33
VŨ KHÚC
Trong giấc ngủ tôi chìm vào giấc mơ về quá khứ. Tay tôi luồn vào những sợi tóc xoăn của em. Xung quanh chúng tôi, thung lũng vẫn thiu thiu ngủ. Đến cả lũ trẻ cũng chưa cựa mình tỉnh giấc. Chim đậu trên những cành cây nhiều mấu trong rừng thông gần đó, và tôi chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng thở của em cùng tiếng nổ lách tách của đống lửa sắp tàn. Cả chiếc giường có mùi của em. Không phải mùi hoa cỏ hay mùi hương liệu. Chỉ có mùi hương của đất trên làn da em, của những vết dầu trên mái tóc quanh bàn tay tôi, của hơi thở ấm nóng đang sưởi ấm một bên má của tôi phả ra từ em. Tóc em là của hành tinh chúng tôi. Nó rối bù như tóc tôi, bẩn như tóc tôi, và đỏ như tóc tôi. Một chú chim ngân nga hát lớn bên ngoài. Miên man không dứt. Lớn hơn. Và lớn hơn.
Tôi thức giấc khi có tiếng người ngoài cửa.
Đá tấm ga trải giường ướt đẫm mồ hôi sang một bên, tôi ngồi dậy bên mép đệm. “Hiển thị hình ảnh.” Một ảnh nổi cho thấy Ngựa Hoang đang đứng ngoài hành lang. Tôi đứng dậy theo phản xạ để mở cửa cho cô vào, nhưng khi đến cửa, tôi ngập ngừng. Chúng tôi đã bày xong kế hoạch. Không còn gì để trao đổi nữa tại thời điểm này. Không còn gì tốt đẹp có thể xảy ra.
Tôi nhìn cô trong Màn Hình Nổi. Đổi thế đứng từ chân này sang chân khác, có thứ gì đó trong tay cô. Nếu tôi để cô vào… việc đó sẽ chỉ khiến chúng tôi phải trả giá sau này. Tôi đã làm tổn thương Roque. Đã giết Quinn, Tactus và Pax. Để cô lại gần vào lúc này sẽ là ích kỷ. Nếu may mắn, cô sẽ sống sót qua trận chiến này và cô sẽ nhận ra sự thật về tôi. Tôi lùi khỏi cửa.
“Darrow, thôi đi đồ con lừa, để em vào.”
Tay tôi chọn thay tôi.
Tóc cô ướt và duỗi xuống, quân phục của cô đã thay bằng một chiếc kimono đen. Trông cô mới mỏng manh làm sao so với Ragnar, hắn đang núp trong hành lang.
“Ta đã bảo mà,” cô nói với Ragnar. Rồi quay sang tôi nói, “Em biết anh vẫn còn thức. Ragnar cứ cứng đầu. Bảo rằng anh cần được ngủ. Và hắn không chịu nhận chỗ thức ăn em đã mang cho hắn.”
“Em cần gì ư?” tôi hỏi, giọng lạnh lùng hơn chủ định.
Chân cô làm bộ xoay xoay một cách lúng túng. “Em… sợ bóng tối.” Cô đẩy tôi sang một bên. Ragnar quan sát tất cả, mắt không để lộ điều gì.
“Ta đã bảo ngươi đi ngủ, Ragnar.”
Hắn không di chuyển.
“Ragnar, nếu ở đây ta không được an toàn thì ở bất kỳ nơi nào khác ta cũng không an toàn. Đi ngủ đi.”
“Tôi ngủ mở mắt, thưa chủ nhân.”
“Thật sao?”
“Thật.”
“Vậy thì hãy làm điều đó trên giường ngươi, Ô Danh. Đó là mệnh lệnh,” tôi nói, và ghét những lời lẽ bố đời ấy ngay khi nó lọt ra khỏi miệng tôi.
Hắn gật đầu miễn cưỡng rồi đi dọc hành lang trong im lặng. Tôi dõi theo hắn trong lúc cánh cửa xịch đóng lại. Tôi quay người thì thấy Ngựa Hoang đang xem xét căn phòng của tôi. Nó được làm phần lớn từ gỗ và đá chứ không phải kim loại, các bức tường được chạm khắc phong cảnh núi rừng. Thật kỳ lạ khi thấy sự nỗ lực mà những người này bỏ ra để khiến mình cảm thấy như một phần của lịch sử chứ không phải là một phần của tương lai.
“Sevro chắc hẳn đang rất bực bội khi cậu ấy không phải là người duy nhất cứ bám đuôi anh nữa.”
“Sevro đã trưởng thành hơn một chút kể từ lần cuối em gặp. Cậu ấy thậm chí đã biết ngủ trên giường.”
Cô bật cười. “Ragnar cứ khăng khăng bảo em đi chỗ khác, làm em tưởng anh đang có khách.”
“Em biết anh không dùng các Hồng mà.”
“Nó rộng thật,” cô nhận xét về căn hộ. “Sáu phòng mà chỉ có mình ông cụ non như anh. Anh không mời em uống gì sao?”
“Em có muốn…”
“Không, cảm ơn.” Cô lệnh cho hệ thống điều khiển căn phòng bật nhạc. Mozart. “Nhưng anh không thật sự thích âm nhạc, phải không?”
“Không phải thể loại này. Nó… ngột ngạt.”
“Ngột ngạt? Mozart là một người nổi loạn, một thiên tài phá cách! Một kẻ phá vỡ mọi thứ gọi là ngột ngạt.”
Tôi nhún vai. “Có thể. Nhưng rồi những người ngột ngạt đã tóm được ông ta.”
“Đôi lúc anh thật quê kệch. Em cứ tưởng Theodora đã nhồi nhét được một chút văn hóa vào đầu anh. Vậy anh thích gì?” Cô vuốt hai bàn tay dọc con nai sừng tấm đầu đàn chạm trổ. “Em hy vọng không phải là thứ nhạc điện tử điên khùng mà Những Kẻ Gào Rú cứ gật gù theo. Cũng có lý khi đám Lục sáng tác ra chúng… như thể đang lắng nghe một con rô bốt lên cơn co giật.”
“Em được tiếp xúc với nhiều con rô bốt rồi sao?” tôi hỏi khi cô dịch chuyển bộ Giáp Khải Hoàn trong phòng sang một bên sảnh vào. Hội Chủ đã tặng nó cho Lãnh Chúa Tro Tàn khi ông ta đốt cháy vệ tinh Rhea. Những ngón tay Ngựa Hoang mân mê lớp kim loại có màu sương giá.
“Các Cam và Lục của cha em đã có vài con rô bốt đặt trong phòng thí nghiệm của chúng. Những con rô bốt hoen gỉ, cũ kỹ mà cha đã tân trang lại và đem vào viện bảo tàng.” Cô cười với chính mình. “Ông thường đưa em đến đó, hồi em còn mặc váy và mẹ em vẫn còn sống. Em ghét cay ghét đắng chúng. Em vẫn nhớ mẹ thường cười vì sự hoang tưởng của ông, nhất là khi Adrius tìm cách tái khởi động một con rô bốt hệ chiến đấu từ Eurasia. Cha em tin rằng nếu các đế chế Trái Đất chưa từng bị hủy diệt thì những con rô bốt sẽ lật đổ loài người và thống trị Hệ Mặt Trời.”
Tôi phì cười.
“Sao vậy?” cô hỏi.
“Chỉ là…” tôi khúc khích. “Anh đang hình dung cảnh Đại Thống Đốc Augustus vĩ đại gặp ác mộng vì những con rô bốt.” Tôi bật ra một tràng cười còn to hơn làm nghiêng ngả cả người. “Ông ấy nghĩ chúng muốn nhiều dầu hơn? Hay nhiều ngày nghỉ hơn?”
Ngựa Hoang nhìn tôi, cảm thấy thích thú. “Anh ổn chứ?”
“Anh ổn.” Tiếng cười của tôi tắt dần. Tôi ôm lấy bụng. “Anh ổn.” Tôi không thể ngừng cười nhăn nhở. “Ông ấy có sợ cả người ngoài hành tinh không?”
“Em chưa bao giờ hỏi.” Cô vỗ lên bộ giáp. “Nhưng anh biết đấy, chúng đang ở ngoài kia.”
Tôi nhìn cô chằm chằm. “Thông tin đó không nằm trong dữ liệu.”
“Ô, không, không. Ý em là chúng ta chưa từng tìm thấy bất kỳ người ngoài hành tinh nào. Nhưng phương trình của Drake-Roddenberry đưa ra giả thuyết xác suất toán học rằng N = R* × fp × ne × fl × fi × fc × L. Trong đó R* là tỉ lệ trung bình của sự hình thành các ngôi sao trong thiên hà, và fp là phân số của các ngôi sao có hành tinh… Anh thậm chí còn không chịu lắng nghe nữa.”
“Theo em họ nghĩ gì về chúng ta?” tôi hỏi. “Về con người?”
“Theo em họ nghĩ chúng ta xinh đẹp, kỳ lạ, và đối xử với nhau một cách kinh khủng không thể nào lý giải được.” Cô chỉ xuống hành lang. “Đó là phòng tập phải không?” Cô cởi đôi dép lê và đi xuống cuối hành lang bằng cẩm thạch, ngoái đầu lại nhìn tôi. Tôi đi theo. Ánh sáng le lói bật lên khi chúng tôi đi qua. Cô đi nhanh hơn, tôi thì không muốn đuổi theo. Vài giây sau tôi thấy cô đứng giữa phòng tập hình tròn. Tấm thảm trắng mềm mại dưới chân cô. Những nét chạm khắc hằn lên các bức tường bằng gỗ. “Grimmus là một gia tộc lâu đời,” cô nói, chỉ vào trụ ngạch có dáng hình một người đàn ông mặc giáp. “Anh có thể thấy tổ tiên đời thứ nhất của Lãnh Chúa Tro Tàn ở kia. Seneca au Grimmus, Hoàng Kim đầu tiên chạm đất trong Cơn Mưa Sắt đoạt lấy bờ biển phía Đông của châu Mỹ, sau khi một trong các tổ tiên của Cassius, em quên mất tên, đã đánh bại Hạm Đội Đại Tây Dương. Và Vitalia au Grimmus, Phù Thủy Vĩ Đại, ở đằng kia.” Cô quay sang tôi. “Anh thậm chí có biết lịch sử của những gì mình đang tìm cách phá bỏ không?”
“Scipio au Bellona là người đã đánh bại Hạm Đội Đại Tây Dương.”
“Thật sao?” cô hỏi.
“Anh đã học lịch sử,” tôi nói. “Giỏi chẳng kém gì em.”
“Nhưng anh tách khỏi nó, phải không?” Cô đi quanh tôi. “Lúc nào anh cũng vậy. Như thể anh là người ngoài cuộc đứng nhìn vào. Việc sinh trưởng trong khu hầm mỏ trên tiểu thiên thạch của cha mẹ anh, cách xa khỏi tất cả những thứ này, đã làm nên điều đó, phải không? Đó là lý do tại sao anh có thể hỏi những câu hỏi như ‘Người ngoài hành tinh nghĩ gì về chúng ta?’”
“Em cũng là một người ngoài cuộc chẳng khác gì anh. Anh đã đọc các bài nghị luận của em.”
“Thật sao?” Cô ngạc nhiên.
“Tin hay không tùy em, nhưng anh cũng biết đọc.” Tôi lắc đầu. “Dường như tất cả mọi người đã quên rằng anh chỉ trả lời sai một câu hỏi trong kỳ kiểm tra đầu vào ở Học Viện.”
“Eo ơi. Anh đã trả lời sai một câu hỏi ư?” Cô chun mũi trong lúc cầm lên một thanh Kiếm Lưỡi Mềm từ băng ghế. “Có lẽ đó là lý do vì sao anh không được nhận vào Nhà Minerva.”
“Nhân tiện, làm thế nào mà Pax được chọn vào Nhà Minerva vậy? Anh đã luôn tự hỏi… anh ấy không hẳn là một học sĩ.”
“Làm thế nào mà Roque lại vào Nhà Mars?” cô đáp bằng một cái nhún vai. “Mỗi người chúng ta đều có năng lực tiềm ẩn của mình. Pax không sáng dạ như Daxo, nhưng sự thông thái được tìm thấy ở trái tim, không phải ở cái đầu. Pax đã dạy em điều đó.” Cô mỉm cười xa xăm. “Ơn huệ duy nhất mà cha dành cho em sau khi mẹ mất là để em đến thăm gia trang Telemanus. Ông đã chia cách Adrius và em để việc ám sát người thừa kế của mình khó có thể diễn ra hơn. Em đã may mắn khi được ở gần họ. Mặc dù nếu không ở gần em, có lẽ Pax sẽ không trung thành đến vậy. Có lẽ anh ấy sẽ không bị chọn vào Nhà Minerva. Có lẽ anh ấy sẽ được sống. Xin lỗi…” Cô gạt bỏ nỗi buồn, và quay lại nhìn tôi cười gượng. “Anh đã nghĩ gì về những bài nghị luận của em?”
“Bài nào?”
“Thử làm em ngạc nhiên đi.”
“Những con côn trung được chuyên môn hóa.” Phập. Kiếm Lưỡi Mềm đâm vào tay tôi, chọc vào da thịt. Tôi kinh ngạc kêu lên. “Cái quái gì vậy?”
Ngựa Hoang đứng đó tỏ vẻ ngây thơ, chém kiếm tới lui. “Em chỉ muốn đảm bảo rằng anh đang chú ý.”
“Chú ý? Anh đang trả lời câu hỏi của em mà!”
Cô nhún vai. “Được rồi. Có lẽ em chỉ muốn đâm anh.” Cô đâm tôi thêm lần nữa.
Tôi tránh. “Tại sao?”
“Không có lý do đặc biệt nào cả.” Cô chém. Và tôi tránh. “Nhưng họ nói đến thằng ngốc cũng học được một điều gì đó khi bị đâm.”
“Đừng trích dẫn…” Cô đâm, tôi xoay người sang một bên. “Homer… với anh.”
“Tại sao anh thích bài nghị luận đó nhất?” cô điềm tĩnh hỏi, lại chém tôi. Thanh Kiếm Lưỡi Mềm dùng để luyện tập nên không có lưỡi, nhưng nó cứng như một khúc gỗ. Tôi nhảy lên, xoay người như người làm xiếc ở Lykos.
“Vì…” Tôi tránh một cú đâm khác.
“Khi đứng bằng gót chân, anh nói dối. Khi đứng bằng mũi chân, anh nôn ra sự thật.” Cô lại xoay kiếm. “Nôn ra đi.” Cô đánh vào đầu gối của tôi. Tôi lăn đi, tìm cách nhặt một thanh Kiếm Lưỡi Mềm, nhưng cô giữ không cho tôi lại gần các thanh kiếm bằng những cú chém dữ dội. “Nôn ra.”
“Anh thích nó…” tôi nhảy về phía sau. “… vì em đã nói ‘Chuyên môn hóa khiến chúng ta bị giới hạn, như những con côn trùng; một thực trạng… mà các Hoàng Kim… không được miễn nhiễm’”
Cô ngừng tấn công, nhìn tôi chằm chằm buộc tội, và tôi nhận ra mình đã mắc bẫy.
“Nếu anh đồng tình với ý kiến đó, tại sao anh lại khăng khăng biến mình trở thành một chiến binh mà thôi?”
“Đó là con người của anh.”
“Đó là con người của anh?” cô bật cười. “Anh, người tin tưởng Victra. Một Julii. Anh, người tin tưởng Tactus. Anh, người để một Cam đưa ra đề nghị chiến thuật. Anh, người trao quyền điều khiển con tàu của mình cho một Cửu Vạn và giữ các Đồng Thau làm thân tín?” Cô khua khua một ngón tay với tôi. “Đừng giở thói đạo đức giả, Darrow au Andromedus. Nếu anh định nói với tất cả mọi người rằng họ được quyền lựa chọn số phận của mình, thì anh cũng nên làm điều tương tự quách đi.”
Cô quá thông minh để có thể bị gạt. Đó là lý do vì sao tôi vô cùng lúng túng khi ở bên cạnh cô, mỗi khi cô đặt câu hỏi cho tôi, khi cô muốn thăm dò những điều tôi không thể giải thích. Không động cơ nào có thể lý giải cho quá nhiều hành động của tôi nếu tôi thực sự là một Andromedus, lớn lên trong khu hầm mỏ trên tiểu thiên thạch của một gia đình Hoàng Kim. Tiểu sử của tôi trống trơn đối với cô. Những nỗ lực của tôi khiến người ta phải bối rối… nếu tôi thực sự sinh ra là một Hoàng Kim. Tất cả những điều này hẳn phải giống như được xuất phát từ sự tham vọng, từ sự khát máu. Và nếu không có Eo, sẽ đúng là vậy.
“Vẻ mặt đó,” Ngựa Hoang nói, lùi lại một bước, tránh xa khỏi tôi. “Tâm trí anh ở đâu mỗi khi anh nhìn em như vậy?” Khí sắc biến mất khỏi khuôn mặt cô, vừa lúc nụ cười của cô tắt lịm. “Là Victra phải không?”
“Victra?” Tôi suýt bật cười. “Không.”
“Vậy là cô ấy. Cô gái mà anh đã để mất.”
Tôi không nói gì.
Cô không bao giờ tọc mạch. Cô chưa bao giờ hỏi về Eo, ngay cả khi chúng tôi dành thời gian bên nhau sau Học Viện, khi tôi còn là một Kỵ Binh đang thăng tiến. Ngay cả khi chúng tôi cưỡi ngựa tại gia trang của cô, hay những lúc tản bộ trong khu vườn và lặn ngắm san hô. Tôi tưởng cô đã quên việc tôi từng thì thầm tên của một cô gái khác khi tôi nằm bên cô trong lớp tuyết ở Học Viện. Tôi mới ngốc nghếch làm sao. Làm sao cô có thể quên? Làm sao cái tên ấy có thể không lởn vởn trong tâm trí cô, buộc cô phải tự hỏi, khi cô nằm gối đầu lên ngực tôi và lắng nghe nhịp đập của trái tim tôi, rằng có phải nó đã thuộc về một cô gái khác, một cô gái đã khuất.
“Sự im lặng không phải là câu trả lòi thích hợp, Darrow.” Sau một hồi, cô bỏ tôi lại một mình giữa căn phòng. Tiếng bước chân của cô nhỏ dần. Mozart biến mất.
Tôi đuổi theo cô, bắt kịp trước khi cô ra đến cửa dẫn vào hành lang. Tôi chộp lấy cổ tay cô. Cô đẩy tôi ra.
“Dừng lại đi!”
Tôi loạng choạng, sững sờ.
“Tại sao anh làm vậy?” cô hỏi. “Tại sao anh kéo em lại chỉ để rồi đẩy em đi?” Tay cô nắm lại như thể muốn đấm tôi. “Làm vậy là không công bằng. Anh có hiểu không? Em không như anh… Em không thể… Em không thể cứ đóng trái tim mình lại như anh.”
“Anh không hề làm vậy.”
“Anh có làm vậy với em. Sau những lời diễn thuyết về Victra… về tầm quan trọng của bạn bè…” Cô búng ngón tay sát mặt tôi. “Anh vẫn có thể đẩy em ra ngoài như vậy. Anh quan tâm, rồi lại không quan tâm. Có lẽ đó là lý do vì sao ông ấy thích anh nhiều đến vậy.”
“Ông ấy?”
“Cha em.”
“Ông ta không hề thích anh.”
“Làm sao ông ấy có thể không thích? Anh chính là ông ấy.”
Tôi lùi lại và ngồi xuống bên mép giường. “Anh không giống cha em.”
“Em biết,” cô nói, dịu bớt cơn bực tức. “Nói vậy không công bằng với anh. Nhưng anh sẽ trở thành ông ấy nếu đi trên con đường này một mình.” Cô đặt tay lên bảng điều khiển của cánh cửa. “Vậy nên bảo em ở lại đi.”
Làm sao tôi có thể? Nếu cô trao trái tim mình cho tôi, tôi sẽ đập vỡ nó. Lời nói dối của tôi quá lớn để làm nền tảng cho tình yêu. Khi cô khám phá ra con người thật của tôi, cô sẽ chối bỏ tôi. Cho dù cô có thể vượt qua điều đó, tôi cũng không thể. Tôi nhìn vào hai bàn tay mình như thể câu trả lời đang nằm ở đó.
“Darrow. Hãy bảo em ở lại.”
Khi tôi ngẩng đầu lên, cô đã đi mất.