Đứa Con Hoàng Kim

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

24

Image

THỊT XÔNG KHÓI VÀ TRỨNG

Tôi ngồi xuống đối diện với cô.

“Không ngủ được ư?” tôi hỏi.

Cô gối đầu lên hai tay. “Cứ lạch cà lạch cạch.” Cô hất hàm về phía đống nồi niêu đang phát ra những tiếng ồn ào trong bếp. “Tên đầu bếp đang rất kích động,” cô nói. “Hắn nghĩ em cần một bữa yến tiệc. Em đã bảo mình chỉ cần thịt xông khói và trứng. Hẳn là hắn đã bỏ ngoài tai tất cả những lời em nói. Hắn lảm nhảm điều gì đó về gà lôi. Hắn có khẩu âm Trái Đất. Khó hiểu lắm.”

Lát sau, một đầu bếp Nâu hấp tấp bước ra từ trong bếp, mang theo một cái khay không chỉ đựng thịt xông khói và trứng, mà còn có cả bánh bí ngô, giăm bông hun khói, pho mát, xúc xích, hoa quả, và cả chục món khác. Nhưng không có gà lôi. Mắt hắn trợn lên to bằng chiếc bánh bí ngô khi nhìn thấy tôi. Hắn xin lỗi gì đó, đặt khay xuống và biến mất, rồi một phút sau quay trở lại với nhiều thức ăn hơn nữa.

“Ngươi nghĩ bọn ta ăn được bao nhiêu?” tôi hỏi hắn. Hắn chỉ nhìn tôi chằm chằm.

“Cảm ơn,” Ngựa Hoang nói. Hắn lẩm bẩm điều gì đó không thể nghe nổi, rồi vừa cúi đầu vừa lui xuống.

“Anh nghĩ Lãnh Chúa Tro Tàn có hơi khác chúng ta,” tôi nói. Ngựa Hoang đẩy đĩa hoa quả về phía tôi. “Anh tưởng em không thích thịt lợn muối xông khói?” tôi nói.

Cô nhún vai. “Ở Mặt Trăng, sáng nào em cũng ăn món này.” Cô khéo léo phết bơ lên bánh bí ngô. “Nó khiến em nhớ tới anh.” Cô tránh nhìn vào mắt tôi. “Tại sao anh không ngủ?”

“Anh không ngủ được.”

“Lúc nào anh cũng vậy. Ngoại trừ lúc anh có một cái lỗ ở bụng. Khi ấy anh đã ngủ như một đứa trẻ.”

Tôi cười. “Anh nghĩ hôn mê không được tính.”

Chúng tôi nói về đủ thứ chuyện, trừ những điều nên nói. Vô hại và trầm lặng, như hai con bướm đêm nhảy quanh một đống lửa. “Những chiếc giường này lớn đến kỳ lạ, dù là trên một chiến hạm,” Ngựa Hoang nói. “Giường của em đúng là rộng mênh mông.”

“Cuối cùng cũng có người đồng tình! Quá nửa thời gian anh phải ngủ dưới sàn.”

“Anh cũng vậy ư?” cô lắc đầu. “Đôi khi em nghe thấy có tiếng động và phải ngủ trong tủ, thầm nghĩ nếu có người đến tìm, họ sẽ không tìm ở đó.”

“Anh cũng đã làm vậy. Thực sự hữu hiệu.”

“Trừ phi những chiếc tủ đủ lớn để nhét vừa một gia đình Đá Nham Thạch. Khi ấy chẳng giúp ích được gì.” Bất chợt cô cau mày. “Em tự hỏi liệu các Đá Nham Thạch có âu yếm nhau không nhỉ.”

“Họ không.”

Cô nhướng mày. “Anh đã tìm hiểu rồi sao?”

Tôi nuốt một nắm đầy dâu tây và nhún vai, Ngựa Hoang nhăn mặt trước cử chỉ của tôi.

“Các Đá Nham Thạch chỉ tin vào ba sự tiếp xúc. Sự Tiếp Xúc của Mùa Xuân. Sự Tiếp Xúc của Mùa Hè. Và Sự Tiếp Xúc của Mùa Đông. Sau Khởi Nghĩa Đen Tối, cuộc khởi nghĩa của các Đá Nham Thạch hòng chống lại các Tổ Tiên sắt, ủy Ban Quản Lý Chất Lượng đã cân nhắc có nên hủy diệt toàn bộ Màu ấy hay không. Em biết đấy, họ đã cho các Đá Nham Thạch một tín ngưỡng mới, đã cướp đi công nghệ của chúng. Nhưng thứ họ muốn hủy diệt nhất là mối liên kết lạ thường của chúng. Nên họ đã ra chỉ thị cho pháp sư của các bộ tộc, những kẻ lừa đảo đã được mua chuộc, phải cảnh báo mức độ nguy hiểm của sự tiếp xúc, nói rằng nó sẽ khiến linh hồn trở nên yếu đuối. Nên giờ các Đá Nham Thạch chỉ tiếp xúc khi làm tình. Chúng chạm vào nhau để ngăn ngừa cái chết. Và chúng chạm vào nhau để giết. Không được âu yếm.” Tôi nhận thấy cô đang nhìn tôi và mỉm cười ngạo nghễ. “Nhưng tất nhiên là em biết tất cả những điều đó rồi.”

“Phải, em đã biết.” Cô mỉm cười. “Nhưng đôi khi nhớ lại tất cả những gì diễn ra trong đầu anh cũng tốt mà.”

“Ô,” tôi rời mắt đi chỗ khác khi cô bắt gặp tôi đang nhìn chằm chặp.

“Em quên là anh cũng biết đỏ mặt cơ đấy!” Cô nhìn tôi trong giây lát. “Chắc hẳn anh không biết, nhưng một trong những bài nghị luận của em ở Mặt Trăng tập trung vào sai lầm của các định lý thao túng xã hội do ủy Ban Quản Lý Chất Lượng sử dụng.” Cô khéo léo cắt một miếng xúc xích. “Em chỉ ra rằng họ đã thiển cận. Chẳng hạn như việc triệt tiêu dục tình ở các Hồng là nguyên nhân dẫn đến tỉ lệ tự sát cao một cách bi thảm ở các Khu Vườn.”

Bi thảm. Hầu hết mọi người sẽ nói rằng nó “không hiệu quả”.

“Những điều luật đang duy trì hệ thống cấp bậc quá quan liêu hà khắc, rồi một ngày nào đó chúng sẽ sụp đổ. Năm mươi năm nữa? Hay một trăm năm? Ai mà biết? Bọn em đã nghiên cứu trường hợp một phụ nữ Hoàng Kim đem lòng yêu một Đá Nham Thạch. Họ đã thuê một Nhà Tạo Tác ở chợ đen biến đổi các cơ quan sinh sản để tinh trùng của anh ta trở nên tương thích với trứng của cô ta. Họ bị phát hiện và cả hai đã bị tử hình, Nhà Tạo Tác của họ cũng chịu chung số phận. Nhưng những chuyện như vậy đã xảy ra cả trăm lần. Cả nghìn lần. Họ chỉ là số lẻ nhặt ra từ các tư liệu ghi chép.”

“Thật kinh khủng,” tôi nói.

“Mà thật đẹp.”

“Đẹp ư?” tôi hỏi, cảm thấy khó chịu.

“Không ai biết đến những người này,” cô nói. “Không ai, ngoại trừ một vài Hoàng Kim có quyền truy cập. Những linh hồn này tìm cách thoát khỏi rào cản, hết lần này đến lần khác, không phải vì lòng thù hận như Khởi Nghĩa Đen Tối. Mà vì tình yêu. Họ không bắt chước nhau. Họ không bị thôi thúc bởi những người đi trước họ. Mỗi người đều sẵn sàng mạo hiểm, nghĩ rằng mình là người đầu tiên. Đó là lòng dũng cảm. Và đó là một phần nhân tính của chúng ta.”

Lòng dũng cảm. Liệu cô có còn nói vậy nếu biết một trong những người đó đang ngồi đối diện mình hay không. Có phải cô sống trong thế giới của những lý tưởng mà Harmony đã nhắc đến? Hay cô đã thực sự thấu hiểu…

“Nên em tự hỏi, bao lâu nữa thì,” cô tiếp tục, “những nhóm người như Các Con Trai Của Ares sẽ tìm được những dữ liệu ấy và công bố chúng? Họ đã làm vậy với Persephone, cô gái cất tiếng hát. Chỉ là vấn đề thời gian.” Cô ngập ngừng, nheo mắt nhìn khi thấy tôi vô thức phản ứng trước việc nhắc đến Eo. “Có chuyện gì vậy?”

Không thể nói cho cô biết những gì mình đang nghĩ, tôi bèn nói dối. “Bài nghị luận. Xã hội học. Em và anh đã đi theo những con đường vô cùng khác biệt. Anh luôn tự hỏi cuộc sống lúc trước của em ở Mặt Trăng như thế nào.”

Ngựa Hoang nhìn tôi tinh nghịch. “Ô? Vậy là anh đã nghĩ đến em?”

“Có lẽ.”

“Cả ngày lẫn đêm? Ngựa Hoang đang mặc gì? Cô ấy đang mơ thấy gì? Đang hôn gã trai nào…?”

Cô cau mày khi nói ra câu cuối.

“Darrow, có điều này em muốn được giải thích.”

“Em không cần phải làm vậy,” tôi nói, xua tay bảo cô ngừng lại.

“Chuyện với Cassius…”

“Ngựa Hoang, em không nợ anh bất cứ điều gì. Em không phải của anh. Anh không phải của em. Em có thể làm bất cứ điều gì em muốn, với bất cứ người nào em muốn.” Tôi lưỡng lự. “Mặc dù hắn ta là một thằng khốn.”

Cô bật cười. Sự hài hước biến mất cũng nhanh như khi nó đến. Nỗi đau hiện lên trong mắt cô, trong cái miệng nửa hé mở của cô. Chiếc dĩa và con dao hờ hững trên đĩa thức ăn của cô đã bị lãng quên. Cô cúi xuống và lắc đầu.

“Em đã muốn chuyện sẽ khác đi,” cô nói. “Anh biết mà.”

“Ngựa Hoang…” tôi đặt một bàn tay lên cổ tay cô. Nó mỏng manh trong bàn tay cứng cáp của tôi, bất chấp sức mạnh mà cô có. Nó mỏng manh như bàn tay của một cô gái khác mà tôi đã từng nắm chặt trong hầm mỏ. Tôi đã không thể giúp đỡ người con gái ấy. Và giờ tôi cảm thấy mình cũng không thể giúp đỡ người phụ nữ này. Giá như đôi bàn tay tôi được sinh ra để gây dựng, tôi sẽ biết phải nói gì, phải làm gì. Có lẽ ở một kiếp khác, tôi đã là người đàn ông ấy. Nhưng trong kiếp này, tiếng nói của tôi, cũng như đôi bàn tay, lại vụng về. Tất cả những gì chúng có thể làm là cắt bỏ. Là đập phá. “Anh nghĩ anh biết cảm giác của em…”

Ngựa Hoang bất chợt rụt tay lại. “Cảm giác của em?”

“Anh không có ý…” tôi ngập ngừng khi nghe thấy tiếng động.

Chúng tôi ngẩng đầu lên thì thấy tên đầu bếp ngượng ngùng đứng đó, trên tay bưng một khay đồ ăn khác. Hắn nhón chân về phía trước rồi ra khỏi phòng, đi giật lùi một cách ngượng nghịu.

“Darrow. Im lặng nghe em nói này.” Cô nhìn tôi dữ dội qua những lọn tóc đang rủ xuống trước mặt. “Anh muốn biết cảm giác của em ư? Em sẽ nói cho anh biết. Cả cuộc đời này em đã được dạy phải đặt gia đình lên trên hết.”

“Chuyện xảy ra với anh trai em ở Học Viện… khi em giao anh ấy cho anh, việc đó đã khiến em phải chống lại tất cả những gì em được dạy phải làm. Nhưng em đã nghĩ anh là…” cô hít một hơi dài, lưỡng lự trong giây phút cuối “… là người xứng đáng có được lòng trung thành của em. Và em đã nghĩ trao lòng trung thành của mình cho anh vào thời điểm ấy sẽ quan trọng hơn rất nhiều so với việc trao nó cho Adrius, người chưa bao giờ chịu nhúc nhích một ngón tay vì em. Em biết đó là việc nên làm, nhưng làm vậy cũng là chối bỏ cha em, chối bỏ tất cả những gì ông từng dạy em. Anh thậm chí có biết ý nghĩa của nó không? Ông đã khiến nhiều gia tộc phải tan tác dễ như người ta bẻ một cành cây. Ông là người có quyền lực không lời nào tả xiết. Nhưng trên tất cả, ông là người đã dạy em cưỡi ngựa, dạy em đọc thơ chứ không chỉ những câu chuyện lịch sử quân sự. Người đã đứng cạnh em, để em tự đứng dậy bằng sức mình mỗi khi em ngã. Người đã không thể nhìn vào em trong suốt ba năm sau khi mẹ em mất. Đó là người đàn ông em đã khước từ vì anh. Không,” cô sửa lời chính mình, “không phải vì anh. Vì một cuộc sống khác biệt, một cuộc sống nhiều ý nghĩa hơn. Nhiều hơn niềm kiêu hãnh.”

“Ở Học Viện, anh và em đã quyết định sẽ phá bỏ luật lệ, để làm người tử tế giữa chốn kinh hoàng. Nên chúng ta đã tạo ra một đội quân từ những người bạn trung thành, thay vì các nô lệ. Chúng ta đã chọn sẽ làm người tốt hơn. Rồi anh nhổ vào nó khi bỏ đi để làm một sát thủ dưới trướng cha em.” Cô giơ một ngón tay lên. “Không. Đừng lên tiếng. Em ngừng lời không có nghĩa là đến lượt anh nói đâu.”

Cô dành thời gian gom nhặt những suy nghĩ của mình, đẩy cái đĩa ra. “Em chắc chắn anh hiểu rằng em đã cảm thấy lạc lõng. Thứ nhất, vì gặp anh em tưởng mình đã gặp được một người đặc biệt. Thứ hai, vì em cảm thấy anh đã từ bỏ cái lý tưởng giúp chúng ta có thể chinh phục đỉnh Olympus. Hãy thử cân nhắc chuyện em đã cảm thấy bị tổn thương, cảm thấy cô độc. Và hãy cân nhắc rằng, có lẽ em ngã vào giường của Cassius vì em đang đau khổ và cần được xoa dịu nỗi đau. Anh có thể hình dung những điều đó không? Anh có quyền lên tiếng.”

Tôi vặn vẹo trên ghế của mình. “Có lẽ.”

“Tốt. Giờ thì nhét ý nghĩ ấy vào mông anh đi.” Miệng cô mím chặt nghiêm nghị. “Em không phải là một cô ả lăng loàn ăn mặc diêm dúa. Em là một thiên tài. Em nói vậy vì đó là sự thật. Em thông minh hơn bất cứ người nào anh từng gặp, có lẽ ngoại trừ ông anh sinh đôi của em. Trái tim không khiến đầu óc của em trở nên ngớ ngẩn. Em tìm đến mối quan hệ với Cassius cũng giống như lý do em để Hội Chủ nghĩ rằng bà ta đang khiến em chống lại cha mình: để bảo vệ gia tộc em.”

Cô nhìn xuống đĩa thức ăn của mình.

“Em vốn có khả năng thao túng người khác. Đàn ông, đàn bà, không có gì khác nhau. Cassius là một vết thương biết đi, Darrow ạ, một vết thương còn mới và rỉ máu, mặc dù đã hai năm kể từ khi anh giết chết Julian. Em đã nhận ra điều đó trong chớp mắt, và em biết phải làm gì để khiến anh ta yêu em. Em cho anh ta một người biết lắng nghe, một người có thể lấp đầy khoảng trống.”

Sự cứng cỏi trong giọng cô tan biến. Cô nhìn quanh như thể muốn thoát khỏi câu chuyện mình đã bắt đầu. Giá cô dừng lại, tôi sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn.

“Em đã khiến anh ta nghĩ rằng anh ta không thể sống thiếu em. Em biết đó là điều duy nhất có thể giữ cho Nhà của mình được an toàn. Em biết đó là vũ khí tốt nhất em có thể sử dụng trong cuộc chơi này. Nhưng… em vẫn cảm thấy thật lạnh lẽo, thật khủng khiếp. Như thể em là ả phù thủy độc ác đã giăng bẫy Odysseus, khiến anh ta đem lòng yêu, và giữ anh ta ở bên mình vì những mục đích ích kỷ. Đó có vẻ là điều hợp lý, nên làm. Nhưng khi anh ta quàng tay qua người em, em cảm thấy như mình đang chết đuối. Như thể em đang lạc lối, chết ngạt dưới sức nặng của tất cả những việc em đã làm, chết ngạt khi biết rằng có một cuộc sống đang đợi em ở phía trước, với một người em không yêu.”

“Nhưng tất cả là vì gia tộc em. Vì những người mà em yêu, cho dù họ không xứng đáng với nó. Không ít người đã phải hy sinh còn nhiều hơn thế. Em cũng có thể hy sinh.” Cô lắc đầu, nước mắt đang tràn ra trong đôi mắt cô phản chiếu những giọt nước mắt đang tràn ra trong chính đôi mắt tôi. Chúng rớt xuống khi cô nói, “Rồi anh bước vào dạ tiệc ấy, và… như thể mặt đất đã nứt ra nuốt chửng lấy em. Em cảm thấy mình như một kẻ lừa đảo. Một đứa con gái xấu xa, bịa ra một lý do để làm những việc xuẩn ngốc.” Cô lau mắt. “Anh không hiểu vì sao em làm vậy ư? Em không muốn anh phải chết. Em không muốn anh phải chết như anh trai em, Claudius. Như Pax. Em sẵn sàng làm bất cứ điều gì để ngăn cản việc ấy.”

“Anh có thể ngăn cản điều ấy.”

“Anh không phải kẻ bất khả chiến bại, Darrow. Em biết anh nghĩ mình như vậy. Nhưng một ngày kia anh sẽ nhận ra anh không mạnh như mình tưởng, và em sẽ bị bỏ lại một minh.”

Cô im lặng khi tất cả những tâm sự chất chứa trong lòng được giải phóng. Cô không nức nở. Nhưng nước mắt tuôn rơi. Cô là kiểu phụ nữ sẽ cảm thấy khóc lóc là đáng xấu hổ.

Tôi tan nát khi nhìn thấy cô như vậy.

“Em không xấu xa,” tôi nói và nắm lấy tay cô. “Em không độc ác.” Cô lắc đầu, tìm cách rụt tay lại. Tôi giữ cằm cô bằng tay phải và xoay đầu cho đến khi đôi mắt cô tìm thấy nơi trú ngụ trong mắt tôi. “Và những việc em làm vì những người em yêu không thể bị đem ra phán xét. Em hiểu chứ?” Tôi lắng giọng. “Em hiểu chứ?”

Cô gật đầu.

Chuyện không cần phải diễn ra theo cách này. Các Hoàng Kim có mọi thứ, nhưng họ đòi hỏi sự hy sinh ngay từ giống loài của chính họ. Nơi này thật bệnh hoạn. Đế chế này đã sụp đổ. Chúng ăn cả các ông vua và các bà hoàng của chúng, ngấu nghiến như chúng đã ăn thịt những kẻ bần hàn từng nghiền nát trái đất của chúng. Nhưng chúng sẽ không thể có được người phụ nữ này như có cô gái mà tôi đã chôn. Tôi sẽ không để chúng ăn tươi nuốt sống cô. Tôi sẽ không để chúng ăn tươi nuốt sống gia đình của tôi ở Lykos. Tôi sẽ đập tan chúng, dù cuối cùng có phải trả giá thế nào.

Tôi đưa ngón trỏ lau nước mắt trên khuôn mặt cô. Cô khác chúng. Khi cô tìm cách làm những việc chúng làm, nó đập nát trái tim cô ra thành từng mảnh nhỏ. Khi nhìn cô, tôi biết mình đã sai. Cô không phải là điều khiến tôi bị sao nhãng. Cô không cản trở nhiệm vụ của tôi. Cô là điểm cốt lõi của tất cả những việc tôi phải làm. Nhưng tôi không thể hôn cô. Không phải lúc này, khi tôi phải đập vỡ trái tim cô để có thể đập vỡ đế chế này. Làm vậy không công bằng. Tôi đã yêu cô, còn cô yêu những lời tôi nói dối.

“Anh không thể tin anh ta,” cô nói khẽ.

“Ai?” tôi hỏi, giật mình trước những lời cô bất chợt nói.

“Anh sinh đôi của em,” cô thì thầm như thể hắn đang ngồi ngay góc phòng. “Anh ta không phải người như anh. Anh ta là cái gì đó khác hẳn. Khi nhìn chúng ta, khi nhìn mọi người, anh ta chỉ thấy những cái bị thịt và xương. Chúng ta không thực sự tồn tại trong mắt anh ta.” Tôi cau mày khi cô nắm chặt tay tôi. “Darrow, nghe em nói. Anh ta là một con quái vật mà họ không biết phải dùng lời gì để miêu tả. Anh không thể tin anh ta được.”

Cách cô nói ra những điều ấy khiến tôi hiểu rằng cô biết vụ thỏa thuận của chúng tôi.

“Anh không tin hắn,” tôi nói. “Nhưng anh cần hắn.”

“Chúng ta có thể thắng cuộc chiến này mà không cần anh ta,” cô nói.

“Anh tưởng em bảo anh không đủ mạnh?”

“Anh không đủ,” cô nói với một nụ cười. “Khi chỉ có mình anh.” Cô nhếch mép cười. “Anh cần em.”

Giá như chuyện đơn giản đến thế.

Tôi tạm biệt Ngựa Hoang và về phòng không lâu sau đó. Hành lang yên lặng, và tôi cảm thấy mình như một chiếc bóng bị cuốn đi trong vương quốc kim loại. Tôi không biết phải chấp nhận sự giúp đỡ của cô như thế nào. Và cũng không biết phải đối xử với cô ra sao. Nhìn thấy cô ở bên Cassius, tôi đau hơn những gì tôi có thể nói với cô, và một phần trong tôi biết rằng không phải tất cả chỉ là sự thao túng. Hắn chưa bao giờ là một con quỷ, và nếu có ngày hắn trở thành một con quỷ, đó cũng là tại tôi.

Cửa phòng tôi xịch mở ra. Một bàn tay đặt lên vai tôi. Tôi quay lại và nhìn thấy ngực Ragnar. Tôi thậm chí không hề nghe thấy tiếng bước chân của hắn. “Có người đang thở bên trong.”

“Chắc là Theodora. Bà ấy là gia nô Hồng của ta. Ngươi sẽ thích bà ấy.”

“Hơi thở của Hoàng Kim.”

Tôi gật đầu, không cần hỏi làm thế nào hắn biết, và bật Kiếm Lưỡi Mềm trên tay ra. Nó vút lên thành một lưỡi kiếm khi tôi bước vào. Đèn đang được bật, không sáng quá. Tôi và Ragnar nhìn quanh căn phòng và thấy Chó Rừng đang ngồi trên đi văng với một ly rượu trên tay. Hắn cười khẩy khi nhìn thấy vũ khí của chúng tôi.

“Tôi phải thừa nhận rằng tôi đang khá là sợ đấy.”

Hắn khoác áo choàng tắm và đi dép lê.

Tôi bảo Ragnar lui ra. với các vết thương trên người, đáng lẽ hắn nên nghỉ ngơi. Hắn lê bước một cách miễn cưỡng.

“Dường như trên tàu này không ai ngủ thì phải,” tôi vừa nói vừa ngồi xuống bên cạnh Chó Rừng trên đi văng. “Tôi nghĩ chúng ta phải thay đổi thỏa thuận của mình một chút.”

“Cậu thích nói giảm nói tránh nhỉ?” Hắn nhấp một ngụm rượu rồi thở dài. “Tôi đã nghĩ mình sẽ chết đuối trong con phá khốn kiếp ấy. Tôi luôn nghĩ cái chết của mình sẽ rất huy hoàng. Phóng mình vào mặt trời. Bị đối thủ chính trị chặt đầu. Thế mà khi nó đến…” Hắn nhún vai, trông thật yếu đuối và trẻ con. “Chỉ là sự lạnh lẽo vô tình. Như thể những tảng đá trong hầm ở Học Viện lại đổ lên người tôi.”

Hắn đã đúng, cái chết không có hơi ấm. Tôi đã khóc như một đứa trẻ khi tưởng mình đang chết lúc bị Cassius đâm.

“Tất nhiên điều này đã thay đổi chiến lược của chúng ta, nhưng tôi không nghĩ nó sẽ thay đổi sự liên minh.”

“Tôi cũng không nghĩ vậy,” tôi tán thành. “Hơn bao giờ hết, chúng ta cần các gián điệp. Pliny sẽ không nhắm mắt bỏ qua sự thăng tiến của tôi. Còn cậu thì mắc kẹt ở đây với phái đoàn của cha cậu. Gã con buôn chính trị đó sẽ tìm cách trừ khử cả hai chúng ta.” Tôi không nhắc đến Các Con Trai Của Ares. Theo suy đoán của tôi, khi tôi đổ bình rượu lên đùi Cassius, họ đã chìm vào lãng quên trong tâm trí tất cả mọi người.

“Pliny phải bị loại bỏ. Nhưng cậu và tôi nên duy trì khoảng cách xã giao cho đến khi đó, để hắn không biết rằng những mối đe dọa của hắn đã quy về một mối. Sẽ tốt hơn nếu hắn hiểu sai các nguồn lực cá nhân của chúng ta.”

“Và để người Nhà Telemanus vẫn nói chuyện với tôi,” tôi nói.

“Phải. Họ cũng muốn tôi phải chết.”

“Họ nên vậy.”

“Tôi không bực gì điều đó. Có điều phiền toái bỏ xừ.” Hắn rút từ trong túi ra một chiếc Bộ Đàm Nổi và đưa cho tôi. “Chúng đã được đồng bộ hóa. Tôi sẽ liên lạc với tàu của tôi để đón chúng ta, và tôi đoán cậu sẽ ở lại đây với chiến lợi phẩm mới của cậu. Không thể cứ bố trí tàu đi đi về về mãi được.”

Tôi muốn hỏi hắn về Leto. Tại sao hắn lại giết anh ta. Nhưng tại sao lại phải chỉ cho con quỷ thấy ta biết sức mạnh của hắn? Việc đó sẽ chỉ biến tôi thành mối đe dọa của hắn. Và tôi đã được chứng kiến cách hắn xử lý các mối đe dọa. Sẽ tốt hơn nếu giả vờ câm điếc và luôn chứng tỏ mình hữu dụng.

“Chiến tranh mang lại cho chúng ta nhiều cơ hội hơn,” tôi nói. “Tùy thuộc vào việc chúng ta muốn nó lan rộng tới đâu…”

“Tôi nghĩ tôi hiểu ý cậu.”

“Những kẻ khác sẽ tìm cách dập lửa, để bảo toàn những gì chúng ta có. Nhất là Pliny, và em gái cậu.”

“Vậy thì chúng ta phải tỏ ra khôn ngoan hơn nữa.”

“Không được đụng đến cô ấy. Điều khoản đó trong thỏa thuận của chúng ta là bất biến.”

“Nếu nó có bị tổn hại gì, tôi nghĩ sẽ là tại cậu, không phải tại tôi.” Có lẽ hắn nói đúng. “Nhưng tôi tán thành ý kiến của cậu: quạt cho lửa lan ra. Để chiến tranh trải rộng. Chiến thắng. Và đoạt lấy chiến lợi phẩm.”

“Tôi nghĩ tôi biết phải làm điều đó như thế nào. Mạng lưới của cậu có thể cho tôi biết gì về các xưởng đóng tàu của Ganymede?”

ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.