1
CÁC CHIẾN THẦN
Sự im lặng trong tôi rền vang. Tôi đứng trên đài chỉ huy phi thuyền của mình, một tay bị gãy và bó bột, những vết bỏng ion vẫn còn đau buốt trên cổ. Tôi mệt muốn chết. Kiếm Lưỡi Mềm cuộn trên cánh tay phải còn lành lặn của tôi như một con rắn kim loại lạnh lẽo. Trước mắt tôi, vũ trụ rộng mở, mênh mông và ghê rợn. Những mảnh sáng nhỏ chọc vào màn đêm, và bóng tối ban sơ dịch chuyển để che lấp những vì sao ở tầm nhìn ngoại biên. Các tiểu thiên thạch. Chúng từ tốn trôi xung quanh chiến hạm Chết Chóc của tôi khi tôi sục sạo màn đêm để tìm kiếm con mồi.
“Hãy chiến thắng,” gã chủ nhân của tôi đã nói. “Hãy chiến thắng khi mà con cái của ta không thể, và cậu sẽ mang thanh danh về cho Nhà Augustus. Hãy chiến thắng ở Viện Hàn Lâm rồi cậu sẽ giành được cho mình một hạm đội.” Hắn thích lặp đi lặp lại những lời thống thiết. Nó thích họp với hầu hết các chính khách.
Hắn muốn tôi chiến thắng vì hắn, nhưng tôi sẽ chiến thắng vì cô gái Đỏ với ước mơ lớn hơn những gì em có thể trở thành. Tôi sẽ thắng để hắn chết, và thông điệp của em có thể rền vang khắp các kỷ nguyên. Mệnh lệnh mới nhỏ bé làm sao.
Tôi đã hai mươi tuổi. Cao, với bờ vai rộng. Đồng phục của tôi, tuyền một màu u ám, giờ đã nhàu nhĩ. Tóc dài và cặp mắt Hoàng Kim đỏ ngầu như máu. Ngựa Hoang từng nói tôi có gương mặt sắc cạnh, hai gò má và mũi dường như được tạc từ cẩm thạch dữ. Tôi tránh soi gương. Sẽ tốt hơn nếu tôi quên đi chiếc mặt nạ mình đang đeo, chiếc mặt nạ mang vết sẹo góc cạnh của những Hoàng Kim thống trị mọi thế giới từ Sao Thủy đến Sao Diêm Vương. Tôi là một trong những Sẹo Vô Song. Những kẻ độc ác nhất và thông minh nhất của loài người. Nhưng tôi nhớ người dịu dàng nhất trong số họ. Người đã khẩn cầu tôi ở lại khi tôi nói lời tạm biệt cô và Sao Hỏa trên ban công nhà cô gần một năm trước. Ngựa Hoang. Tôi đã tặng cô chiếc nhẫn vàng có biểu tượng con ngựa như món quà chia tay, còn cô tặng tôi thanh Kiếm Lười Mềm. Hợp làm sao.
Mùi vị nước mắt của cô phai nhạt dần trong ký ức. Tôi không nghe được tin gì về cô kể từ khi rời Sao Hỏa. Tệ hơn, tôi cũng không được nghe tin gì về Các Con Trai Của Ares kể từ khi tôi chiến thắng tại Học Viện Sao Hỏa hơn hai năm về trước. Vũ Công bảo ông sẽ liên lạc với tôi ngay khi tôi tốt nghiệp, nhưng tôi đã bị bỏ mặc cho trôi dạt giữa biển những gương mặt Hoàng Kim.
Điều này khác xa so với tương lai mà tôi đã mường tượng cho mình khi còn là một thằng bé. Khác xa so với tương lai mà tôi đã muốn tạo ra cho đồng bào mình khi để Các Con Trai Của Ares tạo tác thân thể. Tôi tưởng mình sẽ thay đổi các thế giới. Có kẻ trẻ dại nào mà không nghĩ như vậy? Thay vào đó, tôi bị nuốt chửng bởi cỗ máy của đế chế khổng lồ này trong khi nó vẫn tiếp tục vận hành mà không gì lay chuyển được.
Ở Học Viện, họ đào tạo để chúng tôi sống sót và chinh phục. Còn ở Viện Hàn Lâm họ dạy chúng tôi về chiến tranh. Giờ thì họ kiểm tra sự thành thục của chúng tôi. Tôi chỉ đạo một hạm đội tàu chiến chống lại những Hoàng Kim khác. Chúng tôi chiến đấu bằng đạn dược giả và phái các nhóm đột kích từ tàu này sang tàu khác đúng kiểu chiến tranh vũ trụ của Hoàng Kim. Không việc gì phải phá hủy một con tàu có giá trị bằng tổng sản lượng hằng năm của hai mươi thành phố khi người ta có thể cử những chiếc Tàu Đĩa chứa đầy Đá Nham Thạch, Hoàng Kim và Xám để vét hết những thứ bên trong nó và biến nó thành chiến lợi phẩm của mình.
Xen kẽ những bài học về chiến tranh vũ trụ, các giáo viên sẽ nhồi nhét cho chúng tôi những châm ngôn về giống loài của họ. Chỉ kẻ mạnh mới có thể tồn tại. Chỉ kẻ lỗi lạc mới có thể thống trị. Rồi họ bỏ đi và để chúng tôi tự xoay xở, nhảy từ tiểu thiên thạch này sang tiểu thiên thạch khác, tìm nguồn tiếp tế, tìm căn cứ, và săn đuổi các đồng môn cho đến khi chỉ còn sót lại hai hạm đội.
Tôi vẫn đang chơi. Chỉ có điều đây là trò chơi nguy hiểm nhất từ trước đến nay.
“Đó là một cái bẫy,” Roque nói từ bên dưới khuỷu tay tôi. Tóc cậu ta dài giống tôi, khuôn mặt dịu dàng như phụ nữ và điềm tĩnh như một nhà hiền triết. Giết chóc ngoài không gian không giống như trên mặt đất. Roque là kẻ phi thường trong chuyện này. Cậu ta bảo nó chứa đựng chất thơ. Chất thơ có trong chuyển động của các thiên thể và những chiếc tàu lướt qua chúng. Khuôn mặt cậu ta chẳng khác nào đám Lam, những kẻ điều khiển các chiến hạm này - đám đàn ông, đàn bà ấy uyển chuyển lướt đi giữa các hành lang kim loại như những linh hồn phiêu bạt, thảy đều logic và tuân thủ mệnh lệnh một cách nghiêm ngặt.
“Nhưng nó không phải là một cái bẫy tinh tế như Karnus nghĩ,” cậu ta nói tiếp. “Hắn biết chúng ta nóng lòng muốn kết thúc cuộc chơi, nên hắn sẽ đợi ở phía bên kia. Ép chúng ta vào chỗ hẹp rồi sẽ phóng tên lửa. Chiến thuật này được áp dụng từ thuở hồng hoang rồi.”
Roque thận trọng chỉ vào khoảng không giữa hai tiểu thiên thạch có kích thước khổng lồ, một hành lang hẹp mà chúng tôi buộc phải đi qua nếu muốn tiếp tục truy đuổi chiếc tàu đã bị hư hại của Karnus.
“Tất cả là một cái bẫy khốn kiếp,” Tactus au Rath, khẳng khiu và bàng quan, ngáp. Anh ta tựa khung người dữ tợn vào đài quan sát và hít chất kích thích từ chiếc nhẫn ở ngón tay. Đoạn anh ta ném cái vỏ rỗng xuống sàn. “Karnus biết hắn đã thua. Hắn chỉ đang hành chúng ta. Kéo chúng ta vào cuộc săn đuổi vòng quanh không cho chúng ta ngủ. Thằng mất dạy ích kỷ.”
“Anh đúng là một Phàm Phu tầm thường, suốt ngày càu nhàu và rên rỉ,” từ chỗ của mình ở trạm quan sát, Victra au Julii chế nhạo. Mái tóc lởm chởm của cô ta rủ xuống chỉ vừa quá đôi tai đeo khuyên ngọc bích. Dữ tợn và tàn nhẫn nhưng không quá đà, cô ta khinh bỉ đồ trang điểm, chỉ chuộng những cái sẹo mà cô ta đã giành được trong suốt hai mươi bảy năm sống. Rất nhiều sẹo.
Hai mắt cô ta nặng trĩu và sâu hoắm. Cái miệng rộng đầy nhục dục, đôi môi được đẽo thành để xổ ra những lời lăng mạ. Cô ta trông giống bà mẹ nổi tiếng của mình hơn cô em cùng mẹ khác cha, Antonia; nhưng khả năng cố ý gây thương tích cho người khác của cô ta nói chung vượt xa hai người kia.
“Bẫy thì cũng có nghĩa lý gì,” cô ta tuyên bố. “Hạm đội của hắn bị đập tan tành rồi. Hắn chỉ còn đúng một chiếc tàu. Chúng ta thì có bảy. Sao chúng ta không táng vỡ mồm hắn đi?”
“Darrow có bảy,” Roque nhắc nhở cô ta.
“Cậu nói gì?” cô ta hỏi, khó chịu vì bị sửa lưng.
“Darrow còn bảy chiếc tàu. Cô gọi là tàu của chúng ta. Chúng không phải của chúng ta. Cậu ấy mới là Thủ Lĩnh.”
“Thi sĩ nửa mùa lại bắt đầu thể hiện đấy. Cái ý chính ở đây vẫn vậy, anh bạn tốt ạ.”
“Ý là chúng ta nên nóng vội thay vì thận trọng?” Roque vặc.
“Là bảy chọi một. Thật nhục mặt nếu để chuyện này tiếp tục kéo dài. Nên hãy giẫm bẹp gã Bellona cục súc này như giẫm một con gián bằng chiếc ủng ngoại cỡ của chúng ta, và bay về căn cứ, nhận phần thưởng từ lão khọm Augustus, rồi đi xòa.” Cô ta xoáy gót giày của mình để nhấn mạnh.
“Được, được,” Tactus tán thành. “Đánh đổi cả đế quốc của tôi lấy một gam Bụi Quỷ.”
“Đó là liều thuốc kích thích thứ năm của anh trong ngày hôm nay phải không, Tactus?” Roque hỏi.
“Phải! Cảm ơn cậu đã để ý, thưa Mẹ! Nhưng tôi bắt đầu phát ngấy món thuốc kích thích quân đội này rồi. Tôi thèm được đến các hộp đêm Ngọc Trai, và thèm sự dồi dào những loại thuốc tử tế.”
“Rồi anh lại bã cả người ra cho xem.”
Tactus vỗ đùi. “Sống cuồng. Chết trẻ. Trong khi cậu làm một lão khọm nhăn nheo nhàm chán, tôi sẽ trở thành hồi ức huy hoàng của những thời đại rực rỡ hơn và những ngày tháng suy đồi.”
Roque lắc đầu. “Ông bạn trẻ trâu oi, một ngày kia anh sẽ tìm được người anh yêu, người đó sẽ cười vào bản thể ngớ ngẩn một thời của anh. Anh sẽ có con. Anh sẽ có cơ ngơi. Rồi bằng cách nào đó anh sẽ nhận ra rằng còn có những điều quan trọng hơn chất kích thích và những ả Hồng.”
“Ôi chà!” Tactus nhìn Roque vẻ kinh hoàng. “Nghe mới khốn khổ làm sao!”
Tôi chăm chú nhìn Màn Hiển Thị, bỏ ngoài tai những lời bông đùa của họ.
Con mồi mà chúng tôi đang săn đuổi là Karnus au Bellona, anh trai bạn cũ của tôi, Cassius au Bellona, đồng thời là anh của cậu trai mà tôi đã giết trong Nghi Lễ Vượt Qua, Julian au Bellona. Trong gia tộc tóc quăn ấy, Cassius là cậu con được sủng ái nhất. Julian hiền lành nhất. Còn Karnus? Cánh tay gãy của tôi là bằng chứng sống đây - hắn là con quái vật họ thả ra từ tầng hầm nhà để đi đồ sát.
Kể từ sau Học Viện, danh tiếng của tôi đã lên cao. Nên khi tin tức lan tới đám Tím rằng cuối cùng Đại Thống Đốc cũng đã cử tôi đi tiếp tục sự nghiệp học hành của mình, Karnus au Bellona và một số anh em họ được tuyển chọn khác cũng được mẹ của Cassius phái đi “học”. Gia tộc ấy muốn tim tôi bày trên đĩa. Theo nghĩa đen. Quân hàm của Augustus là thứ duy nhất giữ chân họ. Vuốt mặt phải nể mũi.
Dù sao tôi cũng không thèm bận tâm đến mối huyết thù của họ lẫn mối thù truyền kiếp giữa chủ nhân tôi với nhà họ. Tôi muốn có hạm đội riêng của mình để sử dụng cho Các Con Trai Của Ares. Tôi sẽ có thể làm mưa làm gió. Tôi đã nghiên cứu các nguồn cung ứng, trạm cảm biến, các hạm đội và các trung tâm dữ liệu - tất cả những yếu điểm có thể làm chao đảo Hiệp Hội.
“Darrow…” Roque tiến lại gần. “Coi chừng sự ngông cuồng của cậu. Hãy nhớ tới Pax. Niềm kiêu hãnh có thể giết người.”
“Tớ muốn nó trở thành một cái bẫy,” tôi bảo Roque. “Cứ để Karnus quay lại và đối mặt với chúng ta.”
Roque nghiêng đầu. “Cậu cũng đã giăng bẫy hắn?”
“Ô, sao cậu nói vậy?”
“Đáng lẽ cậu có thể nói với bọn tớ. Nếu vậy tớ đã có thể…”
“Hôm nay Karnus sẽ đại bại, anh bạn ạ. Đó là một sự thật đơn giản.”
“Dĩ nhiên. Tớ chỉ muốn giúp đỡ thôi. Cậu biết mà.”
“Tớ biết.” Tôi nén một cái ngáp dài và quét mắt nhìn quanh những căn hầm phía sau và bên dưới đài chỉ huy. Đám Lam đủ sắc thái đang cần mẫn ở đó, vận hành hệ thống điều khiển chiến hạm của tôi. Họ nói chậm rãi hơn bất kỳ Màu nào khác, ngoại trừ Đá Nham Thạch, chúng chuộng phương thức giao tiếp điện tử. Họ lớn tuổi hơn tôi, tất cả đều tốt nghiệp từ Trường Nửa Đêm. Phía sau họ, gần cuối đài chỉ huy, quân Xám và một vài Đá Nham Thạch đứng canh gác. Tôi vỗ vai Roque. “Đến giờ rồi.”
“Các thủy thủ,” tôi gọi đám Lam trong hầm. “Hãy mài giũa trí óc các bạn cho bén nhạy. Đây sẽ là chiếc đinh cuối cùng đóng lên cỗ quan tài của Bellona. Ném gã khốn này vào cõi thinh không, và tôi hứa sẽ thưởng cho các bạn món quà cao quý nhất mà tôi có thể trao: một tuần ngủ triền miên. Được chư?”
Một vài tên Xám đứng cuối đài chỉ huy bật cười. Đám Lam chỉ gõ đốt ngón tay vào dụng cụ của họ. Tôi sẵn sàng cho đi một nửa số tiền trong tài khoản kếch xù của tôi, những khoản thưởng từ Đại Thống Đốc, để nhìn thấy một trong những kẻ trì độn nhợt nhạt đó nở một nụ cười.
“Trì hoãn đủ rồi,” tôi tuyên bố. “Xạ thủ vào vị trí. Roque, tập trung các tàu khu trục lại. Victra, vào đội ngắm bắn. Tactus, triển khai phòng thủ. Chúng ta sẽ kết thúc trận chiến này tại đây.” Tôi nhìn qua tên chỉ huy Lam khẳng khiu. Hắn đứng ở chính giữa căn hầm bên dưới đài chỉ huy của tôi, giữa năm mươi tên Lam khác. Những hình xăm số ngoằn ngoèo đánh dấu những cái đầu trọc và những bàn tay như nhện của đám Lam sáng lên sắc xanh da trời và sắc bạc huyền ảo khi chúng đồng bộ hóa với hệ thống máy tính của con tàu. Mắt họ trở nên xa xăm khi thần kinh thị giác trở lại với thế giới số. Họ trò chuyện với chúng tôi chỉ vì phép lịch sự.
“Chỉ huy, động cơ lên mức sáu mươi phần trăm.”
“Rõ, thưa chủ nhân.” Hắn liếc qua Màn Hiển Thị, một ảnh nổi hình cầu trôi lơ lửng trên đầu hắn, giọng hắn như máy. “Lưu ý, sự tập trung của kim loại trong các tiểu thiên thạch gây khó khăn trong việc ước định quang phổ. Chúng ta bị một điểm mù nhỏ. Một hạm đội có thể trốn phía bên kia các tiểu thiên thạch.”
“Hắn làm gì có hạm đội nào. Tiến vào khe hở,” tôi nói. Các động cơ của con tàu rền rĩ. Tôi gật đầu với Roque và nói, “Hic sunt leones.” Những lời của chủ nhân tôi, Nero au Augustus, Đại Thống Đốc Sao Hỏa đời thứ mười ba. Các chiến tướng của tôi đồng thanh hô vang câu nói.
“Có sư tử ở đây.”