Đứa Con Hoàng Kim

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40

❊ ❊ ❊

40

Image

BÙN LẦY

Bom Xung phát nổ, tiếng nổ vang lên như một đứa trẻ khổng lồ thở gấp khi bị kim đâm. Các thiết bị điện tử của chúng tôi bị vô hiệu hóa, Ủng Trọng Lực nổ lốp bốp, các khớp Đạn Sao cứng ngắc, khiến những bộ đồ kim loại khổng lồ bị trọng lực ghì chặt lấy, Chúng tôi rơi thẳng xuống. Hầu hết mọi người rơi xuống vũng bùn bên bờ sông. Còn tôi rơi xuống nước. Chìm. Rồi tiếp tục chìm. Hai tai phồng lên. Tôi rớt xuống cho đến khi chạm tới lớp bùn dưới đáy sông. Tôi va mạnh. Hai chân oằn lại dưới sức nặng của Đạn Sao. Tôi ngã ngửa người, không thể nhìn thấy đồng đội của mình, chỉ thấy những bóng hình di chuyển trên mặt nước trong lúc rơi. Giờ thì tôi đã chìm quá sâu để có thể thấy bất cứ thứ gì trừ dòng nước sẫm lại vì máu, thi thoảng nhìn thấy những tia sáng lóe lên, soi những thân thể đang chìm một cách nhanh chóng.

Tôi không thể di chuyển. Đạn Sao của tôi quá nặng. Tôi nằm đó như một con rùa mắc kẹt trong vũng bùn dưới đáy sông. Tôi cảm thấy hoang mang. Nỗi sợ hãi choán lấy tôi. Nó diễn ra quá nhanh. Tôi thậm chí không thể nhìn sang hai bên để biết ai đang ở cạnh mình. Bộ đàm của tôi đã hỏng. Nếu không, chắc chắn tôi đã nghe thấy những tiếng gào thét và những lời chửi rủa.

Chiếc Đạn Sao này đã đưa tôi từ vũ trụ xuống mặt đất, một chiếc bè cứu sinh, một tòa lâu đài riêng giữa cuộc chiến. Và giờ nó là cỗ quan tài của tôi.

Tim tôi đập thình thịch. Tôi muốn hét lên.

Tôi thở gấp. Nỗi kinh hoàng bám rễ trong lồng ngực tôi, khiến tôi cảm thấy căng thẳng, tôi bèn nuốt chửng không khí, ngấu nghiến lấy nó như thể nó sẽ cho tôi sức mạnh để di chuyển. Bình tĩnh lại. Bình tĩnh lại. Nghĩ cách đi. Nghĩ cách. Hai thi thể chìm gần chỗ tôi. Họ chìm nhanh xuống để nhập bọn với những người khác dưới đáy sông, nặng nề trong những bộ giáp. Cái chết không có lòng vị tha. Máu loang ra trong lúc họ chìm. Khi đám sát thủ kết liễu xong những người bị mắc kẹt giữa vũng bùn bên bờ sông, chứng sẽ tìm đến chúng tôi dưới này. Nhưng chúng không cần phải làm vậy. Tôi thở chậm lại. Oxi trong bộ đồ bảo hộ có hạn. Bộ phận lọc khí đã bị vô hiệu hóa.

Cassius đã biết trước kế hoạch của tôi. Chắc chắn là hắn. Hay tôi đã bị phản bội?

Tôi đã không nói với ai ngoại trừ Các Con Trai, Sevro và Ngựa Hoang. Không ai trong số họ có thể bán đứng tôi. Hắn chỉ đơn giản biết. Thằng khốn ấy. Nếu có thể, tôi sẽ đầu hàng. Tôi sẽ cứu tính mạng của những người đi theo mình. Nhưng tôi không có bộ đàm.

Tôi vặn vẹo người, tìm cách đổi tư thế. Nhưng tôi đang chìm quá sâu trong bùn, và bộ giáp của tôi nặng hơn một tấn kim loại. Tôi không đủ sức đẩy nó ra, không thể tháo Đạn Sao. Tôi cần các thiết bị điện tử để làm vậy. Tôi đẩy tay. Không hề hấn gì. Lớp bùn nuốt chửng lấy tôi. Ngựa Hoang đã thoát được. Tôi nghĩ vậy. Tôi hy vọng vậy. Liệu cô ấy có biết chúng tôi đang ở dưới này?

Tôi tìm Sevro, tìm Ragnar và Những Kẻ Gào Rú. Bóng tối định hình xung quanh tôi. Tôi cảm thấy choáng váng. Chết tiệt, thở chậm lại. Chậm lại. Động não đi. Chúng thậm chí sẽ không thèm đến giết tôi. Tôi sẽ chết dưới đáy sông, nhìn chằm chằm lên mặt nước trong lúc từng người bạn ngã xuống để gia nhập cùng tôi. Đơn độc làm sao. Sevro. Ragnar. Hòn Cuội. Cỏ Dại. Thằng Hề. Họ đã chết. Đang hấp hối. Đang chứng kiến những gì tôi chứng kiến. Hoặc có lẽ họ đang ở trên bờ sông trong lúc quân Bellona thong dong đi giữa những bộ giáp bất động, mặc sức chém giết. Tôi muốn khóc trước sự bất lực của mình.

Dừng lại. Làm gì đó đi. Di chuyển đi.

“Cứ vùng lên, rồi nằm sâu dưới bùn.” Câu nói ấy vọng lên trong tâm trí tôi.

Đây là lần thứ ba chúng để mặc tôi nằm giữa vũng bùn đen tối mà chết. Tôi nghiến chặt răng cho tới khi cảm thấy lớp men vỡ vụn trong lức dồn hết sức lực để cử động tay phải. Chậm rãi, thật chậm rãi, nó dịch chuyển khi thoát khỏi áp lực từ lớp bùn. Nhưng đó là tất cả những gì có thể được giải phóng. Tôi không thể xoay người lại. Tôi đã chìm quá sâu. Bộ giáp quá nặng. Rồi tôi nhìn thấy nó. Khi Bom Xung nổ, nó vô hiệu hóa các khớp điện tử, có nghĩa bộ giáp đã đông cứng, nhưng Kiếm Lưỡi Mềm vẫn hoạt động, và nó đang nằm đó như một con bạch xà quấn quanh tay tôi.

Một cánh tay để đổi lấy mạng sống của mày. Đó là những lời họ đã nói khi đặt Lưỡi Hái vào tay tôi lức tôi còn nhỏ. Hy sinh là cứu rỗi. Xung lực của Kiếm Lưỡi Mềm xuất phát từ hóa chất. Công tắc của nó sẽ đáp lại mệnh lệnh của tôi. Nó sẽ duỗi thẳng ra. Nhưng quanh tay tôi… tôi phải nhanh chóng hành động.

Tôi hít thở, rồi nhắm mắt lại, cảm nhận nút chốt tựa vào ngón cái của bộ giáp. Tôi phải nhanh tay hơn một ngọn lửa, nhanh hơn một con rắn hổ lục. Tôi bấm nút.

Thanh kiếm khít lại lúc duỗi thẳng ra, cắt qua kim loại như một con dao cắt bánh pút đinh.

Tôi bấm nút tắt. Nó dừng lại khi đang cắt qua các cơ, nhưng chưa đến xương. Tôi kêu lên trước cơn đau dữ dội ở cẳng tay. Nước tràn qua cánh tay bị chọc thủng làm lạnh vết thương như thiêu đốt.

Rồi tôi cảm thấy hãi hùng. Nước. Tôi vừa mở cửa cho nước tràn vào bộ giáp. Thật ngu ngốc. Nó sẽ sớm ngập đầy. Tôi đã có thể cảm thấy nó đang ngập tói cổ. Chỉ vài phút nữa, khoảng hai hoặc ba phút, tôi sẽ chết chìm. Tôi cử động cánh tay đang chảy máu, thọc nó ra ngoài cái mai bằng kim loại bị thủng và vẫy thanh Kiếm Lưỡi Mềm để nó nổi bồng bềnh như một cái xức tu. Rồi tôi lại kích hoạt nó. Nó uốn thành một dấu chấm hỏi chết chóc. Tôi hướng nó về chiếc găng tay sắt còn lại.

Nước đã ngập quá thân trên trong bộ giáp của tôi. Không khí loãng. Tôi càng thêm hoa mắt sau mỗi hơi thở. Tôi cảm thấy nhẹ tênh khi máu rỉ ra từ vết thương trên tay. Tôi có thể nín thở trong một thời gian dài. Nhưng hơi thở của tôi đang dồn dập và giờ tôi đang hít vào cacbon dioxit. Nhưng rồi cánh tay còn lại của tôi được giải phóng khỏi chiếc găng sắt của bộ giáp, trần trụi và tái nhợt trong ánh sáng đục kỳ quái. Những đám mây êm ái bằng máu loanh quanh nó.

Nếu sinh ra không phải là một Chim Lặn, đáng lẽ tôi sẽ chết dưới đáy sông này. Tôi cắt bỏ Đạn Sao và áo giáp bên dưới. Sự khéo léo đã cứu mạng tôi. Tôi không thể cử động đầu vì sức nặng của chiếc mũ, không thể thấy mình đang cắt ở đâu. Lớp da và những cơn đau đã thay cho cặp mắt. Từng phân một, tôi nhích ra khỏi Đạn Sao. Từng phân một, tôi kéo thanh gươm chết chóc dọc cơ thể, trút máu và vỏ giáp vào trong nước, lột lớp vỏ ngoài. Tôi như một con ve sầu đang chui ra khỏi cái vỏ đã chết của mình. Tôi cẩn thận gỡ mũ, cắt đứt nó ở phần cổ. Tôi nín thở, và khẽ cứa phải cổ họng.

Một vết trầy ngay sát tĩnh mạch.

Hai chân là phần cuối cùng được tôi giải phóng. Tôi ngồi dậy, những mẩu vụn của bộ giáp cào lên da, rồi tôi gỡ chân phải ra khỏi đống kim loại đổ nát. Tôi còn sống và bị thương dưới dòng sông u tối và lạnh lẽo. Mũ bảo hộ đã được gỡ bỏ. Tôi nín thở khi những đốm sáng chiếm trọn tầm nhìn. Giờ tôi đã có thể nhìn thấy đống ngổn ngang những con người chìm bên cạnh mình dưới đáy sông. Tôi bơi về phía người to con nhất và thấy cặp mắt đang nhắm chặt của Ragnar đằng sau tấm che mặt trên Đạn Sao của hắn. Nước mắt nhỏ ra từ đó. Phổi hắn rất lớn, nhưng chắc hẳn không còn nhiều ô xi trong bộ giáp đó. Hắn có thể di chuyển tốt hơn tôi vì sức mạnh vĩ đại của hắn. Nhưng không một người mặc giáp nào có thể bơi trong dòng nước này.

Tôi đã không nghĩ hắn sẽ khóc. Nhưng hắn đang nghẹn ngào trong im lặng. Không phải những giọt nước mắt giàn giụa kích động. Mà là những giọt nước mắt bình tĩnh khác lạ. Và khi hắn mở mắt, tôi nhìn thấy có điều gì đấy bên trong con người hắn. Một phần linh hồn đang ngủ yên của hắn bừng tỉnh. Hắn đã chết, đã đầu hàng trước số phận. Thế nhưng tôi vẫn ở đây, trôi bồng bềnh trong bộ quân phục màu đen tả tơi nhuốm đầy máu, trông thật cùng quẫn, nhưng tự do, thoát khỏi Đạn Sao. Tôi là hy vọng của hắn. Tôi bắt đầu cắt, mặc dù phổi đang gào thét. Tôi cần có hắn. Tôi không thể đi tìm Sevro. Không có đủ thời gian. Và tôi không thể trồi lên mặt nước chỉ để bị giết ngay khi bị phát hiện.

Tôi cắt quanh người hắn như một Nhà Tạo Tác chân chính, cho đến khi hắn vặn mình thoát khỏi lớp vỏ ngoài. Những người khác đã nhìn thấy những gì chúng tôi đang làm. Nhưng chúng tôi chưa thể giúp đỡ họ. Họ buộc phải chờ.

Ragnar và tôi đạp mạnh trong dòng chảy dữ dội, hướng về phía mặt nước. Phổi chúng tôi đang cồn cào. Ragnar tái nhợt, cơ thể đầy hình xăm của hắn di chuyển giữa dòng nước bằng sự nhanh nhẹn tôi không thể nào bì kịp. Tôi đã không biết các Đá Nham Thạch bơi giỏi đến vậy. Cũng có lý khi họ được sinh ra gần những tảng băng trôi.

Khi tâm trí rời bỏ cơ thể tôi thì chúng tôi đã lên đến gần mặt nước. Còn ba mét nữa sẽ lên tới bề mặt, tôi hít nước vào.

Bóng tối.

Tôi cảm thấy bùn xen giữa các ngón tay. Có thứ gì đó di chuyển trong ngực tôi. Là nước. Tôi nôn nó ra, nhổ nó vào bàn tay thô ráp đang ghì chặt lấy miệng tôi để giữ tôi im lặng. Tôi không ngừng nôn qua các kẽ tay rồi cảm thấy niềm vui thứ bùng nổ khi cuối cùng cũng được hít thở không khí. Không khí tuyệt diệu. Bàn tay vẫn che miệng tôi. Và trong một khoảnh khắc, không có điều gì xảy ra, chỉ có cơn cực khoái đơn thuần của cuộc sống đang tràn vào phổi tôi. Oxi bom đầy vào nội tạng trống rỗng đang đau nhói. Rồi đột nhiên âm thanh của cuộc chiến phía xa dội đến. Và tiếng người rên rỉ. Chúng tôi đang ở giữa cánh đồng của những xác chết. Bức tường sừng sững phía trên. Dòng sông chảy xiết dưới chân. Chỉ vài phút sau khi Bom Xung phát nổ nhưng tưởng chừng như trọn một ngày đã trôi qua, đã bỏ chúng tôi lại phía sau.

Ragnar kéo tôi vào vũng bùn giữa hai Đá Nham Thạch đã chết. Hai Hoàng Kim Bellona, sáu Đá Nham Thạch và sáu Xám đi dọc bờ sông tối tăm, kết liễu mạng sống của những người đang nằm bất lực. Chúng tôi đã may mắn khi số còn lại từ bỏ cuộc tàn sát để quay trở lại với cuộc chiến tại tường thành. Cassius sẽ dẫn bọn chúng đi khỏi đây. Có nghĩa hắn không biết tôi đang ở đây, nhưng ít nhất hắn biết về cái hố do Các Con Trai tạo ra. Hắn sẽ ở lại vì tôi nếu biết sự thật. Rất may tôi đã không mang theo hiệu kỳ mà Thằng Hề và cỏ Dại làm cho tôi. Càng may hơn khi tôi đã không để họ mặc áo choàng sói của mình.

Vũng bùn này là một nấm mồ. Các chiến binh của tôi đã bị chôn quá nửa. Một số người tìm cách đứng dậy trong bộ giáp vô dụng nặng nề, chỉ để rồi lại trượt xuống vũng bùn hoặc bị các Hoàng Kim đá gục xuống và bị hạ sát một cách tàn nhẫn. Hầu hết họ chỉ nằm yên. Một cánh đồng những con bọ mặc giáp đang rỉ máu.

Lũ Xám đùa với nhau trong lúc cẩn thận hoàn thành nhiệm vụ của chứng, dành thời gian để hạ sát một Đá Nham Thạch đang nằm ngửa người mắc kẹt, dùng Giáo Xung để xuyên qua chiếc Đạn Sao dày và găm anh ta xuống mặt đất như những đứa trẻ đang chòng ghẹo một con cua mắc cạn. Cuối cùng chúng kết liễu anh ta bằng những viên đạn nhàm chán có tên Người Đào Xới từ những khẩu súng trường của chúng.

Ragnar chỉ tay về phía vũng bùn. Tôi và hắn, người gần như cởi trần, vùi người trong thứ bùn đặc sệt, xám xịt. Nó làm dịu các vết rách trên người tôi và che các hình xăm trên người hắn. Tôi chỉ vào một cái mũ đội đầu Hoàng Kim và nói bằng khẩu hình rằng oxi của những người còn sống đang dần cạn. Ragnar gật đầu. Tôi rút Kiếm Lưỡi Mềm từ người một Hoàng Kim đã chết mà tôi không biết là ai rồi đưa nó cho Ragnar. Nó chỉ được cầm trong tay các Hoàng Kim. Không Pháp Quan hay Đá Nham Thạch, hay thậm chí là kẻ có quân hàm nào của Hội Chủ từng được chạm vào thứ vũ khí này kể từ Cuộc Khởi Nghĩa Đen Tối. Chạm vào nó đồng nghĩa vói việc bị bỏ đói đến chết, không còn cơ hội đến Valhalla, chỉ có cơn đói, cái lạnh và sự kết thúc. Nhưng kẻ thù của chúng tôi có Khiên Xung, không thứ vũ khí nào khác có thể chọc thủng.

Ragnar thả nó xuống như thể nó được làm bằng lửa. Tôi nhét lại vào đôi bàn tay run rẩy của hắn.

“Chúng không phải các vị thần.”

Chúng tôi trườn lên phía trước qua bãi tha ma như những chiếc bóng đến từ sông Mê[1]. Kẻ thù của chúng tôi không ở trong đội hình chiến đấu. Chỉ là những mục tiêu dễ hạ. Tôi trườn nhanh lên phía trước như một con nhện hung tàn, hầu như không nhấc người khỏi mặt đất và giết chết hai Đá Nham Thạch khi chúng còn chưa kịp quay người. Ragnar bẻ cổ một tên khác và chẻ tên thứ hai ra làm đôi, Báng Dội rớt xuống. Tôi chống tay đứng dậy, nheo mắt nhìn tên Đá Nham Thạch cao nhất, nhảy bật lên và vùi lưỡi kiếm vào người hắn. Tôi vụng về đáp xuống, cánh tay bị thương nện xuống mặt đất. Tôi thậm chí không hề cảm thấy đau đớn. Quá nhiều adrenaline. Nhìn thấy lũ Xám đang quay người lại, tôi bèn lăn xuống cùng thi thể của gã Đá Nham Thạch và xoay người vào vũng bùn, nằm trong bóng tối và bùn đất giữa những xác chết khác. Những khẩu Súng Giật và vũ khí xung của chúng sẽ xé nát người tôi khi không có khiên chắn và áo giáp. Ragnar cũng đã biến mất. Tôi không biết hắn ở đâu.

Thời gian trôi qua. Họ còn bao nhiêu oxi? Lũ Xám đang săn đuổi chúng tôi hét lên điều gì đó về Áo Choàng Tàng Hình. Còn cả các nhóm Đá Nham Thạch và hai Hoàng Kim. Lũ Xám kiểm tra từng thi thể, kết liễu những người còn lại để dụ Ragnar và tôi ra cho các Hoàng Kim cùng lũ Đá Nham Thạch. Lea đã chết như thế này, giữa vũng bùn. Chuyện sẽ không diễn ra một lần nữa.

Tôi vùng dậy, không gào, không rú, mà lặng lẽ. Cứ để lũ Xám nhìn thấy tôi xuất hiện. Tôi rất nhanh. Khi chúng chực nã đạn thì tôi đã đến gần. Tôi áp sát vào chúng, tránh đạn, luồn lách như một quả bóng bay đứt dây. Không có vẻ tao nhã trong chuyển động của tôi, chỉ có nỗi kinh hãi cuồng dại. Tôi không thể nhìn thấy những viên đạn, chỉ cảm thấy chúng đang ở gần, cảm nhận nhiệt tỏa ra khi chúng bay ngang qua tôi và lực của chúng khi bị bắn vào bắp tay. Cơn choáng váng chạy khắp người tôi. Lớp da rách toạc khi viên đạn xuyên qua các thớ thịt, qua dây chằng và cơ bắp, rồi bay ra ngoài, khía vào xương. Tôi rên rỉ rồi xông vào chúng. Chúng không thốt ra được tiếng gì.

Chúng đã bỏ lỡ cơ hội.

Mười hai địch thủ ngã xuống trước món võ kravat mà Lorn đã dạy. Mười hai con người cả đàn ông lẫn đàn bà.

Các Hoàng Kim và Đá Nham Thạch xông vào tôi. Các Hoàng Kim sử dụng Ủng Trọng Lực. Ragnar vùng dậy từ vũng bùn, xoay Kiếm Lưỡi Mềm trong không trung như một cây giáo. Gã Đá Nham Thạch khổng lồ ngã xuống bùn trong lúc Ragnar phóng nhanh vào hai Hoàng Kim, nhặt một thanh Kiếm Lưỡi Mềm khác từ mặt đất.

Tôi kinh ngạc trước sức mạnh của hắn. Hắn chộp lấy chân một trong hai gã Hoàng Kim khi chúng bay ngang qua. Khiên Xung phát điện, truyền những cơn đau như cắt da cắt thịt khắp người hắn. Nhưng hắn chỉ gầm lên và giữ chặt lấy, rồi với một tiếng gào thét không phải từ cổ họng, mà từ linh hồn mình, hắn ném mạnh gã Hoàng Kim xuống mặt đất như thể hắn đang bổ củi. Hắn tìm cách gỡ đôi ủng ra. Gã Hoàng Kim rắn rỏi xoay người, hét lên, “Ô Danh!” với đồng bọn, gã ta đang quay lại trợ giúp để cùng chống lại Ragnar.

Tôi chạy lại để trợ lực cho Ragnar.

“Thần Chết!” Một trong hai gã Hoàng Kim để mũ đội đầu của mình trượt vào áo giáp, lộ ra khuôn mặt ngạo mạn của một Sẹo Vô Song, tự tin với đẳng cấp của mình, với dòng dõi và địa vị của hắn. Khuôn mặt hắn đầy vẻ hân hoan, rồi nhăn nhúm lại khi nhìn thấy thanh Kiếm Lưỡi Mềm của Ragnar.

“Ngươi đưa kiếm của tổ tiên mình cho một con súc vật ư?” Hắn nhìn Ragnar hằn học rồi nhìn xuống thanh kiếm đầy tức giận, bối rối. “Ngươi không có danh dự ư?”

Tôi quyết định không trả lời.

“Hãy biết mình đang đối mặt vói ai, Andromedus,” gã Hoàng Kim lớn tuổi hơn giận dữ. “Ta là Gauis au Carthus của Thị tộc Carthii. Chúng ta đã xây Điện Thờ Thần Vệ Nữ. Chúng ta là những người đầu tiên đi qua khe hở giữa Trung Tâm và Đường Vành Đai, đã khai thác Chòm sao Helsa.”

“Đây không phải là Iliad. Ragnar, giết thằng ngốc này đi. Chúng ta cần Ủng Trọng Lực của hắn.”

Hai gã Hoàng Kim nhổ nước bọt. “Ngươi sai một con chó chiến đấu thay mình ư?”

“Ta là con người,” Ragner thét lên, lớn hơn cả những động cơ đang gào thét của con tàu bay ngang qua, nước bọt bắn tung tóe, mặt nhăn nhó vì giận dữ, các mạch máu căng phồng trên cổ. Hắn gầm lên và lao tới, trước cả khi tôi kịp vung kiếm. Hắn nhặt xác của gã Đá Nham Thạch đã chết để đỡ kiếm của các Hoàng Kim. Hắn đấm Gauis. Không cần dùng đến vũ khí, chỉ bằng tay không. Hắn đấm Gauis mạnh đến nỗi Khiên Xung của gã Hoàng Kim oằn vào trong. Rồi hắn giết gã còn lại, xuyên qua hàng phòng thủ của gã trong cơn thịnh nộ điên cuồng cho đến khi cắt người gã ra làm hai. Hắn đá nửa trên của xác chết sang một phía rồi đánh liên hồi vào Gaius. Gã Hoàng Kim chìm xuống vũng bùn tối tăm khi bị Ragnar đấm. Cơ bắp Ragnar co giật vì chạm vào Khiên Xung. Hắn kề lưỡi kiếm vào cổ gã Hoàng Kim.

“Đầu hàng thì sống,” Ragnar quát tháo.

Gaius nhổ nước bọt, lồm cồm bò dậy.

“Đầu hàng trước mặt ta như một con người đầu hàng trước một con người khác.”

“Không bao giờ.” Miệng Gauis nhếch lên kiêu ngạo. Hắn buông ra những lời cuối cùng một cách rõ ràng và lớn lối, đầy thù hằn và dũng khí. Những kẻ phi thường này đầy phẩm chất mà cũng đầy xấu xa. “Ta là Đại Sứ Sẹo Vô Song Gaius au Carthus. Ta là tinh hoa của nhân loại. Không đời nào ta đầu hàng. Vì một con người không đầu hàng trước một con chó.”

“Vậy thì hãy trở về với cát bụi.” Ragnar trả lưỡi kiếm về với khổ chủ.

Chúng tôi dùng Ủng Trọng Lực vớt người của mình từ dưới đáy sông lên nhanh hết mức có thể, nhưng vẫn không đủ nhanh. Sevro chưa chết, nhưng đã ngắc ngoải. Tôi tìm thấy cậu đang vùi đầu dưới đáy sông. Cậu chửi thề và nhổ nước bọt khi tôi gỡ cậu ra vói sự trợ giúp của Thằng Hề và Hòn Cuội.

“Những ai đã chết?” cậu ấy hỏi khẽ. “Những Kẻ Gào Rú của tớ thế nào?”

“Quá nhiều người đã chết,” Thằng Hề nói khẽ.

“Ngựa Hoang qua được rồi chứ?”

Tất cả bọn họ nhìn tôi.

“Tớ nghĩ vậy,” tôi nói. “Nhưng tớ không thể gọi cho cô ấy ở bất kỳ tần số nào. Dù sao chứng ta cũng phải nhanh chân lên. Nếu cô ấy còn sống và đã phá hủy máy phát điện để quân tiếp viện của chúng ta đổ bộ, thì rào chắn sẽ sụp đổ và Hội Chủ sẽ có nhiều thời gian để trốn thoát. Hiện tại, bà ta đã vào tròng.”

Sevro gật đầu. Hòn Cuội nhỏ thó chìa tay ra cho cậu ấy nắm lấy và đứng dậy. Cây Kế tí hon, cao chưa tới ngực Ragnar, nhìn thấy thanh Kiếm Lưỡi Mềm trên tay hắn trong lúc hắn giải thoát một Đá Nham Thạch khác ra khỏi Đạn Sao. “Bỏ kiếm xuống,” cô gắt.

Ragnar buông kiếm và nhìn tôi trong cơn hoảng loạn kỳ lạ. Tôi ra hiệu bảo hắn chờ.

Sau khi kiểm tra giáp của những người rớt xuống bờ sông, chúng tôi đã biết số lượng, và nó kinh khủng đến nỗi Sevro phải bước ra xa. Cỏ Dại đã chết. Ván Mục đã chết. Quái Điểu chết trước khi chúng tôi chạm đất. Và nhiều trong số những người vừa được tuyển mộ cũng đã chết. Chỉ còn lại Cây Kế, Thằng Hề, Mặt Cau Có và Hòn Cuội. Mười một người trong số năm mươi Đá Nham Thạch ban đầu còn sống sót.

Hòn Cuội và Thằng Hề chạm vào mặt cỏ Dại, mái tóc Mohawk giống hệt nhau của họ duỗi thẳng trên đầu khi con mưa trút xuống người chúng tôi, khiến chúng tôi ướt sũng. Hòn Cuội bấu vào ngực cỏ Dại, hai bàn tay nhỏ bé của cô đấm lên ngực Cỏ Dại như thể làm vậy sẽ mang cậu ấy trở lại. Cây Kế lại gần để kéo cô ra trong lúc Thằng Hề dùng bùn vuốt thẳng mái tóc Mohawk của cậu trong giấc ngủ vĩnh hằng. Sevro không thể đưa mắt nhìn. Tôi đứng cạnh cậu.

“Tớ đã nhầm về chiến tranh,” cậu nói.

“Tớ không thể làm việc này mà không có cậu.” Sau một khoảnh khắc tuyệt vọng, tôi nói tiếp, “Cậu có sát cánh cùng tớ không, Sevro?”

Cậu lùi lại và lau nước mũi, mặt lấm lem bùn đất. Nước mắt đã tạo thành những đường thẳng trên lớp bùn trong lúc cậu ngẩng đầu lên nhìn tôi, giọng vỡ òa như của một đứa trẻ. “Luôn luôn, Darrovv. Luôn luôn.”

❀ ❀ ❀

[1] Trong thần thoại Hy Lạp, sông Mê, hay còn gọi là sông Styx, là con sông tạo nên ranh giới giữa trần gian và âm phủ.

ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.