37
CHIẾN TRANH
Khoang chứa tàu bay ở phía trước có quy mô đồ sộ. Một cái hang khổng lồ trong bụng con tàu của tôi chứa người thuộc đủ các Màu. Dài sáu trăm mét. Dọc bên trái của nó là hàng trăm Ống Phóng. Mỗi hàng được nối với một hệ thống các con đường khổng lồ đắp cao, những người trong Đạn Sao có thể đi lại ở đó. Hàng nghìn người đứng sẵn sàng để xuất phát, được sắp xếp theo từng đạo quân.
Còi cảnh báo chiến trận réo lên khắp con tàu. Giọng Orion the thé trong bộ đàm nội bộ. Phía bên kia thân tàu, Roque, Thống Soái trẻ tuổi nhất trong vòng một trăm năm, sẽ chia hạm đội của chúng tôi thành các phi đội nhỏ để chiến đấu với Nhà Bellona phía trên Sao Hỏa. Các liên đội phi cơ Cánh Gãy và Ong Vò Vẽ đổ dồn về phía trước. Các Lam bay đến hơi thở cuối cùng. Các đội trưởng Hoàng Kim bay giữa. Tất cả nhằm tạo ra một lỗ hổng đủ lớn để Tàu Đỉa bám vào thân chiến hạm của kẻ thù. Một số Pháp Quan giữ binh lính lại bên mình để chiến đấu cùng những kẻ thù có thể đổ bộ vào tàu của họ. Số khác tấn công toàn diện. Cả hai cách đều là canh bạc. Tôi không thể nghĩ về nó. Victra, Roque và Orion sẽ chịu trách nhiệm trong việc đó. Tôi có nhiệm vụ của riêng mình.
Tôi ngập ngừng, nhìn ra ngoài tàu bay. “Nhỡ Ares không có thật thì sao?” tôi hỏi khẽ.
“Cậu đang nói cái quái gì vậy?” Sevro hỏi.
“Nếu đó chỉ là trò lừa gạt của một Hoàng Kim thì sao? Kẻ nào đó muốn giở trò để Hiệp Hội phải xuôi theo hướng mà hắn muốn. Nếu tất cả chỉ là một màn dối trá thì sao?”
Sevro nhìn tôi một hồi lâu, rồi cậu nhảy lên lan can và gào to hết cỡ xuống khoang tàu bay.
Cả khoang rống lên đáp trả.
Tiếng rống đến từ các Xám, đến từ các Đá Nham Thạch, đến từ các Cam. Nó đến từ các Đỏ đang làm việc trong đường ống, và đến từ các Hoàng Kim đã yêu cầu được chuyển đến tàu của tôi.
“Đó không phải dối trá.”
Đó cũng chính là lúc tôi nhìn thấy hiệu kỳ của các đạo quân bị gỡ xuống, được thay bằng cái mới. Kim tự tháp của Hiệp Hội biến mất. Vòng nguyệt quế, quyền trượng, lưỡi kiếm và cuốn sách biến mất. Con sư tử của Augustus biến mất. Thay vào đó, những con sói và những Lưỡi Hái xuất hiện trên đỉnh chiếc cờ vàng cao chót vót mà các đạo quân mang theo ra chiến trận.
Những đạo quân này thuộc về tôi.
Tôi cảm thấy có điều gì đó đang lan truyền trong những người xung quanh. Một dạng cuồng tín hữu hình. Nó chưa bao giờ được lan truyền mạnh mẽ đến vậy ở các Hoàng Kim. Các Hoàng Kim yêu tôi vì những chiến thắng và vinh quang mà tôi mang lại. Còn các Màu khác yêu tôi vì một thứ gì đó hoàn toàn khác, một thứ gì đó mạnh mẽ hơn. Bất cứ Hoàng Kim nào cũng sẽ trút cạn con tàu sau khi xâm chiếm, nhưng tôi đã không làm vậy, bởi họ đã chọn tôi thay vì các Hoàng Kim từng là chủ nhân của họ. Tôi đã cho họ lựa chọn đó.
Sevro nắm chặt lấy tay tôi. “Cậu hiểu rằng hôm nay mình phải chiến đấu khác đi chứ?”
“Tớ hiểu, Sevro.” Tôi tìm cách gạt tay cậu ra.
“Cậu không hiểu.” Cậu kéo tôi lại nhìn vào cậu và xua Ragnar đi. “Mọi động thái của cậu hôm nay sẽ được ghi lại và được chiếu ở khắp ngóc ngách trong Hệ Mặt Trời. Trận chiến này là để biến hạm đội thành của cậu.” Cậu hạ giọng thành những tiếng thì thầm khàn khàn. “Các Con Trai sẽ phát tán nó. Chó Rừng sẽ phát tán nó. Nhà Augustus sẽ phát tán nó. Hãy hành động như một vị thần, để người khác đi theo mình như đi theo một vị thần. Hiểu chứ?”
“Thắng hay bại, đây vẫn là hạm đội của Augustus,” tôi nói.
“Trừ phi hắn chết.”
Tôi đã phân công cho Sevro thâm nhập Thành Trì ở Agea, nơi Đại Thống Đốc đang bị giam giữ. Nhưng tôi đã không bảo cậu phải giết Augustus.
“Cậu không được giết hắn,” tôi nói đầy uy quyền. “Tớ cấm. Làm vậy…”
“Là cần thiết. Cậu không cần danh nghĩa của hắn. Cậu còn chưa nhận ra điều đó sao? Cậu sở hữu những gì cậu chiếm được, không cần biết đúng sai.” Cậu nhổ xuống sàn. “Cậu mới hai mươi tuổi. Nếu cậu chiến thắng, cậu sẽ trở thành một vị thần sống, Darrow. Và khi cậu tiết lộ thân phân thật sự của mình… cậu đã vượt qua cả Màu. Cậu hiểu chứ?”
Sevro đã trở nên khôn ngoan hơn kể từ lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt. Không có gì phải bàn cãi về điều đó. Nhưng tôi sợ rằng cậu nghĩ quá nhiều cho tôi. Apollo đã tưởng hắn là một vị thần. Augustus cũng nghĩ hắn là một vị thần. Một vị thần không phải là thứ tôi nên làm. Một vị thần là thứ để phục vụ, để tôn sùng. Chưa bao giờ tôi muốn điều đó. Chưa bao giờ Eo muốn điều đó. Sevro sẽ phải nhận ra. Đây là vì tự do. Nhưng có vẻ như ai cũng chỉ muốn cứ thế đi theo.
Hôm nay Ngựa Hoang sẽ giám sát hoạt động của các binh đoàn. Cô lơ lửng trong không khí cùng Milia, Hoàng Kim mặt ngựa mà chúng tôi đã thu nhận ở Học Viện. Một Hoàng Kim với gương mặt tàn bạo quen thuộc đang thong dong bước về phía tôi. Tôi bật cười và trỏ ông ta cho Sevro thấy; cậu chửi thề cay độc.
“Giám Thị Jupiter?” tôi gọi ông ta. “Có thật là ông đấy không, cưng?”
“Còn ai nữa, thằng lỏi kiêu căng?” Jupiter đến trước mặt tôi. Ông ta cao. Cặp mắt bàng quan. Mái tóc buộc chặt. Cao hơn tôi ba chục phân, ông ta là một kẻ độc ác, một con quỷ ưa khoái lạc mang hình dáng con người với sự cao ngạo ngất trời, và rõ ràng ông ta có hiềm khích với Ragnar. Ông ta nhìn thanh Kiếm Lưỡi Mềm cuộn quanh cẳng tay tôi, và tôi thấy ông ta cũng đeo kiếm kiểu tương tự. “Ta nghe nói cậu là người phải chịu trách nhiệm cho lối đeo kiếm mới này.” Ông ta giơ tay lên. “Ta chấp thuận. Táo bạo chẳng khác gì chọc cu vào tổ kiến.”
“Vẫn lê lết hả?” Sevro hỏi.
“Im mồm đi, Yêu Tinh,” Jupiter chế giễu.
“Ông bố thân yêu của tớ đã có một trận đấu tay đôi nho nhỏ với Giám Thị Jupiter đây để giành lấy vị trí Hiệp Sĩ Cuồng Nộ.” Sevro mỉm cười. “Ông già đã chém vào đúng chỗ tớ từng chém. Ngay giữa mông.”
“Thằng khốn Fitchner láu cá ấy thật… mưu ma chước quỷ.” Jupiter gật đầu miễn cưỡng. “Rất, rất ma quỷ. Ta đang giúp đỡ quý cô kia,” Jupiter nói tiếp, chỉ về phía Ngựa Hoang.
“Giúp thế nào?” tôi hỏi.
“Hầu hết các thành phố của Augustus đã bị phong tỏa liên lạc. Tin tức nội bất xuất, ngoại bất nhập. Ta là tùy phái viên cho những người còn trung thành. Lẻn vào, lẻn ra. Đã làm vậy suốt nhiều tuần nay, đã gửi thông điệp tới các Mạng Lưu Trữ Dữ Liệu ở xa và các thành phố còn trung thành khác. Cả một cuộc chiến cam go đã diễn ra tại đây với các điệp viên của cô ấy và của Chó Rừng trong lúc cậu đi gom góp một hạm đội. Căng đấy, anh bạn ạ.”
“Vậy ông có thông tin gì cho tôi?” tôi hỏi.
“Bellona Bố chỉ huy hạm đội của gia tộc để chống lại các bạn cậu. Cassius và Karnus được điều động tói các chiến dịch trên mặt đất trong nội thành Agea. Ta sẽ giúp cậu tìm giết chúng.” Jupiter nhướng cặp chân mày rậm rạp, như để nói ông ta cảm thấy chuyện này mới nhạt nhẽo làm sao. “Đó là điểm cốt lõi - giết các thành viên Nhà Bellona, rồi tất cả những đồng minh của họ bỗng nhiên sẽ tự hỏi vì sao chúng phải chiến đâu - chẳng phải sao?” Ông ta nháy mắt với Sevro. “Điều tốt đẹp tiếp theo là nghiền nát cái đầu của Hội Chủ Mặt Trăng.”
“Ông chắc chắn toàn bộ người Nhà Bellona đang ở Agea chứ?”
Jupiter miễn cưỡng gật đầu. “Lần cuối chúng ta nhìn thấy là vậy. Mặc dù cũng đã vài ngày trước, sau khi họ xích cổ Augustus đưa xuống.” Ông ta cợt nhả giơ một ngón tay lên. “Và đêm ấy có hàng loạt các tàu con thoi nặng nề hạ cánh một cách kỳ lạ.”
Tôi phẩy tay, tảng lờ thông tin về các tàu con thoi. Ông ta nheo mắt nhìn tôi, nhưng tôi bảo ông ta hãy im đi và đứng ra sau lưng tôi trong lúc tôi chào Ngựa Hoang và đoàn tùy tùng của cô.
“Mọi thứ đã được chuẩn bị,” cô nói. “Chúng tôi đang đợi lệnh tiến công.” Cô chun mũi như thể vừa ngửi thấy mùi xú uế. “Sevro, hãy để mắt đến Jupiter. Ông ta có xu hướng thích bĩnh ra chỗ ông ta ăn.”
Jupiter ngáp. “Ta cũng hân hạnh khi được làm việc cùng cô.”
“Milia, rất vui khi thấy cô đã tắm rửa,” tôi nói.
“Thần Chết.” Cô gật đầu và nở một nụ cười xấu xí. “Vẫn chơi với lưỡi liềm hả? Thật ấm cả con tim.”
“Cô cũng có tim ư?” Sevro cười khùng khục.
Cô nhìn chiều cao của cậu dò xét. “Một quả tim kích cỡ chuẩn.” Cô ngập ngừng. “Tôi vừa nhìn thấy Pollux ngày hôm qua, nhưng bên phía kẻ thù. Tôi đã lén lút ra vào cùng Jupiter. Cậu đã sắp xếp để chúng tôi có một cuộc họp mặt nho nhỏ. Tôi đã nghe về chuyện của Tactus. Hắn là một thằng khốn.” Đúng vậy.
Tôi nhìn thiết bị hiển thị của mình. Chúng tôi sẽ đến các tọa độ phóng trong năm phút nữa. Đội của tôi phân tán. Ngựa Hoang nán lại, mặt đăm chiêu.
“Có chuyện gì vậy?” tôi hỏi. “Chưa gì đã lo cho anh rồi sao?”
“Hơi hơi,” cô thừa nhận, tiến đến đủ gần để tôi có thể ngửi thấy mùi hương của cô. “Nhưng là chuyện của cha em. Nếu chúng giết ông ấy trước khi chúng ta kịp đổ bộ thì sao?”
“Chúng sẽ không giết ông ấy. Chúng cần có ông ấy để làm quân bài thương thuyết. Nếu thua, chúng sẽ tha mạng cho ông ấy và hy vọng chúng ta sẽ làm điều tương tự với tất cả các thành viên của gia tộc Bellona. Người ta không giết những người có tầm quan trọng như ông ấy.”
Tôi tìm cách nắm tay cô để an ủi, nhưng cô lùi lại, quay lưng lại với tôi. “Chúng ta sắp phải xâm chiếm một hành tinh.”
Tôi nhìn cô bước đi, hét lên ra lệnh cho người của mình.