Đứa Con Hoàng Kim

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

6

Image

ICARUS[1]

Chúng tôi hạ cánh gần Thành Trì. Một con gió ô uế, nhớp nháp bẻ cong những ngọn cây cao chót vót gần nơi hạ cánh. Mồ hôi nhanh chóng túa ra dọc cái cổ áo cao của tôi. Chưa gì tôi đã không thích cái nơi xấu xí này. Mặc dù chúng tôi hạ cánh ở đây, trên khu đất của Thành Trì, vốn cách xa các thành phố gần nhất và được vây quanh bởi những rừng cây và các hồ nước, không khí ở Mặt Trăng vẫn như thọc vào phổi khiến người ta phát ốm.

Ở phía đường chân trời, ngay sau những ngọn tháp hình chóp có mấu nhọn của khu Tây Thành Trì, Trái Đất lơ lửng, căng phồng và xanh màu biển, nhắc tôi nhớ rằng mình đang ở rất xa nhà. Trọng lực ở đây thấp hơn Sao Hỏa, chỉ bằng một phần sáu của Trái Đất, nó khiến tôi cảm thấy không ổn định và lóng ngóng. Dường như tôi trôi bồng bềnh mỗi khi bước đi. Và mặc dù sự phối hợp nhanh chóng quay trở lại, tôi vẫn có cảm giác cơ thể mình lâng lâng và sợ bị giam giữ một cách kỳ lạ.

Một chiến hạm khác hạ cánh ở phía Bắc.

“Có vẻ như là chiến hạm bạc nhà Bellona,” Roque nói khẽ, nheo mắt trước hoàng hôn.

Tôi cười khùng khục.

Cậu ấy quay lại nhìn tôi. “Sao vậy?”

“Chỉ đang tưởng tượng có được một quả Tên Lửa Xung ngay lúc này thôi.”

“Hừm, cậu… đáng yêu đấy.” Roque tiến lên phía trước. Tôi đi theo, mắt nấn ná nhìn chiếc chiến hạm. “Tớ thích hoàng hôn ở Mặt Trăng. Như thể chúng ta đang ở trong thế giới của Homer. Bầu trời có màu đỏ đồng mới nung nóng rực.”

Phía trên, cùng sự rút lui chậm rãi của mặt trời, bầu trời xa lạ đang chảy vào màn đêm. Suốt hai tuần, ánh nắng sẽ biến mất khỏi khu vực này ở mặt trăng. Hai tuần của màn đêm. Những chiếc du thuyền sang trọng đang lướt qua thời khắc kết thúc một ngày kỳ lạ này, trong lúc những chiếc phi cơ Cánh Gãy nhanh nhẹn được phi công Lam điều khiển bay vút qua khi đang đi tuần như cây gậy được gắn từ các mảnh gỗ mun vỡ vụn.

Trọng lực chỉ bằng một phần sáu cho phép những kẻ sinh ra ở Mặt Trăng này xây dựng theo sở nguyện của chúng. Và chúng mặc sức xây dựng. Bên trên mặt đất của Thành Trì, đường chân trời được che chắn bởi những tòa nhà và đô thị. Ống Gió thổi khắp noi để người dân có thể đẩy mình trong không khí một cách dễ dàng. Hệ thống ống kéo dài giữa các tòa cao ốc như những dây thường xuân, kết nối thiên đàng với địa ngục của các Quận Hạ Cấp. Dọc theo những đường ống ấy, hàng nghìn người bò nhung nhúc như những con kiến trên các rặng cây leo, trong lúc tàu tuần tra Xám bay vù vù xung quanh những đường phố lớn.

Nhà Augustus được cấp cho một biệt thự ẩn mình giữa ba mươi mẫu thông trên khu đất của Thành Trì. Nó là một nơi đẹp đẽ bên cạnh những nơi đẹp đẽ khác ở chốn trang nghiêm này. Có các vườn tược, những con đường mòn, những đài phun nước được chạm trổ với những đứa bé có cánh bằng đá. Tất cả những thứ phù phiếm ấy.

“Muốn làm một hiệp kravat không?” tôi hỏi Roque, hất hàm về phía khu vực luyện tập bên cạnh biệt thự. “Tâm trí tớ lạc trôi đi đâu rồi ấy.”

“Tớ không thể.” Roque cau mày, đứng tránh khỏi đường đi của các Kỵ Binh đồng trang lứa với chúng tôi và người hầu của họ, những người đang nối đuôi đi vào biệt thự. “Tớ phải tham dự hội thảo về chủ nghĩa tư bản ở Kỷ Trị Vì.”

“Nếu cậu muốn đánh một giấc, tớ chắc trong biệt thự họ có giường mà.”

“Cậu đang đùa hả? Regulus ag Sun là diễn giả chính đấy.”

Tôi huýt sáo. “Kẻ Giảo Hoạt ư? Vậy cậu sẽ học được cách tạo ra kim cương từ đá sỏi hả? Cậu đã nghe tin đồn ông ta sở hữu khế ước với hai Hiệp Sĩ Olympic rồi chứ?”

“Đó không phải là tin đồn. Ít nhất không phải theo quan điểm của mẹ tớ. Điều này khiến tớ nhớ lại những gì Augustus đã nói với Hội Chủ ở lễ nhậm chức của bà ta. ‘Một người đàn ông không bao giờ là quá trẻ để giết người, không bao giờ là quá thông thái, không bao giờ quá mạnh mẽ, nhưng hắn ta chắc chắn có thể là quá giàu’.”

“Arcos đã nói điều đó.”

“Không, tớ chắc chắn là Augustus.”

Tôi lắc đầu. “Kiểm tra lại tư liệu của cậu đi, người anh em. Lorn au Arcos đã nói điều đó, và Hội Chủ đã quay lại để trả lời, ‘Ông quên rồi, Hiệp Sĩ Cuồng Nộ, tôi là phụ nữ’.”

Arcos không khác gì một huyền thoại, ít nhất là đối với thế hệ của tôi. Ông đã là Kiếm Thần của Sao Hỏa và là Hiệp Sĩ Cuồng Nộ hơn sáu mươi năm và giờ lui về ẩn dật. Nhiều Hiệp Sĩ Vô Song khắp Hiệp Hội đã đề nghị sẽ sang nhượng các vệ tinh cho ông nếu ông bằng lòng dạy họ một tuần môn võ kravat của mình, Dáng Liễu. Ông là người đã gửi cho tôi chiếc Nhẫn Dao mà tôi dùng để giết Apollo rồi sau đó đề nghị sẽ dành cho tôi một chỗ trong gia tộc của ông. Khi ấy tôi đã từ chối lời đề nghị đó, chọn Augustus thay vì chọn ông.

“Ông quên rồi, tôi là phụ nữ,” Roque lặp lại. Cậu ta coi trọng những câu chuyện này của đế quốc mình cũng như tôi coi trọng những câu chuyện về Tử Thần và Cửu Nguyên. “Khi tớ quay trở về, nói chuyện với nhau nhé. Không phải chuyện phiếm như mọi lần đâu.”

“Ý cậu là cậu sẽ không rền rĩ về những mối tình đơn phương thời thơ ấu, uống quá chén, nhả thơ về nét cười của Quinn và vẻ đẹp những ngôi mộ của người Etruria trước khi lăn ra ngủ hả?” tôi hỏi.

Hai má Roque ửng đỏ, nhưng cậu ta đặt một tay lên ngực trái. “Thề danh dự.”

“Vậy thì nhớ mang theo một chai rượu đắt phát rồ, rồi chúng ta sẽ cùng trò chuyện.”

“Tớ sẽ mang theo ba chai.”

Tôi nhìn cậu ta rời đi, mắt lạnh hơn cả nụ cười của tôi.

Một vài Kỵ Binh khác tham dự hội thảo cùng Roque. Số còn lại ngồi thư giãn trong lúc các đội an ninh Xám của Augustus kiểm tra khu đất. Các vệ sĩ Đá Nham Thạch theo đuôi các Hoàng Kim như hình với bóng. Đám Hồng lả lướt đi vào biệt thự thành một dòng chảy không ngừng, họ được các thành viên gia tộc của Đại Thống Đốc gọi đến từ Khu Vườn của Thành Trì, những kẻ đang cảm thấy buồn tẻ vì chuyến du hành và muốn tìm chút hoan lạc.

Một người phục vụ Hồng của Thành Trì dẫn tôi vào phòng. Tôi bật cười khi đến nơi. “Hình như có nhầm lẫn rồi,” tôi nói, nhìn quanh căn phòng nhỏ với nhà vệ sinh và tủ quần áo liền kề. “Tôi không phải cái chổi.”

“Tôi không hiểu…”

“Ngài ấy không phải là một cây chổi, nên sẽ không thể nào vừa với cái tủ để đồ này,” Theodora đứng ở ngưỡng cửa phía sau chúng tôi lên tiếng. “Cái xó này không xứng với chức vị của ngài ấy.” Bà nhìn quanh, cái mũi xinh xắn hít ngửi một cách khinh khỉnh. “Cái xó này thậm chí còn không đáng gọi là tủ đồ nếu so với tủ để đồ của tôi ở Sao Hỏa.”

“Đây là Thành Trì. Không phải Sao Hỏa.” Cặp mắt hồng của người phục vụ nhìn dò xét những nếp nhăn trên khuôn mặt già nua của Theodora. “Không có phòng cho những thứ vô dụng.”

Theodora mỉm cười duyên dáng và chỉ tay vào cây thạch anh hồng găm trên ngực người đàn ông. “Thật vậy sao? Đó có phải là cây dương đen của Vườn Dryope?”

“Tôi đoán đây là lần đầu tiên bà nhìn thấy nó,” hắn nói với vẻ hợm hĩnh rồi quay sang tôi. “Tôi không biết các ngài nuôi dạy Hồng như thế nào ở các Khu Vườn trên Sao Hỏa, thưa chủ nhân, nhưng trên Mặt Trăng, nô tì của ngài nên làm hết sức mình để trông có vẻ ít kiểu cách hơn.”

“Dĩ nhiên. Tôi mới thô lỗ làm sao,” Theodora xin lỗi. “Tôi chỉ nghĩ chắc hẳn cậu biết Tổng Quản Carena.”

Tên phục vụ ngập ngừng. “Tổng Quản Carena…”

“Chúng tôi lớn lên cùng nhau ở Khu Vườn. Hãy nói với bà ấy rằng Theodora gửi lời chào và sẽ gọi cho bà ấy khi có thời gian.”

“Bà là một Hoa Hồng.” Mặt hắn trắng bệch không còn một giọt máu.

Từng là. Cánh hoa nào mà chẳng héo tàn. Ô, nhưng hãy cho tôi biết tên cậu. Tôi rất muốn gửi lời khen tới bà ấy vì sự tiếp đãi của cậu.”

Hắn lẩm bẩm điều gì đó không thể nghe thấy rồi cáo biệt, cúi cầu với Theodora còn thấp hơn với tôi.

“Làm vậy có vui không?” tôi hỏi.

“Dãn gân dãn cốt một chút lúc nào cũng dễ chịu. Ngay cả khi tất cả những thứ khác đang bắt đầu rũ xuống dần.”

“Có vẻ sự nghiệp của bà bắt đầu chính tại nơi sự nghiệp của tôi kết thúc.” Tôi cười ảm đạm rồi bước tới gần chiếc Màn Hiển Thị đang đặt bên cạnh giường.

“Tôi sẽ không bao giờ làm vậy,” bà nói.

Tôi cắn môi dưới, đó là cách chúng tôi ra hiệu cho nhau rằng đang có thiết bị theo dõi.

“Dĩ nhiên rồi. Nhưng Mạng Nổi không phải là… chỗ ngài muốn có mặt vào lúc này.”

“Họ đang nói gì về tôi?”

“Họ đang thắc mắc khi nào ngài sẽ bị chôn.”

Tôi không kịp trả lời vì có tiếng gõ cửa.

“Thưa chủ nhân, quý cô Julii cho gọi ngài.”

Tôi đi theo tên Hồng của Victra tới ban công riêng trong phòng cô ta. Có vẻ như chỉ riêng bồn tắm của cô ta cũng đã rộng hơn giường của tôi.

“Thật bất công,” một giọng nói thốt lên từ phía sau thân cây oải hương trắng ngà. Tôi quay người lại thì thấy Victra đang đùa giỡn với những cái gai của một cây bụi. “Cậu đang bị vứt bỏ như một tên tay sai Xám.”

“Cô bận tâm đến sự công bằng từ khi nào vậy, Victra?”

“Lúc nào cậu cũng phải châm chọc tôi như vậy sao?” cô ta hỏi. “Lại đây ngồi đi.” Thậm chí khi đã có những vết sẹo để phân biệt cô ta với em gái, thì dáng người cao ráo và khuôn mặt sáng sủa ấy vẫn không thể lẫn vào đâu được. Cô ta đang ngồi hút một loại thuốc thời thượng có mùi như hoàng hôn trên cánh rừng gỗ. Cô ta xương xẩu hơn Antonia, cao hơn, và có vẻ đã được nấu chảy rồi đúc thành hình người, như một mũi giáo được đẽo thành góc cạnh. Mắt cô ta lóe lên vẻ khó chịu. “Tôi không phải kẻ thù của cậu, Darrow.”

“Vậy cô là gì? Bè bạn chăng?”

“Một người ở địa vị của cậu có thể sẽ cần đến bè bạn, chẳng phải sao?”

“Tôi chẳng thà có một tá các vệ sĩ Ô Danh.”

“Ai mà có tiền thuê chúng chứ?” Cô ta bật cười.

“Cô có.”

“Họ không thể bảo vệ cậu khỏi chính mình.”

“Tôi lo lắng vì những thanh Kiếm Lưỡi Mềm của Nhà Bellona hơn.”

“Lo lắng? Đó có phải là thứ mà tôi đã nhìn thấy trên khuôn mặt cậu khi chúng ta hạ cánh?” Cô ta để một tiếng thở dài vui vẻ thoát ra từ đôi môi. “Thật kỳ lạ. Tôi tưởng đó là sự khiếp sợ cơ đấy. Nỗi kinh hoàng. Tất cả những cảm giác bất an thực sự. Vì cậu biết mặt trăng này sẽ là mồ chôn cậu.”

“Tôi tưởng chúng ta không châm chọc nhau nữa chứ,” tôi nói.

“Cậu nói đúng. Chỉ là tôi thấy cậu rất lạ. Hay ít nhất tôi thấy cách chọn bạn của cậu rất lạ.” Victra lại gần, ngồi xuống đối diện với tôi trên thành của đài phun nước. Gót giày của cô ta cọ lên những hòn đá lâu năm. “Cậu luôn giữ khoảng cách với tôi trong khi lại để Tactus và Roque lại gần. Tôi có thể hiểu trường hợp của Roque, mặc dù cậu ta èo uột chẳng khác gì bơ sữa. Nhưng còn Tactus? Làm thế chẳng khác gì vờn một con rắn hổ lục mà hy vọng mình sẽ không bị đớp. Có phải vì hắn từng là người của cậu ở Học Viện nên cậu nghĩ hắn là bạn cậu?”

“Bạn?” Tôi bật cười trước ý nghĩ ấy. “Sau khi Tactus kể cho tôi nghe chuyện hồi bé mấy ông anh trai đập gãy chiếc violin yêu thích của anh ta, tôi đã sai Theodora mua chiếc violin do gia tộc Stradivari chế tác từ trung tâm đấu giá của Kẻ Giảo Hoạt bằng một nửa số tiền trong tài khoản của tôi. Tactus không thèm cảm ơn tôi một lời. Như thể tôi đã đưa cho anh ta một cục đá. Anh ta hỏi chiếc violin đó để làm gì. Tôi đã nói, ‘Để anh chơi.’ Anh ta hỏi tại sao. ‘Vì chúng ta là bạn.’ Anh ta nhìn xuống nó một lần nữa rồi bỏ đi. Hai tuần sau, tôi phát hiện ra anh ta đã bán nó đi và dùng tiền ấy chơi các ả Hồng và chất kích thích. Anh ta không phải bạn tôi.”

“Các anh của Tactus đã khiến hắn trở nên như vậy,” cô ta ghi nhận, ngần ngại như thể miễn cưỡng lắm mới chia sẻ thông tin với tôi. “Cậu nghĩ đã bao giờ Tactus nhận được bất cứ thứ gì từ người khác mà không phải đền đáp hay chưa? Cậu khiến anh ta cảm thấy không thoải mái.”

“Cô nghĩ tại sao tôi lại cảnh giác với cô như vậy?” tôi nhoài người lại gần hơn. “Vì luôn muốn một thứ gì đó, Victra. Hệt như em gái cô.”

“À, hẳn là Antonia. Nó luôn phá hỏng mọi thứ. Kể từ khi con sói cái ấy xé bụng mẹ tôi chui ra và trộm lấy áo quần con người. Rất may tôi được sinh ra trước, bằng không rất có thể nó sẽ bóp cổ tôi đến chết khi tôi đang nằm trong cũi. Và dù sao thì nó cũng chỉ là em gái cùng mẹ khác cha của tôi. Mẹ tôi chưa bao giờ mặn mà gì với chế độ một vợ một chồng. Cậu biết không, Antonia thậm chí còn lấy họ Severus thay vì Julii chỉ để chọc tức mẹ tôi. Con nhãi ranh thích gây gổ. Và tôi phải gánh cả phần trách nhiệm đạo đức của nó. Thật lố bịch.”

Victra mân mê những chiếc nhẫn ngọc bích trên các ngón tay của mình. Tôi thấy chúng kỳ quặc, trái ngược với khuôn mặt mộc đầy sẹo như người Sparta của cô. Nhưng Victra vốn luôn là người đàn bà đầy mâu thuẫn.

“Tại sao cô nói chuyện với tôi, Victra? Tôi không thể làm được gì cho cô. Tôi không có địa vị. Không có quân đội. Không có tiền. Và cũng không có danh tiếng. Tất cả những thứ cô coi trọng.”

“Ô… Tôi coi trọng cả những thứ khác nữa, cưng ạ. Nhưng cậu có danh tiếng đấy chứ. Pliny đã đảm bảo điều đó.”

“Vậy là quả thực hắn giữ một phần vai trò trong những chuyện tầm phào ấy. Thế mà tôi cứ tưởng Tactus chỉ nói suông.”

“Một phần? Darrow, hắn đã gây chiến với cậu kể từ thời khắc cậu quỳ gối trước mặt Augustus.” Cô ta bật cười. “Thậm chí là trước cả khi đó. Hắn đã gièm pha với Augustus hãy giết quách cậu đi, hoặc ít nhất là xét xử cậu vì đã giết Apollo. Cậu không biết sao?” Cô ta lắc đầu trước cái nhìn chằm chằm trống rỗng của tôi. “Đến giờ mà cậu mới biết điều này chứng tỏ cậu đã thiếu chuẩn bị tới mức nào để dự cuộc chơi của hắn. Và vì thế, cậu sẽ bị xơi tái. Đó là lý do vì sao tôi phải nói chuyện với cậu. Tôi muốn cậu tìm một con đường khác thay vì ở đó mà hờn dỗi trước tình cảnh nhục nhã của mình. Bằng không, Cassius au Bellona sẽ đến và sẽ cầm dao xọc vào chỗ này…” Ngón tay có móng dài của cô ta vuốt ve ngực tôi, vẽ hình trái tim. “… và dâng lên mẹ hắn bữa ăn ra hồn đầu tiên trong nhiều năm trời.”

“Vậy cô có đề nghị gì?”

“Thôi làm con chuột nhắt ươn hèn đi.” Cô ta mỉm cười và chìa ra một thiết bị lưu trữ dữ liệu nhỏ. Bất đắc dĩ, tôi cầm lấy mép của thanh kim loại mỏng, nhưng cô ta ghì lấy, kéo tôi lại gần mép đài phun nước, giữa hai chân cô ta. Môi cô ta rời ra, lười đùa quanh môi trên, cặp mắt đảo khắp khuôn mặt tôi, rồi dừng lại ở cặp mắt tôi, tìm cách tán tỉnh. Nhưng không có gì ở đó dành cho cô ta. Thở dài một tiếng như mèo, cô ta buông thiết bị lưu trữ ra. Tôi chạy nó trên thiết bị hiển thị của mình và tờ quảng cáo của một quán rượu hiện lên trên màn hình.

“Nơi này không thuộc về Thành Trì,” tôi nói.

“Thì sao?”

“Thì, nếu tôi rời đi, đầu tôi sẽ tênh hênh ra đấy.”

“Vậy đừng nói cho ai biết cậu đi.”

Tôi lùi lại một bước. “Họ trả cho cô bao nhiêu?”

“Cậu nghĩ đây là một cái bẫy à!”

“Có phải không?”

“Không.”

“Làm thế nào tôi biết được cô có đang nói thật hay không?”

“Hầu hết mọi người không đủ khả năng nói ra sự thật. Tôi thì có.”

“Ô, phải rồi. Tôi quên mất. Cô không bao giờ nói dối.”

“Tôi là người của thị tộc Julii.” Cô ta từ tốn đứng dậy, cơn giận bung tỏa như một thanh Kiếm Lưỡi Mềm. “Việc kinh doanh của gia đình tôi đem lại đủ lợi nhuận để mua cả các đại lục. Ai có thể đủ sức chi trả để mua danh dự của tôi? Nếu… một ngày kia tôi trở thành kẻ thù của cậu, tôi sẽ nói thẳng với cậu. Và tôi sẽ nói cho cậu biết tại sao.”

“Ai cũng là người ngay thẳng cho đến khi bị phát hiện đang nói dối.”

Tiếng cười của cô ta khàn và khiến tôi cảm thấy mình nhỏ bé, trẻ con, nhắc cho tôi nhớ rằng cô ta lớn hơn tôi bảy tuổi. “Vậy thì hãy ở lại, Thần Chết. Hãy tin vào sự may rủi. Tin vào bè bạn. Cứ trốn ở đây cho đến khi có người mua lại cậu, và cầu nguyện rằng không phải họ làm vậy chỉ để dâng cậu cho nhà Bellona như một con lợn sữa.”

Tôi cân nhắc lợi hại rồi chìa một tay ra giúp cô ta đứng lên. “Chậc, cô đã nói vậy thì…”

“Đại tá Valentin?” Victra hỏi kẻ lùn hơn trong hai tên Xám đang đứng đợi chúng tôi ở thang lên của tàu con thoi. Cái tàu phế thải. Một trong những tàu bay xấu xí nhất mà tôi từng thấy. Như nửa trước của con cá mập đầu búa. Tôi cảnh giác nhìn tên Xám cao hơn.

“Vâng, thưa nữ chủ nhân,” Valentin nói, gật cái đầu gạch không nung với độ chuẩn xác nghiêm ngặt của một gã thủ hạ đã ngoi cao từ giống loài của mình. “Chủ nhân chắc chắn là ta không bị bám đuôi chứ?”

“Chắc như đinh đóng cột,” Victra nói.

“Vậy thì chúng ta nhanh chóng khởi hành thôi.”

Tôi đi theo Victra vào bên trong tàu con thoi, cẩn thận kiểm tra mặt đất phía sau. Chúng tôi đã mặc Áo Choàng Tàng Hình ngay khi rời khỏi biệt thự của Augustus. Qua hơn chục hành lang được che khuất và sáu Thang Trọng Lực, chúng tôi đến khu vực bụi bặm ít khi được sử dụng tại giàn phóng của Thành Trì. Theodora đã bỏ chúng tôi ở đó. Bà muốn đi theo, nhưng tôi sẽ không đưa bà đi tới nơi mà mình sắp đến.

Khi chúng tôi lên tàu, một tên Xám quét người tôi và Victra để dò xem có thiết bị theo dõi không.

Thang lên tàu đóng lại phía sau chúng tôi. Mười hai tên Xám lố nhố ngồi vào khoang hành khách nhỏ của con tàu. Chúng không phải dạng bảnh bao. Chỉ là những tay thạo việc trong giới chợ đen.

Mặc dù có một mặt bằng chung, nhưng cơ cấu của mỗi Màu vẫn đa dạng do cấu tạo gene và các hệ sinh thái khác nhau xuyên suốt Hiệp Hội. Các Xám của Sao Kim thường đen hơn và săn chắc hơn Xám của Sao Hỏa, nhưng các gia tộc còn di chuyển, hòa trộn và sinh sản. Các cấp độ tài năng của mỗi Màu thậm chí còn đa dạng hơn cả vẻ bề ngoài. Hầu hết các Xám sinh ra đã được định sẵn chỉ làm nhiệm vụ tuần tra các trung tâm mua sắm và đường sá trong thành phố. Một số gia nhập các đội quân. Một số đến các hầm mỏ. Nhưng có những Xám bẩm sinh là một giống loài đặc biệt quỷ quyệt và khéo léo, từ khi sinh ra đã được đào tạo để truy đuổi kẻ thù Hoàng Kim của các chủ nhân Hoàng Kim của chúng. Như những tên đang ở trong chiếc tàu này với chúng tôi. Họ gọi chúng là thám cẩu - đặt theo tên một loài chó săn ở Trái Đất, chúng được lai giống để tạo ra đặc tính lẩn lút phi thường, sự xảo trá và tốc độ, tất cả để đạt được một mục tiêu duy nhất: giết những thứ to con hơn chúng.

“Chúng ta đang hướng tới Thành Phố Bị Lãng Quên mà chỉ có mười hai người các ngươi thôi ư?” tôi hỏi.

Tôi biết chỉ cần chúng là đã đủ. Tôi chỉ không thích lũ Xám. Nên tôi chọc tức chúng.

Chúng nhìn tôi bằng sự dè dặt im lặng của một gia đình đụng độ một kẻ lạ giữa đường. Còn Valentin là người cha. Người hắn như một tảng đá bẩn thỉu thấp bè bè được đẽo tạc bằng lưỡi dao cùn, và khuôn mặt khô héo do ánh mặt trời của hắn ngăm đen, cặp mắt nhanh nhẹn. Phó quan của hắn, Sun- hwa, ngả người về phía chúng tôi, rắn rỏi và xương xẩu như một cây ô liu.

Dựa trên các đặc điểm sắc tộc ở vẻ bề ngoài của chúng, có thể thấy cả hai đều là những người sinh ra ở Trái Đất. Những Xám này không đeo huy hiệu hình kim tự tháp của Quân Đội Hiệp Hội trên những bộ thường phục của chúng. Thế có nghĩa chúng phụng sự chủ nhân chúng được hai mươi năm rồi.

“Chúng tôi được giao nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho cô, thưa chủ nhân,” Valentin nói khi Sun-hwa nạp đạn cho món vũ khí hình tròn lạ mắt trên cổ tay trái cô ta. Trông như thể được làm từ plasma. “Đội của chúng tôi đã chuẩn bị một lộ trình an toàn. Thời gian di chuyển dự kiến: hai mươi bốn phút.”

“Nếu Pliny biết được nơi tôi đang đến, hoặc nếu Bellona biết tôi đã ra khỏi Thành Trì…”

“Các thám cẩu đã nắm được tình hình,” Victra nói.

“Tôi không thấy huy hiệu của Hoàng Kim. Lính đánh thuê à?”

“Có nghĩa chúng tôi đủ giỏi để sống được đến lúc này, thưa chủ nhân,” Valentin nói thẳng thừng. “Chúng tôi đã sẵn sàng cho mọi tình huống. Kế hoạch để ứng phó với những sự cố bất ngờ và tiếp viện đều đã được chuẩn bị.”

“Tiếp viện cỡ nào?”

“Đủ dùng. Chúng tôi chỉ là những người vận chuyển, thưa chủ nhân.” Miệng hắn kéo ra thành một nụ cười và tôi tin lời hắn. “Vấn đề đáng ngại hơn cả nhà Bellona là các phe thứ ba sẽ nghĩ một cơ hội vừa tình cờ được dâng lên miệng chúng. Ở nơi chúng ta đang đến có đầy rẫy các bên thứ ba đó, thưa chủ nhân. Những rắc rối cản trở mục tiêu của chúng ta. Sun-hwa?”

“Mặc cái này vào đi.” Sun-hwa ném cho tôi một túi quần áo đơn giản. Giọng cô ta kéo dài nghe đều đều. “Ngài cao lêu nghêu, không thể làm gì để thay đổi điều ấy, nhưng chúng ta sẽ ngụy trang nhanh bằng cái này và cái này.” Cô ta ném cho Victra một chiếc túi khác. “Cho chủ nhân. Sếp nghĩ chủ nhân ăn mặc quá sang trọng.”

Nghe thế Victra phá lên cười.

“Tất cả im đi,” Valentin quát khi con tàu rung lắc và phóng lên trời. “Bắt đầu khởi hành.” Những bàn tay điêu luyện điều khiển con tàu. Thép va vào nhau tạo ra những âm thanh ngắt đoạn như những đốt ngón tay bằng kim loại kêu răng rắc khi các khoanh từ tính đi vào khoang. Các thám cẩu cất vũ khí trong những chiếc bao được giấu kín bên trên bộ giáp Vảy Bọ Hung bó chặt. Ba tên trong số chúng đeo vũ khí bất hợp pháp ở cổ tay. Vừa mặc bộ giáp Vảy Bọ Hung vào, tôi vừa nhìn món hàng lậu này. Nó nuốt chửng ánh sáng, một màu đen kỳ lạ như con ngươi mắt. Thiếu màu sắc hơn bất kỳ thứ gì khác. Tốt hơn Giáp Cứng mà chúng tôi có ở Học Viện, nó sẽ ngăn được một số loại kiếm và đôi khi cản được cả các loại hỏa khí như súng máy thông thường.

Con tàu rung lên khi các động cơ chính chạy thay động cơ đẩy trục đứng.

“Talon và Minotaur chú ý, Icarus đang di chuyển,” Valentin nói lạo xạo vào bộ đàm. “Nhắc lại. Icarus đang di chuyển.”

❀ ❀ ❀

[1] Trong thần thoại Hy Lạp, Icarus là con của nghệ nhân tài ba Daedalus. Để thoát khỏi mê cung, Daedalus trang bị cho lcarus đôi cánh làm từ sáp ong và lông chim, dặn con phải vô cùng thận trọng. Tuy nhiên, quá hưng phấn, Icarus liên tục bay lên cao gán mặt trời rói bổ nhào xuống. Kết quả là đôi cánh dần dần tan chảy, Icarus rơi xuống biển. Câu chuyện về Icarus thường dùng để chỉ những người nuôi mộng tưởng vượt quá khả năng của bản thân.

ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.