Đứa Con Hoàng Kim

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

7

Image

NHAU THAI

Trên Mặt Trăng không có bóng tối. Hay ít nhất là không có bóng tối thực sự. Ánh sáng của cả triệu sắc thái hòa quyện vào nhau, phủ lên những vết lồi lõm của mặt trăng lớp da nứt nẻ bằng thép của đô thị. Những chiếc xe chở khách công cộng chạy bằng điện và những con đường không khí ngoằn ngoèo, các trung tâm truyền thông nhấp nháy, những nhà hàng bận rộn, và các đồn cảnh sát khắc khổ đan kết lại thành những lớp hạ bì bằng kim loại của thành phố như những mao mạch, các tế bào thần kinh, các tuyến mồ hôi và các nang tóc.

Chúng tôi rời xa khỏi các quận Hoàng Kim, bỏ lại đằng sau thành phố cao nơi những chiếc tàu con thoi oai vệ và những đôi ủng Trọng Lực đưa các Hoàng Kim tới các nhà hát opera nằm trên đỉnh những tòa tháp cao hàng kilomet. Chúng tôi nhào xuống, qua các quận Đồng và Bạc giàu có, qua các Ống Gió và những con tàu trên không, qua các Quận Trung Lưu nơi các Vàng, Lục, Lam và Tím sinh sống, qua Quận Hạ Lưu nơi các Xám và Cam trú ngụ.

Cứ thế xuống sâu hơn, chúng tôi đi vào lòng thành phố nơi gốc rễ của khu rừng thép khổng lồ này vùi mình trong lòng đất. Vô số các Màu Hạ Cấp sử dụng phương tiện giao thông công cộng từ các nhà máy tới những căn hộ không cửa sổ của họ, một vài trong số chúng không rộng hơn ba mét vuông. Chỉ đủ chỗ cho một chiếc giường. Những chiếc xe đang nhả ra khí thải trên các đại lộ tắc nghẽn được thắp đèn hiệu. Chúng tôi càng xuống sâu, đèn điện càng ít hơn, các tòa nhà càng bẩn thỉu hơn, những con vật càng kỳ lạ hơn, nhưng những bức vẽ graffiti lại càng nổi bật hơn. Tôi liếc thấy một cảnh binh Xám đang đứng bắt những kẻ phá hoại tài sản Nâu, họ đã vẽ phủ lên tòa chung cư hình ảnh một cô gái đang bị treo cổ. Vợ tôi. Cao mười tầng, tóc rực lửa, được vẽ kỹ thuật số. Ngực tôi thắt lại khi chúng tôi đi qua, làm nứt bức tường mà tôi đã dựng lên quanh những ký ức về em. Đến giờ, tôi đã nhìn thấy em bị treo cổ cả nghìn lần khi câu chuyện tử đạo của em được truyền bá khắp các thế giới, từ thành phố này tới thành phố khác. Thế nhưng lần nào nó cũng vẫn giáng xuống tôi như một cú đòn hữu hình, từng tế bào thần kinh run lên trong ngực tôi, tim đập nhanh hơn, cổ thít lại. Cuộc sống mới độc địa làm sao, khi hình ảnh người vợ đã chết của tôi lại đồng nghĩa với hy vọng.

Không cần biết danh tiếng của chúng tôi thế nào, sẽ không có kẻ thù nào tìm đến chúng tôi ở đây. Tai không để nghe. Mắt không để nhìn. Đây là nơi của những vụ giết người tập thể, của cướp bóc, của những cuộc chiến giành địa bàn, và của các cuộc mua bán chất kích thích. Thực tế rằng người bạn mới của tôi muốn có được sự riêng tư nhiều đến vậy, một sự riêng tư mà thậm chí cả Trường Chắn Âm cũng không thể mang lại ở Thành Trì và Thành Phố Thượng Tầng, nói lên nhiều điều. Nó khiến tôi lo lắng. Có nghĩa rằng luật lệ không có hiệu lực. Nhưng Victra đã đúng và Roque đã sai. Sự kiên nhẫn sẽ chẳng giúp được gì cho tôi. Tôi phải mạo hiểm.

Một đội thám cẩu đã chiếm được một gara bỏ hoang. Họ bảo vệ tàu con thoi trong lúc toán của Valentin hộ tống tôi từ gara ra tới con đường dơ dáy, hối hả bên ngoài. Rác thải và nước tạo thành những vũng sình trong các con hẻm. Không khí ẩm ướt dày đặc mùi thối rữa nồng nặc và bồ hóng của rác bị đốt. Những người bán hàng rong lờn tiếng rao từ các vỉa hè nứt nẻ, chật kín những Đỏ, Nâu, Xám, Cam đủ mọi lớp người - những đứa trẻ vô gia cư, người tàn tật, dân lao động, thợ cả, những kẻ nghiện, các ông bố, bà mẹ, những người án xin, người què cụt, trẻ con. Những người bị lãng quên.

Eo sẽ nói đây là địa ngục, họ xây thiên đường của mình phía trên. Và em nói đúng. Ngẩng đầu lên, tôi thấy hơn nửa kilomet các tòa chung cư bên dưới lớp sương mù ô nhiễm tạo nên nóc nhà cho khu rừng người. Dây phơi quần áo và dây điện đan chéo nhau ở phía trên như những rặng cây leo. Khung cảnh này thật vô vọng. Cần thay đổi điều gì ở nơi này nếu không phải là mọi thứ?

Chúng tôi sẽ gặp mặt ở Sào Huyệt Nhỏ Bị Lãng Quên. Đó là một quán rượu cao, rộng với tấm biển đỏ nhấp nháy được bao phủ bởi một bức tranh graffiti sống động. Mười lăm tầng, tất cả đều mở cửa và nhìn xuống đại sảnh trung tâm với những chiếc bàn và những căn buồng chứa hơn hai trăm khách hàng. Tôi có thể ngửi thấy mùi nước tiểu trong những căn buồng bằng kim loại đã lún xuống do sử dụng nhiều, vỏ chai và chén cốc kêu lẻng xẻng khi thứ rượu lởm được nốc cạn. Ánh đèn hồng và chàm sáng lung linh trên tầng mười lăm, ở đó họ có các vũ công và phòng riêng cho khách. Tôi và Valentin đi qua hai bảo kê với những bàn tay sinh học - một tên trong số chúng là Đá Nham Thạch với làn da nhợt nhạt như cẩm thạch tẩy trắng và đôi cánh tay to hơn cả tay tôi, tên còn lại là một gã Xám da ngăm với khẩu súng giảm thanh được gắn chết vào cánh tay.

Những tên Xám còn lại của tôi đi theo sau thành hai hàng so le. Một vài trong số chúng đeo kính áp tròng, giả làm Màu khác. Một tên thậm chí còn đeo Mặt Nạ Da Người để trông xinh đẹp như một ả Hồng. Không thể nhận ra đó là mặt nạ kỹ thuật số trừ phi ta đặt một thỏi nam châm lại gần. Chúng trông như thể thuộc về nơi này. Tôi không nghĩ mình được như vậy, dù họ đã ngụy trang cho tôi thành Đá Nham Thạch.

Phù Hiệu trên hai bàn tay tôi được che bằng bộ phận giả của Đá Nham Thạch. Tóc tôi có màu trắng, mắt đen. Da đã được làm cho nhợt nhạt hơn bằng mỹ phẩm. Victra và tôi quá to cao để có thể giả làm bất kỳ Màu nào khác. Rất may, mặc dù hiếm hơn các Màu khác, nhưng vẫn có không ít các Đá Nham Thạch ở dưới này. Tôi đi theo Valentin tới một chiếc bàn trong góc phòng gần phía sau đại sảnh, một thanh niên đang ngồi đó uể oải phía sau bầy lính đánh thuê và duy nhất một Đá Nham Thạch. Thinh lặng tràn ngập trong tôi khi tôi nhìn gã

Đá Nham Thạch đứng dậy và rời khỏi bàn để tới ngồi vào một chiếc khác gần kề. Những người khác cũng nhìn hắn trước khi nhớ ra chính mình và nhìn xuống đồ uống của họ - như những con thủy điểu khi một con cá sấu trườn qua. Gã Đá Nham Thạch cao hơn tôi chừng ba mươi phân. Và cả khuôn mặt hắn xăm hình đầu lâu. Kẻ Ô Danh.

Không thể nào tránh được sự chú ý.

“Thà thống trị địa ngục còn hơn làm bầy tôi trên thiên đàng nhỉ?” tôi hỏi gã đang ngồi dựa vào ghế.

“Thần Chết! Ngay cả Milton cũng đã biết Lucifer là một thằng chó đẻ nhỏ nhen.” Hắn mỉm cười một cách bí hiểm rồi vẫy tay về phía chiếc ghế đối diện với hắn. “Đừng có đứng sừng sững trước mặt tôi nữa.”

Thậm chí hắn còn không thèm cải trang. Tôi nhìn về phía Victra. “Tôi cứ tưởng sẽ là một người bạn mới cơ đấy.”

“Thì trước đây hai người cũng đâu phải là bạn. Đó sẽ là chuyện về sau. Giờ thì lũ con trai các cậu cứ vui vẻ đi nhé.”

“Cô không ở lại sao?” tôi hỏi.

“Tôi đã chỉ cho cậu lối vào. Cậu phải tự mình đi qua nó.” Cô ta tinh nghịch bóp mông tôi rồi quay người bỏ đi. Chó Rừng nhìn cô ta rời đi, hơi rướn người lên để nhìn cho rõ hơn.

“Tôi không nghĩ cậu cũng bận tâm đến phụ nữ đấy.”

“Ngay cả khi đã chết tôi vẫn sẽ tán thưởng vẻ đẹp của cô ta. Nhưng tôi không cần phải nói với cậu điều đó. Một mình giữa vũ trụ hàng tháng trời. Cả con tàu thuộc về mình. Còn biết làm gì khác chứ?”

Tôi ngồi xuống đối diện hắn. Hắn mời tôi một chai rượu có màu xanh lục.

Tôi lắc đầu. “Tôi chỉ uống để quên đi những kẻ như cậu.”

“Ha! Một câu lăng mạ của Arcos, nếu tôi nhớ không lầm. Một trong những câu nói hay nhất của Lorn. Mặc dù ông ta có rất nhiều câu nói để lựa chọn.” Hắn tựa lưng vào ghế. Có điều gì đó bí ẩn trong vẻ uể oải của hắn. Khuôn mặt tầm thường. Cặp mắt như hai đồng xu sờn cũ, trơn láng. Tóc có màu cát sa mạc. Bàn tay duy nhất còn lại xoay chiếc bút vàng với vẻ nhanh nhẹn của một con côn trùng đang lướt nhanh trên mặt đất gồ ghề, từ khe nứt này sang khe nứt khác. “Chó Rừng của nhà Augustus và Thần Chết của Sao Hỏa, cuối cùng cũng gặp lại. Chúng ta mới thất thế làm sao.”

“Cậu đã chọn nơi gặp mặt,” tôi nói khi hắn cài chiếc bút lên vành tai và cầm một cái đùi gà từ đĩa trên bàn. Hắn dùng răng để xé da.

“Nó có làm cho cậu mất nhuệ khí không?”

“Tại sao chứ? Chúng ta đều biết cậu thích bóng tối đến mức nào mà.”

Hắn đột ngột phá lên cười, một tiếng cười the thé, rên rỉ, như tiếng chó kêu khi bị đâm. “Cậu mới kiêu hãnh làm sao, Darrow au Andromedus. Tất cả thành viên trong gia đình đều đã chết. Bị thất sủng, không một đồng xu dính túi. Quá tầm thường đến nỗi cha mẹ cậu đã chẳng buồn giới thiệu cậu với Hiệp Hội. Không còn bạn bè. Không ai biết đến cậu trước khi đặt chân tới Học Viện. Quả là rất mực khiêm tốn. Nhưng cậu đã vùng lên mãnh liệt khi có cơ hội.”

“Ít nhất thì cậu vẫn thích ba hoa,” tôi lẩm bẩm.

“Còn cậu vẫn thích gây thù chuốc oán.”

“Ai chẳng có sở thích riêng.” Tôi quan sát phần còn lại của cánh tay phải hắn. “Muốn gây sự chú ý hả? Cậu là Hoàng Kim duy nhất còn sống không buồn kiếm cho mình một bàn tay mới.”

“Tôi tự hỏi tại sao cậu vẫn thích chọc tức tôi khi mà danh tiếng của cậu đã lụn bại. Tài khoản ngân hàng của cậu đã sạch sành sanh.” Tôi cựa người trên ghế. “Ô, phải. Cậu chưa biết đúng không? Pliny làm rất triệt để khi chặt tay chặt chân ai đó. Hắn đã vét sạch của cải chỗ cậu. Nên thành thực mà nói, cậu chẳng còn gì nhiều. Nhưng cậu vẫn ngồi đây, dưới đáy của Mặt Trăng. Một mình. Với tôi, với tài sản của tôi. Và buông lời lăng mạ.”

“Nơi này thuộc về cậu?” tôi hỏi, liếc nhìn các Màu Hạ Cấp xung quanh chúng tôi. “Tôi cứ tưởng họ khiến cậu ghê tởm cơ đấy.”

“Ai nói cậu buộc phải thích con cái của mình?” Chó Rừng hỏi với vẻ thích thú. “Chúng là sản phẩm của hạ bộ Hoàng Kim chúng ta.” Hắn gặm cái đùi gà, dùng răng cắn vỡ xương rồi mới nhả nó ra. “Cậu có biết tôi đã làm gì trong thời gian qua không?”

“Thủ dâm trong bụi rậm?”

“Lạy thánh, không. Thất bại dưới tay cậu đã cản trở bước tiến của tôi. Tôi không ngại nói ra điều đó. Cậu đã làm tổn hại đến tôi và những kế hoạch của tôi. Em gái tôi cũng gây cho tôi thương tích. Bịt miệng tôi? Trói tôi trần truồng và ném xuống dưới chân cậu? Quá đau, nhất là khi tất cả các lãnh chúa và các phu nhân có tầm quan trọng rất lớn trong tầng lớp Vô Song của chúng ta đã được một phen cười xả láng trước sự ê chề của tôi.”

“Cả hai ta đều biết cậu không cảm thấy đau đớn, Adrius.”

“Ô, cứ gọi tôi là Chó Rừng. Nghe ‘Adrius’ từ miệng cậu chẳng khác gì nghe mèo sủa.” Hắn rùng mình, nhưng nhoài người với vẻ hài lòng ra phía trước khi một phụ nữ Nâu với hai cánh tay mập mạp và những hình xăm chằng chịt trên làn da tái nhợt, rỗ hoa lướt từ trong bếp ra mang theo ba cái bát bốc hơi nghi ngút. Cô ta đặt chúng xuống trước mặt chúng tôi. “Cảm ơn cô!” hắn nói, rồi lấy hai bát cho mình.

Tôi nhìn cái bát đầy ngờ vực.

“Tôi không phải loại người thích hạ độc,” hắn nói. “Tôi có thể đầu độc cha tôi bất cứ lúc nào tôi muốn, nhưng tôi không làm vậy. Cậu có biết tại sao không?”

“Vì cậu chưa có được thứ cậu muốn ở ông ta.”

“Và đó là gì?”

“Sự chấp thuận.”

Chó Rừng nhìn tôi qua làn hơi nước bốc lên từ chiếc bát của hắn. “Đúng vậy. Tôi đã được đề nghị nhiều vị trí tập sự. Họ làm vậy vì tên tuổi của cha tôi, không phải vì tôi. Họ khinh thường tôi vì tôi đã ăn thịt các học viên. Rặt một lũ đạo đức giả. Tôi có thể làm gì khác? Chúng ta đã được căn dặn phải thắng, và tôi đã làm hết sức mình. Rồi chúng lại phê phán. Tỏ ra cao thượng, cứ như thể bản thân chúng chưa từng giết người bao giờ vậy. Rồ.”

Hắn lắc đầu, khẽ thở dài. “Phải, tôi có thể đi học về chiến tranh ở Viện Hàn Lâm như cậu. Có thể nghiên cứu về chính trị ở Trường Chính Trị trên Mặt Trăng. Có thể làm một Thẩm Phán có tài nếu tôi chịu nổi Sao Kim. Nhưng tôi sẽ đứng lên mà không cần tới sự giả dối của chúng. Không cần đến trường học của chúng.”

“Tôi đã nghe nhiều tin đồn. Chúng có thật không?”

“Hầu hết.” Hắn gắp nhiều mì sợi hơn ra khỏi bát, rồi chan xốt tiêu đỏ lên. “Giờ tôi là một thương gia, Darrow. Tôi mua hàng hóa. Tôi sở hữu hàng hóa. Tôi kiến tạo. Dĩ nhiên những gã Vô Song kiêu căng ngu xuẩn sẽ coi tôi là một tên Bạc hám tiền. Nhưng tôi không phải là một trong những lãnh chúa đang thất thời của châu Âu thế kỷ hai mươi. Tôi hiểu được rằng sức mạnh nằm trong óc thực dụng và sự chiếm hữu. Con người. Ý tưởng. Cơ sở hạ tầng. Những cái đó quan trọng hơn tiền bạc rất nhiều. Xảo diệu hơn…” Hắn vẫy tay một cách kỳ khôi, “… tàu chiếnKiếm Lưỡi Mềm. Hãy nói cho tôi nghe, một con tàu có còn ích lợi gì nếu cậu không thể cung ứng và vận chuyển lương thực để nuôi sống phi hành đoàn của nó? Tôi hơn hết thảy những kẻ khác ở chỗ biết được tầm quan trọng của lương thực thực phẩm.”

“Cậu sở hữu nơi này, phải không?” tôi hỏi.

“Có thể cho là thế.” Hắn nhe răng cười. “Tôi cảm thấy mình cần phải nói toạc móng heo với cậu. Lúc rời Học Viện chúng ta chỉ vừa mười tám tuổi. Hiện tại chúng ta đã hai mươi. Tôi lưu lạc hai năm nay rồi, giờ tôi muốn về nhà.”

“Để giao du với những gã Vô Song ngu xuẩn hả?” Tôi phá ra cười. “Nếu chịu khó nghe ngóng tin tức dù chỉ loáng thoáng thôi, cậu sẽ biết rằng cha cậu không thèm nghe lấy một lời tôi nói.”

“Nghe ngóng tin tức…” Hắn nhoài người về phía trước. “Thần Chết. Tôi chính là tin tức đây. Cậu có biết tôi đã thâu tóm được bao nhiêu phần của truyền thông rồi không?”

“Không.”

“Tốt. Như vậy có nghĩa rằng tôi đang làm đúng. Tôi đã thâu tóm được hơn hai mươi phần trăm. Tính cả đối tác giấu mặt, tôi đã sở hữu gần ba mươi phần trăm. Cậu đang tự hỏi tại sao ư? Hiển nhiên các gia tộc như nhà Victra không nghĩ rằng mình bị vấy bẩn bởi việc kinh doanh. Xét cho cùng thì, gia tộc Julii đã đặt chân vào thị trường buôn bán hàng thế kỷ. Nhưng truyền thông thì khác. Cực kỳ nhầy nhụa. Để mặc Kẻ Giảo Hoạt và đồng lõa của hắn lộng hành. Vậy tại sao một người có dòng dõi như tôi lại tự làm bẩn tay mình vì nó? Tôi muốn cậu hình dung truyền thông như một đường ống dẫn tới một thành phố giữa sa mạc.” Hắn vẫy tay xung quanh. “Sa mạc ẩn dụ của chúng ta. Tôi chỉ có thể cung cấp ba mươi phần trăm những gì đi qua đường ống đó, nhưng tôi có thể tác động tới nó một trăm phần trăm. Nước của tôi làm nhiễm bẩn toàn bộ phần còn lại. Đó là bản chất của truyền thông. Tôi có muốn thành phố giữa sa mạc này rơi vào ảo giác hay không? Tôi có muốn người dân của nó phải quằn quại trong đau đớn hay không? Tôi có muốn họ vùng lên hay không?” Hắn đặt đũa xuống. “Tất cả đều bắt đầu bằng thứ tôi muốn.”

“Vậy cậu muốn gì?” tôi hỏi.

“Đầu cậu,” hắn nói.

Mắt chúng tôi nhìn nhau như hai thanh sắt đang va chạm, sức dội lại làm nhức nhối khắp cơ thể. Chỉ cần ở gần hắn, cơn khó ở đã rành rành đến mức như sờ thấy được, huống hồ lại nhìn vào hai con mắt vàng xỉn của hắn. Hắn rất trẻ. Cùng độ tuổi với tôi, nhưng ở hắn có cái trẻ con, và hiếu kỳ, bất chấp vẻ già khặm trong đôi mắt khiến hắn trông như một tên ngang ngạnh. Không phải tôi cảm thấy sự độc địa và dã tâm trong đôi mắt hắn. Cái khiến tôi rùng mình là khi Ngựa Hoang kể với tôi rằng, khi còn là một đứa trẻ, hắn đã giết một con sư tử con vì hắn muốn nhìn thấy nội tạng bên trong để hiểu được chức năng của chúng.

“Cậu có khiếu hài hước rất kỳ quái.”

“Tôi biết. Nhưng tôi rất mừng vì cậu hiểu được những câu nói đùa của tôi. Thời nay có quá nhiều những gã Vô Song khiến người ta gai mắt. Những cuộc đọ kiếm tay đôi! Danh dự! Nợ máu! Tất cả chỉ vì chúng cảm thấy buồn chán. Không còn ai để quyết đấu. Nhạt nhẽo hết sức.”

“Chẳng phải cậu có điều muốn nói sao?”

“À, phải.” Chó Rừng vuốt tay lên mái tóc bóng lộn trải ngược ra sau, tôi cũng từng thấy cha hắn làm vậy. “Tôi đưa cậu đến đây vì Pliny là kẻ thù của tôi. Hắn đã khiến cuộc sống của tôi trở nên rất khó khăn. Thậm chí hắn còn thâm nhập cả vào hậu cung của tôi. Cậu biết tôi đã phải giết bao nhiêu tên gián điệp của hắn rồi khống? Tôi đã phải thay rất nhiều đầy tớ. Tôi không định khiến cậu cảm thấy thương hại đâu đấy,” hắn vội nói.

“Suýt chút nữa thì tôi đã cảm thấy như vậy.”

“Dù sao thì, hiểu được hoàn cảnh khó khăn của tôi thì cậu mới có thể trợ giúp tôi hiệu quả nhất. Vào lúc này, cha tôi ưu ái ai đều do Pliny chi phối. Như một con rắn rít vào tai ông ta. Leto là người do hắn sắp đặt, cậu có biết không?” Tôi đã không biết. “Hắn đã tìm một thằng nhóc đáng yêu, biết rằng nó sẽ chiếm được cảm tình từ trái tim băng giá của cha tôi vì nó sẽ gợi cho ông ta nhớ đến người anh trai đã chết của tôi, Claudius. Nên Pliny đã nuôi dưỡng nó, đào tạo nó, và thuyết phục cha tôi nhận nuôi nó với mục đích biến nó trở thành người thừa kế. Rồi cậu nhảy vào cuộc sống của chúng tôi và làm kế hoạch của Pliny phá sản. Mất hai năm mới có thể đá đít cậu, nhưng cuối cùng, một cách kiên nhẫn, hắn cũng đã làm được. Cũng như hắn đã làm với tôi. Giờ thì Leto sẽ trở thành người thừa kế của cha tôi, và Pliny sẽ là chủ công của Leto.”

Chuyện này khiến tôi choáng váng. Tôi biết Pliny là một kẻ nguy hiểm. Nhưng tôi đã không biết hắn nguy hiểm đến mức nào.

“Vậy kế hoạch của cậu là gì?” Tôi nhìn quanh căn phòng. “Đoạt lại sự ưu ái của cha cậu dựa vào những kẻ hạ lưu và những cây đinh ba ư?”

“Bất kỳ Hoàng Kim được giáo dục tử tế nào cũng biết, có một nhóm tội phạm điều khiển Thành Phố Bị Lãng Quên. Một tập đoàn tội phạm khổng lồ mà nếu lần theo dấu vết tới tận gốc rễ, cậu sẽ thấy nó nằm dưới sự ảnh hưởng của Hội Chủ Hiệp Hội bé nhỏ của chúng ta. Octavia au Lune có thể là một người mẫu mực về đạo đức Hoàng Kim. Nhưng bà ta có một ham mê quái đản cho những thứ bẩn thỉu - các vụ ám sát, tổ chức những vụ đình công của công nhân trong chính lãnh thổ của các Đại Thống Đốc do bà ta thụ quản, các vụ bổ nhiệm bất chính. Việc thao túng Thành Phố Bị Lãng Quên của bà ta cũng không phải là một ngoại lệ.”

“Bà ta và các Hiệp Sĩ Cuồng Nộ của mình đã tự tay chọn những tên tội phạm lãnh đạo; ba kẻ này là tay sai của bà ta. Nhưng đây là điểm thú vị. Tôi đã phát hiện ra một số thành viên của tổ chức này, những người đang cảm thấy… sốt sắng.”

Tôi cau mày. “Chúng không thích Lune sao?”

“Bà ta là một con khốn phiền hà, kẻ đã nhổ vào mặt cha tôi và xun xoe với gia tộc Bellona. Nhưng không. Các anh hùng của tôi không suy nghĩ mọi việc theo kiểu ấy. Họ là các Màu Hạ Cấp, Darrow. Họ sốt sắng muốn được đứng trên đống phân ấy.”

“Tại sao lại là Thành Phố Bị Lãng Quên?” tôi hỏi. “Nó thì có gì quan trọng?”

“Nó đơn giản chỉ là một mảnh ghép của câu đố. Tôi sẽ giúp những Màu Hạ Cấp đầy tham vọng này đi lên để đổi lấy một cái giá. Khi đứng lên nắm quyền, họ sẽ tiêu diệt mối nguy hại đang lây lan trong Hiệp Hội: Ares và Các Con Trai của hắn.”

ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.