2
KHE HỞ
Trên Màn Hiển Thị, sáu chiếc tàu khu trục nhanh nhẹn di chuyển xung quanh chiến hạm còn lại của tôi. Sự im lặng kỳ quái trùm lấy phi hành đoàn Lam khi cuộc chiến bắt đầu. Trên hành tinh mà trí óc của họ giờ đây đã bay tới, ngôn từ chậm rãi hơn cả những tảng băng trôi. Các phó quan của tôi giám sát hạm đội. Vào thời điểm khác, họ sẽ ở trên tàu khu trục riêng của họ hoặc dẫn đầu quân đội trên Tàu Đỉa, nhưng vào thời khắc chiến thắng, tôi muốn các đồng sự ở bên mình. Nhưng ngay cả khi các phó quan của tôi đang ở bên cạnh, tôi vẫn cảm thấy sự chia cách ấy, vực thẳm hun hút giữa thế giới của họ và tôi.
“Tên lửa đang tới,” gã Lam liên lạc nói. Đài chỉ huy không đột ngột náo loạn. Không có đèn cảnh báo khiến phi hành đoàn hoảng loạn. Không có những tiếng la hét phá vỡ sự tĩnh mịch. Lam là một giống loài lãnh đạm, kể từ khi sinh ra đã được nuôi dưỡng trong các Phân Khu công, ở đó người ta dạy họ cách tôn sùng logic và thực hiện nhiệm vụ của mình với tính hiệu quả lạnh lùng. Người ta vẫn thường nói họ giống máy tính hơn con người.
Khoảng không tối tăm bên dưới đài quan sát của tôi bừng sáng vì lớp hạt vi mô dày từ những vụ nổ. Hỏa lực phòng không của chúng tôi bắn thẳng vào những đám mây trắng đục. Những chiếc tên lửa đang phóng tới nổ tung vì hỏa lực khiến cho lượng chất nổ bên trong chúng nổ sớm hơn dự kiến. Một tên lửa thoát được khiến cho tàu khu trục ở mé ngoài của chúng tôi chao đảo vì vụ nổ hạt nhân mô phỏng. Đáng lẽ, người sẽ tuôn ra từ tàu. Nhiên liệu sẽ rò rỉ. Những vụ nổ có thể chọc thủng thân tàu kim loại và đưa luồng khí ô xi nóng toạc ra ngoài như máu chảy từ một con cá voi, để rồi bị khoảng không tối tăm nuốt chửng trong chớp mắt. Nhưng đây là tập trận, và họ không cấp cho chúng tôi vũ khí hạt nhân thật. Vũ khí tối thượng ở đây là các học viên.
Một chiếc tàu khu trục khác rơi xuống khi hỏa tiễn lọt qua hàng phòng thủ.
“Darrow…” Victra lo lắng.
Tôi đứng lơ đãng xoay xoay chỗ chiếc nhẫn của Eo từng ngự trị.
Victra quay sang tôi. “Darrow… hắn đang nhai chúng ta ra bã, cậu không thấy sao.”
“Quý cô đây nói đúng, Thần Chết ạ,” Tactus hùa vào, mặt sáng lên một màu xanh từ Màn Hiển Thị. “Dù cậu đang giấu ngón nghề gì, cũng đã đến lúc lôi ra rồi đấy, đừng ngại.”
“Liên lạc viên, hãy lệnh cho phi đội Máy Cưa và Móng Vuốt tiếp cận địch.”
Tôi quan sát Màn Hiển Thị khi các phi đội mà tôi cử đi nửa tiếng trước nhào xuống hai bên các tiểu thiên thạch và tập kích Karnus. Từ khoảng cách này, mắt thường không nhìn thấy chúng, nhưng chúng nhấp nháy vàng trên màn hình hiển thị.
“Chúc mừng anh bạn,” Roque thì thầm khi cuộc đột kích còn chưa bắt đầu. Có một vẻ sùng kính kỳ lạ trong giọng cậu ta, hết thảy những thất vọng trước đây đều đã biến mất. “Với thứ này mọi chuyện sẽ thay đổi.” Cậu ta chạm vào vai tôi. “Mọi chuyện.”
Tôi theo dõi cái bẫy của mình đóng lại, cảm nhận chiến thắng sắp đến khiến đôi vai căng cứng của tôi thả lỏng dần. Đám Xám trong đài chỉ huy tiến tới trước một bước. Đến cả các Đá Nham Thạch cũng rướn người quan sát màn hình khi tàu của Karnus nhận ra các phi đội của tôi. Hắn tìm cách bỏ chạy, rồ động cơ hòng trốn chạy những gì sắp đến. Nhưng địa hình hùa vào chống lại hắn. Các phi đội của tôi phóng tên lửa khi Karnus còn chưa kịp lập rào chắn hay chuẩn bị tên lửa để chống trả. Ba mươi vụ nổ hạt nhân mô phỏng phá tan chiến hạm cuối cùng của hắn. Bắt sống con tàu của Karnus ở thời điểm này trong trận chiến chẳng có ý nghĩa gì, bởi vậy các phi công chiến đấu Lam đã tận hưởng cuộc tàn phá hơn cả mức cần thiết.
Và thế là tôi đã thắng.
Đài chỉ huy vang lên những tiếng reo hò của đám Xám và các kỹ thuật viên Cam. Đám Lam chắp tay lại hùng hồn. Các Đá Nham Thạch, xa lạ trước thế giới công nghệ cao, không hé một lời. Người hầu riêng của tôi, Theodora, mỉm cười với các đồng sự trẻ hơn của mình ở khu đầy tớ trong đài chỉ huy. Bà là một gái điếm hạng sang đã qua thời huy hoàng, từng nghe được không ít các bí mật và đảm nhiệm vai trò cố vấn xã hội của tôi.
Xuyên suốt con tàu, từ phòng động cơ đến nhà bếp, chiến thắng đã được truyền đi qua Màn Hình Nổi. Đây không chỉ là chiến thắng của riêng tôi. Mỗi người đàn ông và phụ nữ đều chia sẻ nó theo cách riêng của họ. Đó là mưu đồ của Hiệp Hội. Để được thành công, thượng cấp của bạn phải thành công. Cũng như tôi đã tìm được sự bảo trợ từ Augustus, các Màu thấp kém khác tìm sự bảo trợ từ tôi. Từ đó sản sinh ra lòng trung thành cần thiết với các Hoàng Kim mà bản thân hệ thống Màu không thể tạo ra bằng mệnh lệnh đơn thuần.
Giờ đây ngôi sao của tôi sẽ rực sáng, và tất cả phi hành đoàn sẽ rực sáng cùng nó.
Trong nền văn minh này năng lực và triển vọng là thứ tạo nên danh tiếng. Không lâu trước đây, khi Đại Thống Đốc tuyên bố rằng hắn sẽ bảo trợ cho sự nghiệp học hành của tôi ở Viện Hàn Lâm, các Màn Hình Nổi tràn ngập những lời suy đoán. Một kẻ còn trẻ đến vậy, xuất thân từ một gia đình thảm hại như vậy, liệu có thể chiến thắng hay không? Nhìn những gì tôi đã làm ở Học Viện xem. Tôi đã đập tan trò chơi ấy. Tôi đã chế ngự các Giám Thị, giết một trong số họ và vờn những kẻ còn lại như vờn trẻ nhãi. Nhưng đó có phải chỉ đơn thuần là một tia sáng lóe lên giữa màn đêm hay không? Giờ thì những tên khốn lắm chuyện ấy đã có câu trả lời.
“Chỉ huy trưởng, trở về Viện Hàn Lâm thôi. Chúng ta có vòng nguyệt quế để lấy,” tôi tuyên bố giữa những tiếng reo hò. Nguyệt quế. Cái từ ấy vọng tới từ quá khứ của tôi, khiến miệng tôi mặn đắng. Dù mỉm cười, nhưng tôi không hề cảm thấy chút phấn khỏi nào trước chiến thắng này. Chỉ thuần có sự thỏa mãn bất nhẫn.
Một bước nữa thôi, Eo. Chỉ một bước nữa thôi.
“Pháp Quan Darrow au Andromedus.” Tactus cợt nhả với danh hiệu ấy. “Nhà Bellona sẽ bĩnh ra quần. Liệu tôi có thể nhân cơ hội này kiếm một chân chỉ huy không nhỉ, hay cậu nghĩ tôi buộc phải gia nhập hạm đội của cậu? Có trời mà biết. Bộ máy quan liêu khốn kiếp rõ là chán ngắt. Phải nịnh nọt lũ Đồng. Hối lộ các Hoàng Kim. Dĩ nhiên các anh em của tôi sẽ muốn thết đãi chúng ta.” Anh ta đẩy nhẹ tôi. “Tại một bữa tiệc của Anh Em Nhà Rath ấy à, đến cậu rồi cũng sẽ được mây mưa.”
“Cứ như thể cậu ta thèm đụng vào đám bạn bè của anh không bằng.” Victra bóp nhẹ tay tôi, những ngón tay nấn ná như thể cô ta đang mặc áo choàng thay vì chiến giáp. “Dù không thích nhưng tôi phải thừa nhận rằng Antonia đã nói đúng về cậu.”
Tôi cảm thấy Roque khựng người, và nhớ lại tiếng động khi Antonia cắt cổ Lea lúc cô ta tìm cách dụ tôi rời khỏi chỗ trốn ở Học Viện. Tôi đã nằm im trong bóng tối, lắng nghe khi người bạn nhỏ của mình ngã xuống mặt đất đầy rêu ẩm ướt. Roque đã yêu Lea một cách nhanh chóng theo cách riêng của cậu ta.
“Tôi đã bảo đừng có nhắc đến tên em gái cô trước mặt bọn tôi,” tôi nói với Victra, mặt cô ta lộ vẻ khó chịu vì phản ứng cộc cằn của tôi.
Tôi quay sang Roque.
“Với tư cách một Pháp Quan, tớ tin mình có quyền tự bổ nhiệm nhân sự cho hạm đội của mình. Có lẽ chúng ta nên mời một số gương mặt cũ quay về. Sevro từ Sao Diêm Vương, Những Kẻ Gào Rú từ bất kỳ nơi nào họ bị gửi đến, và có thể… cả Quinn từ Ganymede nữa?”
Roque đỏ mặt khi nghe tới tên Quinn.
Cá nhân tôi mong mỏi Sevro nhất. Không ai trong chúng tôi cần mẫn với việc giữ liên lạc qua Mạng Nổi, đặc biệt là tôi, vì tôi chưa từng truy cập vào đó kể từ khi vào Viện Hàn Lâm. Dù sao đi nữa, tất cả những gì cậu ta thích gửi là các thước phim ba chiều của những con kỳ lân trụy lạc độc nhất vô nhị, các đoạn video quay cảnh cậu ta đang tìm hiểu những trò chơi chữ. Sao Diêm Vương đã khiến cậu ta càng trở nên quái dị hơn. Và có lẽ cô tịch hơn.
“Chủ nhân.” Giọng nói của viên chỉ huy Lam kéo tôi trở lại với màn hình hiển thị.
“Có chuyện gì?” tôi hỏi.
Đôi mắt hắn thẫn thờ, xa xăm, kết nối với các cảm biến của con tàu, theo dõi dữ liệu thô của màn hình hiển thị mà tôi đang nhìn chằm chằm vào. “Không rõ, thưa chủ nhân. Cảm biến bị bóp méo. Bóng ảnh.”
Trên màn hình trung tâm lớn, các tiểu thiên thạch vẫn đang màu xanh. Chúng tôi là màu vàng. Kẻ địch là đỏ. Đáng lẽ không kẻ địch nào còn sót lại. Thế nhưng một đốm đỏ vẫn không ngừng lóe sáng. Roque và Victra bước lại gần. Roque vẫy tay và dữ liệu được chuyển sang thiết bị hiển thị của cậu ta. Một quả cầu nổi nhỏ hơn trôi trước mặt cậu ta. Roque phóng to hình ảnh và chạy chương trình lọc phân tích.
“Phóng xạ ư?” Victra đoán liều. “Hay mảnh vỡ còn sót lại?”
“Quặng của tiểu thiên thạch có thể tạo ra phản chiếu khúc xạ từ tín hiệu của chúng ta,” Roque nói. “Không thể nào là phần mềm… Nó biến mất rồi.”
Chấm đỏ vụt tắt, nhưng sự căng thẳng lan khắp đài chỉ huy. Tất cả nhìn chăm chăm vào màn hình hiển thị. Không có gì cả. Không còn ai khác ở đây ngoại trừ các chiến hạm của tôi và con tàu chỉ huy đã đại bại của Karnus. Trừ phi…
Roque quay sang tôi, mặt nhợt nhạt, hoảng hốt.
“Chạy đi,” cậu ta nói vừa đúng lúc tín hiệu đỏ xuất hiện trở lại.
“Mở động cơ tối đa,” tôi gầm lên. “Ba mươi độ cộng thêm trục giữa.”
“Phóng các tên lửa còn lại vào bề mặt tiểu thiên thạch,” Tactus ra lệnh.
Đã quá muộn.
Victra thở hổn hển, và bằng mắt trần tôi nhìn thấy những gì các thiết bị của chúng tôi vất vả lắm mới phát hiện được. Một tàu khu trục tối hiện ra từ lòng chảo của tiểu thiên thạch. Một con tàu mà tôi tưởng chúng tôi đã phá hủy ba ngày trước. Động cơ của nó đã được tắt trong lúc nằm im chờ đợi. Nửa trước của con tàu bị rách toạc và đen ngòm do hư hại. Giờ đây động cơ của nó đang mở ở mức tối đa. Và nó đang tiến thẳng đến chiến hạm của tôi.
Nó sẽ đâm vào chúng tôi.
“Chuẩn bị đồ bảo hộ và kén thoát hiểm!” tôi hét. Có ai đó gào lên bảo chúng tôi thảm họa sắp kéo đến. Tôi hối hả chạy lại một bên đài chỉ huy nơi kén thoát hiểm của tôi được xây vào trong tường. Nó mở ra theo lệnh của tôi. Tactus, Roque và Victra chạy nhanh vào khoang kén. Tôi nấn ná, hét lên ra lệnh cho các Lam hãy nhanh chóng gỡ bỏ đồng bộ hóa. Theo logic của họ, họ sẽ chết vì tàu của mình.
Tôi đi khắp đài chỉ huy, gào thét bảo họ hãy kích hoạt cửa thoát hiểm của mình. Viên chỉ huy Lam làm theo, nhấn nút cho lỗ hổng ở trên sàn của căn hầm nới rộng ra. Từng người một, họ gỡ bỏ đồng bộ hóa và bị hút vào ống trọng lực để đi xuống kén thoát hiểm.
“Theodora!” Tôi thét lên, nhìn thấy bà đang theo dõi một thanh niên Lam, anh ta vẫn đang giữ chặt lấy bảng điều khiển của mình trong nỗi kinh hoàng. “Vào kén thoát hiểm ngay!” Bà không nghe lệnh. Gã Lam cũng vậy. Tôi bước tới gần họ trong lúc chiếc cảm biến bên cạnh ré lên hồi chuông cảnh báo cuối cùng.
Mọi việc diễn ra chậm rãi.
Đèn trong đài chỉ huy nhấp nháy đỏ.
Tôi nhảy về phía Theodora, choàng tay quanh người bà.
Và chiếc tàu khu trục đâm vào chính giữa chiến hạm của tôi.
Ghì chặt Theodora vào ngực, tôi bị hất văng ba mươi mét dọc đài chỉ huy, dộng người vào bức tường kim loại. Con đau thấu xương chạy khắp cánh tay trái của tôi, dọc đường khâu của vết thương cũ. Bóng tối trùm lấy tôi. Ánh sáng nhảy múa, lúc đầu như những ngôi sao, rồi sau đó như những dải cát bị gió làm đứt đoạn.
Ánh sáng đỏ lọt qua hai khóe mắt. Một bàn tay dịu dàng kéo quần áo của tôi.
Tôi mở mắt. Tôi đang ôm lấy cái cột điện lồi lõm trong lúc con tàu rung lắc và rên rỉ như một con quái vật cổ đại đang hấp hối, chìm xuống vực thẳm. Cái cột rung dữ dội bên dưới bụng tôi khi tàu khu trục đâm qua hết thân chiến hạm. Phá hủy chiến hạm của chúng tôi một cách chậm rãi tàn độc.
Ai đó hét gọi tên tôi. Âm thanh dần quay trở lại.
Ánh sáng trùm lên đài chỉ huy, xen kẽ sắc đỏ hung tàn. Còi báo động rền rĩ. Khúc hát vĩnh biệt của con tàu. Đôi bàn tay già thanh mảnh của Theodora đang kéo tôi, như một con chim đang kéo bức tượng đổ. Trán tôi chảy máu. Mũi gãy. Tôi chùi vết máu nhức nhối khỏi mắt và xoay người nằm ngửa lưng. Màn hình vỡ nát lóe lên bên cạnh tôi. Có máu tôi dính trên đó. Phải chăng nó đã đổ xuống người tôi? Then chắn nằm bên cạnh nó. Mắt tôi tìm Theodora. Bà đã nhấc nó ra. Nhưng bà nhỏ người như thế kia mà. Hai tay bà ôm lấy mặt tôi.
“Đứng dậy đi, chủ nhân, nếu ngài muốn sống sót, ngài phải đứng dậy.” Đôi bàn tay người phụ nữ già run rẩy vì sợ. “Làm ơn hãy đứng dậy.”
Tôi vừa rên rỉ vừa vực mình đứng dậy. Kén thoát hiểm của tôi đã đi mất. Chắc hẳn nó đã cất cánh trong lúc va chạm. Hoặc họ đã bỏ tôi ở lại. Kén thoát hiểm của tên Lam sợ sệt cũng đã bị vứt ra. Hắn đã trở thành một vết bẩn trên vách phòng. Theodora không thể rời mắt khỏi cảnh tượng ấy. Nước mắt ướt nhòe trên khuôn mặt bà.
“Còn một kén thoát hiểm khác trong phòng tôi,” tôi nói khẽ. Và rồi tôi nhận ra tại sao Theodora nhăn mặt. Không phải vì sợ hãi, mà vì đau đón. Chân bà đã gãy, nó trẹo sang bên như một cục phấn ướt bị rạn. Họ không tạo ra Hồng để sống sót qua các binh biến như thế này. “Tôi không thoát được rồi, chủ nhân. Ngài đi ngay đi.”
Tôi khuỵu gối và nhấc bà lên vai bằng cánh tay lành lặn. Bà rên dữ dội còn chân thì lắc lư bên dưới. Tôi cảm nhận được răng bà đánh lập cập. Và tôi chạy. Tôi chạy qua đài chỉ huy đổ nát về phía vết thương đang giết chết con tàu của mình, qua hành lang và tiến vào cảnh hỗn loạn. Mọi người đang di chuyển thành từng bầy trong đại sảnh, bỏ rơi vị trí và nhiệm vụ của mình trong lúc đua nhau chạy về phía kén thoát hiểm và tàu chở lính trong khoang chứa máy bay. Những người đã chiến đấu vì tôi - các thợ điện, phụ tá, binh lính, đầu bếp và người hầu. Họ sẽ không đời nào đến được nơi an toàn. Nhiều người trong số họ đổi hướng khi nhìn thấy tôi. Họ đổ nhào về phía trước, tựa vào tôi, hoảng loạn và phát cuồng trong nỗ lực tìm bình an. Họ kéo tôi, la hét và cầu xin. Tôi đẩy họ ra, cứ mỗi người bị bỏ lại phía sau, một phần trái tim tôi lại rơi mất. Tôi không thể cứu họ. Tôi không thể. Một Cam chụp lấy cái chân còn lành lặn của Theodora, một trung sĩ Xám liền đánh vào trán ông ta cho đến khi ông ta gục ngã như một hòn đá rơi xuống đất.
“Tránh đường,” một Xám to con phía sau nói. Cô ta rút khẩu súng ra khỏi bao và bắn chỉ thiên. Một Xám khác, nhớ lại thân phận của mình, hoặc có lẽ nghĩ rằng tôi là tấm vé để hắn thoát ra khỏi cái bẫy tử thần này, nhập hội cùng cô ta để đẩy lùi đám đông hỗn loạn. Không lâu sau đã có thêm hai kẻ chĩa súng dọn đường.
Với sự giúp đỡ của họ, tôi đã đến được phòng mình. Cánh cửa xịch mở sau khi nhận dạng ADN của tôi, và chúng tôi bước vào. Những tên Xám theo sau chúng tôi, chĩa súng vào ba mươi linh hồn tuyệt vọng đang đứng quanh cửa ra vào. Cánh cửa rít lên chực đóng, nhưng một Đá Nham Thạch đã chen qua đám đông và chèn thân mình vào khung cửa, không cho nó đóng lại. Một Cam nhập bọn. Rồi đến một Lam Hạ Cấp. Không ngần ngại, viên trung sĩ Xám bắn vào đầu Đá Nham Thạch. Đồng sự của cô ta chĩa súng vào tên Lam và Cam, đẩy họ ra khỏi khung cửa cho nó đóng lại. Tôi rời mắt khỏi vũng máu trên sàn và đặt Theodora xuống một trong những đi văng của mình.
“Chủ nhân, có bao nhiêu chỗ trong kén thoát hiểm?” viên trung sĩ Xám hỏi trong lúc tôi bước tới ổ khóa của kén thoát hiểm. Tóc cô ta buộc theo lối quân đội. Một hình xăm trên cái cổ rám nắng he hé sau cổ áo. Hai tay tôi lướt trên lăng kính điều khiển, nhanh chóng gõ vào mật khẩu.
“Bốn ghế. Các ngươi có hai. Tự quyết định đi.”
Chúng tôi có sáu người.
“Hai?” nữ trung sĩ lạnh lùng hỏi.
“Nhưng ả Hồng là một nô lệ!” một trong các Xám rít lên.
“Không đáng một xu,” một tên khác nói.
“Bà ấy là nô lệ của ta,” tôi gầm lên. “Hãy làm theo lời ta nói.”
“Đừng hòng.” Rồi tôi cảm thấy sự im lặng rõ như thể nó biết lên tiếng, và tôi biết một trong số chúng đang chĩa súng vào tôi. Tôi xoay người, chậm rãi. Gã Xám đô con không phải là một thằng ngốc. Hắn lùi khỏi tầm với của tôi. Tôi không có áo giáp, chỉ có Kiếm Lười Mềm. Tôi có thể giết hắn. Những tên khác hỏi hắn nghĩ mình đang làm cái quái gì vậy.
“Tôi là người tự do, chủ nhân. Tôi phải được đi,” gã Xám nói, giọng run rẩy. “Tôi có gia đình. Tôi có quyền được đi.” Hắn nhìn các đồng sự của mình, tắm trong ánh đỏ tàn độc của đèn báo động. “Ả chỉ là điếm. Một con điếm mới phất.”
“Marcel, hạ súng xuống,” tay hạ sĩ da ngăm nói. Mắt hắn nặng trĩu vì người bạn. “Hãy nhớ lời thề của anh. Chúng ta sẽ bốc thăm.”
“Không công bằng! Ả thậm chí còn không thể có con!”
“Vậy con cái của ngươi sẽ nghĩ gì về ngươi lúc này?” tôi hỏi.
Hai mắt Marcel ướt đẫm. Khẩu súng rung lên trên bàn tay hộ pháp của hắn. Rồi có tiếng súng nổ. Thân thể hắn cứng dơ và đổ ụp xuống sàn không còn sự sống khi viên đạn từ khẩu súng của viên trung sĩ xuyên qua đầu hắn găm vào vách tường kim loại.
“Chúng ta hành xử theo cấp bậc,” viên trung sĩ nói, đút súng vào bao.
Nếu vẫn là người đàn ông mà Eo từng biết, tôi sẽ đứng trơ ra trong kinh hoàng. Nhưng người đàn ông ấy đã không còn nữa. Tôi khóc sự ra đi của hắn mỗi ngày. Tôi đã dần quên đi con người trước đây của mình, quên đi những giấc mơ mà tôi từng ấp ủ, và những điều tôi đã từng yêu. Nỗi buồn giờ đây đã tê liệt. Và tôi vẫn bước tiếp, bất kể bóng tối mà nó trùm lên tôi.
Kén thoát hiểm mở ra, khóa từ rơi phịch xuống. Cánh cửa kéo rít lên. Tôi bế Theodora từ đi văng lên và buộc bà vào một trong các ghế. Dây đai quá to, chúng được làm cho các Hoàng Kim. Rồi một tiếng động trầm và kinh khiếp gầm lên giữa bụng con tàu, cách đây nửa cây số. Kho ngư lôi của chúng tôi đã phát nổ.
Trọng lực nhân tạo biến mất. Những bức tường vững chắc biến mất. Đó là một cảm giác âm ỉ. Mọi vật quay cuồng. Tôi đâm sầm vào sàn kén thoát hiểm, hay là trần? Tôi cũng không biết nữa. Áp suất không khí bị rút cạn khỏi con tàu. Có ai đó nôn mửa. Tôi ngửi thấy nó thay vì nhìn thấy. Tôi hét lên ra lệnh cho các Xám vào bên trong kén. Chỉ còn một người ở lại, khuôn mặt u sầu và im lặng, khi viên trung sĩ và hạ sĩ lê mình vào bên trong kén. Họ cài dây an toàn ở ghế đối diện với tôi. Tôi kích hoạt bệ phóng và giơ tay chào tay sĩ quan Xám còn sót lại. Hắn chào đáp lại, tự hào và kiên trung bất chấp sự tịch mịch trong hắn khi đối mặt với khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, mắt xa xăm và nghĩ về một tình yêu trẻ, về một con đường chưa từng bước qua, và có lẽ tự hỏi tại sao mình sinh ra không phải một Hoàng Kim.
Rồi cánh cửa đóng lại và hắn bị cuốn khỏi thế giới của tôi.
Tôi bị ném phịch xuống ghế khi kén thoát hiểm phóng ra khỏi chiến hạm đang hấp hối. Xuyên qua những mảnh vỡ. Rồi chúng tôi lại rơi vào trạng thái không trọng lượng và trôi xa khỏi hiểm nguy khi bộ giảm chấn quán tính kích hoạt. Từ điểm quan sát, tôi thấy chiến hạm của mình ợ ra những chùm lửa xanh đỏ. Khí helium-3 gia công, vốn được dùng để vận hành cả hai con tàu, bốc cháy gần những động cơ chiến hạm của tôi, tạo ra các vụ nổ dây chuyền xé toang con tàu. Đột nhiên tôi nhận ra thứ va vào kén thoát hiểm mà tôi cảm thấy khi chúng tôi rời chiến hạm không phải là các mảnh vỡ. Đó là người. Là phi hành đoàn của tôi. Hàng trăm người thuộc các Màu cấp thấp đã bị ném ra khoảng không vũ trụ.
Các Xám ngồi đối diện với tôi.
“Anh ấy có ba cô con gái,” hạ sĩ da ngăm nói, người rung lên khi adrenaline đã lắng xuống. “Chỉ hai năm nữa là anh ấy được giải ngũ và sẽ được hưởng lương hưu. Vậy mà cô nỡ bắn vào đầu anh ấy.”
“Sau khi tôi báo cáo lại, gã hèn ấy thậm chí sẽ không nhận được một đồng trợ cấp thiệt mạng nào,” viên trung sĩ cười khinh bỉ.
Hạ sĩ chớp mắt. “Cô là con quỷ cái máu lạnh.”
Lời lẽ của họ lịm dần, bị lấn át bởi tiếng máu chạy rần rật trong tai tôi. Đây là lỗi của tôi. Tôi đã phá luật ở Học Viện. Tôi đã thay đổi khuôn mẫu và tưởng rằng họ sẽ không thích ứng được. Rằng họ sẽ không thay đổi chiến thuật của mình vì tôi.
Giờ tôi đã để mất quá nhiều sinh mạng mà có thể tôi sẽ không bao giờ biết được con số chính xác.
Trong nháy mắt mà người chết còn nhiều hơn cả số người chết một năm ở Học Viện, những cái chết của họ khoét một hố sâu đen tối trong lòng tôi.
Roque và Victra gọi tôi qua bộ đàm. Họ đã lần theo thiết bị hiển thị dữ liệu của tôi và biết rằng tôi vẫn an toàn. Tôi hầu như chẳng nghe được họ nói gì. Cơn giận dữ, dày đặc và độc địa, cuộn xoáy trong tôi, khiến hai tay tôi run rẩy, tim tôi rền vang.
Bằng cách nào đó, tàu của Karnus vẫn tiếp tục di chuyển trong không gian sau khi đã cắt đôi chiến hạm của tôi, nó có bị thiệt hại nhưng không vỡ vụn. Tôi đứng trong kén thoát hiểm của mình, cởi bỏ đai an toàn. Phía cuối kén thoát hiểm là một Ống Phóng đã nạp sẵn Đạn Sao - bộ đồ cơ giới hóa nhằm biến con người trở thành một quả ngư lôi sống. Nó được thiết kế để phóng các Hoàng Kim lên các tiểu thiên thạch hoặc hành tinh, vì kén thoát hiểm không thể chịu được quá trình bay vào lóp khí quyển. Nhưng tôi sẽ sử dụng nó để trả thù. Tôi sẽ phóng chính mình vào đài chỉ huy của gã khốn Bellona ấy.
Theodora chưa tỉnh lại. Tôi mừng vì điều đó.
Tôi ra lệnh cho viên hạ sĩ giúp tôi bước vào Ống Phóng. Hai phút sau, tôi đã ở bên trong cái mai sắt. Mất thêm hai phút để tranh cãi với máy tính về những phép tính toán cần thiết để tính ra đường đạn giao với đường đi của Karnus nhằm giúp tôi đâm xuyên qua cửa sổ đài chỉ huy của hắn. Tôi chưa từng nghe nói có ai làm việc này bao giờ. Thậm chí chưa từng nghe nói có ai muốn thử. Đây là một việc điên khùng. Nhưng Karnus sẽ phải trả giá.
Tôi bắt đầu đếm ngược.
Ba…
Con tàu của kẻ địch đi qua một cách ngạo mạn ở cách xa một trăm kilomet. Nó trông như một con rắn tối màu với cái đuôi xanh lam, đài chỉ huy ở vị trí cặp mắt. Ở giữa chúng tôi, một trăm kén thoát hiểm le lói như những viên hồng ngọc bị ném vào mặt trời.
Hai…
Tôi thầm ước mình sẽ tìm thấy Cửu Nguyên nếu không thể sống sót qua vụ này.
Một.
Bảng điều khiển của tôi tắt lịm và những ánh sáng đỏ lóe lên dọc mũ bảo hộ của tôi. Các Giám Thị đã chiếm quyền kiểm soát máy tính và đóng băng bảng điều khiển của tôi.
“KHÔNG!” Tôi gầm lên, nhìn chiến hạm của Karnus biến vào màn đen.