28
NHỮNG ĐỨA CON CỦA BÃO
“Cậu đến tìm ta giữa cơn bão,” người bạn của tôi nói, bộ râu quai nón bạc trắng bay sang một bên trong cơn gió khi ông nhìn vào những con sóng bên dưới. “Cậu có biết ở thế giới của biển này có những đứa trẻ dám đi thuyền giữa những cơn bão còn dữ dội hơn cả cơn bão này không? Những đứa trẻ hiếm hoi còn sót lại của các Xám, Đỏ, thậm chí là Nâu. Lòng dũng cảm của chúng thật điên khùng, liều lĩnh.” Ông đứng trên ban công và dùng một ngón tay to lớn chỉ xuống làn nước đục ngầu, nơi những con sóng nhấp nhô cao mười mét. “Họ gọi chúng là những đứa con của bão.”
Trọng lực ở đây thật khiến người ta phát cáu. Mọi thứ đều trôi bồng bềnh. Chỉ bằng 0,136 trọng lực của Trái Đất, mỗi bước đi phải thật nhịp nhàng và khéo léo, bằng không tôi sẽ bắn lên cao gần năm mét và phải đợi để đáp xuống. Một cuộc chiến ở đây chẳng khác gì màn biểu diễn ba lê dưới nước. Tôi đi Ủng Trọng Lực để có thể di chuyển thoải mái hơn.
Ông lão ngắm thế giới đại dương chuyển động quanh hòn đảo của mình. Ông đang ở trong một trạng thái mà lúc nào ông cũng nhắc tôi phải làm - một tảng đá giữa những con sóng; ướt nhèm, nhưng không bị tác động bởi tất cả những gì đang cuồn cuộn xung quanh. Nước biển nhỏ từng giọt từ bộ râu quai nón của ông. Đôi mắt vàng rực rỡ chớp trong làn gió cắt da cắt thịt của cơn bão.
“Khi sống trong thế giới của biển, cậu sẽ cảm thấy như mỗi cơn gió mạnh đều là kẻ kết liễu thế giới. Mỗi ngọn sóng lại dữ dội hơn ngọn sóng trước. Những đứa trẻ này đã hả hê đi giữa những cơn bão trong vẻ huy hoàng của riêng chúng. Nhưng đôi khi, một cơn bão thực sự lại nổi lên. Nó đập vỡ cột buồm và cuốn sạch tóc trên đầu lũ trẻ. Chúng không sống được bao lâu cho đến khi đại dương nuốt chửng thân thể chúng. Nhưng mẹ của chúng đã khóc cho cái chết của chúng từ rất lâu trước đó, như ta đã khóc cho cái chết của cậu ngay từ ngày đầu gặp mặt.”
Ông nhìn tôi chăm chú, miệng mím lại bên dưới bộ râu quai nón dày.
“Ta chưa từng nói với cậu, nhưng ta không được nuôi dạy trong một cung điện hay một thành phố như nhiều Sẹo Vô Song khác mà cậu biết. Cha ta đã nghĩ trên thế giới này có hai loài ác quỷ. Công nghệ và văn hóa. Ông là một người khắc nghiệt. Một sát thủ, cũng như những kẻ khác. Nhưng sự khắc nghiệt của ông không nằm ở những gì ông có thể làm, mà ở những gì ông không làm, ở sự kiềm chế bản thân. Ở niềm hạnh phúc mà ông không cho bản thân và các con trai của mình được hưởng. Ông sống đến một trăm sáu mươi ba tuổi mà không cần đến sự trợ giúp của công nghệ tái tạo tế bào. Bằng cách nào đó ông đã sống sót qua tám Cơn Mưa Sắt. Mặc dù vậy ông chưa bao giờ trân trọng cuộc sống, vì ông cướp nó đi quá thường xuyên. Ông không phải là một người hạnh phúc.”
Tôi quan sát vị cựu Hiệp Sĩ Cuồng Nộ, Lorn au Arcos, đứng tựa người trên ban công lâu đài của mình. Nó là một pháo đài bằng đá vôi giữa biển sâu chín mươi nghìn mét. Những đường nét hiện đại phủ lên hình dáng pháo đài. Nó không phải một pháo đài thời Trung cổ, mà là sự pha trộn giữa quá khứ và hiện tại - kính và thép tạo nên những góc cứng cáp trên hòn đảo đá - giống như người đàn ông mà tôi tôn kính hơn tất cả các Hoàng Kim khác của thế hệ ông.
Cũng như ông, lâu đài này là một nơi khắc nghiệt khi những cơn bão tới. Nhưng khi bão tan, lâu đài tắm mình trong nắng, nắng chiếu qua những bức tường kính, phản chiếu lấp lánh trên những cột chống. Trẻ con sẽ chạy nhảy suốt chiều dài mười kilomet của nó, qua những khu vườn, dọc các tường thành và xuống tới cảng. Gió sẽ luồn qua mái tóc, và tất cả những gì Lorn nghe thấy từ thư phòng là tiếng kêu của mòng biển, là tiếng vỗ về của biển, và tiếng cười của lũ cháu cùng mẹ của chúng, những người ông bảo vệ thay cho những đứa con đã chết của mình. Đứa duy nhất vắng mặt là Lysander bé nhỏ.
Nếu tất cả các Hoàng Kim đều như ông, Đỏ sẽ vẫn cặm cụi làm việc dưới mặt đất, nhưng ông sẽ cho họ biết mục đích sống của họ. Việc đó không biến ông thành người tốt, nhưng thành người trung thực.
Ông mập mạp và lùn hơn tôi. Ông thả cốc whiskey đã cạn, để mặc cơn gió thổi nó đi. Nó rớt xuống và đại dương nuốt chửng. “Họ nói ta có thể nghe thấy những đứa con của bão đã chết kêu la trong gió,” ông lẩm bẩm. “Còn ta nói đó là tiếng khóc của những bà mẹ.”
“Những cơn bão nhà có cách để khiến người ta phải hoài niệm,” tôi nói.
Ông phá lên cười, ngụ ý nhạo báng rằng tôi thì biết gì về những cơn bão nhà, về những cơn gió gào thét.
Tôi đã bí mật đến gặp ông, chỉ đem theo một chiếc tàu duy nhất, chiếc tàu khu trục dài năm kilomet của tôi, Pax. Tôi đã nói với chủ nhân của mình rằng ông sẽ không giúp chúng tôi. Nhưng tôi vẫn nuôi hy vọng ông sẽ muốn giúp tôi. Nhưng giờ đây, khi gặp lại Lorn au Arcos trong bộ dáng xương xẩu ấy, tôi nhớ tới bản tính của người đàn ông này và cảm thấy lo lắng. Ông biết các chỉ huy và phó quan của tôi đang lắng nghe thông qua bộ đàm trong tai tôi. Tôi đã tôn trọng ông và chìa nó ra cho ông thấy để ông không nghĩ rằng cuộc trò chuyện của chúng tôi sẽ là một cuộc trò chuyện riêng tư.
“Sau hơn một thế kỷ sống trên đời, cơ thể ta vẫn chưa phản bội lại ta.” Mới nhìn, người ta sẽ tưởng ông chỉ tầm sáu mươi mấy tuổi. Chỉ có những vết sẹo là thực sự khiến ông già cỗi. Vết sẹo trên cổ, trông như một nụ cười, do một Kẻ Ô Danh ban tặng bốn thập kỷ trước trong Cuộc Nổi Loạn Của Các Chúa Tể Vệ Tinh, khi các Thống Đốc của các vệ tinh Sao Mộc muốn thiết lập vương quốc riêng cho mình sau khi Octavia tiếm ngôi Hội Chủ của cha bà ta. Còn vết sẹo choán một phần chiếc mũi đến từ Lãnh Chúa Tro Tàn, khi họ quyết đấu với nhau thời trai trẻ. “Cậu đã nghe câu nói ‘Bổn phận của một người con là gìn giữ thanh danh cho cha hắn’ chưa?”
“Tự tôi cũng đã nói ra câu ấy.”
Ông mỉm cười. “Còn ta đã sống trong nó. Ta đã để mất nhiều phần thanh danh của mình. Ta đã dong thuyền giữa cơn bão một cách có chủ đích. Lần nào cũng mang theo phụ nữ và trẻ nhỏ.” Ông để những con sóng lên tiếng trong giây lát. Chúng ập vào những tảng đá rồi lùi lại, xì xụp khi rút lui, kéo theo thứ này thứ kia vào đại dương mang tên Discordia.
“Ta nghĩ sống lâu như vậy là không đúng. Chắt gái của ta vừa ra đời tối qua. Những ngón tay ta vẫn còn vương mùi máu.” Ông chìa tay ra - chúng như những rễ cây, nứt nẻ và chai sạn vì cầm vũ khí. Chúng khẽ run rẩy. “Đôi bàn tay này đã kéo nó từ trong bóng tối ra ánh sáng, từ chỗ hơi ấm tới nơi lạnh lẽo, và chính chúng đã cắt rốn cho con bé. Nếu đó là thứ da thịt cuối cùng chúng cắt thì thế giới sẽ tốt đẹp bao nhiêu.”
Ông thả lỏng hai tay và đặt lên mặt đá lạnh. Tôi tự hỏi Ngựa Hoang sẽ nói gì với người đàn ông này. Nhìn họ đối mặt với nhau sẽ giống như nhìn ngọn lửa tìm cách bám vào tảng đá. Cô đã ngăn cản kế hoạch của tôi trước mọi người, nhưng tất cả đều là sự sắp đặt có chủ đích từ trước của chúng tôi. Kế hoạch trong kế hoạch trong kế hoạch.
“Hãy nghĩ xem bàn tay có thể cảm nhận được nhũng gì,” Lorn lẩm bẩm. “Đôi bàn tay này đã cảm nhận nguồn sống của ba đứa con trai ta khi trái tim chúng đẩy nó ra khỏi cơ thể. Đôi bàn tay này đã cảm nhận sự lạnh lẽo của chuôi kiếm khi cướp đi những ước mơ của tuổi trẻ. Chúng đã cảm nhận tình yêu của một cô gái, một phụ nữ, rồi cảm nhận những nhịp tim dần chết lặng. Tất cả vì vinh quang của ta. Tất cả vì ta đã chọn cưỡi trên biển cả. Tất cả vì ta không dễ dàng chết như hầu hết những người khác.” Ông cau mày. “Ta nghĩ, đôi bàn tay không được sinh ra để cảm nhận nhiều đến vậy.”
“Tay tôi cũng đã cảm nhận nhiều hơn những gì tôi muốn,” tôi nói. Tôi cảm thấy tiếng cổ gãy rắc chạy qua chúng như từng cảm thấy khi kéo chân Eo. Và mái tóc em. Tôi cảm thấy hơi ấm từ dòng máu của Pax. Vẻ lạnh lẽo trên khuôn mặt nhợt nhạt của Lea trong buổi sáng rét mướt sau khi Antonia giết chết cô. Vết đốm sần sùi màu đỏ của hồng tú cầu. Bờ eo trần của Ngựa Hoang khi chúng tôi nằm bên ngọn lửa.
“Cậu vẫn còn trẻ. Khi tóc đã bạc, cậu sẽ còn cảm thấy nhiều hơn nữa.”
“Một số người không thể già đi.” Không một Chim Lặn nào có thể.
“Không, một số người không thể.” Ông chọc vào quân hàm sư tử của Augustus trên bộ quân phục sẫm màu của tôi. “Và sư tử không sống lâu bằng sư tử đầu chim. Cậu thấy đấy, chúng ta có thể bay xa khỏi mọi thứ.” Ông giơ chiếc nhẫn của gia tộc mình và đập đập hai cánh tay một cách ngốc nghếch, khiến tôi bật cười. Ông đeo nó cùng chiếc nhẫn Nhà Mars của ông. “Cậu đã từng là một con Pegasus, phải không?”
“Đó từng là… vẫn là biểu tượng của Andromedus.” Gia đình Hoàng Kim giả mạo của tôi. Nhưng biểu tượng ấy khiến tôi nhớ tới Eo. Em đã chỉ cho tôi thấy Thiên Hà Andromeda trước khi qua đời. Nó vừa mang quá nhiều ý nghĩa vừa như vô nghĩa.
“Giữ nguyên con người cũ của mình là vấn đề danh dự,” ông nói.
“Đôi khi chúng ta phải thay đổi. Không phải ai cũng được sinh ra trong phú quý như ông.”
“Hãy cùng vào rừng để tìm Icarus.” Lorn thường nhắc đến nó khi còn ở trên Sao Hỏa, nhưng tôi chưa từng được gặp con vật cưng của ông. “Carolina đang bắt tay cùng Vincent để tạo ra một món đồ chơi mới cho nó. Tôi nghĩ cậu sẽ thích nó.”
“Con cháu của ông đâu? Tôi muốn gặp lại chúng lắm.”
“Ở cánh Đông, cho đến khi cậu về.”
“Tôi nguy hiểm đến vậy sao?”
Ông không trả lời.
Tôi đi theo người bạn già của mình rời khỏi ban công vừa kịp lúc những đám mây của Europa nhả ra một tia sét xanh dọc bầu trời u tối. Đại dương chồm lên và nhấp nhô khi những cuộn sóng vĩ đại trượt xuống và rỉ trên bề mặt của những bức tường trắng, như thể thế giới của những đại dương đang âm mưu nuốt chửng hòn đảo nhân tạo. Bất chấp tất cả những điều đó, lâu đài và cơn bão cuồng nộ dường như vẫn thật nhỏ bé khi tôi nhìn thấy Sao Mộc chiếm ngự bầu trời đêm phía sau những đám mây - một Hành Tinh Khí Khổng Lồ thô ráp nhìn chằm chằm xuống chúng tôi như cái đầu của một vị thần khổng lồ bằng cẩm thạch.
Trong lúc bước qua căn biệt thự bằng đá, Lorn vui vẻ chào tất cả gia nô đi ngang qua. Ông nhìn thấy những con người, không phải Màu. Hầu hết bọn họ đã ở bên ông nhiều năm trời. Đáng lẽ tôi nên học theo ông. Nhưng nếu làm vậy tôi sẽ phải ở lại đây, làm một người tốt hơn, và không thể thay đổi bất cứ điều gì từ một nơi quá xa Trung Tâm của Hệ Mặt Trời.
Đồ chơi trẻ con tràn ngập hành lang. Gia đình của ông đang ở đây - hàng chục người thân yêu mà ông đã mang theo sau khi rời bỏ cuộc sống giữa công chúng. Hầu hết bọn họ sống rải rác ở các hòn đảo phía Nam trong thềm khí hậu ấm áp hơn gần xích đạo. Tháng này những cơn bão đã buộc họ phải lánh về phía Bắc để sống cùng Lorn. Có vẻ như bão đã theo chân họ.
Ông đẩy cánh cổng bằng kính khổng lồ, dẫn tôi vào trung tâm thành trì của mình. Tại đây, ông giữ lại cho mình một khu rừng rộng vài mẫu giữa thiên nhiên. Những bức tường bao quanh khu rừng, ngăn nó khỏi những con sóng hung bạo. Gia huy của Lorn phất phơ trên không trung - một con sư tử đầu chim màu tím đang gầm lên giữa cánh đồng tuyết. Mưa trút xuống ngọn cây, rỉ trên những chiếc lá kim cho đến khi ông kích hoạt một Lá Chắn Xung. Rồi cơn mưa kêu xì xèo trên đỉnh lá chắn và cuốn lên trong những đám mây hơi nước dày đặc. Ông đi trước, còn tôi nấn ná phía sau, lấy ra một nắm nhỏ những cây đinh màu đen không dài hơn móng tay từ chiếc túi giấu trên tay áo. Tôi rải chúng lên lớp rêu ngay ngoài cánh cửa.
“Cậu đến tìm ta trong một chiếc tàu đánh cắp để hỏi mượn chiến hạm và người của ta. Tại sao?” Lorn hỏi, ngoái đầu lại nhìn một cách tò mò. Tôi bước nhanh hơn và rải thêm vài chiếc đinh khi ông quay đi. Tôi đợi cho ông nhắc tới Lysander.
“Vì một nửa Sao Hỏa vẫn bị vây hãm bởi những lực lượng trung thành với Nhà Bellona và Hội Chủ. Để giải phóng Sao Hỏa khỏi họ, chúng tôi cần tàu và người của ông. Một khi chúng tôi đã có được nó, các Lãnh Chúa Mặt Trăng và các Đại Thống Đốc Vành Đai sẽ liên minh cùng chúng tôi để chống lại Trung Tâm.”
“Cậu cần tôi giúp sức tạo phản?”
“Một con chó cắn tay chủ nhân khi chủ nhân tìm cách giết nó thì có phải tạo phản không?” tôi hỏi.
“So sánh khập khiễng quá.” Ông dừng lại, nhìn quanh khu rừng để tìm kiếm. “À.” Rồi chúng tôi lại bước đi.
“Điểm cốt lõi là: tôi cần sự trợ giúp của ông.”
Ông nhổ xuống mặt đất phủ rêu và vẫy tay bảo tôi đi theo ông lên đỉnh đồi. Đôi ủng của tôi giẫm nát một khúc gỗ đẫm nước. “Tại sao ta phải bận tâm đến cậu?”
“Vì ông đã dạy tôi.”
“Ta cũng đã dạy Aja au Grimmus.”
“Vì một số lý do nào đó mà tôi nghĩ rằng ông quý tôi hơn bà ta.”
“Và lý do đó là gì?”
“Tôi có khiếu hài hước.”
Ông bật cười. “Aja cũng có thể pha trò.”
“Rõ ràng ông đang đùa.”
“Cậu gặp một người đàn ông, cậu hiểu hắn ta. Cậu gặp một người phụ nữ, cô ta hiểu cậu.” Ông mỉm cười với chính mình khi hoài niệm điều gì đó. “Có thể sẽ dễ dàng hơn khi nghĩ về cô ta như một nỗi kinh hoàng trong đêm. Nhưng cô ta cũng là người bằng xương bằng thịt. Cô ta có bạn bè. Có gia đình. Và cô ta nghĩ cậu là mối đe dọa đối với họ.”
“Thế nhưng cô ta chính là kẻ đã giết bạn tôi.”
“Phải. Ta có nghe nói. Cậu đã giữ thằng bé. Một chiến thuật khôn khéo.” Ông nheo mắt nhìn thanh Kiếm Lưỡi Mềm quấn quanh tay tôi. “Bây giờ ai cũng đeo kiếm như một thằng ngốc vậy sao?”
“Mốt đấy.”
“Đáng lẽ nó phải được móc ngang hông. Cậu sẽ vô tình chặt đứt tay của mình.” Ông thở dài. “Thế hệ của cậu… thật kiêu ngạo. Thay đổi mọi chuyện mà không cần một lý do. Ta tự hỏi, cậu đã nghĩ nếu cậu đến đây bằng một chiếc tàu đánh cắp thì ta, người đàn ông của thế kỷ, sẽ theo chân cậu tới chiến trường ư, thằng nhóc kiêu ngạo? Rằng ta sẽ đẩy đầy tớ, gia đình và tất cả những người ta yêu quý vào vòng nguy hiểm vì cậu? Kẻ đã từ chối ta khi ta mời hắn gia nhập Nhà mình?”
Tôi bỏ ngoài tai sự cay nghiệt của ông. “Ông rời khỏi Hiệp Hội có lý do, Lorn. Ông có còn nhớ đó là lý do gì không?”
“Để tránh xa những thằng ngốc ồn ào.”
“Tôi nghĩ ông bỏ đi vì ông nghĩ Hiệp Hội đã trở nên bệnh hoạn. Vì nó không còn xứng đáng để ông hy sinh thân mình nữa.”
“Đừng có sủa lên với ta, chó con.”
“Vậy là tôi đúng.”
“Không. Cậu không đúng.” Ông giận dữ quay lại nhìn tôi. “Ta rời bỏ Hiệp Hội không phải vì nó đã trở nên bệnh hoạn, mà vì nó đã chết. Hiệp Hội được tạo ra để duy trì trật tự. Con người được tạo ra để hy sinh, để từ đó nhân loại có thể trường tồn. Họ được gọi theo Màu, phải sống trong giới hạn và phải nghe theo các mệnh lệnh để chúng ta có thể hủy diệt vòng luẩn quẩn vô tận của giống loài - làm nguyên liệu của chiến tranh. Hoàng Kim phải dẫn dắt các Màu khác, không phải ăn sống nuốt tươi họ. Nhưng giờ chúng ta lại mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn đó, thứ mà chúng ta đã nỗ lực để tránh. Nên Hiệp Hội ư? Tổng thể hoàn hảo của mọi xã hội loài người ư? Nó đã chết và đã thối rữa hàng trăm năm nay, những kẻ chiến đấu để giành lấy nó chỉ là kền kền và dòi bọ.”
“Vậy không phải vì cái chết của Brutus ư?” Tôi nhắc đến con trai út của ông, người đã kết hôn cùng cô con gái đã khuất của Octavia au Lune.
“Đó là một tai nạn.”
“Một tai nạn tình cờ thuận lợi,” tôi nói. “Có tin đồn rằng con gái của Octavia đã lên kế hoạch đảo chính chống lại mẹ cô ta.”
“Ta không hững thú với những tin đồn,” ông nói đầy u ám.
“Nếu ông giúp tôi, tôi có thể đòi Lysander lại cho ông.”
“Lysander đã được nuôi nấng với những lời tàn độc không ngừng rỉ vào tai. Nó không phải là cháu của ta.”
“Ông không lạnh lùng đến vậy. Lorn, tôi đã gặp thằng bé. Nó giống ông hơn giống bà ta. Nó không hề xấu xa. Hãy chiến đấu vì nó.”
Lorn nhìn tôi chằm chằm trong im lặng khi con mưa trút xuống Trường Chắn Xung.
“Cậu chống lại một tên bạo chúa để thay thế bà ta bằng một bạo chúa khác,” ông mệt mỏi nói. “Đây là trò chơi mà ta đã được chững kiến hàng trăm năm nay. Cậu thậm chí có biết mình đang phục vụ ai không?”
“Tôi có cảm giác ông sắp nói cho tôi nghe.”
“Ta sẽ không thôi làm thầy của cậu chỉ vì cậu đã ngừng lắng nghe. Ngồi xuống. Ta không muốn Icarus bị quấy rầy bởi câu chuyện khốn kiếp này.” Ông ngồi xuống một tảng đá to và bảo tôi ngồi xuống đối diện. Tôi làm theo. Ông cúi người về phía trước và mân mê chiếc nhẫn Nhà Mars to bản trên ngón tay mình.
“Nhà Augustus vẫn luôn là một gia tộc hùng mạnh, ta nghĩ cậu biết điều đó. Ngay từ khi Sao Hỏa chẳng hơn gì một mỏ helium-3. Chúng đã hối lộ hoặc tàn sát để có thể sở hữu hầu hết các gói thầu của chính phủ. Và khi túi tiền của chúng ngày càng căng, tầm ảnh hưởng của chúng cũng tăng theo. Chúng đã trở thành chúa tể của Sao Hỏa, ngoài một số gia tộc khác, gồm Nhà Bellona và gia tộc của ta. Nhưng có một gia tộc nắm trong tay quyền lực hùng mạnh hơn của chúng, họ được gọi là Cylus. Họ nắm quyền Đại Thống Đốc và được Thượng Viện cùng Hội Chủ ưu ái.”
“Khi chủ nhân của cậu, lúc ấy chỉ được gọi là Nero, lên bảy, cha hắn tranh chấp với Julius au Bellona, ông của Cassius. Cha của Nero đã mưu toan để các Nâu đầu độc cả Nhà Bellona trong bữa tối. Kế hoạch thất bại. Và cuộc chiến giữa các nhà bắt đầu.”
“Cha của Nero đã triệu tập các đồng minh, dẫn họ chống lại Nhà Bellona và Đại Thống Đốc Cylus, người đã tuyên bố sẽ đứng về phía Julius au Bellona. Hội Chủ thời bấy giờ đã không nhúng tay vào, thay vào đó cho phép hai gia tộc gây chiến. Cuối cùng, cha của Nero đã bị bao vây ở Agea khi hạm đội của hắn bị hủy diệt và bị bắt sống ở gần Phobos.”
“Cylus đã tử hình cả Nhà Augustus, chỉ mình Nero bé nhỏ trong cả gia tộc là được tha. Hắn được tha tội chết để một gia tộc đã từng tham dự Cuộc Chinh Phục không biến mất khỏi lịch sử. Mọi người nói rằng Đại Thống Đốc Cylus thậm chí đã cho cậu bé Nero những quả nho để hắn có thể thỏa mãn cơn khát, vì cả thành phố đã bị thiêu rụi đến không còn một giọt nước. Sau đó, ông ta đã nuôi nấng Nero trong chính thành trì của mình.”
“Hai mươi năm sau, Nero, một người vốn luôn được coi là chính trực và ngay thẳng, không như người cha xấu xa của hắn, đã hỏi cưới Iona au Bellona. Cô ta là con gái út được Julius yêu quý nhất.”
Ông ngẩng lên nhìn những giọt nước mưa đang nhỏ xuống từ những chiếc lá kim của rặng cây đang nhô ra phía trên. “Ta biết Iona rất rõ. Nó là bạn của các con ta. Và ta cũng biết cả Nero. Ta đã từng quý hắn, mặc dù khi còn nhỏ hắn có phần hơi lạnh lùng.”
“Với hy vọng hàn gắn vết thương còn sót lại của các thế hệ trước và biến Sao Hỏa trở thành một thể thống nhất hùng mạnh hơn, Đại Thống Đốc Cylus đã đồng ý. Bellona kết hôn cùng Augustus.”
“Đó là một đám cưới huy hoàng. Ta đã ở đó đại diện cho Hội Chủ với tư cách Hiệp Sĩ Cuồng Nộ. Và ta đã có một quãng thời gian vui vẻ. Ta chưa từng nhìn thấy Iona hạnh phúc hơn khi nó ở trong vòng tay của chàng thanh niên nghiêm nghị ấy. Nhưng đêm đó, khi Nhà Bellona trở về dinh thự của mình, một gói đồ được gửi đến. Bên trong, Julius thấy đầu của con gái mình. Những quả nho được nhét vào miệng Iona cùng với hai chiếc nhẫn cưới.”
“Ông ta đã triệu tập các con của mình, gồm cả cha của Cassius, và bay tới Thành Trì để đòi công lý từ Đại Thống Đốc Cylus, như ông ta đã từng làm khi Nhà Augustus nổi loạn lần đầu tiên vào hai mươi năm trước.”
“Nhưng thay vì người bạn già của mình, Julius lại thấy cậu thanh niên Nero đang ngồi trên ngai vàng của Đại Thống Đốc, được các Pháp Quan và hai Hiệp Sĩ Olympic hậu thuẫn. Ta cũng nằm trong số đó. Ta đã được Hội Chủ của mình bảo rằng Cylus là một mối đe dọa đối với Hiệp Hội, nên ta làm theo những gì được chỉ đạo. Gia tộc Cylus bị xóa sổ và gạch tên khỏi sử sách.”
“Về sau ta khám phá ra, Nero đã lập một thỏa thuận với con gái của Hội Chủ đương thời. Cậu đã biết đến bà ta dưới cái tên Octavia au Lune. Khi ấy còn trẻ, bà ta đã thuyết phục cha của mình trao ngai vàng của Sao Hỏa cho Nero và thỏa mãn lòng thù hận của hắn; đổi lại, bà ta đã nhận được sự trợ giúp của Nero khi dẫn đầu phe cánh lật đổ và giết chết cha mình năm năm sau đó. Đó là người đàn ông mà vì hắn cậu đã khơi mào một cuộc chiến tranh.”
“Tôi không biết điều này,” tôi nói khẽ.
“Lịch sử được viết bởi những người chiến thắng.”
Lorn nhìn tôi và những vết nhăn trên khuôn mặt ông dường như hằn sâu hơn. “Ta không muốn tham chiến, Darrow. Vào thời của mình, ta đã chứng kiến một vệ tinh cháy rụi, chỉ vì một gã không chịu cúi đầu. Ta đã dẫn đầu một triệu binh lính bắn ra từ những con tàu để xâm chiếm một hành tinh. Cậu sẽ không thể hiểu nỗi kinh hoàng ấy. Cậu chỉ nghĩ đến những gì tốt đẹp nó sẽ đem lại. Nhưng họ là những người đàn ông. Những người đàn bà. Họ có gia đình. Và họ chết hàng nghìn người một lúc. Và cậu sẽ không thể bảo vệ dù là những người bạn thân yêu nhất.”
“A!” Ông chỉ về phía đỉnh đồi. “Icarus đây rồi.”
Mưa rỉ xuống từ những ngọn thông khi chúng tôi gạt các cành cây thấp để thấy Icarus, con sư tử đầu chim, thú cưng của Lorn, đang ngủ trên chiếc giường vĩ đại bằng rêu trên đỉnh một mũi đất bên trong khu rừng nhỏ. Móng vuốt của Icarus quặp vào trong. Đôi cánh quấn quanh mình nó khi ngủ - óng ánh và lộng lẫy trong những giọt nước mưa. Cái đầu đại bàng vĩ đại của nó to hơn cả tôi, một mắt của nó đã có kích cỡ bằng cả đầu tôi. Các Nhà Tạo Tác đã tạo ra nó một cách hoàn mỹ.
“Trông nó thật yên bình khi ngủ,” Lorn nói.
“Nó lớn hơn bất kỳ con sư tử đầu chim nào tôi từng nhìn thấy,” tôi nói, không thể giấu nổi sự trầm trồ trong giọng nói.
“Vậy là cậu chưa đến các cực ở Sao Hỏa và Trái Đất rồi.”
“Chưa. Ông mua nó ở đâu vậy?”
“Các Nhà Tạo Tác người Sao Hỏa đã tạo ra nó cho gia tộc của ta. Thằng đần thời thượng Zanzibar khốn kiếp ấy. Icarus thuộc cùng một loài với những con quái vật trên đỉnh núi cao ở cực Bắc Sao Hỏa. Những con quái vật mà họ đã dùng để dọa cho các Đá Nham Thạch phải khiếp sợ mà tin rằng pháp thuật là có thực.” Ông vuốt ve con khổng quái đang ngủ say. “Cậu vẫn yêu con gái của Đại Thống Đốc chứ?” Ông quay lại nhìn tôi trông đợi. “Có phải đó là lý do khiến cậu làm việc này? Ta đã được nghe chuyện của nó và thằng nhóc Nhà Bellona.”
“Chuyện này không phải vì những gì đã xảy ra giữa cô ấy và Cassius.”
“Không ư?” ông thở dài. “Ít nhất, nếu vì chuyện đó thì ta còn có thể hiểu. Cậu nên biết mình đã ra tay rất luộm thuộm. Chiêu Gió Xoáy đáng lẽ có thể hạ hắn chỉ sau ba đòn.”
“Tôi không hề luộm thuộm. Tôi cố tình phô diễn thôi.”
“Luộm thuộm. Các Tím mới là những kẻ phô diễn. Ta đã dạy cậu làm màu ư?”
Tôi đi qua ông để vuốt ve Icarus. “Vậy là ông cũng quan tâm đến tôi.”
Trong giây lát, ông không trả lời, đó là lúc tôi biết thời điểm quyết định đang ở trước mặt chúng tôi. “Ở kiếp khác, có thể cậu sẽ là con của ta, Darrow. Ta sẽ tìm đến cậu sớm hơn, trước khi chuyện khiến cậu bị nhấn chìm trong cơn thịnh nộ này xảy ra. Ta sẽ không nuôi dạy cậu để trở thành một người vĩ đại. Không có sự yên bình nào dành cho những người vĩ đại. Ta sẽ nuôi dạy cậu để trở thành một người tốt. Ta sẽ cho cậu sức mạnh thầm lặng để sống đến già cùng người phụ nữ mà cậu yêu. Giờ thì tất cả những gì ta có thể cho cậu là một cơ hội. Icarus,” ông gầm lên.
Con sư tử đầu chim cử động bên cạnh ông, cặp mắt màu hổ phách của nó cho tôi thấy hình ảnh phản chiếu của mình. Mặt đất rung chuyển khi con quái thú chuyển động, nhổ bật một gốc cây dễ dàng như tôi nhổ một sợi tóc.
Tôi tránh xa khỏi con khổng quái, không hiểu mục đích của Lorn là gì.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” tôi hỏi Lorn.
“Nhìn chiến hạm của cậu đi.” Ông chỉ lên bầu trời đêm. Qua khe hở giữa những đám mây, chúng tôi có thể thấy con tàu của tôi đang tỏa sáng trên quỹ đạo. Nó không còn đơn độc. Mười chiếc Tàu Đuốc đang áp sát nó, bay qua đường xích đạo của Europa để vây bắt Pax.
“Hạm đội tử thần của Pháp Quan đã phục sẵn chờ cậu ở nhà ta, Darrow. Do Aja au Grimmus dẫn đầu. Chúng sẽ bắt cậu, trói cậu và mang cậu về cho Hội Chủ.”
“Ông đã phản bội tôi ư?” tôi hỏi.
“Không. Chúng đã đến đây nhiều ngày trước. Chúng đã đe dọa. Ta có thể làm được gì? Kellan au Bellona dẫn đầu hạm đội. Nó sẽ phá hủy hoặc bắt sống tàu của cậu. Cậu không thể ngăn cản điều đó. Nhưng ta không muốn cậu phải chết. Nên Icarus sẽ đưa cậu tới hòn đảo, ta đã giấu một con tàu ở đó cho cậu. Hãy dùng nó để trốn thoát.”
“Nếu tôi trốn đi chúng có làm hại gia đình ông không?”
“Chúng có thể thử,” ông gầm gừ. “Đó là hậu quả từ những quyết định của cậu và của ta.”
Ông đứng quay lưng về phía biển.
“Ta muốn chết trong yên bình. Nên làm ơn, đi đi và đừng bao giờ quay trở lại, Darrow.”
Ông ra hiệu cho Icarus và tôi nhìn thấy một cái yên nhỏ trên mình con quái vật - thứ đồ chơi mới mà ông đã nhắc đến. Nhưng tôi không cần phải bỏ chạy. Tôi lắc đầu trước những gì sắp xảy ra.
“Tôi xin lỗi, ông bạn. Nhưng tôi không cho phép điều đó xảy ra.”
“Cho phép?” Ông quay người lại hỏi.
“Ông sẽ tham gia cuộc chiến này cùng chúng tôi.” Kiếm Lưỡi Mềm của tôi rời vỏ. “Bất kể ông có muốn hay không.” Tôi nói vào bộ đàm, ra lệnh cho Những Kẻ Gào Rú chuẩn bị vùng lên và các Titan[1] đưa tàu đến.
Mặt Lorn trắng bệch không còn một giọt máu và ông nhìn vào gia huy con quái vật trên quân phục của tôi. “Rốt cuộc thì vẫn là một con sư tử.”
❀ ❀ ❀
[1] Ý chỉ nhà Telemanus.