26
BẬC THẦY ĐIỀU KHIỂN RỐI
Pliny nhìn Augustus lo lắng. “Nếu làm vậy, cuộc chiến này sẽ không ngừng lại cho đến khi một bên chỉ còn là cát bụi.”
“Nó vốn diễn ra theo chiều hướng đó rồi…” Kavax bắt đầu.
“Việc này khác,” Pliny quang quác. “Nó sẽ mở rộng quy mô.”
“Cha tôi nói đúng,” Daxo tuyên bố. “Chúng ta vốn đã dấn thân vào một cuộc nổi loạn công khai rồi.”
Pliny đập tay xuống bàn. “Việc này khác. Hành động này sẽ tuyên chiến với cả Hiệp Hội chứ không phải chỉ Nhà Bellona, không phải chỉ cá nhân Hội Chủ. Ganymede chưa gây tổn hại gì đến chúng ta. Việc này sẽ phá vỡ mọi thứ.”
Augustus ngồi im lặng, cặp mắt lạnh lùng của hắn nhìn chằm chằm vào ảnh nổi chiếu hình chiếc Kẻ Hủy Diệt Mặt Trăng. Hắn hỏi mà không nhìn vào tôi, “Cậu nói kế hoạch này có hai phần. Phần thứ hai là gì?”
Tôi đổi hình ảnh. Viện Hàn Lâm thế chỗ cho các xưởng đóng tàu. Những con tàu vây quanh bề mặt xám xịt ảm đạm của nó. Các tiểu thiên thạch xoay phía sau.
“Những con tàu này quá cổ lỗ sĩ,” Pháp Quan đầu trọc tên Licenus nói khi tôi còn chưa kịp mở miệng. “Chúng vô dụng trong chiến đấu. Có phải kế hoạch của cậu là cướp luôn chúng phải không?”
“Không, Pháp Quan Licenus ạ. Kế hoạch của tôi là cướp các học viên.” Tôi bổ sung một hình ảnh khác. Học Viện của Sao Hỏa nhập vào Viện Hàn Lâm. Rồi một Học Viện khác, của Sao Kim. Rồi hai Học Viện của Trái Đất. Rồi các Học Viện của Galilee và Sao Thổ. Rồi nhiều Học Viện khác cho đến khi hơn chục hình ảnh trôi bồng bềnh trong không khí. “Tôi muốn cướp tất cả các học viên. Không phải để chiến đấu. Mà để giữ làm con tin.”
“Quỷ tha ma bắt.” Ngựa Hoang phá lên cười. “Anh điên rồi hả, Darrow?”
Augustus cau mày. “Virginia, hãy kiểm soát bản thân.”
“Con hoàn toàn kiểm soát được bản thân, cha ạ. Con chó hung hãn của cha thì không.”
“Con quên vị thế của mình rồi.”
“Còn cha đã quên dáng vẻ của Claudius khi nằm chết trên mặt đất. Cả Leto nữa. Cha muốn điều tương tự sẽ xảy ra với tất cả chúng con ư?” Cô hối hận ngay khi những lời đó thốt ra khỏi miệng.
“Im mồm, ranh con.” Augustus run lên vì giận dữ. Những ngón tay xương xẩu của hắn bấu chặt lấy cạnh bàn cho đến khi chúng cọt kẹt. “Mày đã lầm đường lạc lối kể từ khi để thằng nhãi ranh của Nhà Bellona ấy chạm vào giữa háng. Bước vào đây như một ả Phàm Phu phù phiếm, cắn quả táo ấy như một đứa trẻ. Hãy thôi làm một con điếm quá khích và sống cho xứng đáng với cái tên của mày.”
“Như đứa con trai còn lại của cha?” cô hỏi.
Hắn bình tĩnh thở sâu. “Mày ngồi im lặng, không thì biến khỏi đây.”
Ngựa Hoang nghiến răng, nhưng ngồi im lặng. Môi Pliny cong lên thành một nụ cười thỏa mãn.
“Đừng trách cô ấy chỉ vì đã mệt mỏi với chiến tranh, thưa chủ công,” Pliny nói, nhẹ nhàng đặt một con dao lên kẻ thù đã bị thương. “Sau quá nhiều cuộc tọa đàm giữa đêm khuya để bàn chuyện ngoại giao với người Nhà Bellona, sức chịu đựng của cô ấy không còn được như trước nữa.”
Kavax nhảy bổ vào Pliny. Daxo kéo ông lại vừa kịp lúc. Nhưng Ngựa Hoang mới là người đầu tiên lên tiếng sau sự náo động.
“Tôi có thể tự bào chữa cho thanh danh của mình, ông bạn. Nhưng những lời phỉ báng được thốt ra từ miệng Pliny cũng không có gì lạ. Xét cho cùng, tôi cũng sẽ trở nên cay độc nếu vợ của tôi phải chổng mông lên để đảm bảo rằng vô số những tên tay sai của tôi phải học được cách tra gươm vào vỏ.”
Pliny giận dữ nhìn chằm chằm vào Ngựa Hoang khi cô đứng dậy và tiếp tục nói, “Tôi đã rời Sao Hỏa để theo đuổi việc học tập dưới trướng của Hội Chủ. Tôi không từ bỏ gia đình mình, như nhiều người trong số các người đã ngụ ý. Và tôi cũng không cảm thấy tiếc khi đã bỏ đi và để lỡ những cuộc thảo luận như thế này. Có vẻ như các người chỉ giỏi một điều duy nhất là cãi cọ. Vậy mà các người lại có thể nhanh chóng đồng tình rằng tôi là một biểu tượng đem ra để giễu cợt. Thật đáng tò mò. Có phải vì các người nghĩ tôi là một mối đe dọa đối với quyền lực của các người? Hay chỉ đơn giản vì tôi là phụ nữ?” Cô nhìn vào số ít các phụ nữ đang ngồi rải rác quanh bàn. “Nếu là vậy, các người đã quên mất bản thân. Hiệp Hội này được thành lập bỏi đàn ông và đàn bà dựa trên những phẩm chất xứng đáng.”
“Dù sao thì Chính Khách Pliny thân mến cũng đã nói đúng: tôi sẽ tránh cuộc chiến này. Thực tế, tôi đã thử. Nếu không các người nghĩ tại sao tôi lại để Cassius au Bellona tán tỉnh mình? Nhưng chiến tranh đã đến. Và tôi sẽ lại bảo vệ gia đình mình trước mọi mối nguy hiểm, cả trong lẫn ngoài.”
Augustus khẽ nở nụ cười nhỏ nhất, thoáng qua nhất, hệt như nụ cười lúc trước. Tình yêu của hắn là thứ dễ thay đổi theo điều kiện nhất mà tôi từng được biết. Hắn dễ dàng gọi con gái mình là một ả điếm, rồi mỉm cười khi cô đoạt lại quyền lực mà cô đã để mất trong phòng. Đột nhiên, cô lại quan trọng.
“Vậy em nghĩ gì về kế hoạch của anh?” tôi hỏi.
“Em nghĩ nó nguy hiểm. Nó khiến chiến tranh lan rộng mà không đảm bảo được lợi ích của chúng ta. Nó trái đạo đức và mạo hiểm. Nhưng xét cho cùng, bản thân chiến tranh vốn đã trái đạo đức. Nên chúng ta buộc phải quyết định chúng ta sẵn sàng đi xa đến đâu.”
“Em hiểu Octavia hơn anh,” tôi nói. “Bà ta sẽ đi xa đến đâu?”
Ngựa Hoang im lặng trong giây lát. “Nếu chúng ta có một chiến thắng và thỉnh cầu hòa bình dù từ vị thế mạnh hay yếu, bà ta cũng sẽ chấp nhận đàm phán…”
“Thấy chưa!” Pliny hớn hở.
Ngựa Hoang chưa nói hết. “Bà ta sẽ đề xuất một địa điểm trung lập. Rồi đến ngày đó, khi chúng ta đến nơi để đàm phán hòa bình, bà ta sẽ làm mọi cách để giết chết tất cả chúng ta.”
Pliny hết nhìn tôi lại nhìn Ngựa Hoang, nhận ra hắn đã bị lừa dễ dàng đến mức nào.
“Vậy là không thể quay lại? Hoặc chiến thắng, hoặc chết?” tôi hỏi ráo hoảnh.
“Phải, Darrow,” cô đáp bằng một nụ cười. “Hoặc chiến thắng, hoặc chết.”
“Có vẻ như chúng đã láu cá hơn ngươi rồi, Pliny. Chúng ta sẽ tiến hành theo kế hoạch của Darrow.” Augustus đứng dậy. “Ngày mai, Pháp Quan Licenus sẽ nắm quyền chỉ huy con tàu này và hạm đội của nó, dẫn hạm đội của Hội Chủ vào cuộc truy đuổi, trong lúc ta đem theo một nhóm tàu chiến và tàu khu trục nhỏ để tấn công các Hành Tinh Khí Khổng Lồ. Cùng với chúng, ta sẽ đột kích các xưởng tàu của Ganymede.”
“Tôi sẽ đi với ngài, thưa chủ công!” Kavax nói lớn. Con cáo đang nằm trong lòng ông nhảy xuống trước tiếng ồn và nằm run rẩy dưới gầm bàn.
“Không.”
Mặt Kavax sa sầm. “Không ư? Nhưng Nero… các hàng rào phòng ngự ở đó - trạm không chiến, các tàu khu trục, Tàu Đuốc - chúng sẽ đập tan bất kỳ lực lượng hộ tống nào mà ngài mang theo.” Đôi bàn tay khổng lồ của ông vẫy lên khẩn nài. “Hãy để chúng tôi làm việc này vì ngài.”
“Ông đã quên mất tôi là ai rồi, ông bạn.”
“Rất xin lỗi, tôi không có ý…”
Augustus phẩy tay gạt lời xin lỗi và quay sang Ngựa Hoang. “Con gái, cứ mang theo bất kỳ phi đội nào con cần để tiến hành phần thứ hai trong kế hoạch của Darrow.”
Nhìn Pliny lúc này chẳng khác gì một đứa trẻ đang tìm cách giữ lấy một nắm cát. Hắn không hiểu tình thế đã thay đổi theo chiều hướng nào. Nhưng hắn không ngu đến mức chường mặt ra bây giờ. Hắn sẽ đợi trong lùm cỏ như một con rắn, đó vốn là bản chất của hắn.
Đại Thống Đốc quay sang tôi. “Darrow, cậu đã nói gì với tôi trước khi khiến cho Cassius phải đổ máu?”
“Tôi đã nói ngài nên làm Vua của Sao Hỏa.”
“Các bạn của ta.” Augustus đặt hai bàn tay gầy gò xuống mặt bàn, các ngón tay cứng lại. “Darrow đã chứng tỏ một sức mạnh mà không ai trong các ngươi có. Cậu ấy đã dự đoán được điều ta muốn. Ta muốn trở thành vua. Hãy biến điều đó trở thành sự thật. Giải tán.”
Căn phòng vắng dần. Tôi đợi cùng Augustus. Hắn có lời muốn nói riêng với tôi.
Ngựa Hoang ghé sát lại khi đi ngang qua tôi, nháy mắt tinh nghịch.
“Diễn thuyết hay lắm,” tôi thì thầm.
“Kế hoạch hay lắm.”
Cô bóp nhẹ tay tôi rồi đi mất.
“Lại về bên nhau,” Augustus nhận xét. Hắn ra hiệu bảo tôi đóng cửa lại. Tôi ngồi gần hắn. Những nếp nhăn trên khuôn mặt hắn hằn sâu hơn khi hắn nhìn vào mắt tôi. Từ xa thì không thấy những nếp nhăn ấy. Nhưng ở khoảng cách gần, chính chúng tạo nên khuôn mặt hắn. Những mất mát sẽ mang đến cho người đàn ông những nếp nhăn như vậy, chúng nhắc tôi nhớ rằng, Đây là gã đàn ông mày không được chọc tức. Đây là gã đàn ông mày không được mang nợ.
“Chúng ta sẽ bỏ qua sự căm phẫn đầy chính nghĩa trước khi nó tìm được chỗ trên lưỡi của cậu.” Hắn chụm các đầu ngón tay lại với nhau, quan sát những cái móng được cắt tỉa cẩn thận. “Câu hỏi rất đơn giản, và cậu sẽ trả lời nó: cậu có phải người theo dân chủ hay không?”
Tôi không ngờ đến điều này. Tôi cố gắng giữ mình không bồn chồn nhìn quanh.
“Không, thưa chủ công. Tôi không ủng hộ chế độ dân chủ.”
“Cũng không phải là một Kẻ Cải Cách? Không phải người muốn loại bỏ Khế Ước để tạo ra một xã hội công bằng hơn, tốt đẹp hơn?”
“Xã hội đang được sắp xếp một cách thỏa đáng,” tôi nói, rồi lưỡng lự, “trừ một số ngoại lệ trứ danh.”
“Pliny?”
“Pliny.”
“Mỗi người các ngươi đều có tài năng riêng. Và ngươi sẽ không chất vấn óc phán xét của ta khi ta giữ hắn bên mình.”
“Vâng, thưa chủ công. Nhưng tôi không phải là một người theo chủ nghĩa dân chủ, cũng như ngài không phải một người của Nhà Lune.”
Hắn không mỉm cười như tôi chờ đợi. Thay vào đó, hắn bấm nút và bài diễn thuyết mà tôi đã dùng để chiếm lấy chiếc Pax được phát lên. Một Màn Hình Nổi chiếu khuôn mặt của nhiều Màu khác nhau.
“Hãy quan sát biểu cảm của chúng.” Còn hắn vừa quan sát biểu cảm của tôi vừa bật hàng loạt đoạn phim từ nhiều khu vực khác nhau của con tàu khi phi hành đoàn lắng nghe bài diễn thuyết của tôi trước khi họ đứng lên chống lại các chỉ huy Hoàng Kim của mình. “Cậu có nhìn thấy không? Chính nó. Tia sáng đó? Có thấy không?”
“Tôi có thấy.”
“Đó là hy vọng.” Gã đàn ông đã giết vợ của tôi đợi cho khuôn mặt tôi tố cáo chính tôi. Chúc may mắn. “Hy vọng.”
“Có phải ngài đang nói tôi đã phạm phải một sai lầm?” tôi hỏi.
Hắn trích dẫn những lòi cổ xưa. “Đối với ta, thứ đáng căm thù chẳng khác gì cánh cổng của Hades là kẻ giấu trong tim một điều nhưng lại nói ra một điều khác.”
“Tim tôi luôn được bày ra trần trụi.”
“Là cậu nói vậy.” Môi hắn khẽ rời nhau, rít lên từng từ. “Nhưng trong lúc bọn khủng bố đang phát tán những lời nói dối khắp mọi nơi, trong lúc các vụ đánh bom đang tàn phá các thành phố của chúng ta, trong lúc các Màu Hạ Cấp đang sôi sục trong phẫn uất, và trong lúc chúng ta đang khơi mào một cuộc chiến bất chấp lũ mối mọt trong nền móng của mình, thì cậu lại nói ra những điều này.”
“Bất cứ sự hỗn loạn nào…”
“Im miệng. Cậu có biết điều gì sẽ xảy ra nếu các Thống Đốc khác nghĩ chúng ta là những Kẻ Cải Cách? Nếu các gia tộc khác nhìn vào chúng ta như một pháo đài của bình đẳng và dân chủ?” Hắn chỉ vào một chiếc cốc. “Các đồng minh tiềm năng của chúng ta.” Hắn đẩy chiếc cốc rơi khỏi bàn, để nó vỡ tan. Rồi chỉ vào một chiếc cốc khác. “Mạng sống của chúng ta.” Nó rơi xuống và vỡ tan. “Con gái của ta bị những Kẻ Cải Cách trên Mặt Trăng rỉ vào tai đã là chuyện tồi tệ lắm rồi. Cậu không thể bị nhìn nhận như một chính trị gia. Hãy tiếp tục làm một chiến binh. Giữ cho mọi chuyện đơn giản. Cậu hiểu chứ?”
Sẽ thế nào nếu các Màu Hạ Cấp tập hợp dưới trướng chúng tôi? Tôi muốn hỏi hắn điều đó, nhưng nếu làm vậy hắn sẽ sai các Đá Nham Thạch giết chết tôi tại chỗ.
“Tôi hiểu.”
“Tốt.” Augustus nhìn vào hai bàn tay, xoay chiếc nhẫn trên đó. Vẻ lưỡng lự lẻn vào người hắn. “Ta có thể tin tưởng cậu chứ?”
“Theo nghĩa nào?”
Một tiếng cười khinh bỉ phun ra khỏi miệng hắn. “Hầu hết mọi người sẽ nói có mà không cần suy nghĩ.”
“Hầu hết đều là kẻ nói dối.”
“Ta có thể tin tưởng trao sức mạnh của ta cho cậu toàn quyền tự quyết chứ?” Hắn lười nhác gãi cằm. “Với đa số những người khác, khi rời khỏi chủ nhân của mình là lúc sự thèm khát hiện lên trong mắt chúng. Người La Mã đã học được điều đó hết lần này đến lần khác. Đó là lý do vì sao họ không để các đại tướng mang quân đội vượt qua Giới Hạn khi không có sự cho phép của Nghị Viện. Những người có quân đội sẽ sớm nhận ra họ mạnh mẽ đến mức nào. Và họ luôn biết rằng sức mạnh dị thường của mình không phải là mãi mãi. Nó phải nhanh chóng được đem ra sử dụng, trước khi quân đội rời khỏi họ. Nhưng những quyết định nôn nóng có thể hủy diệt một đế chế. Con trai ta chẳng hạn, nó không bao giờ được phép nhận quyền lực đó.”
“Cậu ấy có việc kinh doanh riêng.”
“Đó là quyền lực lỏng lẻo. Về phần mình nó đã làm rất khôn khéo, mặc dù không xứng tầm với tên tuổi của ta. Quyền lực lỏng lẻo có thể nghiền nát bất cứ kẻ thù trì độn nào. Còn quyền lực bền chắc, thứ quyền lực có thể theo cậu bất cứ nơi nào cậu đến, thực hiện bất cứ điều gì cậu muốn một cách hiệu quả như búa đóng vào đinh, đó là loại quyền lực có thể chặt bay đầu và tiếm ngôi đoạt vị. Ta có thể tin tưởng cậu khi cậu có nó không?”
“Ngài buộc phải tin tưởng. Vì tôi là người duy nhất có thể đến gặp Lorn.”
Vẻ kinh ngạc thoáng hiện lên trong mắt hắn; hắn không quen để các mưu đồ của mình bị đọc vị. Hắn nhanh chóng dập tắt sự kinh ngạc, khi khen ngợi là cần thiết, hắn cũng miễn cưỡng đưa nó ra. “Cậu đã biết.”
“Ngài muốn tôi tiếp cận Lorn, nhờ cậy sự giúp đỡ của ông ấy, vì ông ấy đã dạy tôi kiếm thuật.”
“Và vì hắn quý cậu.”
Tôi lặng thinh chớp mắt. “Tôi không nghĩ đó là từ chuẩn xác.”
“Hắn có bốn người con trai. Ba người đã chết trước mặt hắn. Và người cuối cùng, cha của Lysander, chết trong một vụ tai nạn, như cậu đã biết. Ta tin rằng cậu gợi cho hắn nhớ tói chúng, mặc dù thực tế cậu có khả năng hơn chúng và ít đạo đức hơn, cái đó là lợi thế của cậu. Nhưng dù quý cậu, hắn lại ghét ta.”
“Ông ấy còn ghét Octavia hơn, thưa chủ công.”
“Dù là vậy. Thuyết phục hắn gia nhập với chúng ta sẽ không dễ dàng gì.”
“Vậy thì tôi sẽ không cho ông ấy quyền lựa chọn.”