Đứa Con Hoàng Kim

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36

❊ ❊ ❊

36

Image

CHIẾN THẦN

“Quyền lực là chiếc vương miện cắn đứt đầu người,” Chó Rừng nói với tôi trong lúc chúng tôi đang lên kế hoạch cho cuộc xâm chiếm. Hắn muốn nhắc đến Octavia. Nhưng sự thật còn sâu xa hơn thế. Những Hoàng Kim này đã nắm giữ quyền lực trong tay quá lâu. Hãy nhìn cách chúng hành động. Hãy nhìn những gì chúng muốn. Chúng chộp ngay lấy cơ hội khơi mào một cuộc chiến. Chúng đến từ đủ mọi nơi, xa có, gần có, đưa tàu chạy cấp tốc để gia nhập hạm đội của tôi ngay khi chúng hay tin tôi đã kêu gọi một Cơn Mưa Sắt, lần đầu tiên trong suốt hai mươi năm.

Tôi đã lợi dụng Chó Rừng để loan tin, cùng với đoạn phim về sự sụp đổ của Pliny.

Nhiều kẻ trong số chúng là con thứ, những người sẽ không được thừa hưởng gia sản của cha mẹ chúng. Những kẻ hiếu chiến, những tay kiếm, thèm khát vinh quang. Mỗi người trong số chúng đều mang theo các Xám và Đá Nham Thạch của mình. Các hành tinh của Hiệp Hội đang hồi hộp chờ đợi để chứng kiến những gì sẽ xảy ra hôm nay. Nếu chúng tôi thua, Hội Chủ sẽ tiếp tục thống trị. Nếu chúng tôi thắng - một cuộc nội chiến toàn diện sẽ nổ ra. Không hành tinh nào có thể đứng nhìn.

Từng đội quân diễu hành trong con tàu khi hạm đội của tôi tập trung quanh cảng vệ tinh của Phobos. Tôi đeo Kiếm Lưỡi Mềm cong như một Lưỡi Hái; xoắn chặt và tàn bạo, nó là quyền trượng của tôi. Chiếc nhẫn sắt của Nhà Mars siết chặt khi tôi nắm tay lại và nhìn đăm đăm ra bên ngoài đài quan sát. Mặt dây chuyền chòm sao Pegasus nẩy lên trên ngực tôi. Tôi không thể nhìn thấy kẻ thù - Nhà Bellona và đông đảo các hạm đội địa phương của Hội Chủ - nhưng chúng đang nằm giữa tôi và hành tinh của mình.

Lãnh Chúa Tro Tàn già nua của Hội Chủ nhanh chóng bay đến từ Trung Tâm để trợ giúp Hạm Đội Quyền Trượng, nhưng ông ta vẫn còn cách đây một tuần đường. Ông ta không thể giúp Nhà Bellona ngày hôm nay.

Các Lam dõi theo tôi và những tướng quân của tôi - bao gồm hạm đội riêng của Victra au Julii - cô đã từ bỏ lực lượng của mẹ mình, hạm đội của Nhà Arcos, Nhà Telemanus và các đồng minh của Augustus.

Sao Hỏa có màu xanh lam và lục, lỗ chỗ các thành phố được che chắn. Hai đỉnh màu trắng đánh dấu các cực. Những đại dương xanh biếc chạy dọc xích đạo. Những đồng cỏ và những khu rừng rậm bao phủ bề mặt. Mây cuốn quanh bầu trời, như một lớp bông che chắn các thành phố sáng lấp lánh được bảo vệ cẩn mật. Và súng máy. Các trạm phòng thủ trên sa mạc, quanh các thành phố, nơi những cỗ súng máy có thể chọc thủng tàu không gian đang chĩa lên bầu trời.

Tâm trí tôi chạy về vùng đất bên dưới bề mặt của hành tinh. Tôi tự hỏi mẹ tôi đang làm gì vào lúc này. Có phải bà đang chuẩn bị bữa sáng? Họ có biết những gì sắp xảy đến? Họ thậm chí có cảm thấy khi chúng tôi ra tay?

Những ngón tay tôi không hề run rẩy dù đứng trước bờ vực chiến tranh. Hơi thở tôi đều đặn. Tôi được sinh ra trong một gia đình của các Chim Lặn. Tôi được sinh ra trong dòng máu của bụi đất và những việc lao lực, được sinh ra để phục vụ các Hoàng Kim. Tôi được sinh ra trong sự quay cuồng chóng mặt này.

Thế nhưng tôi vẫn sợ. Mickey đã tạo tác để tôi làm một chiến thần. Nhưng tại sao tôi vẫn cảm thấy như một đứa trẻ đứng trong bộ giáp ngớ ngẩn này? Tại sao tôi lại muốn được trở về lúc năm tuổi, trước khi cha tôi chết, được ngủ cùng giường với Kieran, lắng nghe những lời anh nói trong giấc ngủ?

Tôi quay lại nhìn một biển các Hoàng Kim. Giống loài này - những con quái vật mới đẹp đẽ làm sao. Họ mang trong mình tất cả những điểm mạnh của nhân loại, trừ một điểm duy nhất. Lòng vị tha. Họ có thể thay đổi. Tôi biết điều đó. Có lẽ không phải lúc này, có lẽ không phải trong bốn thế hệ nữa. Nhưng việc đấy sẽ bắt đầu ngày hôm nay, thời điểm kết thúc của Kỷ Hoàng Kim. Tận diệt Nhà Bellona, khiến các Hoàng Kim suy yếu. Đẩy cuộc nội chiến tới tận Mặt Trăng và hủy diệt Hội Chủ. Rồi Ares sẽ trỗi dậy.

Tôi không muốn đứng đây. Tôi muốn ở nhà, bên cạnh em, bên cạnh đứa con mà chúng tôi chưa từng có.

Nhưng điều ấy không thể diễn ra. Tôi cảm thấy cơn thủy triều trong lòng mình lắng xuống, phơi trần ra những vết thương cũ. Đây là vì em, tôi nói với em. Vì thế giới em đáng lẽ được sống. Nên tôi quay trở lại với nhiệm vụ của mình, đút cho những con sói này ăn.

“Trong những ngày thu sắp tàn…” tôi nói lớn và dõng dạc, “… các Đỏ khai thác tầng đá nền của Sao Hỏa đeo những chiếc mặt nạ ma quỷ hạnh phúc để tôn vinh những người đã chết bởi đất đỏ, để tỏ lòng tôn kính tới ký ức và xoa dịu linh hồn của họ. Các Hoàng Kim chúng ta đã lấy những chiếc mặt nạ đó và biến chúng thành của mình. Chúng ta đã cho họ khuôn mặt của các huyền thoại và truyền thuyết để nhắc nhở bản thân rằng trên đời này không có điều xấu xa, không có điều tốt đẹp. Không có các vị thần. Không có ác quỷ. Chỉ có con người. Chỉ có thế giới này. Cái chết sẽ đến tìm tất cả chúng ta. Nhưng làm sao chúng ta có thể hét lên trong cơn gió? Làm sao chúng ta có thể được tưởng nhớ?”

Tôi tháo một bên găng và khẽ cắt vào lòng bàn tay một vết cực kỳ nông. Tôi siết chặt tay cho đến khi máu nhuộm lên da, rồi ấn tay vào mặt. “Hãy khiến dòng máu các ngươi cảm thấy tự hào ngay cả khi cái chết đã đến tìm các ngươi từ lâu.”

Tiếng giậm chân dữ dội vang lên. Chỉ một lần.

“Mặt Trăng là Trái Đất mới. Họ thống trị chúng ta, bắt chúng ta phải cúi đầu và nạo vét. Sự hy sinh của chúng ta là lợi lộc của họ. Một lần nữa những kẻ yếu lại kìm hãm kẻ mạnh.”

“Sau hôm nay, khi chúng ta đã cướp lấy Một Nghìn Thành Phố của Sao Hỏa, thứ bậc của chúng ta sẽ tăng vọt. Các Lãnh Chúa Galilee sẽ thề nguyện trung thành với chúng ta. Các Thống Đốc của Sao Thổ sẽ cúi đầu trước chúng ta. Sao Hải Vương sẽ đến cùng các chiến hạm của mình và chúng ta sẽ cắt bỏ con đỉa mang tên Octavia au Lune.”

Và biến một tên bạo chúa trở thành vua. Việc đó thật hợp lý trong mắt chúng. Tôi không hiểu bằng cách nào. Thay một tên bạo chúa bằng một bạo chúa khác. Làm sao chúng có thể tìm được nguồn cảm hứng từ những việc này? Loài người đã luôn làm vậy.

Một tràng những tiếng giậm chân khác vang lên.

“Mọi khoảnh khắc ngày hôm nay sẽ được ghi lại bởi Màn Hình Nổi mà chúng ta đã đưa cho các ngươi.” Như lúc ở Học Viện và như khi tôi chiếm con tàu Pax. Ý tưởng của Chó Rừng. “Mỗi khoảnh khắc sẽ được ghi nhớ. Nếu các ngươi đem lại vinh quang cho bản thân, hành động đó sẽ được truyền bá rộng rãi khắp các Màn Hình Nổi trên khắp các hành tinh. Nếu các ngươi khiến bản thân hoặc gia tộc của mình phải tủi nhục, nó sẽ không bị xóa bỏ cùng cái chết.” Tôi nhìn sang Ragnar, như thể hắn là đao phủ của tôi. Lorn đảo mắt ngao ngán trước những lời màu mè. “Chúng ta sẽ nhớ!”

Lại giậm chân.

“Các thành phố phải được chiếm lại. Các Hoàng Kim không chịu cúi đầu phải bị giết. Các Màu Hạ Cấp phải được bảo vệ. Chúng ta sẽ không đánh sập các hầm mỏ. Sẽ không phá hoại các thành phố và hủy diệt cây xanh. Chúng ta phải chiếm lấy sự màu mỡ của Sao Hỏa. Chúng ta không muốn thi hài của nó. Nó là nhà của nhiều người trong các ngươi, nên hãy chỉ tận diệt lũ sâu bọ đang phá hủy nó từ bên trong. Và khi vinh quang của ngày đã tắt - khi các ngươi chùi máu khỏi kiếm của mình và đưa mảnh vải cho con cháu, để chúng nhớ rằng các ngươi đã từng dự phần vào một trong những trận chiến vĩ đại nhất kể từ khi Trái Đất sụp đổ - hãy nhớ, các ngươi đã tạo ra định mệnh của riêng mình. Hội Chủ không trao nó vào tay các ngươi. Không phải là một Thống Đốc trao nó vào tay các ngươi. Các ngươi đã đoạt lấy nó như tổ tiên của chúng ta đã đoạt lấy các hành tinh. Chúng ta là thế hệ Chinh Phục Binh Thứ Hai.”

Và giờ một tiếng gầm vang lên. Tôi ghét việc cơ thể mình cứ run lên trước ý nghĩ về vinh quang. Có thứ gì đó sâu thẳm bên trong mỗi người luôn thèm khát điều này. Nhưng tôi nghĩ việc từ bỏ cái nhân tính để đổi lấy tinh thần tối tăm kỳ lạ ấy là một điểm yếu, không phải sức mạnh.

Tôi nhìn sang Chó Rừng, hắn đang đứng ở một bên của đài chỉ huy. Hắn không có vai trò gì quan trọng trong ngày hôm nay. Hắn đã hoàn thành phần việc của mình khi đưa tất cả những người này đến đây. Hắn đã can thiệp vào hệ thống liên lạc và gieo rắc những thông tin sai lệch, dụ phần lớn đội quân cứu trợ mà Hội Chủ đã cử đến để tiếp ứng cho Nhà Bellona phải phân tán và đuổi theo các tin đồn giả rằng các lực lượng chủ chốt của hạm đội của tôi đang lén tấn công Mặt Trăng. Chỉ là một thủ đoạn. Toàn bộ lực lượng của tôi đều đang ở đây.

“Cậu đóng vai người điều khiển rối giỏi đấy,” Chó Rừng thì thầm trong lúc chúng tôi đúng đợi các Trắng tiến vào đài chỉ huy từ phía sau các Hoàng Kim đang chờ đợi. Sevro lỉnh lại gần tôi, như để nhắc cho Chó Rừng nhớ vị trí của hắn.

“Cậu đã làm phần lớn mọi việc. Tôi vẫn chưa cảm ơn cậu,” tôi đáp khẽ.

Khuôn mặt lạnh nhạt của hắn nhăn lại, tỏ vẻ ghê tởm. “Chúng ta có nhất thiết phải trở nên ủy mị không?”

“Cậu đã giúp Ngựa Hoang trốn thoát. Chính vì thế Pliny mới bắt được cậu.” Hắn chưa từng nhắc đến điều đó, chưa từng khoe khoang hay lợi dụng để đòi hỏi. Đó chỉ đơn giản là hành động của một người anh giúp đỡ em gái. Tôi nhún vai. “Và cậu đã gắng hết sức để cứu Quinn. Có thể cậu là người tốt hơn những gì cậu nghĩ.”

Hắn xổ ra tràng cười khằng khặc đặc trưng. “Tôi không nghĩ vậy. Nhưng ngày mai, một kẻ phản bội sẽ lên làm vua, và Nữ Chúa sẽ trở thành kẻ phản bội, nên có thể những kẻ xấu xa cũng có thể trở thành người chính trực.”

Tôi nhìn ra đài quan sát. “Các vệ tinh nhân tạo của cậu sẵn sàng chưa?”

“Cho con virus ấy à?” Hắn gật đầu. “Các Lục của tôi sẽ tắt toàn bộ hệ thống liên lạc ngay sau khi cậu phát lệnh. Trong mười lăm phút, tất cả sẽ im lặng như tờ, tất cả mọi người. Các trạm phòng thủ khu vực và phòng thủ toàn cầu của chúng sẽ không thể giám sát hay cảm ứng được gì. Đủ thời gian để phá hủy hầu hết các vị trí chiến lược.” Hắn nhìn xuống chân, như thể bỗng nhiên trở nên ngượng ngùng. “Hãy cứu cha tôi nếu cậu có thể.”

Sevro cựa quậy, khó chịu trước màn thì thầm của chúng tôi.

“Tôi sẽ làm vậy.”

Tôi thà để Augustus nằm mục xương trong một cái hố dưới lòng đất. Nhưng tôi cần có hắn một khi đã chiếm được Sao Hỏa. Cho dù tôi làm được những gì, tôi vẫn không phải một Thống Đốc hay một vị vua. Tôi cần danh nghĩa hợp pháp của hắn, như Theodora đã nhắc tôi tối qua. Không có nó, tôi sẽ chỉ là một cánh tay gắn Kiếm Lưỡi Mềm.

“Và cậu chắc chắn về Agea chứ?” hắn hỏi. “Về chiến lợi phẩm? Nếu không sẽ thật khinh suất.”

“Chắc chắn một trăm phần trăm.”

“Tốt. Vậy thì… chúc may mắn.” Hắn bỏ đi chỗ khác.

“Đã thay thế tớ rồi ư?” Sevro khịt mũi bất mãn, nhìn Chó Rừng rời đi.

“Hắn có một tay. Cậu có một mắt. Tớ có gu đấy.”

Các nghi lễ được tiếp tục. Hai trăm Hoàng Kim khuỵu gối trong lúc các Trắng bước qua họ. Tôi cố nghĩ rằng việc đó là một thứ long trọng ngớ ngẩn, tất cả những người đàn ông đàn bà này trong sự im lặng tráng lệ và sự nghiêm cẩn đối với truyền thống của họ. Nhưng đây là lịch sử của loài người. Và có sự thanh cao trong khoảnh khắc này.

Áo giáp lấp lánh trong ánh sáng nhân tạo. Các Trắng thoát tục bước qua từng hàng người, những trinh nữ chân trần trong áo choàng trắng muốt, với những con dao găm bằng sắt và vòng nguyệt quế bằng vàng. Những đứa trẻ Trắng mang theo các gia huy Hoàng Kim hình tam giác - một cây quyền trượng, một thanh kiếm và một quyển sách với vòng nguyệt quế đặt ở trên. Tôi cảm thấy những bàn tay đặt lên vai mình.

Tôi cảm thấy sức nặng của chúng.

Họ nói đây là cách các Chinh Phục Binh cổ xưa bước ra chiến trận, các trinh nữ Trắng dùng dao găm sắt gây thương tích cho các Chinh Phục Binh. Họ chạm vào chân mày chúng tôi bằng vòng nguyệt quế và cắt vào bàn tay trái của chúng tôi bằng con dao sắt trong lúc khẽ thì thầm vào tai chúng tôi rằng:

“Các con trai con gái của ta, giờ đây, khi con đã đổ máu, con sẽ không còn biết đến nỗi sợ hãi và sự thất bại nữa, chỉ còn chiến thắng. Sự hèn nhát đã rỉ ra từ người con. Cơn giận của con sẽ bùng cháy. Vùng lên, các chiến binh của Hoàng Kim, và mang theo sức mạnh từ Màu của con.”

Rồi từng chiến binh chùi vết máu khắp mặt và chùi lên đỉnh chiếc mũ mặt quỷ của họ. Từng người chúng tôi đứng lên trong im lặng. Mỗi Hoàng Kim đại diện cho mười đạo quân. Đây là cơn bão sẽ trút xuống Sao Hỏa trong dòng nước lũ của kim loại. Mười triệu Hoàng Kim, Xám và Đá Nham Thạch.

“Chúng ta không chiến đấu chống lại một hành tinh. Chúng ta chống lại những con người. Hãy chặt đầu chúng và nhìn quân đội của chúng sụp đổ,” Lorn nhắc tất cả chúng tôi.

Đoàn chiến binh đứng đó, mặt dính đầy máu, và cùng điểm lại tên của những kẻ thù chính. “Karnus au Bellona, Aja au Grimmus, Thống Soái Tiberius au Bellona, Scipia au Falthe, Octavia au Lune, Agrippina au Julii và Cassius au Bellona. Đây là những kẻ phải giết chết.”

Trong sảnh của kẻ thù, chúng sẽ điểm lại tên tôi và tên của các bạn tôi. Kẻ nào có thể giết Thần Chết sẽ được trọng thưởng và tiếng tăm lừng lẫy. Các thợ săn đơn lẻ và các nhóm sát thủ sẽ quét tín hiệu bộ đàm của chúng tôi, để tìm tôi. Và chúng sẽ xuất hiện theo từng đàn, một số tên sẽ tham gia các trận chiến tay đôi. Số khác ranh mãnh nấp sau những khẩu súng trường. Một số thậm chí sẽ không can dự vào trận chiến vì Sao Hỏa. Chúng là những tay lính đánh thuê Xám. Các thợ săn tiền thưởng tự do Đá Nham Thạch. Các Hiệp Sĩ của Sao Kim và Sao Thủy ở đây chẳng qua chỉ vì cái đầu của tôi, sử dụng nguồn lực và các chiến binh của gia đình chúng để có thể bí mật đuổi theo tôi và giành lấy vinh quang cho mình. Chó Rừng đã chặn được thông báo rằng có ba Hiệp Sĩ Olympic đang ở đây. Tất cả bọn chúng sẽ theo dõi tôi, nghiên cứu các dữ liệu, các chiến thắng và thất bại của tôi. Và chúng sẽ biết bản tính của tôi, bản tính của Những Kẻ Gào Rú. Nhưng tôi sẽ không biết chúng.

Hãy để chúng ra mặt chào hỏi.

Tôi có hứng thú chạm trán Cassius hơn. Ít nhất đó cũng là những gì tôi đã nói với Lorn. Nhưng ông biết đó không phải là sự thật. Một nỗi tủi nhục thầm kín bùng cháy trong tôi vì đã la hét như một con quái vật với gia đình hắn. Tôi đã đánh bại hắn một cách công bằng, nhưng tôi không cần phải thích việc đó như tôi đã thích. Đôi khi tôi tự hỏi nếu hắn lớn lên là một Đỏ và tôi là một Hoàng Kim, liệu hắn có trở thành một người tốt hơn con người tôi lúc này hay không, và liệu tôi có trở thành một người tồi tệ hơn những gì hắn có thể trở thành không?

Vì một lý do nào đó tôi nghĩ mình có thể trở thành một con quỷ xấu xa tột cùng. Có thể đó là sự ân hận. Có thể đó là nỗi sợ về một cuộc sống không bao giờ được biết đến Eo. Tôi không rõ. Hoặc có thể đó là nỗi sợ khi biết rằng tôi dễ đàng chìm đắm trong sự ngạo mạn đến mức nào.

Các chiến binh của tôi giải tán để trở về với chiến hạm của gia tộc họ. Tôi nhìn ra ngoài trạm quan sát trong lúc năm chục tàu con thoi bay đi, hướng về hạm đội vĩ đại mà chúng tôi đã tập hợp được. Mặc dù biết chúng tôi đang ở đây, nhưng kẻ thù không ngờ chúng tôi lại tới Sao Hỏa nhanh đến vậy.

Tôi dành sự tập trung cho các chỉ huy còn lại. Orion sẽ dẫn đầu Pax và Roque sẽ dẫn đầu hạm đội kết hợp cùng Victra. Tôi phê chuẩn kế hoạch của họ. Những người còn lại trong nhóm nòng cốt của tôi nán lại, trừ Ngựa Hoang, cô đã đi tới các khoang chứa tàu bay.

Tôi với tay lên, khẽ đấm vào vai hai cha con Nhà Telemanus. “Chắc hẳn Pax sẽ rất nổi bật trong ngày hôm nay.” Sophocles quấn mình quanh mắt cá chân của Kavax.

“Em trai tôi lúc nào cũng nổi bật,” Daxo trìu mến nói. “Ngớ ngẩn, hò hét, gắng để được như cha. Nhưng dù sao vẫn nổi bật. Cậu đừng lo, chúng ta sẽ giết được Tiberius au Bellona.”

“Trông tôi có vẻ lo lắng sao?”

Cả hai vị Titan gật những cái đầu khổng lồ của mình. Kavax đã bước vào trạng thái im lặng trước chiến tranh. Ông không thể nói chuyện, chỉ lẩm bà lẩm bẩm, nên Daxo tiếp tục nói thay ông. “Hãy bảo trọng, Thần Chết.” Anh ta liếc nhìn Chó Rừng. “Bọn tôi biết đó là sự hợp tác bắt buộc, nhưng đừng tin ở hắn.”

“Anh biết tôi không tin mà.”

“Đừng tin hắn,” Daxo lặp lại.

“Tôi chỉ tin tưởng bạn bè.” Chúng tôi nói lời tạm biệt.

Orion cau mày đăm chiêu. Tôi hỏi cô ta có chuyện gì trong lúc cô ta rướn người về phía màn hình máy quét. Cô ta đang ước định cách bày trí của kẻ địch trong hệ thống đồng bộ. “Họ nhận ra chúng ta đã tiến vào quỹ đạo một giờ trước. Chúng ta dễ bị tấn công trong lúc xâm nhập, nhưng họ vẫn giữ nguyên đội hình phòng thủ trên Agea.”

“Thật kỳ lạ,” Roque đồng tình. “Chúng từ bỏ phần lớn hành tinh mà không thèm chống trả. Có lẽ sẽ tốt hơn nếu đổi hướng đổ bộ xuống phía Nam…”

“Tớ muốn Agea,” tôi lạnh lùng nói.

“Bọn tớ sẽ phóng cậu vào trọng điểm chiến lược, anh bạn. Thủ phủ có thể đợi. Chiếm các thành phố khác trước rồi chúng ta sẽ có được nó mà không cần phải công kích. Tại sao phải nóng vội?”

“Nếu chúng ta chiếm thủ phủ, các thành phố khác sẽ sụp đổ.”

“Và nhiều người sẽ chết.”

“Đây là chiến tranh, Roque. Hãy tin tớ.”

“Đây là cuộc chiến của cậu.” Roque chào một cách hình thức. Bắt gặp cái nhìn giận dữ của Victra, cậu chìa một tay ra. “Tạm biệt, Thủ Lĩnh.” Cậu hôn lên cả hai má tôi, khiến tôi ngạc nhiên.

“Đó là một chặng đường dài,” tôi cẩn trọng nói.

“Và chúng ta còn một quãng đường khá xa nữa rồi mới có thể nhắm mắt ngủ.”

“Người anh em.” Tôi giữ chặt gáy cậu ấy và cụng trán. “Tớ xin lỗi. Tớ thực sự xin lỗi.” Tôi lắc đầu. “Về Quinn. Về Lea. Về đêm tiệc. Về hàng nghìn lần tớ đã xem nhẹ cậu. Cậu là người bạn thân thiết nhất của tớ.” Khi rời ra, tôi tránh nhìn vào mắt cậu. “Đáng lẽ tớ nên nói sớm hơn. Nhưng tớ đã sợ.”

“Hà cớ gì cậu phải sợ tớ?” cậu nói.

Tôi lắc đầu. “Hãy tha thứ cho tớ, về tất cả mọi việc.”

“Sau này chúng ta sẽ sửa chữa sai lầm.” Cậu vỗ vào vai tôi. “Chúc may mắn.”

Tôi tạm biệt cậu. Lorn và tôi tiến lại gần nhau ngay bên ngoài đài chỉ huy, từ đây chúng tôi sẽ rẽ theo những ngả đường khác nhau. Ông đã cạo râu để chuẩn bị cho cuộc chiến, và ông mặc bộ giáp Hiệp Sĩ Cuồng Nộ cũ của minh. Trông ông thật lộng lẫy, nhưng bốc mùi. Các Hiệp Sĩ già nua này cũng giống như Những Kẻ Gào Rú. Mê tín và không chịu giặt giáp chiến của mình vì sợ sẽ gột sạch cái may mắn đã giữ họ sống sót đến lúc này.

“Ta đã nhận được thông điệp từ nhiều người bạn cũ,” Lorn nói. “Họ đứng về phía Nhà Bellona.”

“Những người già?”

“Những người đã vượt qua nhiều cơn bão của tuổi trẻ.” Mắt ông sáng lên. “Nhưng họ đã hỏi ta về cậu. Họ hỏi có thật là thằng nhóc chiến thần cao bốn mét, và được một đàn sói theo sau hay không. Rằng hắn có phải là một kẻ hủy diệt hành tinh hay không?”

“Và ông đã nói gì?”

“Ta nói cậu cao năm mét, có một người lùn và một kẻ khổng lồ theo sau, và cậu ăn thủy tinh kèm với trứng.” Chúng tôi cùng phá lên cười.

“Ta không hài lòng khi cậu đưa ta đến đây. Ta không tin cậu đang làm một người cậu muốn làm. Nếu cậu sống sót qua trận này và ta không thể, thì hãy làm người tốt hơn là một kẻ lừa gạt bạn bè.”

Một nỗi đau âm ỉ lớn dần trong hốc mắt tôi. Đó là lời khẩn cầu của ông. Không phải để khiến tôi cảm thấy tội lỗi, mà vì ông thực sự quan tâm. Tôi phải làm người tốt hơn. Tôi muốn vậy. Tôi sẽ tốt hơn khi mọi chuyện kết thúc. Nhưng trước khi đến được kết thúc đó… có lẽ nào tôi cũng chỉ như tất cả những linh hồn lạc lối khác? Có phải tôi cũng như Harmony? Như Titus?

“Tôi hứa,” tôi nói, thực sự thành khẩn, mặc dù rồi đây tôi sẽ lại khiến ông bị tổn thương hết lần này đến lần khác.

“Tốt. Tốt.” Ông bẻ cái cổ bằng da. “Sau Agea, cậu sẽ chiếm Bắc bán cầu. Còn ta chiếm Nam bán cầu. Rồi chúng ta sẽ gặp lại ở đây để cùng uống whiskey. Thỏa thuận vậy chứ, người anh em?”

Tôi gật đầu, nhưng ông vẫn chưa rời đi.

Ông nhìn tôi chằm chằm trong giây lát rồi cúi xuống, không thể nhìn trực diện vào mắt tôi. Cảm xúc đong đầy trong giọng nói của ông. “Mỗi lần trở về bên vợ mình, ta đều nói với bà ấy rằng các con của bà ấy đã chết một cách xứng đáng.” Ông mân mê chiếc nhẫn. “Không có thứ gì như vậy cả.”

“Achilles đã chết một cách xứng đáng.”

“Không. Achilles đã để lòng tự tôn và cơn giận chiếm lấy mình, rồi cuối cùng, một gã phàm phu đã bắn chết hắn bằng một mũi tên vào chân. Còn nhiều điều đáng sống hơn là thứ này. Hy vọng cậu sẽ sống đủ già để nhận ra rằng Achilles chỉ là một gã khờ khạo. Và chúng ta lại càng khờ khạo hơn khi không nhận ra hắn không phải người hùng của Homer. Hắn là một lời răn dạy. Ta nghĩ con người đã từng biết điều đó.” Ông gõ ngón tay lên kiếm của mình. “Đó là một vòng luẩn quẩn. Cái chết sinh ra cái chết, rồi lại sinh ra cái chết khác. Đó đã là cuộc đời của ta. Ta… ta nghĩ mình không nên giết thằng nhóc đó. Đứa bạn của cậu.”

“Tại sao ông lại nói vậy?”

“Vì ta thấy cách đám còn lại nhìn cậu. Ta nghĩ họ sẽ làm bất cứ điều gì vì cậu, vì cậu tin ở họ.”

Tôi bất chợt cử động, cúi xuống để hôn lên gò má dày dạn sương gió của ông như các Đỏ hôn cha chú của mình. “Tactus sẽ không trách ông. Và tôi cũng vậy. Ông còn một đứa cháu trai khác cần được nuôi dạy. Ông có thể dạy nó về sự thanh bình mà ông đã không thể dạy tôi. Nên làm ơn, đừng chết nhé, bạn già.”

“Ha,” vị lãnh chúa tóc bạc bật cười, ban đầu chỉ hơi gượng, rồi trở nên ngượng nghịu hơn khi ông quay người bước đi. “Ha! Chúng chưa tạo ra được một kẻ đủ sức giết Đá Tảng Già đâu!”

Các Hiệp Sĩ già nua, đội quân lộc ngộc những người không dưới bảy mươi tuổi, đi theo ông. Tôi nhận ra gương mặt của tất cả bọn họ trong tài liệu lịch sử về Cuộc Nổi Loạn Mặt Trăng và các trận chiến vĩ đại khác. Những người bạn và các đồng chí cũ của họ đang đợi chúng tôi trên Sao Hỏa.

Tôi đi đến khoang tàu bay, vội vàng nói lời tạm biệt với Victra. Cô gọi tôi lại. Tôi cảm thấy Roque đang quan sát chúng tôi. Trông cô như chuẩn bị nói điều gì đó. Mặt trời đỏ trên áo giáp đen của cô rỉ máu. Những vệt sơn màu đen chiến tranh chéo qua mặt cô. Mắt cô bừng cháy, nhưng vẫn yếu đuối dịu dàng khi tìm đến mắt tôi để thấy cảm xúc của cô phản chiếu trong đó.

“Sau ngày hôm nay, cái họ Julii sẽ mang nhiều ý nghĩa hơn tiền bạc,” tôi nói. Kế hoạch của cô sẽ đảo đợt triều của trận chiến không gian.

“Tôi không bận tâm đến điều đó.” Ngón tay cô chạm vào giáp ngực của tôi, và bờ môi nở ra nụ cười quỷ quyệt đặc trưng cua cô. “Nếu cậu chết, tôi muốn ý nghĩ cuối cùng của cậu là nhận ra những đêm cậu ở một mình trong phòng ngủ tại Viện Hàn Lâm là một sai lầm lớn lao.” Cô búng vào áo giáp của tôi, một âm thanh sắc gọn vang lên. “Chúng ta đã có thể vờn nhau mãnh liệt đến mức nào.”

Theodora đợi tôi trong hành lang, nhìn tôi trêu chọc.

“Ôi, im đi.”

“Cô ấy sẽ ăn tươi nuốt sống ngài, chủ nhân ạ.”

“Tại sao bà không ở trong phòng ngủ, ở đó bà mói được an toàn chứ?”

“Chẳng có nơi nào an toàn cả.” Theodora vẫy tay bảo tôi cúi đầu xuống. Bà cài vào tóc tôi chiếc ghim có hình một bông hoa đỏ nhỏ, loại ghim cài mà những cô gái trẻ thường dùng.

“Tất cả các Hiệp Sĩ đều cần biểu tượng của mình,” bà nói, giàn giụa nước mắt. “Đừng tỏ ra anh hùng quá. Ngài quá thông minh để chết trong một trận chiến ngớ ngẩn.”

Bà bỏ đi, bóp nhẹ cẳng tay Ragnar khi đi ngang qua. Tôi đã không biết họ quen nhau. Ragnar đi theo tôi trên đường đến khoang tàu bay, nấn ná phía sau như một chiếc bóng ngập ngừng trong lúc Sevro và tôi nói chuyện.

“Vậy là đã xong?” tôi hỏi Sevro.

Cậu ấy nhún vai. “Tớ gửi nó đi rồi.”

“Cậu đã nói chuyện với ông ấy?”

“Mạng Lưu Trữ Dữ Liệu Phim Nổi,” cậu nói. “Tớ đã gửi tin nhắn. Hy vọng họ sẽ nhận được nó.”

“Ý cậu là cậu không biết họ có nhận được nó hay không?”

“Làm sao tớ biết được? Tớ đã nói tớ gửi rồi. Đã làm theo quy trình.”

Tôi khẽ chửi thề. Cậu huýt sáo cái giai điệu khỉ gió mà cậu đã ngâm nga cho Pliny nghe. Tôi đập mạnh vào người cậu. Chúng tôi rẽ ở góc hành lang và đi qua sáu mươi lính đặc công thiết giáp Xám, những người đang chạy chậm đều tới Ống Phóng. Sáu Đá Nham Thạch đi sau họ, xòe lòng bàn tay trước Ragnar và tôi để tỏ lòng tôn kính.

“Cậu thấy họ đang đeo cái gì kia chứ? Lưỡi Hái trên áo giáp.” Sevro cười ngạo nghễ với tôi. “Nó đã lan tỏa.”

“Cậu đã nghĩ tói chuyện gì sẽ xảy ra nếu cha cậu ở dưới đó chưa?” tôi hỏi.

“Chưa,” cậu nói, nụ cười vụt tắt. “Chưa, tớ chưa nghĩ tới.”

ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.