Đứa Con Hoàng Kim

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

19

Image

TÀU CON HẠC

Chúng biết tôi hay nóng vội. Quinn là mồi. Aja là lưỡi câu. Chúng sẽ cướp lại Lysander nếu tôi cắn câu mà tấn công Aja. Chúng sẽ lợi dụng khoảnh khắc chớp nhoáng Kiếm Lưỡi Mềm của tôi rời khỏi cổ thằng bé để gây choáng hoặc giết chết tôi. Nghe thấy tiếng vũ khí đang được nạp ở phía sau, tôi giữ chặt Kiếm Lưỡi Mềm trên cổ thằng bé. Nước mắt làm nhòe tầm nhìn khi tôi bay lên một cách bất lực. Tôi lắc đầu khi nỗi đau dâng tràn. Tôi không thể bỏ rơi Quinn. Tôi đảo chiều Ủng Trọng Lực và quay trở lại để đưa cô lên từ mặt đất. Nhưng tôi chưa kịp đến nơi, một Hoàng Kim khác đã bay qua mặt tôi, phóng xuống từ không trung mà không có áo giáp để đỡ Quinn khỏi mặt đất và kéo cô bay lên.

Chó Rừng.

Tôi bay lên qua làn mưa để tiến vào cửa tàu bay và đáp xuống phi thuyền Con Hạc. Đôi ủng của tôi kêu lạch cạch trên boong tàu kim loại. Tôi quỳ xuống, đẩy Lysander vào trong con tàu về phía Sevro. Thằng bé ngã sóng soài. Hàng chục người của gia tộc Augustus người vẫn ướt sũng trố mắt đứng nhìn tôi, rồi quay sang thằng bé. Chó Rừng theo sau, lúng túng đỡ Quinn trên một cánh tay.

Tàu của chúng tôi bay lên và cánh cửa đóng lại phía sau. Roque chen qua những người khác và nhìn tôi chằm chằm, rồi ánh mắt cậu hướng về phía Chó Rừng và Quinn, sức mạnh rời bỏ cậu sau mỗi giây. Chó Rừng nhẹ nhàng đặt Quinn xuống sàn và đá đôi Ủng Trọng Lực lỏng lẻo mà hắn đã mượn của một trong Những Kẻ Gào Rú ra khỏi chân.

Miệng Roque hoạt động trở lại. Không có âm thanh nào được phát ra. “Cô ấy…” cuối cùng cậu khẽ nói.

“Có gã Vàng nào trên tàu không?” Chó Rừng hỏi tôi. Tôi nhìn sang Quái Điểu.

Tôi chỉ về khoang tàu chính và bảo Quái Điểu. “Tìm hỏi Ngựa Hoang đi.”

Cô chạy vụt đi.

“Hộp cứu thương,” Chó Rừng cáu kỉnh nói và bắt mạch cho Quinn. Hắn kiểm tra đồng tử của cô. Không ai động đậy. “Lấy ngay!” Roque loạng choạng đứng dậy để tìm nó. Hòn Cuội giật hộp cứu thương ra khỏi tường và ném cho cậu. Cậu mang nó lại cho Chó Rừng. Đầu óc trống rỗng, tôi nhìn chằm chằm xuống Quinn khi một cơn co giật khác làm rung chuyển cơ thể cô và một tiếng động không giống tiếng người phát ra từ mũi và miệng cô. Bên cạnh tôi, mặt Roque cắt không còn giọt máu. Hai bàn tay cậu chìa ra một cách vô vọng, tìm đến cô gái mà cậu yêu, như thể chỉ cần ý chí của cậu là đủ để phục hồi những gì đã bị đập vỡ; nhưng sâu thẳm bên trong, cậu biết mình hoàn toàn bất lực. Cậu khuỵu gối xuống sàn.

Chó Rừng mở hộp cứu thương và lục lọi. Bàn tay độc nhất còn lại của hắn khua khoắng một cách tự tin trong chiếc hộp cho đến khi tìm thấy một thỏi bạc không lớn hơn ngón tay trỏ của tôi. Hắn vồ lấy nó và kích hoạt thiết bị. Nó khẽ kêu o o, tỏa ra một quầng sáng xanh nhạt.

“Tôi cần một thiết bị hiển thị dữ liệu. Thiết bị của tôi bị Bom Xung vô hiệu hóa rồi.” Không ai động đậy. “Cô ta đang chết. Lấy cho tôi một thiết bị hiển thị dữ liệu. Ngay lập tức.”

Tôi đưa cho hắn thiết bị của mình. Hắn không buồn ngẩng lên nhìn tôi, mặc dù hắn ngập ngừng trong giây lát khi nhìn thấy đôi bàn tay đặc thù của tôi.

“Cảm ơn đã giải cứu chúng tôi, Thần Chết,” hắn nói vội.

“Cảm ơn em gái cậu ấy.”

Lysander đứng dậy và đi đến cạnh tôi. Thằng bé nhìn trong im lặng, không rỉ ra dù chỉ một giọt nước mắt. Hòn Cuội và Thằng Hề ngồi bệt xuống sàn. Không ai chạm vào Roque, mặc dù họ đang nhìn cậu, tay bấu chặt lấy đầu gối hoặc Kiếm Lưỡi Mềm, thầm nói những lời cầu nguyện của Hoàng Kim.

Chó Rừng di chuyển máy hiển thị hình ảnh cộng hưởng từ bằng bạc trên đầu Quinn, theo dõi thông tin từ thiết bị dữ liệu mà tôi đưa cho. Hắn chửi thề.

“Chuyện gì vậy?” Roque hỏi.

Chó Rừng ngập ngừng. “Não cô ta đang bị phồng. Nếu chúng ta không kiểm soát được áp lực, sẽ nguy to đấy.” Hắn dò dẫm các thiết bị y tế và trải ra một cỗ máy có dây trong suốt. “Áp lực sẽ ngăn máu lên não. Não sẽ bị tổn thương nghiêm trọng khi các mạch máu căng ra do sưng tấy.”

“Cô ấy sẽ chết ư?” tôi hỏi.

“Không chết vì sưng tấy,” Chó Rừng nói. “Sẽ không chết nếu tôi có thể hút dịch và giải phóng áp lực. Nhưng chúng ta cần nghiêng đầu cô ta sang một bên để máu có thể chảy qua các tĩnh mạch ở cổ. Giữ cho huyết áp ổn định. Cung cấp oxi cho cô ta.” Hắn nhìn lên, gầy gò và ướt nhẹp, đến nỗi tôi sẽ nghĩ hắn là một Đỏ chứ không phải là Hoàng Kim nếu không nhờ mái tóc xám nhạt của hắn. “Hòn Cuội, phải không? Lấy oxi cho cô ta. Một chiếc mặt nạ dưỡng khí là đủ rồi, miễn sao nó không che quá trán.”

Hòn Cuội vội chạy đi.

Một cơn co giật khác làm rung chuyển cơ thể Quinn. Tôi đứng nhìn bất lực và đặt một bàn tay lên vai Roque. Lúc đầu cậu chùn lại trước cái đụng chạm ấy.

Quái Điểu quay trở lại. “Không có bất kỳ tên Vàng nào.”

“Khốn nạn,” Thằng Hề chửi thề. “Khốn nạn. Khốn nạn. Khốn nạn. Khốn nạn.” Cậu đá vào tường.

Chó Rừng lưỡng lự, nhìn Roque, rồi bắt tay hành động. Hắn chỉ vào Thằng Hề, Quái Điểu và một số thành viên khác trong gia tộc. “Tôi cần vài người giữ tay và đầu cô ta. Cô ta sẽ còn tiếp tục co giật, và vì lý do nào đó, tôi ngờ rằng đây sẽ là một hành trình chông gai. Chúng ta sẽ đưa cô ta ra khỏi cái khoang khốn kiếp này và giữ chặt cho đến khi có thể đưa cô ta vào phòng mổ.” Hắn vén tóc cô ra sau thành đuôi ngựa, bảo tôi Cầm lấy, và kéo ra một thiết bị ion hóa nhỏ từ hộp cứu thương. Hắn dùng răng bóp, nhăn mặt khi nó tiêu hủy các vi khuẩn và da chết. “Thằng Hề, cắt tóc cho cô ta, cắt toàn bộ.”

Chó Rừng đứng dậy và ném thiết bị ion hóa cho Thằng Hề, cậu đang cúi xuống và chuẩn bị quét thiết bị lên mái tóc vàng của Quinn thì Roque giật nó khỏi tay cậu. Roque đứng trước Quinn, không thể di chuyển.

“Tên cô ta là gì?” Chó Rừng hỏi Roque.

“Quinn.”

“Trò chuyện với cô ta đi. Kể chuyện cho cô ta.”

Người run run, Roque hít mạnh vào và nhẹ nhàng nói với Quinn. “Ngày xửa ngày xưa, vào thời Trái Đất cổ Đại, có hai chú chim bồ câu yêu nhau say đắm…” Cậu bật chốt thiết bị ion hóa và bàn tay cậu nhúc nhích. Đó là một cảnh riêng tư. Như thể cậu đang tắm cho cô. Chỉ hai người bọn họ ở một nơi xa xôi. Trước cả khi cô kể những câu chuyện bên đống lửa tại Học Viện. Trước cả khi nỗi kinh hoàng ập đến.

Tôi ngửi thấy mùi tóc cháy khi Chó Rừng đứng dậy và tiến lại gần tôi.

“Chuyện gì đã xảy ra dưới đó?” hắn hỏi. “Là Găng Xung ư?”

Tôi nhìn hắn kinh ngạc. “Cậu không nhìn thấy ư? Aja đã dùng hai bàn tay trần của ả.”

“Quỷ tha ma bắt.” Hắn nghiến răng. Mắt thẫn thờ. “Làm thế nào mà mọi chuyện lại đến nông nỗi này?”

“Octavia đã lên kế hoạch từ lâu,” tôi nói khẽ. “Trước cả khi chúng ta đến Sao Hỏa, bà ta đã có ý định trao quyền Đại Thống Đốc cho Nhà Bellona. Bữa tiệc là một cái bẫy.”

“Cậu nhận ra lúc nào? Trước hay sau trận đấu tay đôi?”

“Trước,” tôi nói dối.

“Chơi được lắm. Khiến chúng ta trở thành nạn nhân. Ngựa Hoang đã thất bại.”

“Có phải cha cậu đã cử cô ấy thâm nhập vào đoàn tùy tùng của Octavia?”

“Không. Tôi nghĩ đó là ý tưởng của riêng nó. Để tiếp cận con rồng…”

“Nhà Julii cũng chống lại chúng ta.”

Hắn gật đầu trầm tư. “Có lý. Các Chính Khách đã tìm cách đưa Victra đi trước khi Karnus và Aja ập đến.”

“Cậu không có vẻ lo lắng.”

“Victra là con gái rượu của bà ta.” Hắn lắc đầu, nhớ lại điều gì đó. “Nhưng cô ấy đã chiến đấu với ba tên Đá Nham Thạch vì tôi. Ba tên. Cô ấy là người của chúng ta, cả trong lẫn ngoài.”

Tôi nhìn Roque cắt tóc cho Quinn. “Cô ấy có sống được không?” tôi hỏi khẽ.

“Cô ta có các mảnh xương trong mô não. Ngay cả khi chúng ta có thể ngăn nó sưng tấy, thì cô ta cũng đã mất rất nhiều máu.”

Chúng tôi nhìn xuống Quinn, đầu cô đã được cạo trọc. Khuôn mặt thanh bình. Chỉ có những vết giập nhỏ ở một bên sọ. Ta sẽ không thể ngờ thực ra cô đang chết dần. Roque vuốt trán cô thật khẽ, thì thầm những lời âu yếm.

“Cậu có thể cứu cô ấy chứ?” tôi quay sang Chó Rừng. “Có cơ may nào không?”

“Không phải ở đây. Nếu cậu có thể đưa chúng ta tới Trạm Cứu Thương, thì có, có nhiều cơ may.”

Roque khẽ hát một bài ca dành cho Quinn khi họ nhấc cô lên để đưa vào một căn phòng khác. Đó là ca khúc mà cậu đã sáng tác bên lửa trại khi đội quân của chúng tôi ngồi ăn giữa cao nguyên. Khi ấy Quinn là người của Cassius, cũng như hầu hết những cô gái khác, vào lúc này hay lúc khác. Nhưng kể cả lúc đó, tôi để ý thấy mắt cô đã gắn chặt vào Roque. Họ là những chú bồ câu đưa thư trong câu chuyện của cậu, bay qua nhau hết lần này đến lần khác trên bầu trời. Cậu ấy đã mừng đến nhường nào khi được hội ngộ cùng cô.

Lòng tôi rạn vỡ. Tôi vẫn có thể cứu cô. Tôi có thể thay đổi tình huống này.

Hội Chủ nói đúng. Tôi đã hiểu lầm sức mạnh quân bài của mình. Tôi sẽ làm gì? Giết cháu của bà ta nếu Aja giết Quinn ư? Nếu bà ta giết Sevro, hay Ngựa Hoang hay Roque thì sao? Tôi đã may mắn khi bà ta không làm tổn hại thêm ai khác.

Tôi quay sang Sevro.

Cậu đứng im lặng theo dõi chúng tôi trong bộ giáp của mình, nhìn Roque ôm cô gái mà cậu yêu nhưng không thể nói, cô gái mà cậu không bao giờ có được. Nỗi đau không buồn giấu giếm hiện sâu trong những đường nét khuôn mặt diều hâu của cậu. Một Sevro trơ trơ, không hề biết đau, biết buồn, bị Lilath, tay sai của Chó Rừng, móc mắt; giờ đây đã sụp đổ. Quinn chưa bao giờ gọi Sevro là Yêu Tinh như chúng tôi vẫn gọi. Victra đặt một tay lên vai cậu ấy, nhận ra nỗi đau mà không biết tại sao nó lại ở đó. Cậu gạt tay cô ta ra.

“Tôi không quen biết cô,” cậu gầm gừ.

Victra lùi lại. “Xin lỗi.”

“Cậu còn chờ gì nữa, Thần Chết?” Sevro nói. “Chúng ta chưa thoát khỏi tảng đá cằn cỗi này đâu.” Cậu lắc đầu. Tôi đi theo, bảo Victra mang theo cháu của Hội Chủ.

Chúng tôi trèo lên thang và đụng mặt Tactus trong hành lang hẹp dẫn tới khoang hành khách và buồng lái.

“Ê, anh bạn,” Tactus gọi, đỡ một bên vai bị thương của mình. Mái tóc ướt xõa xuống cặp mắt đầy tiếu ý. Anh ta lớn tiếng, không để ý đến tình trạng của Quinn. “Lần sau, nếu cậu định làm gì kịch tính thì hãy nói trước với bọn tôi, để bọn tôi không đái ra quần nữa nhé.”

Tôi đi qua mặt anh ta. “Không phải lúc đâu, Tactus.”

“Lúc nào cũng buồn tẻ.” Anh ta nhìn Sevro. “Xem nào, xem nào. Yêu Tinh à. Cậu vẫn còn lùn hơn được nữa cơ à, anh bạn của tôi.”

Sevro không buồn mỉm cười.

Chúng tôi bước vào khoang hành khách, trong đó người Nhà Augustus và Những Kẻ Gào Rú đang thắt dây an toàn để chuẩn bị tiến vào khí quyển. Tactus đi theo chúng tôi.

“Xin chào, lũ điên,” Tactus nói với Những Kẻ Gào Rú. “Rất mừng khi được gặp lại những sinh vật tí hon các cậu. Nhất là em đấy, Hòn Cuội.”

“Đi mà ăn bùn,” Hòn Cuội nói, ngẩng đầu lên nhìn trong khi giúp một trong các cháu trai của Augustus thắt dây an toàn.

Tactus rướn người lại gần tôi khi chúng tôi đã đi qua khoang hành khách. “Đến giải cứu cho cậu như vậy quả là chiến hữu tốt đấy. Tôi tưởng họ đã bị đưa tới Vành Đai rồi mà?”

“Rồi,” Sevro nói.

“Điều gì đã mang cậu trở lại vậy?” Tactus nói. “Thời tiết hả?”

Sevro không nói gì.

Tactus phá lên cười, bất chấp vô số lỗ hổng trên áo giáp. “Đúng kiểu cậu thích, nhỉ, Darrow? Những người bạn sẵn sàng mạo hiểm mạng sống của mình để luôn luôn nấp sau bóng của cậu.” Anh ta đẩy tôi, hơi quá mạnh, để lại những vệt máu mờ lên người tôi. Chúng tôi đến trước cánh cửa đóng chặt của buồng lái. Tactus nhăn mặt khi cụng vai vào tường. Sevro đi theo sau.

“Vai anh thế nào?” tôi hỏi.

“Khá hơn đầu của con bé ngoài kia. Quinn, phải không? Con bé nhanh nhẹn đến từ Nhà Mars. Aja đã nện cho con bé một trận nhừ tử. Thật đáng tiếc. Tôi sẽ đưa cô ta đến…”

Sevro đá vào giữa háng Tactus từ phía sau, lực chân mạnh đến nỗi khéo móp cả kim loại. Cậu thúc cùi chỏ vào thái dương, hất cẳng Tactus lên trong tư thế kravat. Đấm thêm ba phát vào tai trước khi Tactus ngã xuống sàn nhà. Sevro gí đầu gối vào vết thương trên vai Tactus, cẳng tay kề sát cổ họng, đầu gối còn lại đặt lên háng anh ta, và bàn tay đang rảnh gí một con dao vào mắt anh ta. “Mày còn mở mồm ra nói về Quinn là tao cắt hai hòn bi và nhét chúng vào hốc mắt mày đấy.”

“Anh trai đã luôn nhắc tao… phải để mắt tới… hai quả cà,” Tactus ọe khan.

Cánh cửa bằng kim loại xinh xịch mở ra. Augustus đứng trước ngưỡng cửa. Hắn nhìn xuống cảnh tượng bên ngoài ngay lúc Victra mang Lysander tới từ khoang sau của con tàu.

“Họ sắp xong rồi, chủ công,” tôi nói. Tôi bước qua Tactus và Sevro để nhập bọn cùng Đại Thống Đốc trong buồng lái. Victra làm theo, chỉ có điều cô bước lên người Tactus, nghiến chặt gót giày.

“Làm giỏi lắm,” cô nói với Sevro.

“Biến đi, bò cái.”

“Thằng lùn ấy là ai vậy?” cô hỏi khi chúng tôi bước vào buồng lái và đóng cửa lại.

Tôi nói cho cô biết.

“Con trai của Hiệp Sĩ Cuồng Nộ ư? Một thằng lùn ghê gớm. Tôi không nghĩ hắn thích tôi.”

“Đừng bận tâm.”

Buồng lái lớn hơn phòng của tôi trong khu biệt thự ở Thành Trì. Một vầng sáng bao quanh ghế của cơ trưởng và cơ phó. Ngựa Hoang ngồi bên trái, cơ trưởng Lam ngồi bên phải. Ả Lam đang kết nối với con tàu. Một luồng sáng xanh tỏa ra bên dưới lóp da ở thái dương cô ta. Ngựa Hoang điều khiển tàu, tay phải đặt lên lăng kính điều khiển nổi, nói nhanh với ả Lam. Bên ngoài đài quan sát cong, Trái Đất lơ lửng. Phía sau Ngựa Hoang, Augustus, Pliny và Kavax au Telemanus khom lưng một cách điệu bộ, đang cùng nhau bàn phương án.

Buồng lái im lặng.

“Làm tốt lắm, Darrow,” Augustus nói mà không quay lại nhìn tôi. “Mặc dù cậu có thể chọn một con tàu tốt hơn…”

Ngựa Hoang chen ngang. “Có chuyện gì dưới đó vậy? Em nghe nói có người bị thương.”

“Quinn sắp chết,” tôi nói. “Chúng ta phải đưa cô ấy đến Trạm Cứu Thương gấp.”

“Ngay cả khi đã bay tới tầng khí quyển, chúng ta vẫn còn cách hạm đội của mình ba mươi phút nữa,” Ngựa Hoang nói.

“Hãy bay nhanh hơn.”

Con tàu rung lên bần bật khi Ngựa Hoang và ả Lam đẩy nó chạy hết tốc độ.

“Đó là một kế hoạch hay,” Kavax nói, cúi xuống Ngựa Hoang. “Một kế hoạch rất hay, Virginia, thâm nhập đoàn tùy tùng của Hội Chủ. Hệt như hồi cháu còn nhỏ. Khi cháu và Pax trốn trong bụi cây để nghe lén cha cháu bàn chuyện đại sự. Chỉ có điều Pax còn to hơn cả bụi cây ấy!” Ông cười lớn, khiến ả Lam giật nảy mình.

Ngựa Hoang với ra sau bóp nhẹ bàn tay ông, tay cô nhỏ hơn cả khuỷu tay của ông. Ông làm dáng như con chó săn đang ngậm trong miệng một con gà lôi, nhìn quanh để xem chúng tôi có nhận thấy lời khen của cô hay không. Cô biết cách chiếm cảm tình của những người to hơn cả gấu.

Vẻ trìu mến trên khuôn mặt ông khiến cho khuôn mặt dửng dưng của Augustus có vẻ gớm ghiếc. Và tệ hơn, khi nghĩ đến việc Chó Rừng đã giết chết con trai của người đàn ông này, tôi cảm thấy muốn bệnh.

Ngựa Hoang thoáng nhìn tôi, tóc cô buộc phía sau, ký ức của một nụ cười vẫn hằn trên khóe miệng của cô, và như thể tôi vừa bị đấm vào tim. Không có nụ cười nào dành cho tôi. Và chiếc nhẫn ngựa không còn ở trên tay cô nữa.

Sự im lặng kéo dài. Augustus quay lại nhìn tôi. “Ta đoán rằng Octavia cũng đã tìm cách lôi kéo cậu về phe của bà ta?”

“Phải.”

“Quên ả khốn đó đi. Ta đoán cậu đã bảo bà ta cút đi, phải không nhóc?” Kavax lớn tiếng. Ông vỗ vai tôi, xô tôi ngã vào Victra. “Xin lỗi nhé.” Ông cúi xuống như một cái cây trồng trong nhà kính mọc quá cao so với nóc nhà. Nước rỉ xuống từ bộ râu quai nón màu đỏ của ông, tòe ra hai phía. “Xin lỗi nhé,” ông lặp lại với Victra.

“Thực ra, Lãnh Chúa Telemanus ạ, tôi đã nghĩ lời đề nghị của bà ta khá hấp dẫn. Bà ta đối xử với các Kỵ Binh của mình bằng sự kính trọng. Không như những người khác.”

Augustus không lãng phí thời gian để cãi cọ. “Chúng ta sẽ cải thiện điều đó. Ta nợ cậu, Darrow. Miễn là chúng ta có thể quay trở về với hạm đội của ta.”

“Ngài nợ Ngựa Hoang và Những Kẻ Gào Rú không kém gì nợ tôi,” tôi nói.

“Kẻ Gào Rú là gì?” hắn hỏi.

“Là những người bạn mặc áo giáp đen của tôi. Sevro là thủ lĩnh.”

“Sevro. Thằng lỏi xấu xí vừa ngồi lên người Kỵ Binh của ta phải không?” Đại Thống Đốc nhướng mày hỏi. “Ta cũng đã nghĩ ta nhận ra hắn. Con trai của Fitchner.” Giọng hắn có vẻ khó ở. “Kẻ đã giết thằng lỏi con Priam trong Hành Lang.”

“Cậu ấy là người của chúng ta, chủ công. Trung thành như chính hai bàn tay của tôi.”

Cửa xịch mở ra và Sevro bước vào cùng Tactus. Tất cả chúng tôi đều quay lại nhìn. Sevro khẽ chùn bước. “Làm sao?” cậu nói đầy thách thức.

Tactus chuồn sang một bên, tránh xa khỏi Sevro.

“Lòng trung thành của cậu được dành cho ta hay cho cha cậu, Sevro?” Augustus hỏi.

“Cha nào? Tôi là đứa con hoang của thằng con hoang.” Sevro nhìn Augustus từ trên xuống dưới với vẻ hoài nghi. “Và không có ý xúc phạm, chủ công, nhưng tôi cũng đếch thèm bận tâm đến ông. Con gái ông đã đưa tôi từ Vành Đai đến đây. Lòng trung thành của tôi dành cho cô ấy. Nhưng trên hết, nó dành cho Thần Chết. Thế thôi.”

“Để ý phép tắc đấy, nhãi con xấc xược,” Kavax gầm gừ.

“Ông hẳn là cha của Pax. Rất tiếc cậu ấy đã thăng thiên. Cậu ấy là người mà tôi có thể sẵn sàng bỏ mạng. Nhưng theo tôi thấy, cậu ấy thừa hưởng vẻ ngoài đẹp đẽ của mẹ.”

Kavax không chắc có phải mình vừa bị sỉ nhục hay không.

Augustus theo dõi tất cả. “Darrow, ta nợ cậu một lời xin lỗi. Cậu đã đúng. Có vẻ như lòng trung thành vượt ra được ngoài bốn bức tường của Học Viện. Giờ thì… Lysander.” Augustus liếc nhìn ra ngoài đài quan sát của con tàu. Chúng tôi đang bay lên đều đặn. Hắn quỳ xuống để nói chuyện với thằng bé. “Ta nghe nói cháu là một đứa trẻ phi thường, Lysander.”

“Phải, thưa chủ công,” Lysander nói kiên quyết hết mức có thể. “Họ thường xuyên kiểm tra cháu, và cháu được học mọi thứ. Hiếm khi nào cháu đánh cờ thua. Và khi thua, cháu sẽ rút kinh nghiệm, như cháu buộc phải vậy.”

“Thật sao? Ta đã từng có một đứa con trai như cháu đấy, Lysander. Nhưng ta chắc rằng cháu đã biết điều đó.”

“Adrius au Augustus,” Lysander nói, biết rõ gia phả Nhà Augustus.

“Không.” Augustus lắc đầu. “Không. Con trai út của ta không hề giống cháu.”

Thằng bé cau mày. “Vậy thì là anh cả, Claudius au Augustus?”

Ngựa Hoang quay lại nhìn.

“Phải.” Augustus gật đầu. “Một thằng bé đặc biệt, tốt bụng, với một trái tim sư tử. Tốt hơn ta. Tử tế hơn ta. Một vị lãnh đạo.” Hắn ném cho tôi một cái nhìn kỳ lạ đầy dụng ý. “Cháu và nó chắc hẳn sẽ là những người bạn tốt.”

Lysander gắng tỏ ra tôn quý. “Chuyện gì đã xảy ra với anh ấy?”

“Họ đã giấu cháu phần thông tin đó, hả? Một thanh niên to lớn của Nhà Bellona có tên là Karnus đã vô phép với cô gái mà con trai ta đang qua lại. Con trai ta cảm thấy bị sỉ nhục và thách đấu với Karnus. Cuối cùng, khi con trai ta bị đánh gục và chảy máu, Karnus đã quỳ xuống, đặt tay lên đầu thằng bé,” hắn đặt một tay lên đầu Lysander, “và đập nó vào những viên đá cuội cho đến khi đầu thằng bé vỡ tan và tất cả những gì tinh túy nhất của nó rỉ ra ngoài.” Hắn vỗ vỗ vào má thằng bé. “Hy vọng cháu sẽ không bao giờ phải nhìn thấy cảnh tượng đó.”

“Đó có phải là những gì ngài định làm với cháu không, chủ công?” Lysander dũng cảm hỏi.

“Ta chỉ làm một con quỷ khi cần thiết.” Augustus mỉm cười. “Ta không nghĩ lần này mình sẽ phải làm vậy. Cháu thấy đấy, chúng ta chỉ đang tìm cách trở về nhà mà thôi. Nên, miễn sao bà của cháu để chúng ta đi thì cháu sẽ được an toàn.”

“Bà bảo ngài là kẻ nói dối.”

“Thật khôi hài. Hy vọng cháu sẽ nói với bà ấy rằng chúng ta đã đối xử với cháu tử tế nhé.”

“Nếu cháu thực sự được đối xử tử tế.”

“Được thôi.” Augustus chạm vào vai thằng bé và đứng dậy. “Victra. Đưa nó xuống khoang hành khách.”

Victra quắc mắt nhìn. Dĩ nhiên Augustus chọn cô gái duy nhất ngoài Ngựa Hoang. Tactus để ý thấy phản ứng của cô bèn tiến lên phía trước. “Cho phép tôi đưa nó đi nhé, chủ công? Đã lâu tôi không được gặp các anh em của mình. Tôi không phiền nếu được trò chuyện với thằng bé.” Augustus gật đầu như để nói hắn không thèm bận tâm. Victra cảm ơn Tactus, ngạc nhiên trước cử chỉ của anh ta. Anh ta nháy mắt với cô, đấm vào vai tôi, và vỗ mạnh lên đầu Lysander, suýt chút nữa đẩy thằng bé ngã xuống sàn. Tôi ghét phải gặp các anh em của anh ta.

“Đi nào, nhóc. Nói anh nghe, mày đã đến hộp đêm Pearl bao giờ chưa?” anh ta hỏi và đưa thằng bé đi khỏi. “Những đứa con trai, con gái ở đó đẹp ngoạn mục luôn.”

Tàu Con Hạc ì ạch bay lên cao hơn. Hai phút nữa chúng tôi sẽ đến rìa khí quyển.

“Chúng đã tìm cách giết ta khi ta đang ngủ,” Augustus lẩm bẩm. “Hội Chủ biết ta sẽ không bao giờ tha thứ cho hành động này.”

“Bà ấy sẽ tìm đến Sao Hỏa,” tôi nói.

“Có cơ hội nào để làm lành không?” Pliny hỏi.

“Làm lành?” Ngựa Hoang hầm hè. “Làm lành với người đàn bà đã thiêu trụi cả một vệ tinh ấy hả, Pliny? Ông ngu à?”

Hòa bình mới gìn giữ dòng giống của ngài, chủ công ạ. Hơn những gì chiến tranh có thể. Có cơ may nào để chống lại Hội Chủ chứ?” Pliny không phải thằng ngốc không biết hùng biện. “Các hạm đội của bà ấy rất hùng mạnh. Tiền tài vô hạn. Không cần biết tên tuổi của ngài, thanh danh của ngài có lớn đến nhường nào, cũng không thể đỡ được sức nặng của Hiệp Hội. Chủ công, ngài đã nâng đỡ tôi dưới trướng vì giá trị của tôi. Vì ngài đã tin vào những lời cố vấn của tôi. Không có ngài, tôi chẳng là gì cả. Sự quan tâm của ngài là tất cả những gì tôi trân quý. Nên hãy lắng nghe lời khuyên của tôi, nếu ngài vẫn còn coi trọng nó, đừng để vết thương này mưng mủ. Đừng để chiến tranh nổ ra chỉ vì chuyện này. Hãy nhớ tói Rhea, phải, hãy nhớ nó đã cháy rụi như thế nào. Hãy bảo tồn danh dự của gia tộc ngài bằng hòa bình, bằng bất cứ giá nào.”

Augustus cao giọng. “Khi Hội Chủ chèn ép ta, ta đã cúi đầu như mọi Hoàng Kim nên làm, lịch thiệp và tôn nghiêm. Nhưng giờ, bà ấy lại thẳng tay chém vào ta. Bên dưới sự lịch thiệp, bên dưới sự nghiêm trang ấy, dao của bà ta sẽ chém phải sắt. Chúng ta là cư dân của Sao Hỏa, là cư dân của chiến tranh.”

“Đang tiến vào hạ tầng khí quyển,” Ngựa Hoang nói. “Bám chặt vào.”

“Ánh sáng đó là gì?” Sevro hỏi. “Đốm sáng đang nhấp nháy bên dưới cao độ kế ấy.”

Ả Lam vội trả lời. “Cửa khoang hàng hóa đang mở ra, thưa chủ nhân.”

“Khoang hàng hóa…” tôi cau mày. “Ngươi có thể chiếm quyền điều khiển nó không?”

“Không, thưa chủ nhân. Tôi đã bị kích ra ngoài.”

Tại sao cửa khoang hàng hóa lại mở…?

“Anh ta đã tình nguyện,” Ngựa Hoang nói, giọng kinh hoảng. “Tactus đã tình nguyện.”

“Không,” tôi gầm lên, ai nấy đều giật mình, trừ Ngựa Hoang. Chúng tôi đã nhận ra điều đó cùng một lúc. “Sevro, Victra, theo tớ!” Tôi quay người lao vụt ra khỏi buồng lái, đầu cúi xuống trong lúc di chuyển nhanh hết mức có thể ra phía sau con tàu.

“Chuẩn bị đường tẩu thoát,” tôi nghe Ngựa Hoang nói trong buồng lái.

“Có chuyện gì thế?” Pliny rên rỉ.

“TACTUS!” tôi rống lên. Victra và Sevro chạy sát phía sau. Những Kẻ Gào Rú và các thành viên khác trong gia tộc gọi tôi, bối rối khi nhìn thấy tôi chạy như bay ra khỏi khoang hành khách.

Mặt Cau Có mở đai an toàn của mình. “Anh ta đã đi qua cùng với thằng nhóc.”

“Ngồi xuống!” tôi nói, đẩy Mặt Cau Có xuống ghế. “Mọi người ngồi yên tại chỗ!”

Tactus sẽ không làm vậy. Anh ta không thể. Nhưng tại sao lại không? Tại sao tôi lại mặc định rằng anh ta sẽ không làm những gì tốt nhất cho bản thân? Đó là bản chất của anh ta.

Chúng tôi trượt xuống thanh chắn dẫn xuống khoang chứa đồ, qua căn phòng Chó Rừng chữa trị cho Quinn. Tôi đẩy cánh cửa dẫn tới khoang hàng hóa và được chào đón bỏi một cơn gió đang rít lên dữ dội. Cửa sập đang bỏ ngỏ, để lộ ra bóng tối bị chọc thủng bởi những ngọn đèn thành phố tít bên dưới. Thằng Hề và một Kỵ Binh của Augustus nằm bất tỉnh, người đầy máu me. Họ từ từ trượt về phía cánh cửa đang mở. Và Tactus chỉ còn là một chấm nhỏ xa xăm trong bóng tối. Tôi không thể nhìn rõ anh ta, nhưng tôi biết anh ta đã mang theo thứ gì: Lysander.

“Sevro.” Tôi giữ chặt vai bạn mình. “Dừng lại!” Cậu đang tức giận tím tái, trông như thể muốn nhảy khỏi con tàu và đuổi theo Tactus vào bóng đêm. Cậu không thể. Đã quá muộn. Thay vào đó, chúng tôi chộp lấy hai Hoàng Kim đang bất tỉnh trước khi họ bị trôi ra ngoài. Victra bấm nút đóng cửa khoang trên bảng điều khiển. Cánh cửa rít lên khi đóng lại.

“Hắn không có bất cứ thiết bị liên lạc nào cả,” Victra thở không ra hơi. “Bom Xung vô hiệu hóa tất cả rồi.”

“Không cần thiết bị quái nào hết.” Sevro chỉ vào đôi chân trần của Thằng Hề. “Thằng khốn ấy có Ủng Trọng Lực. Ngay khi lọt vào vùng quét của phi cơ Cánh Gãy, hắn sẽ được đón đi.”

Tôi nhẩm tính. “Chúng ta có hai phút trước khi chúng cử quân tới.”

ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.