khuôn mặt của những người mà tôi đã bỏ lại để chờ chết trong các hành lang của con tàu. Tôi biết mình sẽ nhìn thấy Eo. Tôi không thể đối diện với em ngày hôm nay.

Viện Hàn Lâm có mùi chất khử trùng và hoa. Những cánh hoa nằm trong thùng đặt ở một bên. Các đường ống phía trên tái chế hơi thở của chúng tôi và lọc không khí, tạo ra những tiếng vo ve đều đặn. Đèn huỳnh quang chiếu những tia sáng nhợt nhạt từ trần nhà xuống, như để nhắc chúng tôi rằng đây không phải là nơi dành cho trẻ ranh hay cho những mộng hão. Ánh sáng, cũng như đàn ông đàn bà ở đây, nghiệt ngã và băng lạnh.

Roque sóng bước đi bên cạnh tôi, mặc dù trông cậu ta như chết rồi. Tôi bảo cậu ta gắng ngủ đi một lát. Cậu ta xứng đáng được ngủ.

“Còn cậu xứng đáng được điều gì?” Roque hỏi. “Không phải một ngày đầy những hờn dỗi. Không phải một ngày tự trách mình. Trong số tất cả các Kỵ Binh, cậu đứng thứ hai. Hạng hai! Người anh em, tại sao không tự hào vì điều đó?”

“Không phải lúc này, Roque.”

“Thôi nào,” cậu ta tiếp tục. “Chiến thắng không phải thứ làm nên một người đàn ông. Mà chính là những thất bại. Cậu nghĩ tổ tiên của chúng ta chưa bao giờ thua hay sao? Cậu không cần phải giận dỗi hay bực tức vì nó và biến mình trở thành một câu chuyện Hy Lạp khuôn sáo. Dẹp cái thói ngông cuồng đi. Đây chỉ là một cuộc chơi mà thôi.”

“Cậu nghĩ tớ thèm bận tâm đến cuộc chơi khốn kiếp này sao?” tôi vặc lại cậu ấy. “Đã có bao nhiêu người phải chết?”

“Họ đã chọn cuộc sống phục vụ hạm đội. Họ đã biết trước những hiểm nguy và đã chết vì đại nghĩa.”

“Đại nghĩa gì?”

“Giữ cho Hiệp Hội hùng mạnh.”

Tôi nhìn Roque chằm chằm. Có lẽ nào cậu bạn của tôi, người bạn tử tế của tôi, lại có thể mù quáng đến thế? Những người ấy còn lựa chọn nào khác? Họ đã nhập ngũ theo luật định. Tôi lắc đầu. “Cậu chẳng hiểu gì hết, phải không?”

“Dĩ nhiên tớ hiểu. Cậu không bao giờ để bất kỳ ai đến gần. Không phải tớ. Không phải Sevro. Nhìn cách cậu đối xử với Ngựa Hoang thì biết. Cậu xua đuổi bạn bè như thể họ là kẻ thù.”

Giá như cậu ấy biết.

Tôi tìm đến khu vườn bỏ hoang. Nó nằm trên nóc Doanh Trại, một tiền sảnh rộng bằng kính, đất và cây xanh, được thiết kế như nơi ẩn dật cho các quân nhân đã chán ánh đèn huỳnh quang. Những khóm cây còi cọc lắc lư trong làn gió mô phỏng. Tôi cởi giày, tháo tất, và thở dài khi cỏ luồn giữa các ngón chân.

Đèn phía trên những ngọn cây tạo ra một mặt trời giả. Tôi nằm bên dưới chúng, rồi với một tiếng rên, tôi kéo mình đứng dậy đi về phía suối nước nóng nhỏ ở giữa đầm lầy. Những vết bầm tím hầu như đã nhạt, điểm lên cơ thể tôi như những cái hồ nhỏ hình tròn màu lam và tím với những đụn cát vàng viền quanh mép. Nước xoa dịu cơn đau nhức. Tôi gầy hơn đáng ra phải thế, nhưng săn chắc như những dây dương cầm. Nếu không bị gãy tay, tôi sẽ nói rằng mình đang khỏe mạnh hơn so với khi còn ở Học Viện. Chiến đấu bằng thịt lợn muối xông khói và trứng ở Viện Hàn Lâm tốt hơn nhiều so với những miếng thịt dê nửa sống nửa chín của cái chốn ấy.

Tôi tìm thấy một bông hồng tú cầu bên mép hồ. Nó sinh sôi ở nơi không có giọt nước nào chảy đến. Nó là loài hoa bản địa ở Sao Hỏa, giống như tôi, nên tôi không ngắt. Tôi đã chôn Eo ở một nơi như thế này. Chôn em ở khu rừng giả phía trên hầm mỏ Lykos, nơi tôi làm tình cùng em lần cuối. Ngày đó chúng tôi là những tạo vật khẳng khiu và trong sáng. Làm thế nào mà một cô gái mỏng manh như em có thể có được một linh hồn vĩ đại nhường ấy, có được một giấc mơ cao cả như tự do, khi bao nhiêu linh hồn mạnh mẽ khác đã cam chịu làm việc cực nhọc và cúi đầu vì sợ phải nhìn lên?

Tôi hét vào mặt Roque rằng tôi không quan tâm đến chiến bại. Nhưng tôi có, và một cảm giác tội lỗi dấy lên vì tôi lại bận tâm đến điều ấy khi đáng lẽ sinh mệnh của bấy nhiêu con người đã phải chiếm trọn nỗi khổ đau trong tôi. Nhưng trước ngày hôm nay, chiến thắng đã thống trị tâm trí tôi, vì với mỗi chiến thắng là tôi lại tiến gần hơn tới việc biến giấc mơ của Eo trở thành hiện thực. Giờ thì thất bại đã cướp điều đó khỏi tôi. Hôm nay tôi đã khiến em thất vọng.

Thiết bị hiển thị dữ liệu rung nhẹ trên tay như thể đọc được suy nghĩ của tôi. Augustus gọi. Tôi gỡ màn hình mỏng như sợi tóc ấy ra và nhắm mắt lại.

Lời lẽ của hắn vang vọng trong tâm trí tôi. “Ngay cả khi cậu thua, ngay cả khi cậu không thể giành chiến thắng cho bản thân, cũng đừng để một kẻ thuộc Nhà Bellona được chiến thắng. Thêm một hạm đội nằm dưới quyền chỉ huy của chúng sẽ làm lệch cán cân quyền lực.”

Đã quá muộn. Tôi nổi trên mặt nước, lúc tỉnh lúc mơ, cho đến khi các ngón tay đã nhăn nheo và tôi bắt đầu cảm thấy buồn chán. Tôi sinh ra không phải để dành cho những khoảnh khắc yên ả này. Tôi kéo mình ra khỏi hồ nước để mặc quần áo. Tôi không thể để Augustus đợi quá lâu. Đã đến lúc đối mặt với con sư tử già. Rồi có lẽ đi ngủ. Tôi sẽ phải đứng và chứng kiến Lễ Chiến Thắng khốn kiếp dành cho Karnus, nhưng sau đó tôi sẽ rời xa khỏi cái chốn ô trọc này, quay về Sao Hỏa, và có lẽ là về với Ngựa Hoang.

Nhưng khi quay người rời khỏi hồ, tôi thấy quần áo của mình đã biến mất, Kiếm Lười Mềm cũng vậy.

Rồi tôi cảm nhận thấy sự có mặt chúng.

Tôi nghe tiếng những đôi ủng quân đội ở phía sau. Chúng thở lớn vì phấn khích. Chúng có bốn tên, tôi đoán vậy. Tôi nhặt một hòn đá dưới đất. Không. Tôi quay người và thấy bảy tên đang đứng chắn lối ra vào duy nhất của khu vườn. Tất cả đều là Hoàng Kim Nhà Bellona. Tất cả đều là những kẻ tử thù của tôi.

Karnus đến cùng người Nhà Bellona, vừa bước xuống từ con tàu của hắn. Mặt hắn cũng phờ phạc như tôi, hai vai hắn rộng gấp rưỡi vai tôi. Hắn đứng sừng sững trước mặt tôi - một Đá Nham Thạch về mọi mặt, ngoại trừ gia thế và đầu óc. Miệng hắn cười với vẻ thông thái kỳ lạ. Hắn đưa tay vuốt cái cằm chẻ, hai cẳng tay cơ bắp như được tạc từ gỗ trơn bóng. Có điều gì đó thật đáng sợ khi đứng trước mặt một kẻ đô con đến nỗi ta có thể cảm thấy những chấn rung từ giọng nói của hắn trong xương tủy.

“Có vẻ như chúng ta đã bắt được con sư tử của Nhà Augustus rồi. Chào Thần Chết.”

Goliath,” tôi lẩm bẩm, gọi biệt danh của hắn.

Goliath Kẻ Hủy Diệt. Goliath Kẻ Giết Con. Goliath Hung Tàn. Ngựa Hoang nói đã có lần hắn bẻ gãy xương sống của một Hoàng Kim danh giá sinh ra ở Mặt Trăng sau khi thằng oắt hư hỏng ấy hắt ly đồ uống vào mặt hắn trong một hộp đêm ở Pearl. Mẹ hắn đã phải hối lộ viên Thẩm Phán để hắn được tại ngoại với một mức tiền bảo lãnh.

Danh sách các mức phạt mà hắn phải trả cho tội giết người còn dài hơn cánh tay tôi. Những tên Xám, các ả Hồng, thậm chí cả một Tím. Nhưng thanh danh thực sự của hắn có từ việc giết chết Claudius au Augustus, đứa con yêu quý và là kẻ thừa kế của Đại Thống Đốc. Anh của Ngựa Hoang.

Anh em họ của Karnus lượn lờ xung quanh hắn. Tất cả đều là người Nhà Bellona. Tất cả đều sinh ra dưới gia huy con đại bàng tung cánh màu lam và bạc ấy. Anh chị em ruột và anh chị em họ của Cassius. Tóc chúng quăn và dày, mặt tuyệt đẹp. Ảnh hưởng của chúng lan rộng khắp Hiệp Hội. Cũng như danh tiếng quân đội của chúng.

Một tên trong số chúng già hơn tôi rất nhiều, lùn hơn nhưng vạm vỡ hơn, như một gốc cây với những tảng rêu vàng phủ khắp đầu. Hắn đang ở tuổi ba mươi. Kellan, giờ thì tôi đã nhớ tên hắn. Một Công Sứ, một Hiệp Sĩ của Hiệp Hội. Và hắn đã đến đây cùng với những người anh em vì tôi. vẻ ngạo mạn tứa ra từ khắp người hắn. Hắn giả đò ngáp vì phải chơi trò học sinh đánh lộn giữa sân trường này.

Nỗi sợ rền vang trong ngực tôi.

Tôi cảm thấy khó thở. Nhưng tôi vẫn cười, các ngón tay lướt nhanh trên nút liên lạc của thiết bị hiển thị dữ liệu sau lưng.

“Bảy Bellona,” tôi cười khẩy. “Mày cần đến bảy người để làm gì vậy, Karnus?”

“Mày đã dùng bảy chiến hạm để chống lại một con tàu của tao,” Karnus nói. “Tao đến để tiếp tục cuộc chơi của chúng ta.” Hắn nghiêng đầu. “Mày nghĩ tàu của mày chết tức là xong rồi sao?”

“Cuộc chơi đã kết thúc,” tôi nói. “Mày đã thắng.”

“Thật sao, Thần Chết?” Karnus hỏi.

“Với cái giá là sinh mạng của tám trăm ba mươi ba người.”

“Nỉ non vì đã thua hả?” Cagney hỏi. Cô ả là kẻ nhỏ nhất trong số chúng, một Kỵ Binh hai mươi mấy tuổi gì đó, cháu của cha Karnus. Ả chính là kẻ đang mân mê thanh Kiếm Lưỡi Mềm mà Ngựa Hoang đã tặng cho tôi. Ả quất nó vun vút trong không khí. “Tao nghĩ tao sẽ giữ lại thanh kiếm này. Tao thậm chí chưa từng thấy mày sử dụng nó bao giờ. Không phải tao chỉ trích gì. Kiếm Lưỡi Mềm đòi hỏi sự khéo léo. Tao sợ nó sẽ rất nguy hiểm đối với một kẻ không được dạy dỗ đến nơi đến chốn.”

“Đi mà đâm vào đít thằng anh họ của mày ấy,” tôi châm chọc. “Hẳn đó là lý do tại sao lũ rác rưởi tóc quăn chúng mày trông lại giống nhau đến vậy.”

“Chúng ta buộc phải nghe hắn sủa bậy sao, Karnus?” Cagney ỉ ôi.

“Tao đã dạy Julian câu cá, Thần Chết ạ,” tên Công Sứ Kellan đột nhiên nói. “Khi còn nhỏ, nó không thích điều ấy, vì nó nghĩ làm vậy sẽ khiến lũ cá bị đau. Nó nghĩ đó là một việc làm độc ác. Đó là thằng bé mà chủ nhân của mày đã sai mày sát hại. Hắn ta độc ác đến nhường ấy. Vậy mày cảm thấy mình lớn lao nhường nào? Mày nghĩ mình can đảm nhường nào?”

“Lúc đó tôi không muốn giết cậu ấy.”

“Ô, nhưng bọn tao lại muốn giết mày,” Karnus gầm lên. Hắn gật đầu với các anh em của mình. Hai tên trong đám Bellona bẻ cành cây ném cho đồng bọn. Chúng có Kiếm Lưỡi Mềm, nhưng rõ ràng chúng muốn được từ từ thưởng thức.

“Nếu bọn mày giết tao, sẽ có hậu quả,” tôi nói, và chạm vào thiết bị hiển thị dữ liệu sau lưng. “Đây không phải một cuộc đấu tay đôi được phê chuẩn, và tao là một Sẹo Vô Song. Tao được bảo vệ bởi Hiệp Uớc. Đây sẽ là một vụ mưu sát. Các Hiệp Sĩ Olympic sẽ săn đuổi mày. Sẽ xét xử mày. Và sẽ tử hình mày.”

“Ai nói gì đến mưu sát?” Karnus nói.

“Mày thuộc về Cassius,” Cagney nói. Bộ mặt cáo của ả nở ra một nụ cười.

“Hiện tại mày được Augustus bảo hộ,” Karnus nói. “Là đứa trẻ được chọn của hắn. Giết mày đồng nghĩa với chiến tranh. Nhưng không ai bận tâm gây chiến chỉ vì một cuộc ẩu đả.”

Cagney không dồn lực vào chân trái. Chấn thương đầu gối. Anh họ của ả dồn lực vào các gót chân. Khiếp đảm vì tôi. Gã Karnus đô con sấn sổ tiến về phía trước, có nghĩa hắn không thèm bận tâm tới những thương tổn tôi có thể gây ra cho hắn. Kellan mỉm cười và đứng một cách thoải mái. Tôi ghét những gã như vậy. Rất khó để phán đoán. Tôi tính toán cơ hội của mình, rồi nhớ ra cánh tay bị gãy, những dải xương sườn bị thương, và con mắt bị bầm giập, chúng giảm cơ hội của tôi xuống còn một nửa.

Tôi sợ. Chúng không thể giết tôi, tôi không thể giết chúng. Không phải ở đây. Không phải lúc này. Tất cả chúng tôi đều biết cuộc vờn bắt này sẽ kết thúc như thế nào. Nhưng chúng tôi vẫn cứ vờn bắt.

Karnus búng tay và chúng hối hả xông vào tôi cùng một lúc. Tôi ném hòn đá vào mặt Cagney. Ả gục xuống. Tôi xông vào Karnus, tru lên như một con sói điên, né đòn đầu tiên của hắn, và dồn dập đánh vào trung khu thần kinh của hắn, thụi cùi chỏ vào bắp tay phải của hắn, cắt đứt các cơ. Hắn ngã nhào ra sau, tôi xáp lại gần, dùng thân thể đồ sộ của hắn chắn giữa những kẻ khác và gậy của chúng. Tôi giật cây gậy khỏi tay một kẻ trong đám Bellona, đốn gục ả bằng một cú thúc cùi chỏ vào thái dương. Rồi tôi quay lại, vung gậy đập vào mặt Karnus. Nhưng nó bị chặn lại. Có thứ gì đó đập vào gáy tôi. Gỗ gãy nát ra. Những mảnh vỡ găm vào da dầu. Tôi không loạng choạng. Cho tới khi Karnus dùng cùi chỏ thụi mạnh vào mặt tôi đến nỗi một cái răng rơi ra.

Chúng không đợi đến lượt để xông vào từng tên. Chúng vây tôi và tẩn cho tôi nhừ tử bằng sự hữu hiệu của môn võ chết người của chúng, kravat. Chúng nhắm vào các dây thần kinh, vào nội tạng. Tôi gắng đứng vững, đánh lại một vài kẻ trong đám xông tới. Nhưng tôi không trụ được lâu. Kẻ nào đó lấy gậy đập vào người tôi, thụi vào xương sườn. Tôi đổ nhào như một cây nến bị chảy và Karnus đá vào đầu tôi.

Tôi cắn phải lưỡi.

Cảm giác nong nóng tràn ngập trong miệng tôi.

Mặt đất là thứ mềm mại nhất mà tôi cảm thấy.

Nghẹt thở trong vị mặn của muối.

Máu và không khí hộc ra từ miệng tôi khi Karnus đá vào bụng tôi, rồi cổ họng tôi. Hắn cười phá lên. “Như lời Lom au Arcos đã nói, thay vì đả thương một người đàn ông, tốt hơn là hãy giết chết niềm kiêu hãnh của hắn.”

Tôi hổn hển thở òng ọc.

Cagney thế chỗ Karnus, ngồi lên ngực tôi, ghì đầu gối xuống cánh tay tôi. Tôi khó nhọc thở. Ả cười vào mặt tôi và nhìn xuống đường chân tóc của tôi, môi hé ra đầy vẻ phấn khích khi được thống trị một người khác. Ả túm tóc tôi. Hơi thở nóng hổi của ả có mùi bạc hà. “Để xem chúng ta có gì ở đây nào?” ả hỏi, kéo thiết bị hiển thị dữ liệu ra khỏi vị trí trên tay tôi. “Khốn kiếp. Hắn đã gọi cho lũ Augustus. Tôi sẽ không đánh với con khốn Julii mà không mặc áo giáp đâu.”

“Vậy thì đừng lãng phí thời gian nữa,” Karnus gầm lên. “Làm đi.”

“Suỵt,” ả thì thầm khi tôi tìm cách mở miệng nói, mân mê con dao quanh miệng tôi, đẩy nó vào trong cho đến khi kim loại giòn gõ lách tách vào răng tôi. “Vậy có phải ngoan không.”

Cô ả cưa tóc tôi một cách thô bạo.

“Ngoan ngoãn và im lặng nào. Thần Chết ngoan. Ngoan lắm.”

Máu châm đốt hai mắt của tôi khi Karnus đẩy Cagney ra khỏi ngực tôi, chộp lấy tôi và nhấc bổng lên bằng tay trái. Hắn gập tay phải lại, chửi rủa vì bắp tay bị thương. Hắn không thể kéo nó về phía sau để tung một cú đấm, nên thay vào đó hắn nhe răng cười với tôi và húc đầu vào ngay xương ức tôi. Thế giới chao đảo. Có tiếng kêu răng rắc. Như tiếng những cành củi con giữa ngọn lửa. Tôi thở khò khè sùi bọt mép, không còn như tiếng người. Karnus húc đầu vào tôi một lần nữa rồi ném thân thể đau nhức của tôi xuống mặt đất.

Tôi cảm thấy hơi ấm bắn khắp người và mùi nước tiểu tràn qua hai lỗ mũi. Chúng cười rộ lên và Karnus thở vào tai tôi.

“Mẹ tao có lời nhắn nhủ đến mày: một thằng ăn mày không thể nào trở thành hoàng tử. Cứ mỗi khi mày nhìn vào gương, hãy nhớ lại những gì bọn tao đã làm với mày. Hãy nhớ mày có thể tiếp tục hít thở là vì bọn tao đã cho phép mày làm vậy. Hãy nhớ một ngày nào đó quả tim mày sẽ nằm trên bàn của bọn tao. Cứ vùng lên, rồi nằm sâu dưới bùn.”

ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.